Chương 117: Bị tiền làm mờ mắt
Chuyện này phải nói đến lúc ban đầu khi Vương Diệu Tông lôi kéo người ta.
Ngay sau khi Vương Anh từ xã trở về, Vương Diệu Tông hao tâm tổn trí mới lôi kéo được ba thanh niên nhỏ tuổi, mấy cậu nhóc khác mặc dù bình thường cũng hùa theo bắt gà trộm chó nhưng nếu muốn họ đi làm ra loại chuyện nói năng không rõ ràng này, bọn họ ai nấy đều không dám.
Kết quả là, chỉ có Vương Diệu Tông và ba người kia bị tiền làm mờ mắt.
Vương Diệu Tông lôi kéo được một người sẽ nhận được một đồng, ngoài ra ba người kia cũng nhận được sự hứa hẹn từ Vương Diệu Tông mỗi người hai đồng.
Một người hai đồng trông trông có vẻ không nhiều, nhưng so với việc "bán mặt cho đất, bán lưng cho trời" cực nhọc suốt một tháng thì khiêng vác trong một đêm tốt hơn nhiều, cho dù có đi làm ruộng cũng chưa chắc kiếm được hai đồng trong một tháng.
Vương Diệu Tông bực bội vì mấy tên khác không có nghĩa khí, đã có tình nghĩa mấy ngày bên nhau, mà gặp chuyện lại không đồng ý giúp đỡ, đúng là đồ bụng dạ tiểu nhân.
Vương Diệu Tông dẫn ba tên khác theo mình đi tìm gã đàn ông mà cậu ta mới quen.
"Anh Đao, đây là anh em của em."
Vương Diệu Tông làm bộ làm tịch, cậu ta lêu lổng ở ngoài đường được một thời gian rồi, cũng tập tành học theo người ta hút thuốc. Thuốc điếu trong hộp cậu ta không có tiền mua, hút thuốc bằng tẩu thì thấy nói lỗi thời quá, thế là tự lấy giấy bản cuốn thuốc lá để hút.
Lúc Vương Diệu Tông đưa người đến, cậu ta lấy thuốc tự cuốn ra châm, rít một hơi dài, cái điệu rất chi là vênh váo, cứ như người cậu ta tìm tới là đàn em thủ hạ của mình không bằng.
Vẻ mặt của gã đàn ông được gọi là anh Đao kia khá bất ngờ: "Không phải nói là bốn người sao? Thôi bỏ đi, mấy cậu đi theo tôi, đừng để người khác nhìn thấy."
Một cậu thanh niên theo Vương Diệu Tông tới thấy hơi là là: "Anh Đao muốn dẫn bọn em đi đâu thế, phải đi qua đại đội hai không? Hay là đại đội bốn?"
Hai đại đội vừa nhắc đến đều cách xã khá gần, cuộc sống ỏ đó cũng đương đối dễ thở, hồi trước Vương Diệu Tông và đồng bọn thường lẻn sang hai đại đội này ăn trộm này nọ.
Anh Đao híp mắt, biết mấy thằng oắt con này vẫn còn thấp thỏm, như thể không nhận được câu trả lời thì sẽ không dễ dàng đi theo.
Vương Diệu Tông lên tiếng.
"Mấy cậu hỏi nhiều thế làm gì, chẳng nhẽ anh Đao lừa gạt chúng ta hả? Đã là anh em với nhau, anh Đao tuyệt đối sẽ không đối xử tệ với mọi người đâu."
Người bên cạnh ai nấy đều trông thấy sự tin tưởng hết mình của Vương Diệu Tông với anh Đao và nó được tóm gọn trong một câu.
Chưa từng gặp tên nào đần độn như tên này!
Trên thực tế, không thể nói Vương Diệu Tông là tên đần độn, cậu ta chỉ là quá tin vào ấn tượng đầu tiên thôi. Ví dụ như hai thằng cha lừa 80 đồng của cậu ta hồi trước, đối phương lúc trước ăn mặc bảnh bao, ăn toàn đồ ngon, lúc ở nhà ăn còn giúp Vương Diệu Tông trả phiếu ăn vài lần, chẳng bao lâu sau đã khiến Vương Diệu Tông hoàn toàn tin tưởng bọn chúng.
Bây giờ cũng như lúc ấy, anh Đao mời Vương Diệu Tông Anh vài bữa cơm, rồi âm thầm thể hiện năng lực kiếm tiền của ông ta
Ngay lập tức đã đã khiến Vương Diệu Tông tin sái cổ mà không nghi ngờ điều gì.
Mấy người đi theo tròn mắt nhìn nhau, ai nấy cũng muốn rụt chân bỏ chạy.
Bọn họ cũng muốn có tiền, nhưng họ không thiển cận, lý do khiến bọn họ theo cùng sang đây là muốn biết Vương Diệu Tông rốt cuộc đã làm gì mà kiếm được 2 đồng trong một đêm.
Chờ tìm ra bí quyết rồi thì tự họ làm cũng được.
Thấy mấy thằng oắt kia muốn rút lui, anh Đao thong thả nói: "Đảo đấu, mấy cậu biết nó không?"
[Đảo đấu có nghĩa là "mở cửa" của ngôi mộ. Theo tập tục của người Trung Quốc xưa, họ thường bỏ một số đồ vật có giá trị vào mộ an táng cùng người đã khuất.]
Anh Đạo hạ giọng, kể lại một cách thần bí hấp dẫn người nghe: "Chính là ở tại xã chúng ra, phong thuỷ rất tốt, tôi nghe người ta nói ngày trước nhiều địa chủ của xã hội cũ chôn trên núi, có người làm đến chức quan, địa vị cao quýe. Một người trong đám người quen của tôi kể lại gần đâu họ mò được một cái mộ nhỏ. Để tôi tìm người đi cùng tìm mấy thứ còn sót lại, mấy cậu có đi không?"
Anh Đao: "Đến lúc đó, không những được tiền, bên trong còn một vài thứ lụn vụn cũng cũng có thể cho mấy cậu mỗi người 1 cái."
Lời vừa thốt ra, không chỉ Vương Vĩnh DIệu nín thở, mà mấy người khác cũng không muốn thua kém.
Bọn họ đều là người sinh sống trưởng thành cùng một xã, những cậu thanh niên này đương nhiên cũng biết lời anh Đao nói là sự thật, xã Thắng Lợi là nơi có vị trí đắc địa, xưa kia nổi tiếng là bởi có phong thuỷ tốt.
Thế nên khi Phá Tứ Cựu* bắt đầu vào hai năm trước cũng diễn ra khốc liệt nhất ở mấy xã xung quanh, nhiều thứ cũ kỹ đều không thể giữ lại.
*Tứ Cựu thuộc khẩu hiệu của Phong Trào Cách mạng văn hoá, gồm: Loại bỏ cựu tư tưởng, cựu văn hoá, cựu phong tục, cựu tập quán.
Nhưng nó đâu có nghĩa là mọi người mất đi hứng thú với những món đồ đó, ngược lại, phá càng nhiều thì những thứ còn sót lại không phải sẽ càng có giá trị hơn sao?
Mấy cậu thanh niên kích động đến nỗi lòng bàn tay đổ mồ hôi.
Về chuyện Đảo Đấu, họ ít nhiều gì cũng có nghe người lớn trong nhà kể sơ sơ, những thập kỷ đầu, thời buổi khi ấy chiến tranh loạn lạc, nghe đâu có rất nhiều người trộm mộ chuyên nghiệp đổ xô đến tìm.
Chưa nói đến chuyện mò được đồ sứ với đồ ngọc, chỉ riêng mấy thứ lặt vặt nho nhỏ kia cũng có giá mười mấy đồng tiền lớn* rồi. Còn thời nay, dù không dễ kiếm nhưng cũng có "cái xẻng"** hoạt động bí mật, muốn đổi một gia tài nhỏ để tiêu pha cũng được nữa là. Hơn nữa, dù không bán đi được thì cũng có thể giữ lại làm bảo vật gia truyền, ai biết vận may của cả dòng họ nằm ở đấy thì sao.
*Tiền dùng thời xưa, to hơn tiền bình thường.
**Là một "thuật ngữ nghề nghiệp" trong ngành đồ cổ, chỉ những con buôn đồ cổ.
Vương Diệu Tông đã nghĩ xong xuôi sẽ dùng những món đồ đấy để tiêu sài vào việc mua thứ mà cậu ta muốn.
Đến khi đó, cậu ta chắn chắn sẽ dùng gạch nung xây nhà mình cao lên thành hai tầng, chèn ép nhà Vương Anh bên kia.
Cậu ta còn muốn đi vào huyện một cách thật oai phong, tìm một cô em gái người thành phố làm vợ...
Vương Diệu Tông nghĩ đến đây, quả thật là mộng đẹp như mơ, hướng bắc ở đâu cũng chẳng còn biết nữa là.
Anh Đao quay lại việc chính: "Tối nay chúng ta vào việc, tập trung ở chân núi, đến khi nào có hàng mấy cậu lập tức qua khiêng phụ."
Vương Diệu Tông gật đầu như giã tỏi: "Đương nhiên, anh Đao, anh yên tâm!"
Đến ban đêm, một nhóm người tụ tậm ở bên rìa xã, đồng thời còn có mấy người lạ mặt trông lớn tuổi cũng tới.
Anh Đao không giới thiệu với Vương Diệu Tông mà hạ thấp giọng thầm thì thủ thỉ với mấy người đến sau.
Một nhóm người mò mẫm trong đêm đen đi lên núi, đi mấy bước đã đến nơi. Vài người trông bộ rất chuyên nghiệp đi xuống mộ, không mất bao nhiêu thời gian thì truyền ám hiệu đến.
Anh Đao hết sức mừng rỡ: "Có rồi!"
Mấy người phía dưới liên tục chuyển đồ ra ngoài, ngoài dự liệu là, những món lấy ra đều là đồ vàng mã cỡ lớn, món nhỏ nhất chỉ có một con ngựa bằng đồng.
Vương Diệu Tông và mấy người khác nghểnh cổ ra nhìn, coi bộ cuối cùng chẳng đợi được món nhỏ vụn vặt rồi.
Mấy người kiếm đồ ở dưới đi lên, tuyên bố cuộc trộm mộ đợt này kết thúc, đồ đạc ở dưới sớm đã bị những người đi trước lấy đi rồi, còn những thứ lớn đều bị bỏ lại.
Anh Đao giải quyết chia chỗ chiến lợi phẩm mày cho mấy người đi theo.
Anh một món, tôi một món, cuối cùng cũng chia hết sạch sẽ, không nhắc cho Vương Diệu Tông bao nhiêu.
Thậm chí sau khi phân chia xong xuôi, anh Đao còn nhờ mấy người Vương Diệu Tông phụ giúp bưng bê đồ đạc xuống núi.
Vương Diệu Tông: "Anh Đao, của em đâu? Phần của mấy người bọn em đâu?"
Vương Diệu Tông biết không lấy được món vào lụn vụn nhưng cậu ta nghĩ rằng ít nhất đám người mình cũng được chia cho con ngựa đồng cuối cùng.
Còn anh Đao và đám anh em của ông ta không nghĩ vậy.
Một tên nói với vẻ giễu cợt: "Một đám vô lại, ngại ghê đó. Bất kỳ món nào trong này còn có giá hơn mấy cậu nữa là."
Vương Diệu Tông lập tức bị kích thích bởi lời chế giễu của đối phương, lúc trước cậu ta còn tin tưởng anh Đao, cảm thấy anh Đao là một người có bản lĩnh.
Nhưng bây giờ cậu ta gạt phăng cái suy nghĩ ấy.
Dựa vào cái gì mà những người khác được chia còn nhóm bọn họ thì không có thứ gì?
Coi thường ai đấy hả?
Ba người đi theo Vương Diệu Tông cũng vậy, hễ là ai nhìn thấy nhiều đồ quý giá như vậy nhưng lại không thuộc về mình, hỏi sao không tức giận?
Mấu cậu thanh niên đứng một bên, ý là nếu như anh Đao không cho họ một lời giải thích thì hôm nay đừng hòng đi qua.
Vương Diệu Tông với mấy người khác đều là những thanh niên trẻ tuổi bừng bừng sức sống, thân hình cao lớn to con, đối chọi lại với anh Đao tuổi trung niên đứng bên kia với mấy lão già, dù không chiếm ưu thế về số lượng nhưng tuyệt không thể xem thường.
Vẻ mặt anh Đao nghiêm túc: "Vương Diệu Tông, cậu đây là có ý gì? Tôi gọi cậu tới, có nói là. sẽ chia cho đám các cậu mấy món nhỏ nhỏ, đợt này tự cậu cũng thấy là mấy món được bê ra, trong cái đống này có cái nào nhỏ đâu? Thôi được rồi, mau chuyển đồ xuống đi, lần sau chắc ăn chia phần cho mấy cậu."
Trước khi đến đây, tiền bối am hiểu trong nghề có nói qua, ngôi mộ này có lẽ đã có từ lâu, nhờ anh Đao tìm người giúp đỡ khiêng hàng ra dùm.
Anh Đao cũng vì tình thế bắt buộc mới nói tinh tinh đồ nhỏ vụn vặt gì gì đó để thu hút mấy người tới.
Kết quả là đám oắt con này còn dám to gan muốn chia đồ?
Mấy đứa choai choai này dựa vào cái gì chứ!