Chương 119: Chiếm đoạt tài sản con liệt sĩ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 515 lượt đọc

Chương 119: Chiếm đoạt tài sản con liệt sĩ

Ông ấy nghĩ Vương Anh ở đây là để bào chữa cho Vương Vĩnh Thuận.

Nhưng Vương Anh nói: "Tôi không phải muốn nói đỡ thay Vương Vĩnh Thuận, mà là cơ bản tôi chắc chắn rằng Vương Vĩnh Thuận đã chiếm đoạt di sản mà mẹ tôi để lại. Mẹ tôi từng làm thầy lang cho đại đội, đáng tiếc là vì bảo vệ xe chở ngũ cốc của đội mà qua đời. Năm ấy Vương Vĩnh Thuận đã lấy 500 đồng và những thứ mà mẹ tôi để lại cho tôi, còn đối xử ngược đãi với tôi, mãi đến năm ngoái tôi lấy chồng thì mới từ từ tốt hơn."

"Vì vậy, làm phiền ông để tôi xem những thứ này, nếu nó chính xác là của mẹ tôi, tôi sẽ tố giác Vương Vĩnh Thuận vì tội chiếm đoạt tài sản của con gái liệt sĩ, cố tình ngược đãi."

Ngay khi những lời này được thốt ra, máu toàn thân Vương Vĩnh Thuận như đông lại.

Ông ta tuyệt đối không ngờ được, Vương Anh đã biết mọi chuyện! Ngay cả số tiền 500 đồng, vậy mà nó cũng rõ mười mươi.

Lý Xuân Quyên run như cầy sấy, lui sang một bên mà không thốt ra nổi lời nào.

Bà ta sợ chết khiếp rồi.

Trước kia, người ngược đãi Vương Anh nhiều nhất chính là bà bác gái này đây.

Bà ta sợ Vương Anh sẽ tố cáo cả đám.

Nghe thấy Vương Anh nói thế, người của Uỷ ban Cách mạng vẫn nhíu chặt mày như cũ.

"Làm sao cô biết ông ta đã lấy 500 đồng của mẹ cô?"

Từ lúc họ đến đây tới bây giờ cũng được một lúc rồi, nếu Vương Anh sớm biết chuyện tiền nong thì tại sao không tố giác sớm hơn, cứ khăng khăng đợi đến bây giờ mới nhảy ra.

Vương Anh: "Bởi vì tôi đã cầm được chứng cứ rồi, cũng đã tìm được nhân chứng."

Biểu cảm trên mặt cô không thay đổi: "Năm ấy lúc mẹ tôi qua đời, có bệnh nhân ở cùng phòng bệnh, còn có thông tin lúc đo có người về đến phòng nghe được, họ đều có thể chứng minh."

Mặc dù vẫn chưa có thông tin chuẩn xác từ chỗ Diêu Tuệ Quyên đưa tới nhưng quyết không để lỡ cơ hội lần này.

Nếu để Uỷ Ban Cách mạng cầm cái vòng tay vàng và món đồ có tay cầm đi, ngày sau e là khó lấy lại được.

Đây là đồ mà mẹ của nguyên chủ để lại, Vương Anh không muốn chúng bị người ta cầm đi.

Quả nhiên, Vương Anh vừa nói xong, đối phương liền đưa đồ ra. Để cô đi qua xác nhận chiếc vòng tay.

Vương Anh lật chiếc vòng tay nhìn kỹ, cuối cùng cũng thìm thấy một đoá hoa anh đào nằm ở góc trong.

Phát hiện này khiến Vương Anh hết sức vui mừng, mà Vương Vĩnh Thuận thì như bị sét đánh xuống đầu.

Vương Vĩnh Thuận tuyệt vọng ngồi sụp xuống đất, ông ta không ngờ rằng Vương Anh có thể chớp lấy cơ hội này. Một lần ra tay đã tiết lộ sự tình của năm đó.

Vương Anh: "Nếu các vị lãnh đạo đều ở đây, tôi muốn nhờ các ngài giúp tôi tìm hiểu sự tình của năm ấy, mẹ tôi là liệt sĩ, cha tôi là quân nhân. Tôi chịu cảnh ức hiếp bao nhiêu năm, cuối cùng bây giờ đã có một cơ hội rửa sạch những oan khuất của quá khứ, hy vọng các vị có thể giúp tôi thu hồi di vật của mẹ."

Ngay chính lúc này, Điền Hữu Phúc cũng đến.

Điền Hữu Phúc cắn chặt răng, cả nhà Vương Vĩnh Thuận đã rơi vào bước đường cùng, Điền Hữu Phúc biết đây là một cơ hội.

Vương Anh tận dụng nó để vạch trần chuyện năm đó, ông ấy phải đứng về phía Vương Anh, như vậy mới có thể bù đắp được những lỗi lầm đã qua, cũng có không ít cán bộ trong đội thể hiện thái đội giúp đỡ con gái liệt sĩ, họ không hề có ý định đứng giương mắt nhìn.

Điền Hữu Phúc đi lên giới thiệu bản thân, sau đó liền nói: "Tôi cho rằng những gì Vương Anh nói là đúng, mẹ con bé - đồng chí Tô Mai, không chỉ là thầy lang của đại đội chúng tôi, chăm sóc người bị thương, mà hơn hết bà ấy còn hy sinh mạng sống của mình vì đại đội. Chuyện này nên điều tra, cũng xin các vị đồng chí ở lại lâu một chút, trước tiên giải quyết kết qủa của chuyện này."

Ban đầu người của Ủy ban Cách mạng đến để tịch thu đồ vật bất hợp pháp ở nhà Vương Diệu Tông cũng là muốn điều tra xem có phải vụ án lớn hay không, nhưng bây giờ nào có chuyện lớn, chiến lợi phẩm ngay trước mắt mà chẳng thu về được. Nhưng bản chất trong chuyện của Vương Vĩnh Thuận cũng thuộc dạng xấu, xử lý tốt cũng xem như là có công lao.

Sau khi suy nghĩ một lát thì người lãnh đạo liền đồng ý.

Vương Vĩnh Thuận bây giờ như lên voi xuống chó, dù người của Uỷ ban Cách mạng có hỏi gì, ông ta đều nói phải.

Nhưng đối với câu hỏi ông ta lấy 500 đồng của Tô Mai - mẹ Vương Anh, ông ta không muốn thừa nhận.

Nói cách khác là không thừa nhận ông ta lấy nhiều như thế.

Dẫu sao ông ta biết với tính cách của Điền Hữu Phúc, đã lấy bao nhiêu tiền thì chắc chắn bắt ông ta phải trả lại.

500 đồng, có bỏ ông ta với Lý Xuân Quyên lên cân đo đong đếm cũng không trả nổi.

Vương Anh suy nghĩ một lát, lập tức nhờ nhờ đi tìm Lão Cẩu, lại nhờ người khác đến tiệm cơm quốc doanh tìm Từ Sương để anh vào huyện thành tìm Diêu Tuệ Quyên hỏi tin tức.

Sự việc đã đến nước này, vẫn phải giữ nhân chứng mới ép được Vương Vĩnh Thuận thừa nhận sai lầm.

Lão Cẩu bị người ta bắt tới, đứng nép sang một bên, sợ đến nỗi muốn tè ra quần.

Sau một loạt câu hỏi, Lão Cẩu nói rõ ràng chuyện đêm hôm đó chỉ có Vương Vĩnh Thuận đưa Tô Mai đi.

"Tôi cứ luôn tự hỏi, nói kiểu gì thì cũng nên là Lý Xuân Quyên chứ, dù sao cũng là chị em dâu, một mình bác cả thì làm sao cho nên hồn đây."

Hỏi thêm vấn đề khác, Lão Cẩu có muốn cũng không nhớ nổi.

Vương Vĩnh Thuận thở phào một hơi, chỉ cần không lấy được chứng cớ thì ông ta không phải bồi thường!

Nhưng phần may mắn này không duy trì không được bao lâu đã biến mất không còn tăm hơi, Từ Xương lái xe đạp về, sau lưng còn chở theo một người đàn ông trẻ có đôi mày rậm mắt sâu.

Sương Sương vừa đến liền bước đến bên cạnh Vương Anh, nắm tay cô thật chặt.

Vương Anh nhìn anh bằng ánh mắt trấn an, rồi bắt đầu nhìn lo lắng chằm chằm vào người đàn ông trẻ mới đến.

Người đàn ông trẻ tuổi này tên Diêu Minh.

Diêu Minh kể đầu đuôi câu chuyện về đêm hôm đó: "Em gái tôi ở bệnh viện huyện sinh con, hôm đó bệnh viện rất hỗn loạn, tôi đề xuất với nó đổi phòng bệnh khác."

Kết quả sau khi chuyển phòng bệnh em gái tôi sinh luôn. Trong lúc sinh nở, chúng tôi mới nhớ ra túi chăn mang đến đã làm rơi ở phòng 305. Thế là tôi đến phòng 305 lấy chăn về."

"Tôi vẫn nhớ rất rõ, lúc tôi đi, có một người đàn ông nhìn trông nhếch nhác ngủ trên cái giường trước đó em gái tôi ở. Còn có một người phụ nữ nằm trên cái giường khác."

"Người phụ nữ đó cứ luôn mồm lải nhải, vừa than đau vừa nói cái gì mà 500 đồng, vòng tay vàng."

"Tôi thấy bà ấy có gì đó không ổn, cạnh giường cũng không có ai ngồi trông chừng nên đã bấm chuông gọi y tá đến."

Vương Anh bất giác nắm chặt tay, mẹ của nguyên chủ cứ thế mà qua đời sao?

Lòng cô đau đớn không thôi, như thể ký ức của nguyên chủ còn lưu giữ trong lồng ngực, ngột ngạt bức bối khiến cô muốn khóc.

Lời Lưu Minh nói vô cùng hữu dụng, cũng đánh phức phần ký ức bị lãng quên của Lão Cẩu.

Lão Cẩu: "Đúng vậy, đúng vậy! Tôi nhớ là có cái gì mà vàng, tôi còn tưởng ai đang nói."

Ngay lúc này, toàn bộ nhân chứng đã tụ tập đông đủ, sự nguỵ biện của Vương Vĩnh Thuận cuối cùng đã không còn.

Vương Vĩnh Thuận nước mắt đầm đìa, gấp gáp lao đến quỳ rạp xuống chân Vương Anh cầu xin.

"Tam nha đầu! Tam nha đầu à, con cứu bác cả với! Bác cả là thứ không ra gì! Trước đây là bác cả đối xử tệ với con! Nhất thời bị ma quỷ mê hoặc đầu óc mới lấy đi đồ của mẹ con. Tam nha đầu! Bác cả cũng không muốn vậy đâu, bác cả nghèo, lúc ban đầu chỉ muốn giữ lại cho con, không phải muốn lấy đi thật đâu, nhưng mà sau này con..."

Vương Anh ghét bỏ lùi về sau nửa bước.

"Bác cả, những lời này của bác chỉ lừa được mình bác thôi."

Vương Anh quyết không mềm lòng.

"Cái gọi là ma quỷ mê muội đầu óc của ông, ông hãy tém nó lại giúp tôi, tất cả những gì ông nói đều là cái cớ của ông thôi. Thực chất là ông đã tính toán sẵn hết rồi, đầu tiên là ông lấy nhà của tôi. Để cho bác gái bắt chẹt tôi, sau đó ông đứng đấy diễn vai người tốt. Dùng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ tôi cam tâm tình nguyện giao phó cho nhà ông chăm sóc. Chờ đến lúc tôi chẳng còn giá trị nữa thì mấy người sẽ tìm một gia đình vừa hỗn tạp vừa rối rắm gả cho nhà người ta, tốt nhất là tôi ở nhà chồng chôn thân ở đó đừng bao giờ về nữa."

"Đáng tiếc thật bác cả à, ông chính là cái người như vậy đấy, lúc nhỏ ông thông minh hết phần người khác thành ra luôn coi người khác như kẻ ngốc."

Vương Anh phủi tro bụi dính trên ống quần: "Đừng cầu cứu tôi, tôi sẽ không mềm lòng bởi lời cầu xin của ông. Trước đây ông chọn cho tôi nhà họ Triệu bên kia, ông có biết tôi gả qua đó sẽ có chuyện gì không?"

Mặc dù Vương Linh Linh nhảy cẩng cẩng lên đòi lấy chồng nhưng trong lòng vương Anh đã tỏ, làm mẹ kế nào có dễ như thế.

Không phải là con của mình thì sao mà dạy bảo đúng được. Dạy dỗ nên người là điều nên làm, người khác nhìn vào nói không chừng còn khen một câu mẹ của mấy đứa khéo chăm ghê. Dạy dỗ không nên hồn là tại cô ta, cô ta đã có ý định chiều hư con trai con gái, làm gì cũng thấp thỏm trong lòng.

Khi nào có con riêng của mình, sợ là chỉ một chuyện nhỏ thôi là đã dẫn đến sự bất công rồi.

Không có con riêng thì cứ vậy mà giao phó nuôi nấng tới cuối đời, mấy đứa nhỏ đó lớn lên nhìn cô ta nhiều rồi lại nhớ đi người mẹ mất sớm của mình.

Vương Linh Linh có lẽ là gả dựa vào ấn trượng của kiếp trước gả cho Triệu Quân sẽ sống cuộc đời ăn sung mặc sướng nhưng Vương Anh không nghĩ vậy, cô cho rằng đó là một cuộc cá cược lỗ vốn.

Nguyên chủ tốt nghiệp cấp ba, dáng vẻ ưa nhìn, chẳng phải có vốn liếng rất tốt đó sao, hà cớ gì phải bị người ta lấy hết tài sản, chấp nhận gả cho một người đã có một đời vợ?

Chỉ bằng cái thái độ không nói lý của Triệu thái thái nhà họ Triệu anh ta, còn thêm lúc kết hôn đằng trai không thèm ló mặt ra?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right