Chương 109: Mất đi chỗ ở

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 614 lượt đọc

Chương 109: Mất đi chỗ ở

Sau khi một nhóm thanh niên trí thức thu xếp ổn thỏa, Điền Hữu Phúc mang theo một đứa trẻ khác bị đập đầu tới.

"Còn tốt hơn tôi tưởng tượng. Ngoại trừ chỗ thanh niên trí thức, chỉ có vài căn nhà bị tốc mái, còn lại chỉ là ngói vỡ."

Điền Hữu Phúc không khỏi thở dài, ngoại trừ việc đi từng nhà để kiểm tra xem có vấn đề gì không, ông còn phải mất một chuyến ra ruộng.

Lúa mì trong đại đội của họ đã gieo từ sớm, hiện chỉ mới nhú được một số cây con, trận mưa đá lớn bất ngờ rơi xuống đã quét sạch toàn bộ số cây con mới gieo.

Nhưng trong cái rủi vẫn có cái may, thời gian chưa hết, vẫn còn thời gian để trồng lại.

Chỉ là bắp cải và củ cải do nhóm xã viên trồng cơ bản đã nảy mầm nên hiện tại không thể cứu vãn được, đúng là lãng phí một đợt hạt giống rau trồng, vụ xuân hạ năm nay nhất định sẽ rất túng thiếu.

Vương Anh an ủi: "May mà người không sao."

Điền Hữu Phúc sờ sờ cái tẩu bên hông nhưng tìm không thấy, sau đó mới nhớ tới lúc bị gọi liền một mạch chạy ra ngoài, tẩu vẫn còn để ở nhà.

"Aiya, cũng chỉ nghĩ được như thế thôi."

Nông dân xưa là thế, nhìn trời ăn cơm. Nếu Chúa không thưởng cho bát cơm này thì chỉ còn cách nhịn đói.

Thế nên mới có người rục rịch lên thành phố, dù cuộc sống ở thành phố có chật chội đến đâu, hạn hán lũ lụt vẫn đảm bảo được mùa màng.

Điền Hữu Phúc kêu những thanh niên trí thức tranh thủ trời tạnh mưa để quay lại nhặt những thứ chưa bị hỏng dưới những căn nhà bị sập, đồng thời cũng kêu những nam thanh niên trí thức kê bàn ghế chập lại để đối phó với đêm nay trước.

Vương Anh không mang theo đồng hồ, ước chừng đã hơn bốn giờ sáng, mọi người đã phải chịu đựng cả đêm, ngay cả Giang Lỗi gai góc nhất cũng mất hết sức lực, bơ phờ ngồi ở một bên.

Điền Hữu Phúc đang sắp xếp cho mọi người làm việc, đột nhiên giật mình một cái: "Lợn!"

Vừa rồi ông chỉ vào đại đội xem mọi người thế nào, lại quên Tiền Cúc Hoa nuôi lợn!

Vương Anh: "Không sao đâu, Từ Sương đi kiểm tra rồi, nếu như có vấn đề gì nhất định đã sớm tới đây rồi."

Điền Hữu Phúc vẫn lo lắng, sáu con lợn và hai con dê là tài sản quan trọng của đại đội. Ông định đứng dậy đi xem bầy lợn và dê thế nào.

Lúc này Từ Sương bước vào, toàn thân ướt sũng, tóc trên trán rũ xuống.

"Không cần đâu, chuồng heo với chuồng cừu đều vẫn ổn, chỉ có điều hơi sập sệ một chút, về sau sửa lại là được."

Từ Sương nói xong quay sang khẽ gật đầu với Vương Anh, Vương Anh cũng cảm thấy nhẹ nhõm, xem ra Trình Thục Phân cũng không có vấn đề gì lớn.

Bận bịu cả nửa đêm, Vương Anh cũng mệt nên Từ Sương đưa cô về, đường có chút khó đi nên Từ Sương đã cõng Vương Anh.

Về đến nhà anh liền giúp Vương Anh đang mê man rửa mặt, hai người ôm nhau chìm vào giấc ngủ.

*****

Sáng sớm hôm sau, hầu hết bà con trong xã đã tập trung ra bãi đập lúa chờ bí thư chi bộ và đại đội trưởng sắp xếp.

Mặt đất cũng phủ một tầng mưa đá, nói là ruộng, ruộng đâu rồi?

Với những người sống lớn lên ở đây, họ vẫn còn nhớ những giây phút cơ cực không đủ ăn của những năm đầu đời, nhìn cảnh mùa màng như thế này họ đã bật khóc.

Khi Từ Sương và Vương Anh đến, đối mặt với một cảnh tượng như vậy, tất cả mọi người đều đứng tại chỗ, những thanh niên trí thức tập trung lại với nhau, nhóm xã viên túm năm tụm ba lại, tâm trạng của mỗi người đều không hề tốt chút nào.

Đôi mắt Điền Hữu Phúc thâm quầng, cả đêm qua ông không ngủ, nhân tiện đi xem một số xã ở bên cạnh trong đêm. Tình hình của đại đội bốn và đại đội năm bên cạnh cũng không mấy khả quan, mấy người tập hợp lại thành một cặp, ai ai cũng đều phải chịu không ít tổn thất. Vốn công xã ban đêm không có một bóng đèn, không có một bóng người vậy mà bây giờ lại đèn đuốc sáng trưng.

Lãnh đạo công xã rất bận, sau khi nghe Điền Hữu Phúc báo cáo thì dẹp sang một bên, nói đại đội bảy là tổn thất ít rồi, các đại đội khác còn có người thiệt mạng, kêu ông quay về chờ tin.

Chờ tin?

Điền Hữu Phúc rất lo lắng, cây giống mùa xuân đều bị dập nát, ông phải chờ đến bao giờ. Đợi đến khi có kết quả có thể sẽ bỏ lỡ thời gian gieo trồng mùa xuân mất.

Sau khi Điền Hữu Phúc quay về, ông tiếp tục thảo luận với Tống Đại Quý, cuối cùng đưa ra quyết định.

"Ngày hôm nay như thường lệ đi ra ruộng, ném mấy tảng mưa đá chưa tan đi, sau đó ước tính cần gieo trồng lại bao nhiêu."

Điền Hữu Phúc sẽ lo việc quan trọng nhất trước tiên, đó là gieo trồng vụ xuân! Nếu thời điểm này mà không tiến hành gieo trồng lại thì đến mùa thu sẽ mất mùa.

Trong lòng nhóm xã viên không yên, nhưng Điền Hữu Phúc đã kiên quyết chỉ đạo, mọi người cũng dần bình tĩnh lại.

Dù thế nào thì vẫn phải tiếp tục sống. Cũng may mưa đá rơi vào thời điểm này vẫn có thể gieo trồng lại, thay vào đó, trước khi thu hoạch lúa mì vào tháng sáu tháng bảy, chỉ có thể đợi mùa màng thất bát.

Sau khi xoa dịu sự kích động của nhóm xã viên, Điền Hữu Phúc sẽ giải quyết công đến chuyện của nhóm thanh niên trí thức.

"Là như thế này, bởi vì chỗ ở của thanh niên trí thức đã lâu chưa tu sửa, lần này không thể ở lại đây được nữa, cho nên mười sáu thanh niên trí thức của chúng ta cần phải ở trong nhà của các xã viên. Nếu ai có thể giúp đỡ thì giơ tay."

Nếu đổi lại là trước kia, nếu nói để thanh niên trí thức ở nhờ trong nhà nhất định sẽ có người giơ tay không ngần ngại.

Vì sao ư? Còn không phải vì thanh niên trí thức ở nhờ nhà người cùng làng nên mới gộp khẩu phần ăn cùng nhau sao? Gặp khó khăn chỉ biết nhìn vào khẩu phần ăn của thanh niên trí thức, khẩu phần ăn của thanh niên trí thức không đủ liền bỏ tiền ra đổi lấy ít thóc thô. Một số thanh niên trí thức thường hay tiêu pha mua đồ ăn vặt, gia đình có con nhỏ sẽ được hưởng chút ít.

Nhưng bây giờ...

Sau khi nơi ở của thanh niên trí thức bị sập, toàn bộ kho lương thực của thanh niên trí thức đều bị vùi bên trong, mặc dù đội trưởng thanh niên trí thức Dương Hồng đã tổ chức người đến thu thập vào lúc nửa đêm nhưng chỉ lấy được một phần.

Nhà thanh niên trí thức bị sập khác với những ngôi nhà khác, hầu hết người dân trong xã đều bị mưa đá rơi trúng, mái nhà thủng lỗ chỗ. Còn ngôi nhà thanh niên trí thức thì không có xà đỡ, nếu mà không chạy nhanh thì nhóm thanh niên tri thức này nhất định sẽ xảy ra chuyện.

Mặc dù đồ đạc của bọn họ đã được lấy ra nhưng hầu hết đều bị hư hại hết, nát vụn.

Một số thanh niên trí thức còn bị thương nữa.

Trong tình huống như vậy ai mà sẵn sàng nhận người về nuôi chứ?

Điền Hữu Phúc cũng nói vụ xuân này sẽ phải gieo trồng lại, lương thực nhất định cũng eo hẹp, liệu lương thực cho những thanh niên tri thức có được cấp hay không cũng là một vấn đề.

Hơn nữa bây giờ cũng phải dặm lại rất nhiều cây con, vì vậy sẽ càng bận rộn hơn. Cây ở vụ xuân lớn rất nhanh, về sau căn bản không có thời gian nghỉ ngơi. Có lẽ phải chờ đến tháng 8 các thanh niên trí thức mới được chu cấp, bây giờ còn tận 4 tháng nữa!

Không có tiền, không có thức ăn, thời gian còn dài, các thành viên trong xã cũng không mấy vui vẻ.

Điền Hữu Phúc chờ đợi lại chờ đợi, nhưng vẫn không có ai giơ tay.

Nhóm thanh niên trí thức phẫn nộ đứng lên, bị mưa đá rơi chúng, nhà còn bị phá hủy, tài sản và lương thực bị thất thoát, hơn nữa các thanh niên trí thức mới tới đây được một ngày đã gặp phải chuyện như này.

Tới bây giờ còn bị người ta ghét bỏ!?

Dương Hồng dù sao cũng tới đây đã lâu, tuy rằng anh cũng rất uất nghẹn nhưng đã cố nén cho ngữ khí ôn hòa: "Đại đội trưởng cho ý kiến đi, thanh niên trí thức chúng tôi là tới nông thôn, nhà bị sập chúng tôi cũng không hề trách cứ người khác, dù sao cũng do thiên tai gây ra. Tổn thất đồ đạc chúng tôi cũng không nói lời nào, nhưng chuyện về lương thực thì dù sao bác cũng phải tìm cách cho chúng tôi. Nhà của các thanh niên trí thức tu sửa lại cũng mất khá nhiều thời gian, chúng tôi không thể nào vác cái bụng đói đi ra ruộng làm việc được."

Nhóm xã viên không trả lời vì họ không hiểu phát khẩu phần lương thực của thanh niên trí thức là như thế nào, khẩu phần lương thực của thanh niên trí thức trong nội bộ không đều nhau, khẩu phần lương thực của các thanh niên trí thức mới cũng tàm tạm, ngày hôm qua mới lĩnh được hai cân rưỡi, vì vậy tổn thất không nhiều.

Khẩu phần lương thực của những thanh niên trí thức cũ đã được nhận trước Tết Nguyên đán năm ngoái, cơ bản tất cả bọn họ đều đã cạn kiệt.

Giang Lỗi lo lắng nói: "Nhất định phải cho chúng tôi một lời giải thích rõ ràng!"

Hầu hết hành lý anh ta mang theo đều bị vùi nát, hộp cơm bị dập nát và biến dạng, chăn bông bị ngâm trong nước bẩn, đêm qua anh ta phải cuốn mình trong cái áo dày cộm để ngủ.

Giang Lỗi trong lòng không chịu nổi, anh ta không mang theo nhiều đồ lắm, tất cả đều là anh ta tự mua, hiện tại phần lớn đều không còn nữa, điều này khiến anh ta rất khó chịu.

Bạch Linh ở bên cạnh cúi đầu, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Đêm qua người bị thương nặng nhất là Vu Bằng Trình, anh ấy cũng là người mang theo nhiều đồ nhất, vất vả lắm mới lấy được một ít ra ngoài, bây giờ cũng không có tâm trạng để nói chuyện, liền đứng ở một bên và chờ kết quả từ đại đội.

Điền Hữu Phúc rít một hơi thuốc, ông thường không thích hút thuốc trong các cuộc họp vì nghĩ điều đó không được trang trọng, nhưng lúc này ông thực sự rất sầu.

Lương thực, lương thực, lương thực.

Mặc dù sau núi không thiếu rau dại, nhưng không thể chỉ dựa vào rau dại để nấu ăn cho đến khi thu hoạch lúa mì.

Người dân ăn rau dại không có sức lực thì làm sao ra đồng được.

Nhưng lương thực trong đại đội thực ra không còn nhiều, Điền Hữu Phúc phải để dành ra một chút, phòng khi lương thực không được phân bổ và gieo trồng kịp thời, sẽ dùng lương thực dự trữ để bù vào.

Lúc này đừng nói đến thanh niên trí thức cũ, ngay cả khẩu phần ăn ít ỏi còn lại của thanh niên trí thức mới cũng rất khó phân bổ.

Điền Hữu Phúc cười khổ, cũng không thể trách người dân trong xã không muốn cho ở nhờ, lương thực trên đồng ruộng đều bị trộn lẫn hết với nhau, khi nhìn thấy trận mưa đá hôm qua, thành viên trong xã cũng đoán được đại đội sẽ gặp khó khăn trong việc phân phát lương thực.

Đến lúc này thì không còn cách nào khác.

Điền Hữu Phúc: "Tôi, bí thư chi bộ, kế toán và con gái chủ nhiệm Ngô Quế Hoa, có thể cho 7 thanh niên trí thức ở nhờ. Còn lại 9 người, tôi sẽ thảo luận lại với bí thư chi bộ. Lương thực thì cứ chia một nửa, lương thực vụ thu sẽ bổ sung sau."

Đến nước này rồi thì chỉ có thể là cán bộ đứng ra.

Gia đình Điền Hữu Phúc đông người, phòng ở cũng chật chội, nhưng lúc này ông chỉ có thể ra mặt bày tỏ ý kiến, sau đó nhận cho 2 thanh niên trí thức ở nhờ. Nhà của bí thư chi bộ Tống Đại Quý cũng có thể chứa được hai người, kế toán cũng không khác lắm, còn Ngô Quế Hoa là cán bộ mới, Điền Hữu Phúc chỉ có thể bố trí cho một người ở nhờ.

Còn về phần ăn trước mắt cứ bổ sung cho mấy nhà, đợi đến khi lương thực vụ thu giảm xuống, đại đội và thanh niên trí thức sẽ chia nhau một nửa.

Tuy nhiên bây giờ chia như thế cũng có chút bất lợi, hiện tại nhà nào cũng khó khăn, nhất là trận mưa đá không chỉ làm hư hại cây giống vụ xuân mà còn ảnh hưởng cả mảnh ruộng riêng của mỗi gia đình.

Mọi người đều chật vật đến mức chỉ có thể thắt lưng buộc bụng.

Điền Hữu Phúc biết việc này nói trước công chúng sẽ nháo nhào lên mà cũng chả giải quyết được gì, vì vậy ông yêu cầu mọi người giải tán và đi làm, ông và bí thư chi bộ từ từ tìm người để làm việc.

Nhóm thanh niên trí thức cũng hiểu ra ý của Điền Hữu Phúc, tuy bản thân chỉ nhận được một nửa khẩu phần nhưng cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Thực sự... lần này nhóm thanh niên trí thức bọn họ là phải chịu tổn thất nghiêm trọng nhất.

Mặc dù nhóm xã viên đã phá bỏ hạt giống của mảnh đất riêng làm lại hết một lượt, nhưng dù sao thì họ cũng không có nguy cơ bị chết đói.

Hầu như tất cả đồ đạc của những thanh niên trí thức đã bị hỏng gần hết, nếu không ai chịu cho họ ở nhờ thì sẽ chết đói mất.

Điền Hữu Phước giữ nhóm thanh niên trí thức ở lại để thương lượng kĩ thêm, ở đây còn phân ra cả thanh niên trí thức cũ và thanh niên trí thức mới, của cải của mỗi thanh niên trí thức đều không giống nhau, trước mắt phải thương lượng với 4 gia đình cán bộ các quy tắc đã, nếu không sẽ khó huy động thành viên.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right