Chương 120: Báo ứng

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 4,240 lượt đọc

Chương 120: Báo ứng

Chuyện rõ rành rành trong lời Vương Anh, Điền Hữu Phúc cũng biết, bây giờ Điền Hữu Phúc phải có cách giải quyết chuyện này của Vương Vĩnh Thuận.

"Vương Vĩnh Thuận, ông nợ vương Anh 500 đồng, bây giờ ông nói thử làm sao trả lại đây?"

Lý Xuân Quyên khóc lóc om sòm: "Trả thế nào? Tôi lấy cái mạng già này ra trả cho con bé có được không? Trong nhà chúng tôi còn thứ gì nữa đâu mà trả! Nó đã đủ ăn đủ mặc có tiền rồi, cần tiền của nhà chúng tôi làm chi nữa!"

Vương Anh: "Chuyện đó có liên quan gì tới tôi, vấn đề là mấy người trước kia lấy tiền ra tiêu rồi, tôi cũng tò mò, 500 đồng tiêu hết trong vòng hai năm đã tiêu hết sạch rồi."

Những xung quanh vốn đã có vài người cảm động bởi tiếng khóc của Lý Xuân Quyên, dù rằng cuộc sống nhà Vương Anh rất tốt, có thể nói là một nhà duy nhất của đại đội.

Dưới tình cảnh này mà còn bắt cả nhà bác cả trả nợ, cũng không sẵn lòng nới lỏng cho người ta, họ nghĩ Vương Anh không phải là người hiền lành gì.

Nhưng chỉ một câu của Vương Anh đã khiến những người này bừng tỉnh, cô muốn nhà Vương Vĩnh Thuận trả tiền, nhưng điều này đâu phải muốn là được chứ?

Ngược lại là Vương Vĩnh Thuận, một nhà ba người có thể trong vòng tiêu sạch bách 500 đồng.

Ôi là trời! Người ở phố ở huyện còn không dám tiêu sài xả láng như vậy.

Nhà họ cũng được đại đội phân chia lương thực, không cần phải tự đi mua, tiêu tiền kiểu gì mà quá trớn thế lị.

"Hồi trước tôi nghe nói Vương Diệu Tông ở trường họ ăn cơm toàn ăn bánh bao nhân thịt..."

"Có lẽ nào, hai năm trước cứ mỗi một mùa Lý Xuân Quyên đều có quần áo mới."

"Vương Vĩnh Thuận hồi trước cũng..."...

Lúc này chẳng còn ai đồng cảm cho Vương Vĩnh Thuận nữa, 500 đồng đó đã không phải tiền của ông ta, tiêu pha kiểu gì mà bạt mạng thế?

Đúng là chẳng có liêm sỉ gì hết.

Điền Hữu Phúc thật sự chán ngán khi tiếp xúc với mấy cái chuyện vớ va vớ vẩn của Vương Vĩnh Thuận.

"Nếu ông đã không có 500 đồng để trả, vậy thì dễ xử lý thôi, hãy đưa căn nhà nhà này cho Vương Anh đi."

Nhà của Vương Vĩnh Thuận xây sớm hơn, so với nhà Vương Anh thì tàn tạ hơn nhiều, một gian xây bằng phôi đất, một gian là bằng gạch, cũng chẳng tốn bao nhiêu nhân công, cho dù bán đi, 300 đồng cũng cao rồi.

Lý Xuân Quyên đứng hình, lúc phản ứng lại thì đau khổ gào khóc: "Sao lại lấy nhà của chúng tôi đi! Lấy căn nhà này rồi thì chúng tôi đi đâu sống đây!"

Người bên Uỷ ban Cách mạng ở đấy tự dưng được xem một vở kịch bát nháo, sau khi có kết quả họ cũng không muốn ở lại thêm nữa.

Họ trả lại hai món đồ cho Vương Anh.

Họ cầm món đồ có tay cầm lên hỏi Vương Anh: "Đây là thứ gì vậy?"

Vương Anh bình tĩnh đáp lại: "Nó chỉ là một cục đá mà thôi, nhà tôi dùng cái này để làm chày giã thuốc."

Câu trả lời của Vương Anh gạt đi ý nó có phải là ngọc thạch gì đó không, cô gán ghép cho nó chỉ là một cục đá bình thường thôi.

Người của Uỷ ban Cách mạng suy nghĩ một chập, họ cũng bỏ qua không truy xét gì thêm.

Đáng lẽ phải nghiêm túc làm theo quy định, vòng tay bằng vàng có thể trả lại cho Vương Anh, còn món đồ có tay cầm thì phải tịch thu. Nhưng xét thấy Vương Anh là con gái liệt sĩ với lại cô đã nói nó chỉ đơn thuần là một thứ công cụ.

Uỷ ban Cách mạng cũng hết cách, họ đâu thể khăng khăng rằng muốn thu về là thu?

Nếu muốn giám định xem thử có phải ngọc bích không, lại phải tốn công tốn sức gửi thẳng lên trên, quá phiền hà.

Quan trọng nhất là, trong số những người có mặt tại đây thì có một người thạo nghề này, anh ta vừa nhìn một cái đã biết vật này không phải đồ quý hiếm gì. Chất liệu được sử dụng không phải ngọc bích đắt tiền.

Họ suy xét thấy cũng không đáng làm rối chuyện thêm.

Dứt khoát thế cho xong chuyện, khỏi phải phiền toái.

"Chúng tôi sẽ dẫn Vương Vĩnh Thuận đi, đây là chuyện có tính chất nghiêm trọng, chúng tôi đưa người về thẩm tra lại."

Tội danh của Vương Diệu Tông là: Đảo đấu, đánh nhau, trộm cắp và có mưu đồ cướp giật.

Về phía Vương Vĩnh Thuận, ông ta chiếm đoạt tài sản của người khác và đối xử chèn ép với con gái liệt sĩ.

Tội danh của hai cha con nhà này thuộc dạng nghiêm trọng.

Mặc dù Lý Xuân Quyên cũng có chút dính dáng nhưng dẫu sao hai chuyện này cũng không liên quan đến bà ta nên không cần bắt lại.

Lý Xuân Quyên định tranh cãi vấn đề nhà ở, nhìn thấy chồng mình bị bắt đi càng làm bà ta hoảng hơn.

Dù là bà ta bị Vương Vĩnh Thuận ghẻ lạnh, bà ta cũng không muốn mất chồng đâu, hơn nữa là Vương Vĩnh Thuận bị bắt, Vương Diệu Tông cũng vậy luôn, lẽ nào chỉ còn lại mỗi bà ta ở lại đại đội?

Điền Hữu Phúc tiễn người ra khỏi đại đội, lúc quay trởi lại ông ấy cho Lý Xuân Quyên hai lựa chọn.

Một là lấy nhà đền bù cho Vương Anh, đồ đạc trong nhà trích ra một phần. Vương Anh cũng lùi một bước, chút tiền ấy cô không thiếu, trực tiếp xoá nợ.

Hai là lấy điểm lao động của đại đội, nhưng vì Vương Diệu Tông và Vương Vĩnh Thuận đề được đưa đi rồi, không biết chỉ định khi nào về, vậy nên số điểm lao động đó chỉ có thể khấu trừ vào phần của Lý Xuân Quyên.

Lý Xuân Quyên vốn định không bồi thường nhà, nhưng với hai lựa chọn mà Điền Hữu Phúc đưa ra, trong nháy mắt khiến bà ta do dự.

Cuối cùng, Lý Xuân Quyên nước mắt chảy ròng ròng lựa chọn trao ngôi nhà cho Vương Anh.

Vương Anh đương nhiên vui mừng nhưng cũng thắc mắc lý do Lý Xuân Quyên đồng ý lấy nhà bồi thường, đưa nhà cho cô thì sau này bà ta chỉ có thể sống trong ngôi nhà dột nát của đại đội.

Từ Sương: "Nếu Vương Vĩnh Thuận và Vương Diệu Tông không được thả ra, sớm muộn gì bà ta cũng tái hôn thôi."

Thay vì ở đây làm việc bán sống bán chết để bồi thường công điểm, còn chẳng bằng dứt khoát trả nhà cho xong.

Vương Anh phút chốc tỉnh ngộ.

Cũng đúng, mức xử phạt của Vương Vĩnh Thuận và Vương Diệu Tông chắc chắn không thể nhẹ nhàng được, có vẻ là phải nhốt mấy năm.

Thời gian ngắn cũng không sao, nếu thời gian khéo dài thêm chút nữa thì người bác cả nhà của cô cũng phải chạy đi thôi.

Nhưng ngoài dự đoán của tất cả mọi người là Lý Xuân Quyên đâu chỉ bỏ chạy thôi đâu, sau khi trả lại căn nhà cho Vương Anh, ngay cả một câu ngắc ngứ cũng chẳng thèm nói đã trực tiếp chạy luôn.

Vương Anh đối mặt với căn nhà vường không nhà trống, một lời khó mà nói hết.

"Bà ta cứ thế chạy đi luôn sao? Không chờ kết quả xét xử của Vương Diệu Tông đưa ra hả?"

Từ Sương: "Đợi làm gì, có ít cũng bảy tám năm."

Vương Diệu Tông tham gia Đảo đấu đã truyền đi khắp xóm làng, khiến mọi người kinh ngạc hơn là, nghe nói có nhiều thứ đã bị đánh cắp, đêm đó không chỉ mấy cái nông cụ bằng đồng mà anh Đao với đám đồng bọn còn gan to tày trời, thông qua tra khám, phát hiện số lượng đồ đạc cất giấu tại nhà riêng khá nhiều.

Vương Anh thấy hơi thấp thỏm: "Mấy món đồ kia..."

Không lẽ là sẽ bị tiêu huỷ đó chứ?

Vậy mục đích của việc bắt giữ Vương Diệu Tông và những người khác là gì?

Món đồ trộm được của nhóm người Vương Diệu Tông ít nhiều gì cũng không đưa đi tiêu huỷ, họ cầm đi cũng chỉ giữ lại chờ thời để làm giàu.

Từ Sương xoa đầu cô: "Nghe nói có người từ Bắc Kinh đến, nói là lô hàng này cần thu hồi lại."

Trên thực tế là bắt đầu từ hai năm trước, liên tiếp phong trào hai năm qua đi, năm nay đã bắt đầu có không khí nới lỏng hơn, nghe đâu có một số nơi cũng không còn quản lý chặt chẽ như trước.

Vương Anh thở phào nhẹ nhõm: "Mong là như vậy."

Cô hy vọng những người đến có thể an toàn thu hồi những di vật văn hoá kia.

Vương Anh phấn khởi nắm tay Từ Sương: "Chúng ta dỡ tường trong sân đi, đúng lúc này bên này cũng đập đi xây mới."

Bây giờ trong tay cô có một khoản tiền kha khá, lấy ra một ít tiêu pha cũng không rứt ruột nữa rồi.

"Vừa hay là mẹ chúng ta có thể qua ở hai gian bên này."

Hiện tại ba người họ có thể sống cùng nhau trong hai gian nhà nhưng mà vào ban đêm Từ Sương muốn động chân động tay sẽ rất bất tiện...

Mấy hôm nay Từ lão thái qua đây sống chung, hai người họ cứ phải lén lét lút lút mãi.

Vương Anh khoa tay múa chân lên kế hoạch cải tạo cái sân nhà mình.

"Đến lúc đó ở bên này sẽ xây một gian nhà tắm, sau đó mở rộng mảnh đất phía sau, trồng nho, rồi thêm mấy cây dây le như bí đỏ, mướp hương này, mảnh đất nhỏ này thì trồng mấy cây ớt..."

Vương Anh càng nói càng hào hứng, Từ Sương nhìn cô mỉm cười.

Không còn gia đình Vương Vĩnh Thuận ở đây, Vương Anh và Từ Sương cũng có được mấy ngày an ổn.

Không bao lâu sau, kết quả xử lý Vương Diệu Tông đã được đưa xuống.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right