Chương 118: Lục soát nhà

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 1,208 lượt đọc

Chương 118: Lục soát nhà

Trước đã chẳng giúp họ vào thám hiểm động, sau thì xuống mộ cùng cũng chẳng có đi, chỉ việc chuyển mấy món đồ thôi mà con muốn gia nhập được chia? Làm gì dễ ăn thế!

Nhưng Vương Diệu Tông đâu nghĩ được như thế, cậu ta đã bị mấy món đồ cổ mê hoặc như trúng bùa mê thuốc lú.

Bây giờ nghe anh Đao nói vậy lại càng không thể chấp nhận được.

Mấy tiếng trước, trong mắt cậu ta còn nhìn thấy mấy đồng bạc, bây giờ để cậu ta nhìn thấy núi vàng núi bạc trong thoáng chốc, rồi cho cậu ta thêm mấy đồng...

Mắt Vương Diệu Tông đỏ lên: "Tôi mặc kệ, mấy người phải cho chúng tôi con ngựa đồng kia!"

"Không có cửa đâu!"

Anh Đao dứt khoát: "Nhóc con, cậu muốn vào thì cứ việc."

Ban đầu anh ta đã không ưa Vương Diệu Thông, bây giờ càng ngứa mắt hơn.

Cũng không tự nhìn lại mình là cái thứ gì, xứng sao?

Mắt Vương Diệu Tông đỏ bừng, bụng dạ cậu ta sôi sục lên, tất cả là vì những món đồ bằng đồng, bằng sứ này.

Vương Diệu Tông xúi giục mấy cậu thanh niên nhào lên cướp, anh Đao đâu có ngờ Vương Diệu Tông dám cả gan làm thế.

Trong chốc lát, hay bên nhào vào đánh nhau.

Đêm khuya thanh vắng, núi cũng chẳng phải cao tít tắp.

Động tĩnh trên ngày ngay lập tức truyền đến tai các xã viên, đại đội dân người trực tiếp đi lên bắt giữ toàn bộ người gây chuyện.

Rồi sau đó mới phát hiện ra...

Người của Uỷ ban Cách mạng lập tức cho rằng đây là một vụ án lớn phải bắt tay vào điều tra.

Ngay cả đồn công an cũng tham gia vào cuộc.

Không tham gia cũng không được, trong một loạt người của nhóm người anh Đao thì có vài tên không có thư giới thiệu. Cũng không biết nhóm người này có làm ra tội ác tày trời nào không.

Anh Đao bị bắt lại tức đến nỗi nghiến răng ken két.

Ông ta sao mà ngờ được việc này bị bóp hỏng trong tay Vương Diệu Tông.

Ông ta hung hăng nhổ ngụm nước bọt có vị rỉ sét của máu xuống đất, thầm nghĩ, nếu lần này ông ta không bị tổn thất nhiều, ngày sau nhất định phải tìm Vương Diệu Tông đòi nợ.

Về phần Vương Diệu Tông, cậu ta sớm đã sợ chết khiếp đi được.

Không giống những người khác, cậu ta một mực cho là mình làm đúng, làm xong thì lại giật mình hoảng sợ.

Vừa thấy Uỷ ban Cách mạng, cậu ta liền sợ mình sẽ khai hết từ đầu đến đuôi ra ngoài.

Nguời Uỷ ban Cách mạng nhìn sang, úi chà, tên này phải người quen cũ không ta?

Được đó, người khác còn cần mấy tý thời gian để cạy miệng, chỉ có thằng nhóc Vương Diệu Tông này là rõ mồn một.

Nhưng mà người của Uỷ ban cách mạng và cảnh sát vẫn còn nghi ngờ liệu đây có phải là lần đầu tiên Vương Diệu Tông làm chuyện này không, nếu không phải, vậy trong nhà cậu có giấu thứ thứ đồ đó không?

Thế nên họ quyết định trước tiên đến điều tra Vương Vĩnh Thuận và Lý Xuân Quyên.

Vương Vĩnh Thuận với Lý Xuân Quyên ra mở cửa, nghe xong thì đầu gối như muốn quỵ xuống luôn.

Vương Vĩnh Thuận run rẩy hỏi chuyện: "Lãnh đạo, anh vừa nói cái gì thế? Vương Diệu Tông làm sao cơ? Có phải anh nhầm lẫm gì không, Diệu Tông sao có thể đi ăn trộm cướp giật được chứ?"

Lý Xuân Quyên cũng run lẩy bẩy tiếp lời: "Đúng thế, Diệu Tông cùng lắm chỉ ăn trộm một con gà, nó không thể nào đi gây ra chuyện phiền toái như kia."

Người bên Uỷ ban Cách mạng lười phải nói mấy lời vô ích với họ, lập tức tóm gọn sự việc Vương Diệu Tông tham gia Đảo Đấu sau đó tranh chấp với người ta nảy sinh ý đồ cướp đoạt.

"Bây giờ chúng tôi phải đi lào lục soát điều tra một lượt."

Xem thử trong nhà Vương Diệu Tông có cất giấu thứ đồ gì không.

Một đám người nối đuôi nhau đi vào liền bắt đầu lật giở đồ đạc.

Vương Anh định ra ngoài xem thử, nhưng nghe thấy nhà cách vách xảy ra chuyện nên cũng không đi nữa, đứng đợi bên cửa xem thử.

Trên trán Vương Thuận toát mồ hôi đầm đìa, thiếu điều quỳ xuống luôn: "Đồng chí, chúng tôi thừa nhận chúng tôi có sai, nhưng mà Diệu Tông thật sự không mang thứ gì về nhà cả! Nó xui xẻo đi làm vụ đầu tiên thôi, các đồng chí hãy tin tôi."

Lý Xuân Quyên khóc thút tha thút xin cần xin.

Một người đàn ông dẫn đầu nói: "Có hay không, chúng tôi điều tra ra sẽ biết thôi."

Kết thúc cuộc điều tra, Vương Diệu Tông đúng là không mang thứ gì về nhà, ngoài mấy quyển sách không chính thống.

Nhưng trong phòng Vương Vĩnh Thuận lại lục soát ra một đồ vật có hơi bất thường.

Đầu tiên là một món đồ có tay cầm trông nó hơi cổ xưa, thân màu ngọc bích, nhìn như đồ cũ.

Vương Diệu Tông sợ đến mức người không đứng dậy nổi: "Lãnh đạo, cái món đồ này là do tôi nhặt trên núi về! Anh tin tôi đi, tôi thật sự không biết nó là cái gì! Tôi chỉ nhặt nó lên thôi, trông nó đẹp quá nên mới giữ lại."

Đối phương cười lạnh một tiếng: "Ông cho rằng tôi bị mù à? Thứ này vừa nhìn đã biết là thường xuyên cầm nắm trong tay, nhìn đường vân trên mặt nhìn ra. Nếu khong nghĩ món đồ này không có giá trị thì sao ông nhặt nó về giấu ở đầu giường làm cái gì, ngày ngày sờ mó ngủ cùng?"

Vương Vĩnh Thuận một mực kêu oan: "Thôi thật sự không biết mà! Tôi chỉ coi nó như món đồ chơi thôi! Sao tôi biết được là nó giá trị chỗ nào chứ!"

Đối phương bỏ cái tay cầm xuống, cầm một cái vòng vàng khác lên hỏi: "Thế còn cái này? Lần trước anh không có tiền nên gạt bỏ con trai anh, còn cái vòng vàng này là sao đây?"

Cái vòng vàng sáng bóng này cầm lên nặng trịch, nếu đưa nó đi thu hồi, giá trị có thể lên đến hàng trăm.

Vương Vĩnh Thuận rõ ràng cũng coi trọng đứa con trai Vương Diệu Tông này, nhưng tại sao ông ta lại cứ khăng khăng giữ chặt cái vòng vàng này chứ không chịu đổi lấy tiền?

Biết là hiện tại mặc dù có khẩu hiệu Phá Tứ Cựu nhưng vàng không hoàn toàn bị cấm, nhà nước sẽ thu hồi những món nữ trang bằng vàng qua những kênh có nguồn gốc chính thống.

Món đồ này không giống là tiện tay nhặt được như cái có tay cầm kia, cũng không cần phải đi lừa người khác rằng ông ta không biết giá trị của nó.

Vậy nó để làm gì?

Lý Xuân Quyên nhìn Vương Vĩnh Thuận bằng ánh mắt không thể tin nổi, bà ta không bao giờ nghĩ rằng mình vì lo lắng cho con trai bị giam ở Ủy ban Cách Mạng mà mất ăn mất ngủ. Quãng thời gian này bà ta bủn xỉn đến mức không dám tiêu tiền, chỉ ở rịt trong nhà nhưng chồng bà ta lại giấu hai thứ quý giá như thế ngay đầu giường.

Cho dù ông ta cầm một cái mang đi bán, tình cảnh nhà họ cũng đâu đến nông nỗi như vầy!

Nói không chừng là đã sớm mua được việc cho Vương Diệu Tông rồi, cả nhà họ chuyển lên thành thị sinh sống luôn ấy chứ!

Người của Uỷ ban Cách mạng đã quen với mấy việc xấu xa, nhất định phải tra hỏi đến cùng.

"Bây giờ ông khai báo, hay là theo tôi về bên kia khai báo."

Cái đồ có tay cầm từ từ điều tra cũng được nhưng cái vòng tay này, tại sao Vương Vĩnh Thuận không dám cầm đi đổi lấy tiền?

Chuyện này nếu nói nhỏ thì là tài sản kếch xù không rõ lai lịch, còn nói lớn là Vương Vĩnh Thuận cùng người nọ có giao dịch gì?

Vương Vĩnh Thuận cũng nghĩ đối phương sẽ đoán như ông ta, ngay lập tức mặt ông ta trắng bệch.

"Tôi không có! Lãnh đạo, các anh tin tôi đi, cả đời này ngay cả lên huyện tôi cũng chưa đi qua, các anh hãy tin tôi!"

Vương Vĩnh Thuận một mực nói mình bị oan.

Lý Xuân Quyên gào lên một tiếng rồi bổ nhào qua đánh ông ta: "Ông là cái đồ khôn kiếp! Ông chỉ biết lo cho mỗi cái thân ông! Con trai chúng ta ở trong đấy không ăn không uống! Ông chỉ biết có mỗi ông thôi!"

Sự bi phẫn tràn ngập khắp tim Lý Xuân Quyên, không có gì có thể đảnh kích bà ta như chuyện này.

Đứa con trai cưng nhất của bà ta đáng lẽ có thể yên ổn vào phố, chỉ cần tiền trong nhà có tiền, cả nhà ba người họ hoàn toàn có thể đưa con trai vào phố làm công nhân, cũng không phải đến nỗi mùa đông túng thiếu đi ăn trộm gà. Hết thảy mọi thứ đáng ra không nên xảy ra.

Đều do Vương Vĩnh Thuận, ông ta giấu tiền trong nhà trước, chưa kể sau đó lại giấu đồ quý giá, ép bức con trai và ta sa vào vũng lầy thành cái dạng này!

Lý Xuân Quyên hận không thể nhào qua cắn chết Vương Vĩnh Thuận.

Dưới sự bất mãn của Lý Xuân Quyên, chuyện có thể cắn toang ra còn nhiều nữa.

Mặt Vương Vĩnh Thuận xám xịt, ông ta biết bây giờ mới xem là ngày tận thế.

Con người Lý Xuân Quyên ngu xuẩn, lỡ biết tiền trong nhà là lấy của mẹ Vương Anh, bảo đảm là không đến một ngày đã kể bí mật cho người ra, sau đó là đợi đối phương tới thanh lý bắt mình đi luôn.

Ngay lúc ông anh định lên tiếng thì nghe thấy một giọng nói lanh lảnh từ cổng truyền đến.

"Đồng chí, cái vòng đó có lẽ là của mẹ tôi, làm phiền đồng chí có thể cho tôi xem thử không?"

Vương Anh đứa ở ngưỡng cửa, nói năng lưu loát rõ ràng: "Tôi là cháu gái Vương Vĩnh Thuận, trước lúc khi mẹ tôi lâm chung có lẽ ông ta đã cầm đi số tiền và món đồ mà mẹ tôi để lại."

Vương Anh ở cách vách nghe thấy lời Vương Vĩnh Thuận, không lâu sau cô đã có suy đoán.

Tại sao Vương Vĩnh Thuận không dám lấy vàng tiêu sài? Có phải là vì dùng vàng này lấy tiền sẽ bị cô nhận ra có gì đó không đúng?

Còn món đồ có tay cầm, Vương Anh thử nhớ lại trong ấn tượng của nguyên chủ hình như từng thấp thoáng qua, mẹ của nguyên chủ từng có một cái chày giã thuốc nhỏ màu xanh ngọc. Nhưng mà sau khi mẹ nguyên chủ qua đời, cái chày nhỏ cũng không thấy nữa.

Lãnh đạo Uỷ ban Cách mạng nhíu chặt đôi mày: "Cô là cháu gái Vương Vĩnh Thuận, chuyện này nên tránh hiềm nghi."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right