Chương 113: Làm thịt rắn
Sau khi hái được Thứ lão nha, Vương Anh lại tìm được mấy dược liệu hiếm lạ, nhưng tìm qua tìm lại vẫn không nhìn thấy cái bóng của Nhân sâm núi.
Từ Sương an ủi cô: "Tìm không thấy cũng không sao, sư phụ anh nói có thể giới thiệu cho anh một chút, để năm nay anh có thể thi lấy chứng nhận cấp hai. Đến lúc đó thi lấy giấy chứng nhận, anh có thể được tăng tiền lương."
Một tháng có thể tăng thêm năm đồng.
Hai người ở trong núi lãng phí rất lâu, lại tìm được một con gà rừng ngu ngốc, còn có một con rắn không coi là nhỏ.
Lại nói vừa đúng lúc hai người đến, lúc đó con rắn đang ở trên cây 'phì phì' tiếng rắn, nhìn thấy người vẫn há to miệng, vừa nhìn thì thấy rất hung ác.
Từ Sương một đao vung đến trên bảy tấc của đối phương, Vương Anh lập tức gói con rắn lại, nặng trịch, có lẽ chiếm nửa cái sọt.
Vương Anh: "Mật rắn của con rắn này có lẽ có thể bán với giá tốt."
Nhân sâm núi khó gặp, mật rắn tốt cũng do vận may.
Cuối cùng Vương Anh cũng cảm thấy chuyến này không về tay không.
Hai người ở trong núi ăn một chút bánh nướng với gà nướng, thấy sắc trời không còn sớm mới bắt đầu xuống núi.
Chỗ đi xuống núi đã không còn là phạm vi của bảy đại đội, Từ Sương kéo tay của Vương Anh, hai người xác định phương hướng thì đi theo.
Đi được một nửa, Vương Anh như bị vấp vào cái gì đó.
Cô ngồi xổm xuống nhìn thử, trên mặt đất có một tảng đá lớn vô cùng kỳ lạ, bên cạnh hòn đá có một gốc cây lớn.
Vương Anh cảm thấy trong lòng nóng như lửa: "Từ Sương, anh giúp em di chuyển hòn đá này."
Hai người vất vả di chuyển tảng đá lớn, quả nhiên phát hiện ở bên cạnh một gốc cây Nhân sâm núi rất nhỏ.
Hai mắt Vương Anh phát sáng: "Lại tìm thử xung quanh, gốc cây này chỉ có ba năm, xung quanh chắc chắn vẫn còn gốc cây lớn hơn."
Từ Sương và Vương Anh bắt tay vào tìm ở xung quanh, chưa đến một lúc sau thì có thu hoạch.
Vương Anh vui sướng không thôi chỉ vào một gốc cây Nhân sâm núi lớn: "Đoán đi, gốc cây này bao nhiêu năm rồi?"
Bề ngoài của sâm núi chú trọng vào năm hình dáng, theo thứ tự đó là đầu, rễ phụ, hoa văn, thân và rễ cây.
Cái gọi là đầu cũng là nơi hoa nở, chỉ phần đầu của sâm núi, đầu tốt hẳn là trên to dưới nhỏ, giống như một đóa hoa nở rộ. Bởi vì bình thường phần đầu biểu thị cho thời gian sinh trưởng, cho nên trùng điệp lên xuống giống như hoa loa kèn vậy.
Trên phần đầu có không ít rễ phụ mọc ra, ở giữa hai đầu nhỏ có một thứ thô lớn gọi là lõi táo tàu(*). Hoa văn là chỉ những đường vân trên phần chính của sâm núi, cũng dựa vào điểm này để làm chứng cứ quan trọng phán đoán tuổi của sâm núi.
*Sâm núi thường dày và ngắn, hai đầu thuôn nhọn và có hình dạng giống như lõi táo tàu nên người ta gọi là lõi táo tàu.
Còn thân cây và rễ cũng rất dễ đoán, đó là bộ phận chính và rễ của sâm núi.
Vương Anh và Từ Sương tìm được một cây nhân sâm, mặc dù vẫn chưa moi ra nhưng loáng thoáng có thể thấy trên đầu nở hoa vô cùng đẹp, thân nhân sâm cũng ngay ngắn như thường, rễ cây tương đối ít nhưng phía trên có chấm tròn nhỏ, hoa văn bên cạnh đều là những tầng hoa văn vòng tròn.
Vương Anh chắc chắn: "Ít nhất là ba mươi năm."
Loại sâm núi có bề ngoài như thế này, sau này đưa ra ngoài cũng có giá trị rất đắt.
Vương Anh dè dặt moi sâm núi kia ra, đợi sau khi nhìn thấy rõ hơn thì kích động, cây sâm núi nào đâu phải là ba mươi năm, nó đã được ba mươi lăm năm rồi.
Vương Anh kích động dùng tờ giấy mà mình cầm theo tỉ mỉ gói cây sâm núi kia xong, sau đó đem mấy cây sâm núi nhỏ ở bên cạnh cất vào trong túi.
Loại sâm núi lớn này ít nhất có thể đổi được mấy trăm ở chỗ Diêu Thuận Quyên, sâm núi nhỏ hơn thì cô cũng không muốn quăng đi, lấy về giữ lại dùng, những cây khác thì thử trồng một thời gian xem có thể trồng được hay không.
Lúc này trời đã tối, Vương Anh nhìn xuống cái đồng hồ bỏ túi mà mình mang theo, đã là hơn bảy giờ tối. Sau khi hai người đi xuống núi thì lại dọc theo đại lộ một lát, thấy phía trước có đại đội có ánh sáng, hỏi người đi đường mới biết là cờ đỏ công xã.
Hai người ở trong núi rất lâu, lúc ban đầu thì vẫn nhớ đường đi, sau đó Vương Anh lại cảm thấy dù sao cũng sẽ không dựa theo đường cũ để quay về cho nên dứt khoát nhớ một phương hướng. Ai biết đi qua hai ba con đường núi thì đến cờ đỏ công xã.
Thấy đường đi, trong lòng hai người đều có kế hoạch. Theo con đường mà lặng lẽ quay về đại đội của mình.
Khi về đến nhà, Từ lão thái đã chờ đến nóng nảy.
"Sao bây giờ mới quay về? Mau ngồi xuống mau ngồi xuống."
Từ lão thái nhét cho Vương Anh một ly nước nóng, tuy nói đã là mùa xuân nhưng về đêm cũng vẫn lạnh, trên núi lại là nơi lạnh nhất.
Vương Anh cầm ly nước uống hai ngụm rồi hưng phấn khoe khoang với Từ lão thái.
"Mẹ, mau nhìn đi!"
Vương Anh lấy thảo dược được đặt trong hai cái giỏ ra, bên trong đầy ắp, có thể nói đây là chở đầy mà quay về.
Từ lão thái nhìn thấy con rắn kia thì sợ hết hồn, trong lòng lộp bộp thiếu chút nữa không đứng yên.
"Ngoan, con rắn này, các con bắt được ư?"
Từ lão thái sợ hãi là bình thường, tuy con rắn này đã chết nhưng nó cũng được đặt trong giỏ thảo dược rất lâu. Trên cơ thể còn có hoa văn rất rực rỡ, vừa nhìn đã khiến cho người ta kinh hoảng.
Vương Anh: "Từ Sương cho một đao, bảy tấc ở chính giữa!"
Vương Anh nghĩ lại thì cảm thấu khẩn trương mà kích thích: "Chúng con ở đó đào mầm già, lúc muốn hái mầm hoa mộc lan lên thì con rắn này há miệng đi đến bên cạnh chúng con."
Vương Anh dùng mười phần khẩn trương và kích thích để nói quá trình bắt con rắn này, Từ lão thái nghe thì kêu lên.
Vương Anh: "Con thấy con rắn này cũng không tệ, đợi lát nữa cơm nước xong thì sẽ xử lý."
Cho dù là mật rắn, da rắn hay là xương rắn thì đều có thể mang làm dược liệu.
Từ lão thái hơi sợ: "Cái này nhìn thật là đáng ghét."
Vương Anh là một thầy lang, đối với những thứ mà người bình thường sợ hãi thì cô lại không cảm thấy có gì cả.
"Nhìn con rắn này cũng không có gì tốt, mấy thứ dược liệu lấy xuống cũng đáng không ít tiền đâu."
Mặc dù không biết giá thu mua bao nhiêu nhưng Vương Anh dựa theo kiếp trước mà suy tính, cảm thấy không được rẻ.
Dược liệu sinh trưởng ở nơi này thì còn dễ nói, những thứ trên cơ thể rắn làm thành thuốc để chữa cho con người thì lại khó hơn nhiều. Người nhà quê bắt rắn, chỉ cần không phải là rắn độc thì đều xử lý một chút rồi nấu ăn, có rất ít người biết cho vào thuốc thì nên làm thế nào.
Vương Anh nhao nhao muốn thử: "Chúng ta cũng có thể cho vào thuốc, thịt còn dư lại thì ngày mai hầm canh cá ăn."
Gần đây cô muốn ăn thịt cũng rất khó khăn, thịt thỏ đã chán ăn từ lâu, thịt heo lại không có mà mua. Tâm tâm niệm niệm muốn gà rừng thì hôm nay cũng chỉ mới bắt được một con, ăn xong thì không có nữa.
Từ lão thái: "Vậy bảo Từ Sương hầm cho con, mẹ... quả thực không dám đụng vào."
Vương Anh giương mắt nhìn Từ Sương.
Từ Sương: "Em cứ để đó đi, sáng mai anh dậy sớm nấu cho em ăn."
Vương Anh hoan hô một tiếng, đứng dậy đi rửa tay rửa mặt rồi thay quần áo.
Từ lão thái đã nấu một nồi cháo từ sớm, cắt nấm chuẩn bị xào, Từ Sương nhận lấy muỗng cơm. Nhổ hết lông gà rừng vừa bắt được cùng hầm chung với nấm. Mùi thơm bay ra bên ngoài, Từ Sương không chỉ hầm gà rừng mà còn đem mầm già mà hôm nay hái được cùng nấu với trứng gà làm món trứng chiên.
Vương Anh nếm thử một miếng thì mê mệt với mùi thơm đặc biệt của mầm già, loại mùi thơm này không giống với mùi của thầu dầu, bản thân mùi vị của thầu dầu nồng nặc đặc biệt, mà mầm già này cũng mang mùi hương đặc biệt nhưng lại nhẹ nhàng khoan khoái hơn.
Húp một hớp gà rừng hầm nấm, càng làm cho Vương Anh đắm chìm vào mùi hương mỹ vị của gà rừng.
Thịt gà rừng rất tươi ngon, nấm cũng thấm hương vị nước canh của thịt gà, ăn xong rồi còn phải dùng bánh bao hấp, hương thơm khiến cho người ta mơ hồ.
Mùi hương này bay ra bên ngoài khiến cho cả nhà Vương Vĩnh Thuận ở sát bên không thể ngủ được.
Lý Xuân Quyên nhỏ giọng thầm thì: "Hơn nửa đêm còn nấu thịt ăn, cũng không sợ bị nghẹn chết!"
Nói xong thì liều mạng mà ngửi, dù sao cũng không ăn được, ngửi nhiều một chút cũng kiếm được lời.
Vương Vĩnh Thuận trở mình, tầm tình cực kỳ không tốt, người ta ngày ngày có thịt để ăn, cả nhà bọn họ ba miệng ăn lại càng đáng thương.
Đột nhiên cánh cửa vang lên một tiếng két, Vương Vĩnh Thuận cảnh giác nói: "Ai vậy?"
Lý Xuân Quyên không quan tâm nói: "Ông còn tưởng rằng là kẻ trộm sao? Chúng ta như thế này, kẻ trộm cũng hiếm khi đến thăm!"
Sau khi không có của cải, hai người bọn họ đành cầm hai mươi đồng tiền sống qua ngày, Vương Diệu Tông lừa đảo dùng một ít, bây giờ chỉ còn lại mấy đồng tiền. Nhà có tiếng nghèo nàn, kẻ trộm nào lại dám mò đến.
Lý Xuân Quyên ngáp một cái, đứng dậy thò đầu ra nhìn.
"Là Diệu Tông đi ra ngoài."
Vương Vĩnh Thuận xoay mình ngồi trên giường: "Đã trễ thế này mà nó còn ra ngoài làm gì?"
Lý Xuân Quyên cho rằng ông ta ngạc nhiên: "Hẳn là lên trấn tìm bạn học. Không phải Diệu Tông đã nói rồi hay sao? Nó có một bạn học ở trường cấp ba có quan hệ rất tốt, còn nói sẽ kiếm cho nó một công việc tạm thời nữa."
Vương Vĩnh Thuận tức giận không có chỗ phát tiết: "Bà thật sự dám tin sao!"
Cái gì mà công việc tạm thời, thật sự cho rằng công việc tạm thời là cải trắng trong đất, nói có là có hay sao! Bây giờ muốn tìm một công việc tạm thời ở trong thành cũng không dễ dàng đâu, còn trông cậy vào bạn học của Vương Diệu Tông tìm giúp?
Gần đây Vương Vĩnh Thuận rất khó chịu, mặc dù đau cho con trai nhưng ông ta cũng biết bây giờ tiền đồ của Vương Diệu Tông rất mong manh. Cho nên ông ta vẫn luôn thúc giục Vương Diệu Tông nhanh chóng xuống ruộng làm việc với ông ta, trông cậy phân tích cho con trai, cho dù cậu ta có giả vờ thì đến lúc đó đón được một cô con dâu vào cửa, cũng đổi được không khí ở trong nhà.
Nhưng Lý Xuân Quyên lại không nghĩ như thế, từ khi Lý Xuân Quyên biết Vương Vĩnh Thuận giấu tiền thì đã không còn tin tưởng và kiên nhẫn đối với Vương Vĩnh Thuận nữa, bây giờ bà ta cảm thấy hy vọng của cả nhà đều đặt trên người con trai mình.
Dù thế nào thì Vương Diệu Tông cũng đã học cấp ba hơn nửa năm, kiến thức và phương pháp không thể so với bà ta và Vương Vĩnh Thuận - hai ông bà nông dân được.
"Diệu Tông thì sao? Tôi cảm thấy Diệu Tông rất tốt, trước kia coi như là không hiểu chuyện nhưng bây giờ cũng đã biết lau bàn giúp tôi."