Chương 110: Nhận thêm người
Vương Anh và Từ Sương cùng Từ lão thái ra ngoài, buổi sáng Vương Anh bắt mạch cho Từ lão thái. Đêm qua Từ lão tỉnh dậy ra ngoài cũng bị mưa đá rơi mấy cái vào người, Vương Anh cũng sợ bà gặp chuyện không may.
Ba người trên đường đi bộ trở về, định đưa Từ lão thái về ngủ trước, đêm qua trằn trọc nhiều, mấy người trong đại đội đều ngủ không ngon.
Từ lão thái nắm tay Vương Anh trầm tư hồi lâu mới lên tiếng.
"Nha đầu Anh, con nói xem mẹ nên nhận mấy người thanh niên trí thức để cho ở nhờ đây?"
Vương Anh không hiểu, lần này cô không hề nghĩ tới chuyện của thanh niên trí thức.
Đúng là ở trong đại đội cô và Từ Sương có mức sống tương đối tốt, nhưng một là cô không thể để cho thanh niên trí thức ở trong nhà mình, trong nhà có người ngoài thì sao có thể tự nhiên được? Thứ hai là khẩu phần ăn của cô và Từ Sương cũng không nhiều nhặn gì.
Cũng đừng nhìn hai người bọn họ cả ngày lên núi kiếm được một ít thực phẩm tươi sống, nhưng thực ra lương thực vẫn thiếu nhiều, cô không ra ruộng. Những gì cô kiếm được là tiền và điểm công chăm sóc Trình Thục Phân, những gì Từ Sương kiếm được là tiền lương và phiếu thực phẩm. Mặc dù không phải chỉ dựa vào phần lương thực để sống, nhưng phần lớn thực phẩm mà phiếu thực phẩm đổi lấy đều là lương thực khô.
Từ lão thái vội vàng giải thích: "Con yên tâm đi, sẽ không để con và Từ Sương chia thức ăn đâu. Phần lương thực năm ngoái mẹ được chia vẫn đủ, cũng đủ khẩu phần nhỏ cho hai thanh niên trí thức.
"Mẹ cũng chỉ nghĩ, lần này ít nhiều cũng là chuyện tốt. Nhà chúng ta như nào chắc con cũng biết, nợ nần chồng chất, bây giờ con với Từ Sương kết hôn cũng không có vấn đề gì rồi. Nhưng mẹ vẫn cảm thấy tốt nhất là chúng ta nên ra tay giúp một chút, cũng bớt được người trong đại đội có ý kiến..."
Từ lão thái cũng không phải là hành động mù quáng, cũng không phải mắc bệnh thánh mẫu từ bi, thực sự là bà đã suy nghĩ rất nhiều rồi.
Bây giờ trong đại đội vẫn còn 9 thanh niên trí thức không có chỗ ở, phải đi tìm nhà là điều khó tránh khỏi. Nhà mình đương nhiên không thể vươn đầu, nhưng ngẫm lại nhà họ Từ có gia cảnh tốt nhất, vậy tại sao không nhận mấy người thanh niên trí thức chứ?
Sau những gì xảy ra với Từ Minh, bây giờ Từ lão thái càng cẩn trọng hơn.
Bà chỉ sợ người khác lại dị nghị Vương Anh và Từ Sương, lại dị nghị đến bản thân. Người mà, khi cuộc sống đang diễn ra tốt đẹp, ai cũng có thể tự nhiên tốt bụng và thân thiện, nhưng khi cuộc sống trở nên tồi tệ, sự ghen tị và tức giận là điều khó tránh khỏi.
Từ lão thái nghĩ rất đúng: "Mẹ chủ động nhận hai thanh niên trí thức, sống cùng với mẹ. Còn về ăn uống..."
Đây là chuyện nan giải nhất với Từ lão thái, đồ ăn trong nhà bà vẫn rất ổn, Vương Anh không biết nấu ăn nên Từ Sương thường hay nấu bữa sáng và bữa tối cho cô, còn buổi trưa Vương Anh sẽ đến chỗ bà ăn.
Từ lão thái không hề tiếc bất cứ thứ gì, buổi trưa còn làm đủ các loại món.
Nhưng nếu như những thứ này đều chia đều cho các thanh niên trí thức ăn, đồ ăn tiêu hao nhanh còn chưa nói, mà lại dễ gây chướng mắt.
Thử nghĩ mà xem, thanh niên trí thức tụ tập với nhau, người này nói được ăn khoai tây viên, cô kia nói được ăn bánh bao và thịt thỏ. Vậy thì chẳng phải là đồ ăn dở sao?
Vương Anh theo suy nghĩ của Từ lão thái cũng hiểu ra.
Loại chuyện này quả thực rất khó xử, không ai nguyện ý cho thanh niên trí thức ở nhờ. Chưa cần nói đến ăn uống, chỉ cần có người lạ ở cùng nhà đã thấy không thoải mái rồi. Lỡ mà lại có chuyện thanh niên trí thức bất tỉnh nhân sự, về sau lại càng rước thêm một đống phiền toái.
Nhưng Từ lão thái nói đúng, nhà họ Từ bây giờ như vậy nói là không vươn đầu cũng không thích hợp. Ai cũng biết Từ Sương không mất việc, hai người bọn họ cũng đang sống rất tốt, ăn uống cũng không chịu thiệt thòi, những người khác khó tránh khỏi sẽ nóng mắt mà nói lời cay độc.
Vương Anh và Từ Sương nhìn nhau, lúc này cô cũng đưa ra quyết định: "Vậy thì như này đi, mẹ đến ở với chúng con."
Từ lão thái lờ mờ: "Mẹ đến ở với bọn con á? Mẹ không đi!"
Vốn dĩ bà muốn đứng ra gánh vác chuyện này, không muốn làm phiền đến con trai và con dâu.
Huống chi Từ Sương vì lập gia đình mà ở rể, bà mà đến đó ở nữa thì còn ra cái thể thống gì nữa!
"Hơn nữa sao chúng ta không để ai ở nhà?"
Ngôi nhà cũ của gia đình bà vẫn luôn gìn giữ cẩn thận, lỡ những người ngoài vào ở hỏng hóc cái đồ gì đấy thì phải làm sao.
Vương Anh: "Mẹ đừng nghĩ nhiều, chúng ta chọn hai người ít chuyện vào ở, khóa căn mẹ thường ở lại, chừa một gian phòng cho bọn họ. Đồ ăn của chúng ta để họ tự làm, như vậy tốt hơn bao nhiêu. Dù sao lương thực cũng không phải là không trả, chúng ta sẽ chuẩn bị theo tiêu chuẩn của những thanh niên trí thức khác như thường lệ, chờ lương thực vụ thu được phát liền lấy lại sau."
Vương Anh suy nghĩ cẩn thận, cảm thấy như vậy cũng không mất mát gì nhiều, không sống chung một mái nhà, đỡ phải tức giận, cũng không vướng vào vấn đề nội bộ của thanh niên trí thức. Lương thực cũng chỉ là dựa theo tiêu chuẩn mà cấp, nhà người khác cho bao nhiêu thì mình cho bấy nhiêu, cũng không ai phải đến nhà cô để ăn ké.
Vương Anh ra quyết định: "Cứ làm theo lời vừa nói đi, mẹ đến đây ở, vừa hay có hai phòng, để bọn con thu dọn cho mẹ một phòng, ban ngày chúng ta cũng có thể bầu bạn tâm sự."
Tuy Từ Sương cảm thấy rất phiền toái, nhưng cũng biết Từ lão thái và vợ mình thương lượng ổn cả rồi. Hơn nữa anh cũng cảm thấy, coi như nhà mình không vươn đầu, Điền Hữu Phúc cũng sẽ tới động viên anh.
Không có cách nào khác, trong đại đội nhà ai cũng túng thiếu, các nhà khá giả thì không có mấy. Chỉ có những cặp vợ chồng trẻ như Vương Anh và Từ Sương trong nhà vẫn chưa có con nhỏ, ít gánh nặng và kiếm được nhiều tiền, đồ ăn cũng dư giả hơn một chút.
Điền Hữu Phúc cũng coi như không còn cách nào khác. Sáng sớm Từ Sương đã nghe người ta nhắc tới, nói người thân thích nhà anh nửa đêm đã đến đây một lần, là đại đội bên cạnh, nói ngôi nhà đã bị sập, vội vàng đưa đến trẻ đến để được thăm khám, người nhà phải quay lại chuyển đồ đạc ở trong căn nhà nát ra ngoài.
Có thể thấy được trận mưa đá lần này cường độ rất mạnh, đại đội bọn họ không phải là nơi duy nhất bị ảnh hưởng. Ngay cả khi xã cấp phát lương thực cũng không biết bao giờ mới có.
Thay vì đợi Điền Hữu Phúc điều động anh thì không bằng làm như lời Từ lão thái nói, bản thân tự ra mặt đề nghị, còn có thể bớt được phiền toái.
Vương Anh và Từ Sương đều khuyên Từ lão thái, Từ lão thái suy nghĩ một lúc cuối cùng cũng đồng ý, Vương Anh nói đều là lời thật lòng, câu nào cũng đều là vì lo lắng cho bà.
Chao ôi, sao năm đó bản thân không sinh ra được một tiểu nha đầu như Vương anh chứ.
Nhưng bây giờ cũng không kém là bao, người con gái tốt như vậy cũng không lọt qua được cửa nhà bà.
Từ lão thái vội vã muốn đi tìm Điền Hữu Phúc để nói chuyện, Vương Anh đã ngăn bà lại.
"Chúng ta cứ từ từ để buổi chiều hãy đi."
Lúc này nhóm thanh niên trí thức vẫn chưa thương lượng xong, nhưng lại giống như nhà bà Từ lại quá vội vàng. Đợi buổi chiều đi, nhân lúc Điền Hữu Phúc đang tuyệt vọng, sau đó ra mặt, lại có thể thỏa thuận được điều kiện.
Vương Anh: "Cho người ta ở cũng được, nhưng phải chọn người cẩn thận."
Từ lão thái: "Nhất định rồi, vậy thì chọn ai đây, cái cậu thanh niên tên Giang Lỗi kia nhất định không được chọn."
Cái thứ gì đâu, một thanh niên cao to vạm vỡ, nói năng và hành động như thể không điều khiển được bộ não của mình, lại còn nghi ngờ y thuật của con dâu bà.
Từ Sương vội vã đến quán cơm làm việc, còn Vương Anh và Từ lão thái cũng bắt đầu dọn dẹp nhà cửa.
Nhà họ Từ có ba gian phòng, hai gian của ngôi nhà đã bị vỡ ngói, chỉ còn một gian vẫn ở tình trạng tốt. Hai người dọn hết đồ đạc trong nhà, để lại một chiếc giường tre, một chiếc bàn và một chiếc ghế dài, trên giường trải một tấm nệm, bên cạnh là một chiếc tủ lớn.
Từ lão thái: "Cái này để cho thanh niên trí thức dùng, còn lại dọn đi, hai gian phòng kia cũng khóa lại, mái ngói phía trên để mai con tìm người sửa, mưa không bị dột vào nhà là được."
Từ lão thái đã thu dọn sạch sẽ, sau đó chuyển toàn bộ đồ ăn trong bếp sang nhà Vương Anh, chỉ để lại mấy cái kệ gỗ mà Từ Sương cho người làm, mấy cái bình lọ rỗng và mấy cái lò nướng treo.
Đây cũng là lần đầu tiên Vương Anh cẩn thận quan sát phòng bếp của Từ Sương, nhìn thấy bên trong có treo một cái bếp lò, hai mắt cô sáng lên.
"Mẹ, chúng ta cũng mang cái lò treo này đi."
Cô muốn ăn vịt quay.
Thời gian nửa buổi sáng, cũng đủ để Vương Anh và Từ lão thái sắp xếp lại đồ vật, tất cả đồ không thường xuyên dùng khóa lại, mang lương thực trong phòng bếp và giá nướng treo lên bếp cũng di chuyển đến chỗ của Vương Anh.
Vương Anh thu dọn xong còn đi một chuyến tới chân núi nhìn thử xem Tiền Cúc Hoa và Trình Thục Phân, lại lên núi nhìn thử vườn thuốc.
Nơi Trình Thục Phân và Trình Ngọc ở vẫn tốt, Trình Ngọc thông minh, nửa đêm thức dậy thì cùng Trình Thục Phân mang đồ ở bên ngoài phòng chuyển vào bên trong. Trình Ngọc còn vác cờ lê đi tìm Tiền Cúc Hoa cho nên hai nhà có chút mái ngói vỡ, người cũng không có vấn đề gì.
Tình huống của vườn thuốc có chút thảm.
Giống cây trồng cây mới nhất từng cây đều bị đập nát nghiêng lệch uốn cong, thậm chí nghiêm trọng còn bị đập văng ra ngoài.
Trình Ngọc đặc biệt áy náy: "Là em không xem xét kỹ... Xin lỗi chị Anh."
Vương Anh: "Chuyện này sao có thể trách em được, ai cũng không ngờ rằng mùa xuân sẽ có mưa đá lớn như vậy."
Ngay cả Lão Trang Giá lâu năm của đại đội có kiến thức cũng nói, vào đầu xuân từng nhìn thấy mưa đá, nhưng mưa đá lớn như vậy vào mùa hè cũng không thường xuyên thấy.
Vương Anh nhìn lần lượt trong vườn thuốc, Trình Ngọc giải quyết rất nhanh, mưa đá trong vườn thuốc đã sớm được nhặt ra bên ngoài. Vương Anh lần lượt tưới chút nước Linh Tuyền, hi vọng có thể cứu được bao nhiêu thì cứu.
Thật sự không cứu được thì cũng chỉ có thể chấp nhận.
Sau khi nói tạm biệt với Trình Ngọc, Vương Anh lại đi đến ruộng đất phần trăm của nhà mình, trong ruộng phần trăm của nhà cô cũng có các loại rau, loại rau nào cũng bị gãy. Tâm tư của Vương Anh khẽ động, tưới chút nước cho các loại rau.
Sau khi sắp xếp lại sạch sẽ, Từ lão thái và Vương Anh lập tức đi tìm Đại đội trưởng nói về chuyện nhà của cô có thể tiếp nhận hai người thanh niên trí thức.
Lời này vừa nói ra, Điền Hữu Phúc lập tức gật đầu đồng ý, ông đã đau đầu cả một buổi chiều rồi.