Chương 116: Phạm tội
Vương Anh quay về nhà, đem sáu trăm năm mươi đồng mà hôm nay nhận được cùng đặt một chỗ với tiền nhà gửi ngân hàng, vì đề phòng chuột cắn nên Vương Anh còn làm một bình thuốc chuột đơn giản, sau đó cất tiền ở trong cái bình đó.
Vốn là cái bình nho nhỏ giờ đã được nhét đầy, Vương Anh càng nhìn càng vui mừng.
Vương Anh đếm lại thêm lần nữa, cuối cùng xác định là một ngàn số không mười lăm đồng.
Lúc này đừng nói là cái máy xâu kim của Từ lão thái, ngay cả cái máy thu thanh cũng có thể mua được.
Vương Anh đang ở trong phòng ôm cái bình thì đột nhiên nghe thấy bên ngoài có người gọi cô.
"Thầy lang Vương Anh? Cô có nhà không?"
Vốn dĩ Vương Anh tưởng rằng là đến khám bệnh nhưng vừa đẩy cửa ra nhìn thì thấy thanh niên trí thức Bạch Linh đang ở trong sân nhìn đông ngó tây, thấy cô đi ra thì nở một nụ cười.
"Thầy lang Vương Anh, cái này là thứ mà tôi mới hái trên núi vào hôm nay, nghe nói cô đang tìm dược liệu nên mới đưa đến cho cô."
Đây cũng là chuyện mà Vương Anh mới bắt đầu gần đây, mỗi ngày lên núi hái thuốc giờ đã không còn là chuyện nhất định đối với cô, trước kia rất lâu, lúc người đại đội lên núi cũng có nhớ hình dáng của dược liệu, sau khi lên núi hái về thì đưa đến cho thầy lang đổi được ít tiền.
Mặc dù không nhiều lắm nhưng đối với người thôn quê mà nói thì đây cũng là một khoản thu nhập.
Vương Anh là một người tạo phúc cho mọi người, thứ hai là cũng nghĩ như thế, thỉnh thoảng bản thân cô cũng mượn cớ vào thành lại càng đầy đủ. Vì thế khoảng thời gian trước kia cô cũng chỉ thả tiếng gió đi, nói là chỗ mình có mua thuốc.
Vương Anh nhìn đại khái dược liệu mà Bạch Linh hái, nhìn ra được là hai tốn nhiều sức lực, dược liệu là đào cả cây lên, còn rất tươi, dựa theo chủng loại chia xong, phía trên còn buộc dây đỏ.
Bạch Linh đưa dược liệu về phía Vương Anh: "Cô nhìn những thứ này một chút đi, có thể dùng được không?"
Vương Anh: "Cô biết về dược liệu sao?"
Bạch Linh bày ra dáng vẻ ngượng ngùng: "Biết một chút."
Thật ra thì căn bản cô ấy cũng không biết, gần đây mới biết những dược liệu này từ nhóm xã viên, người đào cũng là Giang Lỗi lên núi đào.
Vương Anh nhận dược liệu, căn cứ tính được tổng cộng là một đồng bốn mươi bảy xu, cô quay về nhà đưa tiền cho Bạch Linh.
Bạch Linh từ chối: "Không cần không cần, thầy lang Vương Anh, đây đều là những thứ tôi tiện tay tìm được, không tốn sức lực gì, cô cứ cầm là được, không cần đưa tiền cho tôi."
Vương Anh càng phát hiện người này giả tạo, vừa rồi lúc cô vào nhà để lấy tiền thì không từ chối, ngược lại bây giờ lại đẩy.
Vương Anh không nghe cô ấy nói, thẳng thắn nhét tiền vào tay Bạch Linh: "Việc gì ra việc đó, những dược liệu này tôi cũng mang vào bệnh viện trong thành, nên tính tiền thế nào thì tính thế đó."
Bạch Linh cầm tiền, sắc mặt cũng không dễ nhìn lắm.
Cô ấy vốn đã nghĩ thật tốt, thừa kịp dùng sức từ chối, lại nói thêm mấy câu dễ nghe thì cũng có thể nói xa nói gần hỏi thăm Vương Anh ít chuyện. Nhưng đối phương lại không nể mặt như thế, thái độ tiền trao cháo múc thật sự đã đả kích cô ấy.
Bạch Linh hít một hơi thật sâu: "Thầy lang Vương Anh, có phải cô không thích tôi hay không..."
Vương Anh: "Không có."
Quả thật là như thế, cô đối với một số người không hiểu thì không muốn qua lại, nếu như nói là ghét thì Bạch Linh vẫn chưa được xếp vào.
Bạch Linh nói cà lăm: "Nguyên nhân là vì Giang Lỗi sao? Cái này tôi muốn giải thích với cô..."
Vương Anh cắt đứt lời nói của cô ấy: "Thanh niên trí thức Bạch, tôi đối với cô, đối với Giang Lỗi, đối với nhóm người thanh niên trí thức đều có cảm tưởng giống như nhau, cũng không nghiêng về phía ai. Chuyện cô và thanh niên trí thức Giang cũng không cần phải giải thích với tôi, cô có lời gì thì cứ nói thẳng."
Vòng đi vòng lại có mệt không hả.
Bạch Linh cắn môi dưới, trầm mặc một lát rồi mới nói: "Thầy lang Vương Anh, tôi muốn hỏi một chút, căn nhà bên kia của cô không phải là còn ba phòng trống hay sao? Có thể cho chúng tôi vào ở hay không?"
Vương Anh: "???"
Bạch Linh vẫn còn lời chưa nói hết: "Nhóm thanh niên trí thức chúng tôi mấy người ở một phòng, bây giờ mọi người ở những nơi khác, không tiện ở chung một chỗ. Tôi cảm thấy trước khi chỗ ở dành cho thanh niên trí thức được sửa xong thì tốt nhất chúng tôi vẫn nên ở cùng với nhau. Người trên đại đội nói nhà cô có điều kiện tốt, tôi biết đề nghị này của tôi rất quá đáng..."
Vương Anh: "Đã biết quá đáng thì đừng nói."
Cô đứng dậy tiễn khách: "Thanh niên trí thức Bạch, tôi cảm thấy bây giờ cô đúng là kỳ lạ, chạy tới nhà người khác nói về chuyện bản thân, chuyện cô đến tìm tôi đã nói với đội trưởng thanh niên trí thức Dương Hồng của các cô chưa? Cô có thể làm chủ cho tất cả nhóm thanh niên trí thức hay sao? Hay là cô có thể làm chủ thay đại đội trưởng? Cô bất thình lình tìm tôi nói những lời này, không cảm thấy có chút quá phận hay sao?"
"Nhà tôi có thừa mấy phòng mà cô cũng biết, cô hỏi thăm đủ nhiều rồi đó. Đó là nhà mẹ chồng tôi ở, mặc dù bây giờ mẹ chồng tôi đến nơi này nhưng đó cũng là nhà của mẹ chồng tôi, để thứ gì, người nào ở, không tới phiên cô sắp xếp."
Vương Anh đẩy người ra ngoài cửa: "Thật là không biết nên gọi là gì."
Bạch Linh không đề phòng bị Vương Anh đẩy ra ngoài, cả người tủi thân lại đáng thương, cô ấy cũng không dám gõ cửa nhà Vương Anh, chỉ có thể rũ mặt quay về nhà Ngô Quế Hoa.
Cô ấy có lỗi gì? Vốn dĩ Từ lão thái ra mặt nói mình có thể sắp xếp cho hai thanh niên trí thức, nhưng trong thực tế thì nhà cô rộng rãi nhất.
Bây giờ Trương Bình và Khương Lệ ở nơi rộng rãi lại sáng rỡ, còn đủ cho ba bốn người nữa.
Bạch Linh rất ảo não, ban đầu cô ấy do dự nên đã bỏ lỡ cơ hội vào Từ gia, bây giờ nhớ lại khiến cho cô ấy cực kỳ hối hận.
Mặc dù Từ gia không làm gì khác, chẳng qua là cung cấp cho nhóm thanh niên trí thức phần lương thực thô cơ bản nhất. Nhưng cùng người khác ở chung dưới một mái hiên, cuối cùng vẫn kém hơn nhóm thanh niên trí thức đóng cửa kín mít.
Mặc dù Bạch Linh không thương lượng với Dương Hồng nhưng vẫn cảm thấy chủ ý của bản thân không sai.
Từ lão thái đã cho một phòng, còn dư lại ba phòng chẳng lẽ lại không ở được? Hoàn toàn có thể được mà.
Bạch Linh nghĩ tới nghĩ lui, quyết định tới tìm Vương Anh mở đường trước, vì muốn tìm Dương Hồng nói chuyện thành thật với cô ấy, như thế thì vừa có biểu hiện mình lo nghĩ cho mọi người lại còn có thể kéo được một danh tiếng.
Kết quả Vương Anh vừa nghe đến lời mở đầu thì đã đuổi cô ấy ra ngoài, giống như là hoàn toàn không đáp ứng cho nguyện vọng của cô ấy.
Bạch Linh giận dữ đạp một cái lên nền đất.
Bây giờ cô ấy ở nhà Ngô Quế Hoa, cùng với con gái Ngô Quế Hoa và một thanh niên trí thức khác, ba người cùng chen trên một cái giường đất, ăn uống phía trên đai lưng, lại không dính chút chỗ tốt nào từ người khác.
Nơi đó giống như là chỗ ở dành cho thanh niên trí thức, ngày thứ nhất cô ấy ăn không nổi, mấy thanh niên trí thức còn nấu cho cô ấy một tô mỳ, tuy nói là hoa màu nhưng cũng đã nấu ra.
Ở nhà Ngô Quế Hoa, tiêu chuẩn mỗi ngày ăn ba bữa.
Bạch Linh càng nghĩ càng cảm thấy bản thân mình thua thiệt.
Bây giờ cô ấy không có đãi ngộ đặc biệt, Ngô Quế Hoa cũng không phải là người nhường cho cô ấy, luôn là động một chút sẽ nói cơ thể yếu ớt, làm nhiều việc sẽ tốt lên. Ngay cả nồi chén gáo muỗng trong nhà họ Ngô đều thay phiên rửa.
Bóng người Bạch Linh buồn bực không vui lọt vào mắt Giang Lỗi, anh ta đảo mắt một vòng, bỏ lại thứ trong tay rồi như một làn khói chạy đến trước mặt Bạch Linh.
"Thanh niên trí thức Bạch, cô sao thế?"
Bây giờ Bạch Linh vì ở trước mặt mọi người mà bỏ qua quan hệ với Giang Lỗi, cô ấy yêu cầu nhất định Giang Lỗi phải gọi mình là thanh niên trí thức Bạch.
"Có phải Vương Anh ức hiếp cô hay không?"
Bạch Linh cắn môi dưới: "Là tôi vô dụng..."
Giang Lỗi còn muốn nói gì đó nhưng Bạch Linh lại nhẹ giọng nói: "Không có chuyện gì, đồng chí Giang, cảm ơn anh đã quan tâm tôi."
Giang Lỗi: "Đừng nói vậy, cô nhìn cô xem, gần đây cũng đã gầy rồi, nhất định là không có thức ăn ngon."
Giang Lỗi nóng lòng như lửa đốt: "Ngày mai tôi xin nghỉ, đi trấn trên mua cho cô một đùi gà."
Trên người anh ta còn có mấy chục đồng, cũng là tiền mà anh ta cất dưới đáy rương khi đi xuống thôn quê. Giang Lỗi cảm thấy số tiền này vẫn có thể dùng cho Bạch Linh. Dù sao hai người tâm ý tương thông, dù sớm hay muộn thì Bạch Linh cũng sẽ gả cho mình.
Vẻ mặt Bạch Linh thể hiện sự xin lỗi: "Chuyện này sẽ không làm phiền anh chứ?"
Trong lòng Giang Lỗi dâng lên vô vàn dũng khí: "Cái này thì có sao! Sáng mai tôi sẽ đi ngay!"
Bạch Linh lại 'từ chối' hai lần, cuối cùng vẫn không lay chuyển được Giang Lỗi, ôn hòa nói lời cảm ơn anh ta.
Chẳng qua... ngày hôm sau Giang Lỗi không lên thành trấn trên.
Bởi vì đại đội thứ bảy có một nhóm ủy ban và người của công an, tất cả mọi người trong đại đội đều câm như hến, rất sợ sẽ khiến cho người ta để mắt đến. Giang Lỗi cũng bình tĩnh, cũng biết lúc này không phải thời cơ tốt để rời đại đội. Đừng để cho đám người này nghĩ mình chạy trốn, như thế thì không nói được gì.
Người ủy ban tương đối thẳng thắn, ngăn một xã viên lại hỏi: "Đồng chí, chúng tôi muốn đến nhà Vương Vĩnh Thuận, đồng chí có thể chỉ đường không?"
Xã viên nơm nớp lo sợ chỉ đường đi, người ủy ban đi lên gõ cửa cốc cốc.
"Vương Vĩnh Thuận, Lý Xuân Quyên, con trai hai người là Vương Diệu Tông dính vào vụ án cùng nhau có mưu đồ ăn trộm, mời hai người ra ngoài cùng đi với chúng tôi quay về điều tra."