Chương 121: Kết tội

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 4,223 lượt đọc

Chương 121: Kết tội

Hành vi phạm tội của Vương Diệu Tông rất dễ xác định, cậu ta cùng với đám người của anh Đao phạm tội, đương nhiên sau khi cân nhắc xong sẽ cùng nhau đưa ra kết quả.

Anh Đao hận chết Vương Diệu Tông, nếu không phải Vương Diệu Tông làm loạn thì bọn họ đã không bị bắt rồi. Anh Đao bị đồng bọn phàn nàn, nghĩ cũng biết bọn họ vì trộm cắp mới giàu như vậy, mà anh ta tìm cái loại người gì đâu không mới thành ra chuyện như thế này.

Thân phận của nhóm người bị bắt cũng đã được xác định, bọn họ đến từ Bắc Kinh, làm công việc đảo đấu, cũng kiêm luôn cả đánh nhau.

Tuy hiện tại nói không làm mấy việc này nữa, nhưng ở trong thành quản lý rất nghiêm ngặt, đất nông thôn nghèo nàn, mấy thứ tạp nham kia có người không hiểu, có lẽ ngay cả hũ dưa muối trong nhà cũng có lai lịch.

Vì vậy những người này đã trốn tránh ẩn nấp trong suốt hai năm, bây giờ không thể lẩn trốn được nữa. Nghĩ cách chạy ra ngoài, nghe nói ở đây có nhiều mồ mả nên nhờ anh Đao, người địa phương ở đây giúp đỡ.

Sau khi quan sát cảm thấy ở đây cũng có của ăn của để, vì thế liền tìm người khiêng đồ đi.

Bởi vì bọn họ không quen thuộc với khu vực địa phương này nên đã giao vấn đề này cho anh Đao.

Kết quả thì sao, anh Đao tặng cho bọn họ một món quà lớn.

Xã Thắng Lợi đã đem sự việc này đăng lên báo, không lâu sau người từ Bắc Kinh đến, một bên nhận lại đồ đạc, một bên áp giải người đi.

Để lại mấy người của xã Thắng Lợi cho bọn họ tự giải quyết.

Lãnh đạo xã cũng tức giận, nói vì hành động của nhóm người này làm, e là năm nay tiên tiến của bản thân chả trông cậy vào được nữa.

Lập tức liền kết án anh Đao và Vương Diệu Tông.

Anh Đao, gốc người ở Trần Chấn, một người góa vợ có con trai trong gia đình làm công nhân tạm thời tại trạm chăn nuôi của xã.

Bằng một cái búng tay, lãnh đạo xã đã kết án anh Đao mười năm cải tạo lao động. Đi tù? Nằm mơ, đi mà lao động cải tạo nông trường để chịu tội đi.

Trong số mấy người Vương Diệu Tông, Vương Diệu Tông là người nhận bản án nghiêm khắc nhất. Cậu ta bị kết án một năm tù giam và năm năm trong trại cải tạo lao động. Và cảnh sát cũng phải lập biên bản, bởi vì Vương Trọng Tuân không chỉ theo dõi trận đấu mà còn ẩu đả đánh nhau. Cả hai bên đều cấp bản ghi chép, cấp giấy xử phạt.

Nói xong Vương Diệu Tông lại nói đến Vương Vĩnh Thuận.

Dưới sự hướng dẫn của Vương Anh, các tội danh của Vương Vĩnh Thuận nhanh chóng được điều tra và phát hiện ra con của các liệt sĩ đã tố cáo người thân của họ bị lừa đảo chiếm đoạt tài sản.

Số tiền và vật phẩm bị biển thủ ở đây tương đối lớn, dù sao chiếc vòng vàng cũng nặng, 500 tệ là mức giá ngất trời mà một người nhà quê khó có thể tưởng tượng được.

Các lãnh đạo xã cũng cảm thấy buồn bực vì hành động của Vương Vĩnh Thuận: "Trong vòng hai năm mà ông ta đã tiêu sạch 500 đồng, con người này được lắm!"

Ngay cả gia đình cán bộ như bọn họ cũng không chi tiêu nhiều như vậy.

Vương Vĩnh Thuận thống khổ kêu không thành tiếng. Trong số 500 đồng kia, Từ Sương đã lấy đi một trăm, Vương Diệu Tông bị lừa tám mươi. Phần còn lại thì mấy hôm trước ông ta cùng Lý Xuân Quyên đi khám bệnh hết mấy chục, đền bù gà của người khác hết mấy chục đồng nữa. Nhà bọn họ làm gì đến nỗi trong hai năm tiêu hết cả 500 đồng chứ?

Người xử kiện cười lạnh: "Các người cho người ta một trăm, bởi vì mấy năm trước các người lấy đồ của người khác, ăn gà của người khác nên phải bồi thường, có trách thì trách bản thân các người ngu xuẩn, khám bệnh... không phải đều do các người gây ra sao?"

Cả nhà không làm việc tử tế, suốt ngày chỉ đợi đồ ăn sẵn.

Hơn nữa sau khi điều tra, mọi người mới biết trước đây mức sống của gia đình này không tệ, đặc biệt là Vương Diệu Tông, ở trong trường học tiêu tiền như nước, còn ăn ngon mặc đẹp hơn cả học sinh trong thị trấn.

Nói tóm lại, Vương Vĩnh Thuận bị buộc tội biển thủ tài sản thừa kế của người khác.

Kết án lao động cải tạo nông trường trong bốn năm.

Bây giờ thì tốt rồi, cả Vương Vĩnh Thuận và Vương Diệu Tông đều phải làm việc ở nông trường trong vài năm tới, trong khoảng thời gian này sẽ không được về nhà.

Cho dù có trở về thì gia đình cũng sẽ thay đổi, cuộc sống sau này chắc chắn sẽ không còn khá giả nữa.

Còn về Lý Xuân Quyên, Lý Xuân Quyên từ khi biết tin đã bỏ về nhà mẹ đẻ từ lâu, thời gian này cũng không có tin tức.

Từ lão thái vỗ ngực: "Xử lý ổn cả rồi!"

Lúc này bà mới cảm thấy sợ hãi, ban đầu bà chỉ cho rằng Vương Linh Linh là người xấu, nhưng bây giờ bà mới nhận ra, hành vi xấu của Vương Linh Linh đều là bắt nguồn từ cha mẹ cô ta.

Trong cái gia đình này chẳng có nổi một người tử tế. Người bố có đôi mắt to và trái tim đen tối, người mẹ thì u mê và độc ác, nhưng cô con gái lại thừa hưởng cả hai mặt, trái tim đen tối và hỗn xược. Vương Diệu Tông thậm chí càng giống như hai người đó gộp lại, thành công đem cả nhà bỏ tù.

Bây giờ nhìn lại, khuôn mặt tốt bụng và trung thực của Vương Vĩnh Thuận có chút đáng sợ. Người này không chút do dự lấy hết tài sản của Vương Anh, thậm chí còn định ném Vương Anh cho bất kì một nhà nào đó nuôi. Không hề trơ trẽn ăn hết của cải của em trai mình. Vơ vét của cải không tính, còn bắt con nhà người ta về nhà mình làm trâu làm ngựa.

Bây giờ ông ta cuối cùng cũng bị báo ứng, đúng là ông trời có mắt mà.

Đáng tiếc những gì Vương Anh nhận được vẫn ít hơn một chút so với những gì cô đã mất. Hơn nữa cô còn bị gia đình của Vương Vĩnh Thuận đối xử thô bạo trong hai năm đó mà không hề nhận được bất kỳ khoản bồi thường nào.

Vương Anh cũng rất thỏa mãn, mặc dù Vương Vĩnh Thuận đã tiêu mất 500 tệ, nhưng 100 đồng trong số đó đã được Từ Sương lấy lại, căn nhà của nhà họ Vương cũng được lấy ra thế chấp để đền bù cho cô, tính ra cũng không lỗ.

Từ lâu cô đã thấy phiền phức khi sống cạnh gia đình Vương Vĩnh Thuận, nhưng giờ đã ổn không còn bị quấy nhiễu nữa. Bây giờ cả hai bên đều nhà của mình rồi.

Khi ngôi nhà được mở rộng và sân được hợp nhất, diện tích của ngôi nhà sẽ lớn hơn nhiều. Khi đó, cô dự định sẽ trồng một số loại hoa và rau thơm trong sân, sau đó trồng hai hàng hành, tỏi và ớt, cho mướp bí và dây leo leo lên tường.

Từ lão thái cũng rất vui, bà sẽ chuyển đến sống ngay bên cạnh.

Vương Anh và Từ Sương lần lượt thuyết phục, nhưng bà lại nói rất có lý: "Ở ngay bên kia bức tường, mẹ có thể nghe thấy tiếng con gọi từ bên này. Nhấc vài bước chân là qua được đây, ăn cơm như mọi bữa, cũng không mất nhiều thời gian."

Thực ra bà cũng cảm thấy ở cùng với mấy thanh niên trẻ sẽ không được tự nhiên cho lắm.

Tuy bà không giục vội nhưng bà vẫn mong được bế cháu lắm rồi.

Vương Anh xấu hổ không dám nói chuyện Từ Sương đã đi lấy một gói hàng vài ngày trước, mí mắt cô giật giật khi nhìn thấy gói hàng chỗ anh. Địa chỉ cho thấy nó được gửi từ tỉnh thành gửi tới, Vương Anh nhịn không được mà nghĩ ước nguyện của Từ lão thái trong vài năm tới nhất định sẽ khó trở thành hiện thực.

*****

Sự biến mất của gia đình Vương Vĩnh Thuận không phải là điều quá xa lạ trong mắt đại đội.

Dù sao từ khi cãi nhau với Vương Anh nổ ra, nhà họ Vương liên tục xảy ra chuyện hết lần này đến lần khác, hiện tại cha con Vương Vĩnh Thuận và Vương Diệu Tông đều đi tù, chắc cũng dự kiến ở trong đó luôn.

"Giống như Vương Diệu Tông trộm gà, vừa tham lam lại ngu xuẩn, sớm muộn gì cũng có chuyện."

"Đều học từ Vương Vĩnh Thuận mà ra cả, Vương Linh Linh và Vương Diệu Tông đều là loại người như vậy thôi."

Nhóm xã viên vừa nhắc đến liền tràn đầy những lời chán ghét.

Ai mà không chán ghét được chứ, Vương Diệu Tông trộm gà trộm gà mái đẻ trứng, phải biết là một con gà nặng năm sáu cân, thịt trong thành đương nhiên không tới ba đồng một con.

Nhưng đó đều là gà đẻ.

Người bị mất gà bây giờ vẫn còn đang cảm thấy buồn bã, khó tránh khỏi sẽ mắng vài câu để giải tỏa.

Nhưng Tiền Cúc Hoa và Trình Thập Phân lại rất cẩn thận, lo lắng Vương Anh sẽ cảm thấy buồn vì chuyện này.

Trình Ngọc suy bụng ta ra bụng người: "Chao ôi, mẹ của chị Anh nhất định đối xử với chị ấy rất tốt. Nếu em mà có một người mẹ tốt, những thứ mẹ để lại cho em mà bị người khác lấy mất thì em nhất định đánh chết người đó thì thôi."

Tiền là thứ yếu, quan trọng nhất là suy nghĩ.

Trình Ngọc tay trái nắm thành quyền, vỗ vào lòng bàn tay phải: "Con đi bắt cho chị Anh một con thỏ để ăn."

Trên mặt Trình Ngọc lộ ra vẻ rạng rỡ của một thiếu niên: "Ăn thịt vào tâm trạng sẽ cảm thấy tốt hơn."

Đại nha đầu và Nhị nha đầu của Tiền Cúc Hoa cũng háo hức muốn thử: "Chúng ta cũng đi!"

Trong lòng bọn họ luôn biết ơn chị Vương Anh, nếu không phải chị Vương Anh cứu mẹ và em gái bọn họ, có lẽ hai người đã không có được cuộc sống như hiện tại.

Trên gương mặt của Đại nha đầu có thịt, có thể nhìn thấy rõ hai lúm đồng tiền nhỏ, khiến cô bé trông trẻ con và đáng yêu hơn.

Đại nha đầu hồi tưởng lại khoảng thời gian này, bản thân không chỉ được ăn no mà còn được mặc những bộ quần áo có thêu hoa ở góc áo, dù vẫn phải đi làm nhưng hàng ngày cô bé vẫn có thể đến chỗ cô Trình để học chữ.

Nhị nha đầu cũng béo lên, khuôn mặt tròn trĩnh như quả táo vui vẻ lạ thường. Cô bé không nhút nhát và rụt rè như Đại nha đầu, là một đứa trẻ rất thẳng thắn, bởi vậy có quan hệ rất tốt với Trình Ngọc và Vương Anh. Ngày thường Lý Trình Ngọc không có phương tiện đến nhà của Vương Anh, đều phải dùng đôi chân ngắn này chạy tới chạy lui.

Nhị nha đầu: "Đúng vậy, cho chị Anh thịt để ăn."

Khi cô bé không vui, chị Vương Anh luôn mang thức ăn cho họ, còn nhét đầy kẹo cho bọn họ nữa.

Vì vậy, hôm nay Vương Anh dậy thật sớm, vừa mở cửa đã nhìn thấy ba con thỏ chết trước cửa nhà.

Dưới một con thỏ trong số đó còn đè một tờ giấy, nguệch ngoạc vẽ một cái đĩa, bên trên là thịt nóng hổi.

Vương Anh mỉm cười mang thỏ vào, sự an ủi và quan tâm của bọn trẻ khiến trái tim cô cảm thấy ấm áp.

Từ Sương đang ở trong phòng gói đồ, được một nửa thì nhìn thấy Vương Anh mang theo ba con thỏ đi vào.

Vương Anh lấy ra một con: "Làm thêm cả con này đi."

Hôm nay bọn họ sẽ cùng nhau vào thành.

Không chỉ là bán dược liệu mà còn đưa đồ cho Trần Đông.

Quan trọng hơn là Vương Anh muốn cảm ơn gia đình Diêu Tuệ Quyên.

Chuyện của Vương Vĩnh Thuận sẽ không được giải quyết nhanh như vậy nếu Diêu Minh không đến kịp thời.

Nhưng...

Nhưng tên của người này vừa nghe liền cảm thấy rất cao.

Từ Sương chuẩn bị hai cái sọt, một sọt chất đầy các loại rau rừng và nấm để đưa cho Trần Đông, dưới đáy là hai con cá. Cái còn lại đựng một vài con thỏ, một số sản vật vùng núi và thậm chí còn có hai lọ nước sốt thịt do Từ Sương làm.

Hai người đến cảm ơn Diêu Tuệ Quyên trước.

Khí sắc của Diêu Tuệ Quyên trông đã tốt lên một chút, miễn cưỡng cũng có thể ngồi trong phòng khách nói vài câu.

Mặc dù trước đó đã nghe Diêu Minh nói qua, nhưng bây giờ lại nghe chuyện mà Vương Anh trải qua, Diêu Tuệ Quyên vẫn xoa ngực thở dài: "Đều là người thân máu mủ ruột thịt, còn không bằng cả người xa lạ."

Tính kế với một cô gái không còn cả cha lẫn mẹ, hận không thể nhai nghiến cả cái nhà đó mà.

Đây mà cũng xứng là người thân cốt nhục sao?

Vương Anh: "Bây giờ người cũng đã được đưa vào tù rồi, tôi không muốn liên quan gì đến bọn họ nữa."

Diêu Tuệ Quyên: "Đáng đời, đúng là cần phải nhận một chút báo ứng mới biết thế nào là lòng người lạnh lẽo."

Hai người trò chuyện rất ăn ý, không bao lâu đã trở nên thân quen.

Vương Anh một lần nữa cảm ơn Diêu Tuệ Quyên đã giúp đỡ cô, Diêu Tuệ Quyên nắm tay cô nói: "Tôi với cô có duyên, không cần phải nói lời cảm ơn. Khi nào vào thành phố chơi thì cứ đến tìm tôi, bây giờ tôi vẫn chưa khỏi bệnh, chỉ có thể ở nhà chăm sóc đứa trẻ."

Vương Anh gật đầu, cô đã nợ Diêu Tuệ Quyên một ân tình lớn, sau này nhất định sẽ đến đây thường xuyên.

Trong tay cô cũng nhặt được một ít dược liệu tốt, nếu mà được thì thỉnh thoảng cô sẽ sắc thuốc rồi mang tới cho Diêu Tuệ Quyên.

Tuy không chữa được bách bệnh nhưng cũng có thể tăng cường thể chất.

Sau khi rời khỏi nhà của Diêu Tuệ Quyên, cả hai lại đến chỗ của Trần Đông.

Trần Đông vừa nhìn thấy Từ Sương liền thần thần bí bí kéo anh sang bên cạnh.

"Đồ đệ, chuyện mà con hỏi đã có tin tức rồi."

Trần Đông vô cùng đắc ý: "Sư phụ phải nhờ mấy người, cuối cùng cũng tìm được cửa. Năm nay con cứ chuẩn bị đi, đợi đến tháng bảy thi chứng chỉ cấp hai."

Một nụ cười thoáng qua trên khuôn mặt của Từ Sương, đúng là bất ngờ ngoài ý muốn.

Trần Đông: "Tay nghề của con đương nhiên sư phụ biết rõ, chứng chỉ cấp hai không thành vấn đề, quay về luyện kỹ năng cơ bản cho tốt, đừng chú trọng thể hiện kỹ năng của mình mà bỏ qua kỹ năng cơ bản."

Vương Anh nghe xong còn kích động hơn cả Từ Sương: "Thật sao? Năm nay có thể thi chứng chỉ cấp hai sao?"

Không thể trách cô kích động như vậy, bây giờ để có được chứng chỉ thực sự không dễ dàng.

Tuổi nghề có giới hạn, phải có người đề cử, còn yêu cầu về điều kiện gia đình không có vấn đề gì.

Còn tình hình của Từ Sương thì tay nghề không đủ, không có ai tiến cử anh, hoàn cảnh gia đình còn có chút khó khăn.

Vương Anh sợ ngay cả báo danh anh cũng không được nhận, về sau một làm một người đầu bếp không có triển vọng.

Đối với vấn đề này Trần Đông liền lên tiếng: "Cái này thì tính là gì chứ? Nghề nghiệp của chúng tôi phải dựa vào người thưởng thức. Nếu tay nghề được thì địa phương bên cạnh cũng sẽ nới lỏng thôi."

Trần Đông nói thì như thế, nhưng để có được một lời chính xác cho Từ Sương thì ông cũng bỏ ra không ít công sức.

Từ Sương đương nhiên biết rõ, lập tức móc ra một túi đồ.

Đôi mắt Trần Đông sáng lên khi nhìn thấy nó.

"Đọt già gai*!"

[*đọt già gai: hay còn gọi là nụ gai, từng là "rau cứu đói" của Trung Quốc nay được mệnh danh là "báu vật trên núi", có nhiều công dụng chữa bệnh, rất tốt cho cơ thể]

Con người Trần Đông rất kén chọn đồ ăn, đặc biệt là đồ ăn tươi là thứ mà ông thích nhất.

Nhìn thấy đồ mà đồ đệ đưa tới, Trần Đông hưng phấn xoa xoa tay.

Lần này không thể nấu ở trong quán ăn được, ông lén giấu đồ chuẩn bị mang về nhà tự nấu ăn từ từ.

Nhận được tin cam đoan bản thân được thi chứng chỉ cấp hai trong năm nay, Từ Sương lái xe cũng cảm thấy nhẹ hơn.

Khoảng thời gian trước đây Vương Anh vì mấy trăm tệ mà hao tổn tâm trí day dứt không thôi, trong lòng anh nảy sinh một tâm nguyện mãnh liệt.

Anh cũng muốn thăng cấp càng sớm càng tốt để nhận được mức lương cao hơn.

Nghe nói đầu bếp cấp cao nhất một tháng có thể nhận được bảy tám mươi tệ, thậm chí hơn một trăm tệ.

Từ Sương đặt ra cho mình một mục tiêu nhỏ: anh phải mau chóng thăng cấp, không để Vương Anh lo lắng chuyện tiền bạc nữa.

Hai người bán xong dược liệu trở về đại đội, vừa đến trấn, Vương Anh liếc mắt thoáng nhìn thấy người quen.

Giang Lỗi đang đứng ở cửa sổ của quán ăn để mua chân gà.

"Này này này, chính là cái đó! Tôi muốn cái đó! Không phải cái bên cạnh, cái bên cạnh nhỏ quá..."

Giang Lỗi đến mua chân gà đã sớm nói với Bạch Linh rồi.

Mấy ngày nay ra đồng rất vất vả, Giang Lỗi là một người đàn ông đã cảm thấy đủ mệt mỏi rồi, Bạch Linh thậm chí còn ngất xỉu tận 3 lần ngoài đồng.

Giang Lỗi vừa nghĩ đến liền xót xa không thôi, anh ta vội đi mua đồ bồi bổ cho Bạch Linh.

Vương Anh và Từ Sương dựng xe trước cửa quán ăn, chặn lối đi của Giang Lỗi.

Đi đi lại lại cả một buổi sáng, Từ Sương liền làm cho Vương Anh một bát mì lớn.

Dùng sống dao khứa hai bên sườn heo, sau khi ướp cho thêm vài lớp trứng chim và bột vào, vặn lửa nhỏ, từ từ chiên sườn heo đến khi chín. Trong một cái nồi khác, cho hẹ, gừng, tỏi vào xào, cho nước sôi và gia vị vào, cho những thứ đã xào vào, thêm gia vị, quan trọng nhất là cho một thìa đường, đun lửa nhỏ cho đến khi nước dùng sánh lại.

Múc một muôi nước súp lớn cho vào bát, lại thêm vào hai cọng rau thơm.

Mùi thơm nồng nặc của sườn heo, hương thơm của thịt khiến nhiều người phải căng mũi ra ngửi khi đi ngang qua.

Vương Anh cầm đũa lên bắt đầu ăn, sườn heo trong nước sốt sền sệt màu đỏ, sợi mì chắc mịn, nước súp đậm đà ngon ngọt, thịt vừa tươi vừa mềm.

Vương Anh ăn rất vui vẻ, người đi bên ngoài ngửi thấy mùi liền cảm thấy thèm.

Trong chốc lát đã có vài người vào quán ăn muốn ăn thử bát mì của Vương Anh.

Trước khi Từ Sương làm đã nhấn mạnh: "Mì này có chút ngọt."

Cách chế biến ở Giang Chiết không tránh khỏi sẽ bỏ một chút đường, Từ Sương làm cái này cũng là vì để Vương Anh ăn.

Một người ăn mặc như giống công nhân bước vào, nghe câu này liền cảm thấy háo hức: "Không cần biết là vị như nào, làm cho tôi một bát đi."

Bụng đang đói mà ngửi được mùi này thì ai mà có thể cưỡng lại được chứ!

Vốn dĩ Từ Sương chỉ muốn nấu cho vợ mình ăn, nhưng bây giờ bất đắc dĩ lại phải đứng lên làm. Đơn giản chỉ cần lấy cái bát tô bỏ mì, nước súp vào, sau đó cho thêm một chút đồ ăn vào là xong.

Tạ Dược Tiến đứng ở bên cạnh anh, đôi mắt đỏ ngầu hằn tơ máu.

Vừa rồi lúc Từ Sương kiêu ngạo làm anh ta còn gạt đi, cảm thấy cách làm đơn giản như vậy, nhìn thoáng qua là có thể hiểu được. Nào ai biết đó là một tô mì hành lớn, còn cho thêm cả thìa đường vào, người dân địa phương ở đây hay ăn mặn thì làm sao mua được tô mì ngọt?

Nhưng mì hành của Từ Sương cứ bán chạy như thế đến tối, hôm sau vẫn có người đến đặt ăn.

Tạ Dược Tiến không phục, không ngờ lại có tay nghề như thế.

Người có tay nghề đúng là thích làm gì thì làm!

Sau khi Vương Anh ăn xong bát mì hành lớn, cô bỏ tiền mua thêm một phần về nhà cho Từ lão thái nếm thử.

Tính ra gần đây rất ít khi được ăn thịt lợn, nhắc đến có chút thèm.

Vương Anh mang theo cặp lồng về nhà, vừa mới đến đầu thôn đã có người thông báo tin tức với cô.

"Vương Linh Linh quay về rồi!"

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right