Chương 114: 650 đồng tiền

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 4,346 lượt đọc

Chương 114: 650 đồng tiền

Vương Vĩnh Thuận bị khó chịu nín thở, ông ta muốn lôi Lý Xuân Quyên ra hỏi bà ta, con trai bà ta bỗng nhiên vô duyên vô cớ đi lau bàn giúp bà ta là vì cái gì? Còn không phải là mấy đồng tiền trong tay bà ta hay sao! Không được, tiền không thể để cho Lý Xuân Quyên cầm nữa, nếu không sớm muộn gì bà ta cũng mất sạch trong tay Vương Diệu Tông.

"Tiền đâu? Nhà còn bao nhiêu tiền?"

Vương Vĩnh Thuận há miệng chính là muốn tiền: "Đưa tiền lại đây để tôi cất giữ."

Bản thân đem tiền cho Lý Xuân Quyên cũng là cách mà Vương Vĩnh Thuận dỗ dành Lý Xuân Quyên, ông ta biết Lý Xuân Quyên vì chuyện ông ta cất giấu tiền mà không còn tự nhiên với ông ta nữa, bây giờ của cải còn dư lại hai mươi đồng, cho bà ta thì cho bà ta, dù sao tất cả những đồ dùng trong nhà đều phải tốn tiền.

Nhưng bây giờ không được, ai biết Lý Xuân Quyên có lôi hết tiền bạc trong nhà cho Vương Diệu Tông phá hết hay không.

Vẻ mặt Lý Xuân Quyên thay đổi: "Không phải ông nói để cho tôi quản lý hay sao? Bây giờ chúng ta ăn uống, nơi nào mà không dùng tiền? Để ở chỗ tôi thuận tiện hơn."

Vương Vĩnh Thuận nhìn dáng vẻ này của bà ta, trong lòng lại trầm xuống, cảm thấy không được hay lắm.

"Tiền đâu? Bà tiêu hết rồi sao? Tiền đâu?"

Lý Xuân Quyên nhắm mắt: "Tiền gì chứ, khoảng thời gian này nhà chúng ta phải mua thuốc cho ông, còn tiền mua gà..."

Ánh mắt Vương Vĩnh Thuận chìm xuống: "Bà đem tiền cho Vương Diệu Tông dùng."

Lý Xuân Quyên không vui: "Ông gọi Diệu Tông cái gì, đó không phải là con trai của chúng ta hay sao? Cho con trai tiêu tiền thì sao chứ?"

Lý Xuân Quyên dứt khoát ngửa bài: "Diệu Tông nói với tôi, trên trường nó có một bạn học nữ tốt vô cùng, cô bé kia là người ở trấn trên, Diệu Tông suy nghĩ cho người dỗ dành, nói là có thể cưới vào cửa."

Vương Vĩnh Thuận cười khổ, trước kia ông ta còn muốn để cho Lý Xuân Quyên ra mặt trước tiên, còn mình thì ở phía sau chiếm tiện nghi. Cái này khiến cho ông ta cảm thấy thỏa mãn vì sự ngu xuẩn của Lý Xuân Quyên, nhưng cuối cùng ông ta lại phải chịu hậu quả do sự ngu xuẩn của Lý Xuân Quyên gây ra.

Nếu Vương Diệu Tông có một bạn học nữ ở trên trấn thì cậu ta có thể bị lừa hết tám mươi đồng hay sao?

Vương Vĩnh Thuận lại không hiểu rõ lắm, đảm bảo Vương Diệu Tông cầm tiền ra bên ngoài tiêu xài.

Suy nghĩ cẩn thận một chút, dường như năm nay con trai không nhắc đến bản thân muốn ăn thịt.

Vương Vĩnh Thuận đi về phía đầu giường rồi ngồi xuống: "Bà cứ chờ xem đi."

Vương Diệu Tông giữ tiền tiêu xài, người cũng không cưới về nhà.

Hai mươi đồng tiền đó, lúc này mới được mấy ngày, để cho con trai phá hết đi.

Vương Vĩnh Thuận giống như là chưa bao giờ nản chí như thế này: "Tôi không quản được nó nữa."

Vương Diệu Tông trưởng thành, ông ta thân là cha nhưng lại không thể đánh cậu ta nữa, còn làm sao? Từ từ chịu đựng thôi.

Ngày tiếp theo, Vương Anh mở thư giới thiệu đi vào thành, đem sâm núi đặt ở phía dưới cùng cái giỏ, trên nắp thì đặt một tầng dược liệu cùng với rau củ dại.

Vương Anh đến huyện thành thì chạy thẳng tới tiệm cơm quốc doanh, thuận lợi tìm được Diêu Thuận Quyên.

Diệu Thuận Quyên nhìn thấy cô cũng sáng mắt, cách lần hai người hẹn mua nhân sâm cũng đã hơn mấy ngày rồi, Diêu Thuận Quyên còn tưởng Vương Anh không đến nữa.

Diêu Thuận Quyên kéo cô đến chỗ yên tĩnh, kích động nắm tay: "Ở đâu vậy?"

Vương Anh dè dặt mở giấy ra, sâm núi ở bên trong nhìn rất tươi, phía trên còn dính bùn ướt.

Dường như Diêu Thuận Quyên không hít thở, vì tìm thuốc cho chị gái, sau khi cô ấy tung tin tức ra thì thấy được vài cây sâm núi, chẳng qua đều là những cây nhỏ bé nhạt nhẽo, không có một cây nào giống với cái cây mà mình đang thấy, hình dáng nguyên vẹn lại đầy đặn.

Diêu Thuận Quyên: "Cái này, bao nhiêu năm vậy?"

Vương Anh mỉm cười nói: "Tôi thấy cũng ít nhất ba mươi lăm năm."

Diêu Thuận Quyên lại kéo tay Vương Anh: "Đi, cô cùng tôi đến tìm mẹ tôi đi."

Cô ấy không hiểu về sâm núi, cũng có thể nhìn ra hình dạng của cây sâm này vẫn còn rất nguyên vẹn. Cụ thể cân nhắc về tuổi của cây sâm này, vẫn nên để cho mẹ cô ấy nhìn qua.

Vương Anh: "Cô không đi làm sao?"

Diêu Thuận Quyên không quan tâm nói: "Tôi quay về xin nghỉ, cô đợi tôi một lát."

Vương Anh nhìn cô ấy vội vàng đi vào cửa, không đến hai phút thì chạy ra, trong lòng cũng biết đối phương là người không thiếu tiền.

Phải biết lúc này người dân lao động vẫn rất chất phác, nếu không xin nghỉ thì không xin nghỉ, cho dù xin nghỉ cũng không thuận lợi như thế. Nhưng Diêu Thuận Quyên lại có thể, hơn nữa đối phương nghe được sâm núi ba mươi lăm năm mà không nhíu mày một cái.

Diêu Thuận Quyên kéo Vương Anh đi qua một con đường rồi vào hẻm nhỏ, không lâu lắm đã đến một căn nhà hình ống.

Lúc Vương Anh vào cửa thì hơi lưu ý một chút, biết chỗ này là một phần nhà ở đường sắt.

Khó trách, đối phương không chớp mắt một cái đã muốn mua sâm núi.

Diêu Thuận Quyên mang Vương Anh đi vào tầng hai của căn nhà, gõ cửa vài cái đã có người đến mở cửa.

Người mở cửa là một phụ nữ trung niên, thấy con gái thì giật mình: "Sao con lại quay về lúc này?"

Diêu Thuận Quyên rất kích động: "Mẹ, con tìm được thuốc cho chị rồi!"

Đầu tiên người phụ nữ trung niên hốt hoảng rồi nhìn trái nhìn phải, sau đó thì lôi con gái vào cửa, Vương Anh cũng đi theo.

Diêu Thuận Quyên kéo tay mẹ mình không ngừng lải nhải: "Sâm núi ba mươi lăm năm, con vừa mới nhìn, giống như cái loại mà ông nội nói cho con biết..."

Người phụ nữ trung niên không nói gì, Diêu Thuận Quyên đành vội vàng đẩy Vương Anh lên phía trước: "Chính là cô ấy, mẹ, cô ấy là con dâu của người học việc tại tiệm cơm chúng ta, còn là thầy lang trong đại đội. Chính là cô ấy tìm được."

Lúc Vương Anh mới vào cửa thì thuận tay khép cửa lại, người phụ nữ trung niên cũng không cần cố kỵ, trên mặt bà ấy mang theo niềm vui: "Phải không? Vị đồng chí này, tiện thể để cho tôi nhìn một chút được không?"

Vương Anh gật đầu một cái, đem sâm núi qua cho đối phương, sau khi người phụ nữ trung niên nhận lấy thì lại càng hài lòng.

"Không sai, ít nhất là ba mươi lăm năm, cây tốt!"

Gần đây người phụ nữ trung niên kia cũng rất mệt mỏi, nhà bà ấy cũng có chút đường lối nhưng tốn hết sức lực cũng không tìm được thứ mà mình vừa ý. Mà thấy thân thể của con gái lớn càng ngày càng không ổn, bà ấy cũng rất gấp gáp.

Bây giờ tìm được nhân sâm, bà ấy không nói hai lời đã muốn bỏ tiền: "Nhân sâm ba mươi lăm năm, vượt qua mười năm, mỗi năm ba mươi đồng, đồng chí, tôi cho cô sáu trăm năm mươi đồng."

Người phụ nữ trung niên: "Hình dáng nhân sâm cũng rất tốt, cho thêm năm mươi cũng có lợi cho tôi."

Vương Anh vừa nghe thấy hơn sáu trăm đồng đã nóng trong lòng, lúc này, của cải của cô từ ba trăm hơn nhảy vọt lên bốn con số!

"Vậy cảm ơn bà. Đúng rồi, lúc dùng cây nhân sâm này cần phải chú ý đến liều lượng, cũng phải giữ gìn thật tốt, một cây nhân sâm như thế, cho dù là dùng để uống cũng sẽ không hết, bà giữ lại, về sau có thể làm thành rượu thuốc, qua vài năm cũng là một loại bảo bối."

Vương Anh nói rõ ràng mạch lạc, nói cho đối phương biết cách giữ gìn sâm núi này được lâu hơn.

Người phụ nữ trung niên càng nghe càng cảm thấy Vương Anh thật thà, đổi lại là người khác thì đã cầm tiền rồi rời đi, đâu còn ở đó nói cặn kẽ rõ ràng chứ?

"Tôi nhìn thì chắc y thuật của cô cũng không tệ?"

Vương Anh cười chúm chím: "Cũng chỉ là tạm được, tôi đi theo mẹ học hỏi. Bây giờ ở trong đại đội khám cho những người có chứng bệnh nhẹ."

Người phụ nữ trung niên vẫn giữ thái độ: "Vậy tôi có thể làm phiền cô nhìn toa thuốc của tôi một chút có được không, chỉ điểm một ít phương thuốc? Không nói dối gì cô, đây cũng là lần đầu tiên mà nhà chúng tôi tiếp xúc với loại thuốc đắt như thế, vẫn có chút bận tâm..."

Nói thế nào đi chăng nữa thì đây cũng là loại thuốc trị giá hơn sáu trăm đồng, lỡ như làm hỏng thì cho dù của cải dày đến đâu cũng rất đau lòng.

Vương Anh đồng ý ngay lập tức, cô vừa nói một đống lớn như thế cũng chính là vì muốn nhìn phương thuốc.

Cô nghe Diêu Thuận Quyên nhắc đến toa thuốc thì cảm thấy rất hứng thú, những thầy lang già kia cũng cất rất nhiều tuyệt kỹ. Chẳng qua sau đó vì một số nguyên nhân mà thất truyền, nghĩ đến cũng rất tiếc nuối.

"Không thành vấn đề, tôi ở lại chỗ này một lát, cũng muốn gặp mặt bệnh nhân."

Nhất định toa thuốc phải để cho bệnh nhân dùng, Vương Anh nhìn toa thuốc, đương nhiên cũng phải bắt mạch cho bệnh nhân.

Người phụ nữ trung niên lập tức cảm ơn rồi đi vào phòng con gái thông báo rồi mời Vương Anh đi vào trong. Vương Anh cầm toa thuốc thì cẩn thận tỉ mỉ xem xét một lúc, càng xem càng thấy toa thuốc này rất tốt.

Vẻ mặt của người phụ nữ tái nhợt nằm trên gối, mặc cho Vương Anh bắt mạch.

Ho khan hai tiếng rồi mới nói: "Cũng là do căn cơ của cơ thể tôi không được tốt, vào mùa hè năm trước lại sinh con không đúng lúc, vừa vặn vào đến bệnh viện thì lại gặp chuyện lớn, tôi lại sinh đúng vào hôm đó, hơn nữa tôi sốt ruột, thiếu chút nữa đã không thể xuống giường bệnh..."

Vương Anh: "Đúng là căn cơ không tốt, chẳng qua toa thuốc này cũng không tệ, cô cứ dùng theo toa thuốc này, sau đó cũng chú ý nghỉ ngơi, cũng có thể từ từ khỏe lên."

Ngừng một chút, Vương Anh lại hỏi: "Cô nói lúc đến bệnh viện thì gặp phải chuyện lớn, chuyện gì vậy?"

Diêu Tuệ Quyên ho khan nói: "Năm đó có trận núi lở, bên ngoài thành có hai xe hàng lớn bị phá hủy, chuyện đó cũng đè ép lên rất nhiều người."

Vương Anh nhanh chóng truy hỏi: "Có phải khi đó cô ở phòng bệnh 305 hay không?"

Diêu Tuệ Quyên: "Tại sao cô biết? Đúng là hôm đó tôi ở phòng 305, chẳng qua sau đó có rất nhiều bệnh nhân toàn máu me được đưa ra đưa vào, vì thế mẹ tôi đổi cho tôi một phòng bệnh khác. Mới đổi qua không được bao lâu thì tôi sinh con."

Vương Anh kiềm chế sự kích động ở trong lòng: "Đồng chí Diêu, mặc dù chuyện này có hơi lỗ mãng nhưng tôi vẫn muốn hỏi một chút, đêm hôm đó người thân chăm sóc cho cô có quay về và đi qua phòng 305 hay không? Tôi có từng gặp người đó hay không?"

Diêu Tuệ Quyên không rõ tình huống nhưng vẫn nghiêm túc trả lời: "Ngày đó người nhà của tôi đều ở bên cạnh để tiện chăm sóc, sau đó có đi qua phòng 305... tôi phải hỏi mới biết được."

Vương Anh nắm chặt bàn tay Diêu Tuệ Quyên: "Cảm ơn."

Dù thế nào thì cô cũng không thể nghĩ ra, mình lại có hy vọng tìm được manh mối đột phá ở làng quê này.

Vì để cho Diêu Tuệ Quyên hiểu được, Vương Anh chọn vài nội tình nói cho đối phương nghe.

"Đêm đó mẹ tôi qua đời trong phòng 305, nhưng hôm đó tôi lại không ở bên cạnh bà ấy, chỉ có nhà bác cả ở bên cạnh. Tôi tìm được người cùng phòng bệnh ở trong đại đội, ông ấy chỉ nói là giữa chừng gặp được người nhà của một phụ nữ có thai chuyển đến trong đêm, tôi vẫn luôn muốn tìm cô. Tôi không có ý gì khác, chỉ là muốn tìm cô để hỏi một cầu, khi đó mẹ tôi còn sống có để lại lời gì cho tôi hay không."

Diêu Tuệ Quyên nghe Vương Anh giải thích, trong lòng càng tình nguyện hỏi han giúp cô: "Cô yên tâm, tôi biết rồi."

Từ khi làm mẹ, sao Diêu Tuệ Quyên còn không hiểu tấm lòng của một người mẹ chứ, cứ tự lấy bản thân ra nói, sau khi cô ấy chịu tang chồng thì về nhà mẹ, mẹ cũng không chê cô ấy chút nào, vẫn chăm sóc cho cô ấy giống như bình thường. Hôm nay lại vì cơ thể của cô ấy còn đi nhờ quan hệ, tìm thuốc, Diêu Tuệ Quyên thấy dáng vẻ của mẹ thì cũng khó chịu ở trong lòng, chỉ hận mình không thể khỏe lên để cho mẹ yên tâm.

Diêu Tuệ Quyên: "Ngày mai cô lại đến đây, tôi nhất định sẽ hỏi cho cô. Tôi nghĩ đó là một trong những người anh họ đã đi lấy đồ cho tôi vào ngày hôm đó."

Vương Anh cảm ơn Diêu Tuệ Quyên, lúc nhìn thuốc còn cho thêm ít nước linh tuyền, coi như là lời cảm ơn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right