Chương 115: Chơi bời lêu lổng
Vương Anh đạp xe quay về trấn trên, nói những thứ mà mình trải qua cho Từ Sương nghe.
Ngay cả Từ Sương cũng xúc động trước duyên phận kỳ diệu như thế.
"Vậy đợi ngày mai anh và em cùng nhau vào thành."
Từ Sương cho Vương Anh một phần thịt kho, đó là dùng phần thịt tốt nhất cắt ra rồi trộn cùng với nước dùng.
Từ Sương cảm thấy ăn như thế thì quá đơn giản, nhưng Vương Anh lại lật đật vội vàng không có nhiều thời gian.
"Chiều nay em còn phải đến phòng khám!"
Hôm qua mới được nghỉ một ngày, hôm nay nhất định phải đi.
Từ Sương đành trơ mắt nhìn Vương Anh ăn xong, đạp xe đạp chạy như một làn khói.
Buổi chiều Vương Anh đến phòng khám làm huấn luyện, bác sĩ Vệ vẫn dùng vẻ mặt ôn hòa đối với Vương Anh như cũ, những người bị chọn khác trải qua nhiều ngày nghiền ép, dường như cũng có thói quen với sự vượt trội của Vương Anh.
Vương Anh nhìn xung quanh một vòng, có chút kỳ lạ vì sao Chiêu Đệ lại không đến.
Bây giờ Tôn Nhị Đào được coi như là người có quan hệ tốt nhất với Vương Anh, cô ấy giải đáp thắc mắc cho Vương Anh: "Chiêu Đệ không đến."
"Bây giờ người ta đến nhà người công xã, coi thường tám hào tiền nơi đây."
Tôn Nhị Đào cũng chịu thua Chiêu Đệ, người này nói đúng hơn là khôn khéo đi, vì chạy tới cạnh tranh vị trí thầy lang với mình mà một lòng một dạ cúi đầu. Đầu tiên là chạy đến nhà đại đội trưởng khóc sướt mướt, lại tìm thanh niên trí thức dạy cô ta học thêm. Gắng gượng nói là mình biết chữ, một hai phải đến.
Nhưng đã mấy ngày không đến, bị Vương Anh nghiền ép không ngóc đầu lên được.
Cái này cũng không phải là chuyện gì, dù sao tổng cộng có năm người, bốn người đều bị Vương Anh nghiền ép không ngóc đầu lên được, mọi người đều giống nhau. Tôn Nhị Đào cũng đã thành thói quen, dù sao sau khi kỳ huấn luyện kết thúc, nhất định Vương Anh là người có tư cách, cô một mình một đại đội, không cần tranh.
Nhưng bốn người các cô bắt đầu chém giết nhau.
Ánh mắt Chiêu Đệ lại hướng về cô ấy.
Nhưng ai ngờ Chiêu Đệ người ta đến công xã huấn luyện là giả, tới tương tư đàn ông là thật chứ.
Lúc này mới mấy ngày mà đã dụ dỗ được một người đàn ông góa vợ và có đứa con ở trên công xã. Cũng không biết nghĩ như thế nào, cuối cùng dứt khoát không đến, chuẩn bị cùng người ta thương lượng kết hôn.
Vương Anh không nhịn được chắt lưỡi hít hà: "Kết hôn?"
Mới mấy ngày đã đã chuẩn bị kết hôn rồi sao?
Tôn Nhị Đào nhắc đến còn có chút chua chát, cô ấy cảm thấy làm mẹ kế nhất định là không được tốt, nhưng Chiêu Đệ lại từ đại đội nhảy sang công xã ngay lập tức, nhìn qua thì giống như rất có tương lai.
Cũng rất quấn quít, không biết là nên hâm mộ hay không.
"Cô ấy đã trả cho cô cây bút chưa?"
Vương Anh: "Chưa."
Ngược lại cô cũng không quan tâm nhưng chỉ bằng một chi tiết nhỏ này, Vương Anh cũng không thích người tên là Chiêu Đệ này rồi.
Tôn Nhị Đào bỉu môi: "Người này từ nhỏ đến lớn đều như thế."
Chảy nước mắt cầm đồ vật đến, đến lúc có thì cũng không biết đau xót.
Vương Anh nhún vai: "Không sao."
Dù qua cũng chỉ là khách qua đường, sau này không nhất định sẽ gặp lại.
Cứ như thế trải qua huấn luyện buổi chiều, đợi đến lúc Vương Anh quay về thì cô phát hiện có một người đã lâu không gặp mặt.
Vương Diệu Tông đứng trên đường công xã, trong tay cậu ta kẹp điếu thuốc lá, bên cạnh còn có mấy người trông như vị thành niên. Ban đầu có mấy người đi qua, gặp được thanh niên nữ thì thổi một tiếng huýt sáo.
Tôn Nhị Đào hơi sợ, cô ấy kéo tay Vương Anh, không dám đi qua bên kia.
Vương Anh tỉnh bơ quan sát Vương Diệu Tông một lúc, bây giờ dáng vẻ của Vương Diệu Tông so với lúc bị bắt vào hôm ăn tết thì có mập lên một chút. Cậu ta vô tâm cầm điếu thuốc hút vui sướng, dường như cặp vợ chồng cãi nhau vì tiền bạc ở bên cạnh nhà Vương Anh không phải là bố mẹ của cậu ta vậy.
Vương Anh lắc đầu một cái, cái người Vương Vĩnh Thuận này, có thông minh vặt nhưng lại không có trí tuệ.
Lần Vương Diệu Tông ăn trộm gà đã có thể cho ông ta dạy bảo nhưng ông ta vẫn không thể trói buộc được con trai mình.
Bây giờ thì tốt rồi, Vương Diệu Tồng kết bạn được với những người 'bạn' biết ăn chơi, không thiếu cho cậu ta chọc ra được một cái sọt lớn.
Chẳng qua Vương Anh cũng không ra tay hay có suy nghĩ dạy dỗ lại Vương Diệu Tông, cô dạy dỗ cái gì chứ? Lúc nguyên chủ còn sống, người em họ này cũng ức hiếp nguyên chủ không ít, xúi giục nguyên chủ giặt quần áo và làm việc cho cậu ta, dựa vào cái gì vậy.
Hôm nay Vương Anh ở trong thành biết được mình có thể vạch trần chân tướng năm đó mẹ nguyên chủ mất, bây giờ không có chút ấn tượng tốt nào đối với một nhà bác cả.
"Đi, tôi dẫn cô theo."
Vương Anh bảo vệ cho Tôn Nhị Đào, hai người quang minh chính đại lướt qua mặt đám người Vương Diệu Tông.
Vương Diệu Tông hung hăng thở một làn khói, nhìn chằm chằm bóng lưng Vương Anh, trong ánh mắt đều là u áp che lấp.
Mấy vị thành niên ở bên cạnh cũng giương mắt nhìn chằm chằm bóng lưng Vương Anh cho đến khi không nhìn thấy nữa, sau đó vẫn như cũ nói: "Dáng dấp cô gái kia trông cũng đẹp mắt, không biết là ở đại đội nào, nếu không thì tôi đi nhìn thử?"
Mặc dù cậu ta không giống nhưng dù sao cậu ta cũng là người công xã, câu mí mắt tìm cô ở vùng nông thôn này cũng rất dễ dàng.
Cảm giác hài lòng trong lòng cậu ta bị câu nói của Vương Diệu Tông đập nát: "Cô ta kết hôn rồi."
Vị thành niên kia chép miệng, rất đáng tiếc: "Dáng người đẹp như thế, sao lại gả ở nông thôn."
Nếu như tới công xã sớm một chút, có thể cậu ta cũng hạ thủ được.
Vương Diệu Tông phun một vòng khói: "Cô gái này có bệnh."
Vị thành niên kia trợn tròn con mắt: "Không đến nỗi chứ? Vừa rồi tôi nhìn cô ấy cũng không có vấn đề gì nha! Không phải cô ấy còn đạp xe đạp sao?"
Vương Diệu Tông tâm phiền ý loạn, bây giờ cậu ta càng nghĩ càng cảm thấy, gia đình cậu ta xui xẻo là bởi vì Vương Anh khơi mào.
Nếu như không phải Vương Anh đem chuyện nhà vỡ lở ra ngoài thì bố cậu ta sẽ không nghĩ cho cô xem mắt nhanh như thế, nếu như không phải đi xem mắt thì không gặp được Triệu Quân.
Nếu như không có Triệu Quân nhìn chị hai của cậu ta sẽ không bị đè nén trong lòng mà muốn gả cho Triệu Quân. Vậy nhà cậu ta cũng không cần trả tiền cho Từ Sương, cũng không cần vì tiền mà nghèo rớt mồng tơi. Càng không đến nỗi khiến cậu ta làm mất tám mươi đồng của gia đình, lại bởi vì thế mà đi ăn trộm gà.
Bây giờ Vương Diệu Tông không nghĩ gì khác, cậu ta cảm thấy những chuyện xui xẻo trong gia đình đều bắt đầu từ Vương Anh.
Không phải Vương Anh là một yêu tinh hại người chứ?
Cô có thể khắc chết bố mẹ mình thì đương nhiên sẽ có chút tà ác trên người, còn khắc hết cả nhà cậu ta, bây giờ cậu ta cũng không thể học lên được nữa.
Cuối cùng Vương Diệu Tông thả khói thuốc, hung tợn nói: "Đừng nói cô ta, xui xẻo. Nói chuyện tối nay một chút đi."
Đúng vậy, Vương Diệu Tông không chỉ cầm tiền của gia đình đi phung phí mà bây giờ cậu ta còn tìm được sự nghiệp cho bản thân mình.
Vương Diệu Tông nghĩ lại thất bại của mình, cảm thấy bản thân sai ở chỗ là cứ chằm chằm trộm đồ trong đại đội mình mới gặp chuyện xui xẻo như thế. Còn có đó là Lý Xuân Quyên và Vương Vĩnh Thuận không đủ thông minh, cũng không đủ linh hoạt cho nên mới làm liên lụy đến cậu ta.
Cho nên bây giờ cậu ta ở cùng đám người trộm gà trộm chó, bọn họ ở công xã gây án ở một ít đại đội xung quanh.
Mỗi ngày bọn họ cũng không trộm nhiều, chẳng qua chỉ là một con gà con chó, mấy người thuận tiện tìm một nơi yên tĩnh rồi chia nhau ăn. Bọn họ không dám cầm tiền, sợ bị người ta phát hiện ra. Cũng lo lắng sau khi chuyện bị lộ ra ngoài thì sẽ bị bắt lại.
Ăn trộm gà trộm chó, ăn ở bên ngoài thì không có người nào có thể chứng minh, nhưng nếu trộm tiện, vạn nhất âm mưu bị bại lộ và xảy ra chuyện, bị bắt lại thì giam giữ ít nhất mấy năm trong tù.
Nhưng hôm nay không giống, Vương Diệu Tông quen được một người, người nọ lấy ra hào phóng, mỗi lần đưa ra cũng là hai đồng tiền, nói là tự có cách phát tài, chỉ là thiếu nhân viên.
Cái này lại khiến cho Vương Diệu Tông dao động, sau đó tới động viên các anh em.
Mặc dù mấy người trẻ tuổi này đều dao động nhưng lại không có mấy người dám cầm chủ. Mọi người đều lo lắng về thân phận của người kia, sợ đối phương để cho bọn họ ăn đậu phộng sống.
Vương Diệu Tông: "Sao có thể? Công xã chúng ta có thể phát được bao nhiêu tiền? Đại ca kia nói, chúng ta chỉ là làm giúp một vài công việc dọn dẹp, sau đó người rời đi, còn có thể bắt chúng ta hỏi cái gì chứ?"
Vương Diệu Tông dùng hết sức lức để lôi kéo mọi người, đối phương nói, cậu ta tìm được bao nhiêu người đến thì cho cậu ta mấy đồng tiền.
Bây giờ Vương Diệu Tông thiếu tiền nên ánh mắt cũng xanh biếc, dĩ nhiên sẽ không bỏ qua số tiền này.
"Hơn nữa, người ta cũng bảo đảm sẽ không có vấn đề gì, chẳng qua là chúng ta dọn dẹp xong thì quay về nhà ngủ, về sau cũng không thừa nhận bản thân đi ra ngoài là được rồi?"
Dưới sự dụ dỗ của Vương Diệu Tông, cộng thêm cám dỗ của tiền bạc, cuối cùng Vương Diệu Tông kéo được ba người đi cùng nhau.
Vương Diệu Tông rất đắc ý, Vương Anh quá tốt thì thế nào? Cậu ta cũng không kém, sớm muộn sẽ có một ngày cậu ta đuổi Vương Anh ra ngoài. Nhà thím hai giữ lại vốn dĩ nên là của cậu ta.