Chương 107: Học y

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 433 lượt đọc

Chương 107: Học y

Sáng ngày hôm sau, Vương Anh cùng Từ Sương đến bưu điện của trấn gửi đồ cho Từ Minh. Hai mươi cân đồ bày ra khá cồng kềnh, lại gửi thẳng đến Tây Bắc, riêng tiền cước vận chuyển thôi đã tốn hết 20 đồng.

Vương Anh tiếc hùi hụi.

Từ Sương im lặng trong giây lát rồi nói thêm: "Qua mấy hôm nữa anh hỏi sư phụ xem có thể thi trước chứng nhận cấp hai được không."

Tiền lương của anh vẫn còn quá thấp.

Vương Anh kìm nén biểu cảm xót tiền của mình: "Không sao, chúng ta từ từ cũng được mà."

Vương Anh nghĩ đi nghĩ lại: "Hai ngày tới anh xin nghỉ phép được không? Chúng ta chọn một ngày lên núi."

Không thể đợi thêm nữa! Nếu cô không lấy được củ sâm 300 đồng kia về tay, chắc cô sẽ ôm theo sự ân hận này cùng xuống mồ mất thôi.

Vương Anh tin là Diêu Thuận Quyên sẽ không chờ sâm núi của cô, người ta chắc chắn là đã loan tin qua nhiều kênh, ai tìm được sớm thì người đó nhận tiền.

Vương Anh cần tiền gấp, vườn thuốc của cô vẫn phải hoàn thiện từ từ, trong nhà còn phải mua sắm thiết bị. Bưu phẩm của Từ Minh hàng quý phải gửi đi một lần, đây là những chi phí cần tiêu pha, nếu không phải trong nhà còn tiền thu nhập từ nguồn khác thì với tiền lương của hai người cơ bản là không đủ.

Từ Sương: "Anh có thể xin nghỉ, ngày mốt chúng ta lên núi."

Từ Sương không chú tâm vào việc tìm sâm núi, chỉ là anh thấy dạo này hai người họ khá bận rộn, khó có dịp ở cùng nhau. Đợt này vào núi xem như đi chơi xuân, hai người ra ngoài hít thở không khí.

Gửi đồ cho Từ Minh xong, Vương Anh và Từ Sương lại tách ra, một người đến tiệm cơm đi làm, một người lái xe đạp đến trạm y tế tham gia huấn luyện.

Xã Thắng Lợi nhỏ hơn nhiều so với xã Hồng Kỳ, bởi vì không có điểm nút giao thông thuận lợi như xã Hồng Kỳ, tất nhiên cũng không có nhà máy sản xuất bình giữ nhiệt.

Trạm y tế của xã Thắng Lợi chỉ có một lầu, nhưng bù lại có diện tích lớn.

Vương Anh hỏi đường, một cô gái trẻ chỉ vào căn nhà chính giữa: "Ở ngay đó, cô đi qua đấy nói cô là người đến huấn luyện, sẽ có người dẫn cô đi."

Vương Anh cảm ơn rồi đi vào ngôi nhà đó.

Vừa bước vào đã thấy có bốn người đang chờ, mặt ai nấy đều mang theo chút kích động cùng vẻ thấp thỏm không yên.

Vương Anh đi vào tìm một chỗ ngồi xuống, thiếu nữ bên cạnh lẩm bẩm gì đó, Vương Anh lắng tai nghe thử, thì ra đối phương đang nhẩm lại bài vở...

Những gì cần học thuộc đều nằm trong sổ tay thầy lang.

Vương Anh điềm tĩnh ngồi đó, cô gái bên cạnh hỏi cô: "Cô không thấy căng thẳng hả?"

Không chờ Vương Anh trả lời, cô gái tiếp tục lải nhải: "Tôi lo quá, nếu không đậu thì sao đây, nghe nói bắt đầu từ năm ngoái tuyển người rất gắt gao, đại đội chúng tôi năm ngoái cử hai người đến, không một ai đậu cả. Ôi, đội trưởng chúng tôi nói, bất luận ra sao cũng phải có một người đậu, chứ không là về đại đội khám bệnh phiền toái lắm..."

Vương Anh nghe cô ấy nói lảm nhảm, cũng biết có một số người hễ gặp căng thẳng là sẽ luyên huyên không ngừng giống vậy, cô không ngắt lời cô ấy, ngồi nghe câu được câu chăng.

Một lúc sau, Vương Anh đã nghe được nội tình gia cảnh của cô gái ngồi bên.

Cô ấy đến từ đại đội bên cạnh Vương Anh, là đại đội 4, ở cạnh đại đội 7 của Vương Anh. Trước đây Vương Anh có tìm hiểu qua thì biết được cả xã có ba đại đội sát núi, là đại đội 4, đại đội 5 và đại đội 7 nằm ngay chân núi.

Ba đại đội ở sát nhau, trong đó, đại đội 7 không có nhân viên hộ sinh mà chỉ có một thầy lang là Vương Anh. Chỉ có đại đội 5 là có cả thầy lang và hộ sinh.

Cô thanh niên này tên Tôn Nhị Đào, là con gái thứ hai trong nhà, nhưng nhà cô ấy đông con trai, thế là cô ấy bị nói lắp mãi cho tới khi học tiểu học.

Vì có học hành biết được mấy chữ nên lần này được đại đội cử đến huấn luyện, chỉ mong là có thể quay về làm thầy lang, sau này cũng có cái kiếm sống. Tôn Nhị Đào kể xong chuyện của bản thân, vẫn chưa chịu ngưng: "Lần này đại đội chúng tôi cử hai người tới, đấy, Chiêu Đệ kia cũng là người đại đội chúng tôi."

Khi nói về đối thủ cạnh tranh, sắc mặt Tôn Nhị Đào rõ ràng không mấy nhiệt tình.

Vương Anh quan sát cô gái tên Chiêu Đệ kia, cô ta ăn mặc xuềnh xoàng, lúc này cũng đang chăm chú học thuộc lòng.

Tôn Nhị Đào và Chiêu Đệ là đối thủ ganh đua với nhau, với lại hai cô gái này cũng nhìn nhau không thuận mắt, trong lòng Vương Anh hiểu rõ, phỏng đoán là mỗi đại đội chọn ra hai người đến đây. Đều nghĩ là có thể chọn một trong hai người trở về đại đội để gánh vác nhiệm vụ khám bệnh.

Mặc dù thầy lang cũng chỉ tính nửa điểm lao động, nhưng mỗi tháng sở y tế sẽ phát cho 1 đồng, tuỳ tình hình mà đại đội sẽ bù thêm 1,2 đồng, ngoài ra một lần khám bệnh có thể kiếm thêm mấy hào. Tính ra cũng không tệ.

Tôn Nhị Đào khá tự ti, thầm thì với vẻ lo lắng, những người khách cũng đánh giá Vương Anh trong im lặng.

Tôn Nhị Đào: "Sao cô đến một mình vậy? Đại đội cô không chọn thêm người khác sao?"

Vương Anh: "Đúng thế, đại đội tôi chỉ có mình tôi thôi."

Tôn Nhị Đào hâm mộ: "Tốt số ghê đó."

Còn tốt chỗ nào thì không cần nói cũng rõ. Một mình cô đến đây, chẳng có ai tranh giành gì với cô.

Vương Anh khá thờ ơ, nhìn bốn cô gái này tuổi tác cùng lắm là 20 tuổi, ai nấy trông như sắp ra chiến trường đánh trận, mà cô vẫn còn tâm trí đi an ủi đối phương: "Không khó thế đâu, cứ thoải mái đi, chúng ta sẽ huấn luyện trong một tháng, cứ chuyên tâm học tập là được."

Không lâu sau, một nữ bác sĩ trông hơi lớn tuổi bước vào, nói năm người ổn định chỗ ngồi rồi bắt đầu giảng bài.

Vương Anh nghiêm túc nghe giảng, không chỉ nghe mà cô còn mang theo một cuốn vở và một cây bút chỉ. Vừa nghe vừa ghi chép.

Tôn Nhị Đào mặt mũi đỏ bừng, cô ấy cố gắng tranh đua với Chiêu Đệ, ai dè lại quên mang giấy bút!

Ba người khác cũng không có, ngồi trơ mắt nhìn Vương Anh "múa bút thành văn".

Vương Anh hết sức chú tâm, cô không có ý nghĩ là mình đã biết thì không cần nghe. Cô khá hứng thú với việc xây dựng hệ thống y học ở thời này.

Trong các bản ghi chép để lại, nước nhà từ lúc "một nghèo hai trắng" khi lập nước, mà trong vòng hai mươi năm đã nhanh chóng xây dựng nên hệ thống y tế nông thôn, kéo dài tuổi thọ trung bình là 35 tuổi khi mới lập nước lên 50 tuổi, giảm tỷ lệ tử vong ở trẻ sơ sinh từ một phần năm xuống hơn một nửa đã là một kỳ tích hiếm có.

Vậy nên Vương Anh không nghĩ các phương pháp chữa trị ở thời này là lạc hậu, ngược lại cô còn tham gia với sự chân thành của mình.

Nữ bác sĩ phụ trách đứng lớp rất hài lòng, trước kia các thầy lang đến đây học hiếm có ai nhớ tới việc ghi chép, họ đều nghe giảng rồi cố gắng ghi nhớ lại, còn nhớ được bao nhiêu thì phụ thuộc vào may mắn.

Trong lúc Vương Anh chuyên tâm ghi bài, nữ bác sĩ sẽ tâm lý dừng lại đợi cô chép xong rồi mới tiếp tục giảng.

Một lúc sau, Chiêu Đệ nhỏ giọng hỏi Vương Anh mượn giấy bút: "Vị đồng chí này, thật ngại quá, tôi quên mang giấy bút rồi, cô có thể chia cho tôi một ít được không? Lần sau đi học tôi trả lại cho cô."

Vương Anh thấy mấy người khác cũng đang háo hức nhìn cô, đành hỏi mượn bác sĩ một cái dao nhỏ, rọc giấy thành 4 tờ chia cho bọn họ, rồi gọt cây bút chì của mình từ phần giữa, chia ra 5 đoạn.

Ngay tức khắc, mọi người nắm chặt cây bút chì trong tay bắt đầu chép bài.

Chiêu Đệ cắn chặt môi dưới, trong lòng cô ta thấy không cam tâm.

Vừa rồi cô ta hỏi chia cho mình, mà tại sao Vương Anh lại chia hết cho mọi người?

Vương Anh chỉ tập trung vào việc ghi chép, không để tâm đến màn đấu đá của mấy cô gái xung quanh.

Hai tiếng huấn luyện trôi qua, Vương Anh áng chừng mình ghi được rất nhiều thứ hữu ích, cô nói cảm ơn với nữ bác sĩ.

Vị nữ bác sĩ kia càng có thiện cảm với Vương Anh, học sinh giỏi thì đi đến đâu cũng có người quý mến, đáng nói hơn là Vương Anh có ngoại hình ưa nhìn. Trước kia tính cách của nguyên chủ nhút nhát rụt rè, khó tránh bị người khác cho rằng là người khó gần.

Còn Vương Anh của bây giờ tràn đầy tự tin, đôi má đầy đặn, da dẻ mịn màng, khuôn mặt tràn đầy sức sống này đã làm phai nhạt cảm giác đóa hoa trắng muốt mà mong manh yếu đuối của ngày trước.

Diện mạo này càng dễ khiến cho người lớn tuổi yêu mến.

Vương Anh hỏi nữ bác sĩ chuyện liên quan đến hộ sinh, đối phương cũng phổ cập cho từng người một.

"Hộ sinh bắt buộc biết những chữ cái thông dụng, trình độ lớp hai tiểu học là được. Đến chỗ chúng tôi học một bài rồi làm kiểm tra là xong."

Nữ bác sĩ vui vẻ nói: "Còn có chỗ nào chưa hiểu có thể hỏi bất cứ lúc nào, tôi họ Vệ."

Vương Anh lập tức đáp lại: "Cảm ơn cô giáo Vệ."

Thấy Vương Anh nói chuyện khôn khéo, những người khác cảm giác như mình bị tụt lại phía sau, bị Vương Anh áp đảo thấy rõ.

Tôn Nhị Đào vẫn ổn, cô ấy không thấy khó chịu, nhìn khuôn mặt cau có của người khác cô ấy chỉ cảm thấy hào quang của Vương Anh phát ra lấn át luôn của Chiêu Đệ.

Tôn Nhị Đào coi thường Chiêu Đệ ra mặt, tự nhiên cảm thấy nên bị Vương Anh lấn át thì thuận mắt hơn nhiều.

Buổi học kết thúc, Vương Anh chào bác sĩ Vệ rồi lái xe đạp đi về, không ở lại nói chuyện với những người khác.

Vương Anh đạp xe đi được một quãng khá xa rồi, bấy giờ có một cô gái mới dám "hứ" một tiếng: "Cái mặt muốn ngửa lên trời luôn kìa!"

Lời này là mắng Vương Anh chỉ lo làm thân với người làm cao, giỏi nịnh bợ.

Chiêu Đệ chớp mắt, nhẹ nhàng nói: "Chị Nhị Đào này, chị nói xem sao cô ta không chở chị vậy? Đại đội chúng ta sát với đại đội chị ta mà, không phải cũng thuận đường đấy sao?"

Tôn Nhị Đào trợn tròn mắt, Tôn Chiêu Đệ cho rằng cô ấy là đồ ngốc hả?

"Người ta có mắc nợ gì tôi đâu, hà cớ gì phải chở tôi về cùng? Ngược lại là cô đấy, nhớ cho kỹ là cô nợ người ta một cây bút với một tờ giấy, lần sau gặp nhớ trả."

Tôn Nhị Đào mặc kệ hai người còn lại, mặc dù Vương Anh có hơi hờ hững, nhưng tốt xấu gì người ta cũng cho mượn giấy bút. Có giỏi thì đứng trước mặt người ta mà nói, núp sau lưng mắng mỏ người ta cậy thế lên mặt thì đúng là đồ chẳng ra sao.

Tôn Nhị Đào rời đi, để lại Chiêu Đệ đứng đó cắn môi.

Chiêu Đệ không nghĩ sẽ trả lại bút chì, nhà cô ta cũng không có dư dả. Nhưng bị Tôn Nhị Đào nói ra vẫn khiến cô ta xấu hổ.

Hai cô gái kia bực mình: "Mồm cô ta chẳng thốt ra được lời nào hay ho!"

Chiêu Đệ ngơ ngác bỏ đi, Tôn Nhị Đào đáng ghét, hai người này cũng nhát như thỏ đế nên có dám mắng trước mặt chính chủ đâu.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right