Chương 122: Vương Linh Linh quay về
Phía trước là con gái của Ngô Quế Hoa, tên là Hạnh Hoa, Điền Hạnh Hoa tạo kiểu tóc bím hai bên, đôi mắt long lanh thấy Vương Anh lập tức kéo người qua bên cạnh nói.
"Chị Anh, Vương Linh Linh đã trở về rồi, mẹ của em bảo em đến nói với chị một câu."
Vẻ mặt của Điền Hạnh Hoa lộ ra vẻ đồng tình, nghĩ cũng biết lúc này Vương Linh Linh về là vì cái gì. Có lẽ là tức giận chuyện nhà của Vương Anh nên muốn làm loạn lên.
Vương Anh: "Chị ta về bao lâu rồi?"
Điền Hạnh Hoa: "Vừa mới về thôi, giờ đang đi tìm đại đội trưởng và bí thư chi bộ."
Điền Hạnh Hoa không thân với Vương Anh lắm nhưng bởi vì có Ngô Quế Hoa nên cũng được xem như là mối quan hệ xã giao. Nghĩ đến việc Vương Anh liên tiếp bị người thân chèn ép cho nên cô ấy phải bênh vực kẻ yếu.
"Hay là chị Anh, chị về tiệm cơm trước đi, chờ cho chị ta đi rồi chị lại trở về."
Vương Linh Linh không tìm thấy người đương nhiên cô ta sẽ không có cách nào khóc lóc la lối om sòm chơi xấu nữa.
"Bà Từ đang ở đâu? Bà ấy không đến đây sao?"
Từ lão thái đối xử rất tốt với Vương Anh, nhưng đối với người khác thì không có tốt như thế, đặc biệt là chuyện Vương Linh Linh báo cáo việc con trai lớn của bà làm chuyện xấu, bà không chỉnh cô ta mới là lạ!
Vương Anh: "Không sao cả, chị ta tới thì cứ tới đi."
Trên thực tế Vương Anh rất tò mò lý do mà Vương Linh Linh đi một chuyến đến nơi này.
Cô không hề cảm thấy Vương Linh Linh về đòi phòng ở, cô không ở đại đội nữa, hộ khẩu cũng dời đi rồi, muốn ở lại nơi này nếu không quay lưng lên trời cúi mặt xuống đất mà làm thì lấy gì mà ăn?
Hơn nữa, người đưa phòng ở cho cô là bí thư chi bộ viết giấy và kí quyết định, nhưng Vương Linh Linh lại trở về tìm Điền Hữu Phúc dù thế nào cũng không nháo đến trên người Vương Anh.
Vương Anh bỏ hộp cơm vào túi đi về, tới cửa nhà thấy Từ lão thái đang hùng hổ tranh cãi với một đám người lão thái thái ở đó.
Vương Anh vui vẻ: "Mẹ, mẹ làm gì vậy ạ? Người nào không biết còn tưởng mẹ đang chuẩn bị đánh giặc đấy."
Từ lão thái lôi ra một cái ghế gấp, đặt trên bậc thềm trên sân, bà ngồi ở ghế làm cho cả người cao lên không ít, khiến cho người ta có cảm giác như là thẩm phán vậy.
Xung quanh là một nhóm lão thái thái vây thành một vòng,
Vương Anh vừa mới mở miệng hỏi nhóm lão thái thái đã một năm một mười nhao nhao.
"Anh nha đầu, con về phòng ngồi đi đừng quan tâm đến chuyện ở đây, con cũng đừng đi ra ngoài."
"Đúng thế, tôi còn bảo sao cô ta đã gả đi rồi mà còn về nhà ngoại ra oai làm gì? Để xem tôi có mắng chết cô ta hay không?"
"Cha mẹ cô ta không phải thứ tốt lành gì, cô ta cũng thế mà thôi."
Vương Anh ngạc nhiên nhìn về phía Từ lão thái, vẻ mặt Từ lão thái vẫn bình tĩnh như thường.
Mà nhóm lão thái thái vẫn đang căm phẫn trong lòng.
"Vốn dĩ thấy đầu óc của cô ta không được bình thường, cứ một hai phải làm mẹ kế, chỉ có người ngu ngốc mới chọn cách đó. Ai biết được người này lại đi báo cáo chuyện của con trai cả nhà họ Từ chứ?"
Ngay lập tức Vương Anh đã hiểu, trong lòng Từ lão thái tức giận, chuyện của Từ Minh chính là cái gai ghim ở đầu quả tim của bà.
Dù sao Vương Vĩnh Thuận và Vương Diệu Tông đã bị bắt đi, Từ lão thái dứt khoát đem chuyện năm trước Vương Linh Linh không muốn gả cho Từ Sương cho nên cố ý báo cáo Từ Minh ra.
Lúc trước nói thì hơi quá, ở nông thôn mặc dù mọi người sẽ tránh những loại gia đình có thành phần xấu, nhưng đối với người chỉ biết đi báo cáo thì lại cực kỳ căm ghét.
Nếu nói cho đúng thì nhà ai không lén lút chăm rau sau núi hái quả dại ăn ít phần đâu? Có nhà ai không lên núi đánh thỏ hoang? Có nhà ai có thể nói bản thân trong sạch hoàn toàn?
Hơn nữa, trên núi là tài sản của tập thể cho nên bắt được cũng sẽ giao cho đại đội.
Nhưng Điền Hữu Phúc vẫn luôn mắt nhắm mắt mở ở phương diện này, một phần là vì không quản được, sau núi có cả của đại đội khác dựa vào đó mà ăn, nếu ông ấy quản không cho xã viên lên núi thì chẳng phải đã khiến cho xã viên bị chết đói sao? Hai là hiện tại mỗi ngày mọi người trải qua không được tốt, nếu có lệnh cấm hay yêu cầu nào cần chấp hành một cách quá khắt khe thì dễ dàng làm cảm xúc của mọi người dâng cao.
Điền Hữu Phúc mặc kệ nhưng không có nghĩa là chuyện này được làm hợp pháp.
Lỡ như có người lén đi báo cáo thì đại đội bọn họ phải ăn dưa ăn lạc.
Dưới loại tình huống đó khi mọi người đều biết Vương Linh Linh là người đi báo cáo, trong lòng miễn bàn có bao nhiêu sự chán ghét.
Cô ta không muốn gả thì cứ nói thẳng cho dù cô ta có bỏ thì tên nhóc nhà họ Từ cũng không lo không tìm được vợ.
Có rất nhiều cô gái ở đại đội thậm chí là ở đại đội khác đều muốn gả cho Từ Sương, anh có diện mạo điển trai, công việc tốt, dù muốn tìm một người nào đó để cưới vợ cũng đều có đủ.
Mà Vương Linh Linh có tư cách gì mà chê nhà người ta?
Cô ta chê thì cứ chê đi còn cho anh trai người ta một cú trời giáng thế là thế nào?
Chuyện không thuận ý cô ta thì cô ta phải cá chết lưới rách với người ta à? Làm gì có việc đó?
Nhóm lão thái thái và Từ lão thái có quan hệ rất tốt, ai nấy cũng nhìn hai anh em nhà họ Từ trưởng thành cả.
Khác với Từ Sương trầm mặc ít nói, Từ Minh từ nhỏ đã có cái miệng ngọt, đầu óc thông minh lanh lợi. Đúng chất 'con nhà người ta', nhóm lão thái thái ai ai cũng hâm mộ Từ lão thái biết đẻ con.
Hai đứa con trai, một đứa có năng lực có thể bay xa, một đứa có tài năng còn giúp người ta chăm sóc rồi kiếm tiền.
Từ Minh nếu ở lại tỉnh thành nhà ai thiếu thứ gì cứ tìm đến thằng bé là thằng bé sẽ cho không cần suy nghĩ. Mấy năm trước thi đại học xong thằng bé được nghỉ về nhà còn giảng bài cho mấy đứa con nít trong đại đội nữa.
Đó là một tên nhóc tốt, nghe nói khi ở trường đại học còn đi theo thầy nghiên cứu máy bay.
Kết quả chỉ vì Vương Linh Linh không muốn gả cho em trai anh ấy mà làm ra việc xấu xa ném tiền đồ của người ta xuống sống, lại còn hại người ta đi Tây Bắc.
Nhóm lão thái thái càng nói càng làm cho Từ lão thái tức ngực, nói xa chưa nói nhưng cứ nghĩ đến đứa con mới lứa tuổi thanh niên có năng lực có cuộc sống tương lai tốt đẹp như con trai cả của bà giờ chẳng khác nào người chết là bà lại giận sôi máu. Từ Minh đi Tây Bắc, hiện tại bà có muốn nhờ Từ Minh đi mua đồ cũng không được, đúng là bực mình mà.
Vương Linh Linh là con yêu quái tạo nghiệt!
Làm sao Vương Anh không biết Từ lão thái đang hận chuyện gì vì thế cô không đến ngăn cản.
Dựa theo ý muốn của cô người phụ nữ độc ác như Vương Linh Linh phải trả cái giá thật đắt vì hành động của mình.
Cả nhà Vương Vĩnh Thuận cầm tiền cầm đồ của cô nhiều năm, giờ chính là lúc bọn họ phải bồi thường tiền và đồ vật sau đó phải bị phạt thật nặng, Vương Diệu Tông đi trộm cắp giờ đã bị bắt rồi.
Vậy còn Vương Linh Linh thì sao?
Cô ta báo cáo Từ Minh đương nhiên là phải gánh chịu sự khinh bỉ của tất cả mọi người trong đại đội.
Múa may đi báo cáo sau lưng người khác xong bản thân lại trốn tránh sau lưng người khác? Nghĩ hay quá nhỉ?
Vương Anh lấy hạt dưa ra bỏ trong khay đưa ra cho nhóm lão thái thái vừa ăn vừa nói chuyện.
Từ lão thái ai oán nhìn Vương Anh một cái, bà chuẩn bị lấy khí thế để đi chỉnh Vương Linh Linh. Rốt cuộc phía sau là gian nhà ở của con dâu là do hai vợ chồng Vương Vĩnh Thuận bồi thường cho Vương Anh, bà không bao giờ đưa gian nhà đó cho Vương Linh Linh đâu!
Ngay cả cái cửa Vương Linh Linh cũng đừng hòng nghĩ vào!
Giờ thấy đĩa hạt dưa chút tức giận đó lập tức xuôi đi rất nhiều.
Vương Anh cười tủm tỉm: "Không cần phải vội đâu ạ, cứ ăn rồi mắng con cũng được."
Vừa muốn đối phó với Vương Linh Linh vừa muốn ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh thì quá dễ dàng trong mắt của cô.
Vương Anh vẫn luôn cảm thấy người chị họ này là dáng vẻ thực thực hư hư sau khi trọng sinh đầu óc ngu ngốc hơn rất nhiều.
Trong khoảng thời gian này bởi vì nguyên nhân có mưa đá nên nhà nào cũng phải sống dè dặt cẩn thận, hạt dưa cũng xem như là đồ hiếm, mắt nhóm lão thái thái sáng lên, một người cầm một nắm lên cắn, lặng lẽ bỏ thêm ít hạt vào túi lấy về đưa cho cháu trai cháu gái trong nhà nếm thử.
Vương Anh cắn hai ba hạt dưa rồi tìm chiếc ghế kéo lại chỗ ngồi xuống.
Vì thế chờ đến khi Vương Linh Linh đi vào cửa đã từng là nhà của cô ta thì cô đã thấy được hình bóng đó.
Nhóm lão thái thái vui vẻ thoải mái cắn hạt dưa ở trước cửa nhà cô, trên đất đầy vỏ hạt dưa bị phun ra.
Thấy Vương Linh Linh bế một đứa bé rồi kéo tay đứa bé khác lại vác thêm cái túi trở về, đám người không tự chủ được nhổ một ngụm nước bọt ở trong lòng.
"Ai da, đây là ai thế? Cách xa quá nên tôi không thấy rõ, à đó không phải là tiểu nha đầu của nhà họ Vương sao? Giờ này về đây là để làm gì?"
"Chắc là về để đưa em trai ra hoặc là về để chăm sóc mẹ của cô ta đó."
"Nhìn bà nói kìa, người ta còn đưa theo cả con về chắc có lẽ là đưa con về thăm người nhà."