Chương 123: Bị khinh rẻ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 3,943 lượt đọc

Chương 123: Bị khinh rẻ

Nhóm lão thái thái châm chọc cười nói, mỗi người đều đưa con dao găm ẩn sâu trong ngôn từ rồi thốt ra thật to cho Vương Linh Linh nghe.

Vương Linh Linh biết tính tình của Triệu Đông và Triệu Tây rất lớn, hai đứa mẫn cảm phát hiện ra bầu không khí không đúng liền bĩu môi vẻ mặt cực kỳ không kiên nhẫn.

Triệu Đông nhảy xuống khỏi lồng ngực của Vương Linh Linh, chưa đợi Vương Linh Linh kịp kéo lại đã ồn ào: "Tôi không muốn ở chỗ này tôi muốn cô đưa tôi đi mua kẹo đường."

Vương Linh Linh vì muốn đưa hai người con này đến đây mà hứa hẹn sau khi đến đây sẽ mua kẹo đường cho bọn chúng.

Triệu Đông: "Mẹ kế, chuyện của cô xong chưa? Chúng ta mau đi thôi."

Triệu Tây cũng lẩm bẩm theo: "Mẹ kế, chúng ta đi thôi."

Nhóm lão thái thái dù nói muốn chờ Vương Linh Linh đến để chèn ép nhưng khi nghe thấy lời nói của hai đứa nhóc này lông mi đều nhăn lại thành đoàn.

Ánh mắt nhìn về phía Vương Linh Linh chẳng khác nào đang nhìn đứa ngốc cả.

Đây là cái gia đình mà cô ta chọn kết hôn? Vì cái nhà đó mà năm lần bảy lượt dùng kế để từ hôn con trai út nhà họ Từ? Để giờ bị người ta gọi một tiếng mẹ kế hai tiếng mẹ kế?

Mặt của Vương Linh Linh nóng lên, không nhịn được dỗ Triệu Tây: "Chúng ta ở một lát rồi đi nha, các con chờ mẹ một lát."

Triệu Đông làm mặt quỷ với cô ta, phủi tay chạy đi mất.

Vương Linh Linh hét to: "Đừng chạy xa quá cẩn thận đá dưới chân."

Không khỉ ở đại đội tốt lành nên Vương Linh Linh không lo đứa nhỏ có thể chạy nhảy đâu xa.

Vương Linh Linh bế Triệu Tây nhìn về phía Vương Anh, ánh mắt hiện lên vẻ phức tạp.

Cái này không phải là nghĩ về chuyện Vương Anh cầm gian nhà của cô ta như thế nào mà là vừa nãy ở chỗ đại đội trưởng và bí thư chi bộ Vương Linh Linh biết được Vương Anh đã gả cho Từ Sương, cũng biết từ đầu đến cuối sự việc trong nhà mình.

Đối với Vương Diệu Tông và Vương Vĩnh Thuận đã bị đưa đi Vương Linh Linh thấy không có gì ngoài ý muốn. Cuối cùng kiếp trước Vương Diệu Tông cũng là cái đức hạnh này, vào huyện thành làm công nhân nhưng vẫn đi theo con đường làm ăn bất chính phạm vào sai lầm nên đã bị khai trừ. Sau đó là giao du với loại bạn bè hư hỏng rồi trải qua những ngày hỗn loạn.

Nhưng điều Vương Linh Linh không thể ngờ tới nhất đó chính là sau khi cô ta gả đi vậy mà Vương Anh lại gả cho Từ Sương! Hơn nữa sau khi kết hôn mà Từ Sương vẫn không bị mất việc!

Trong lòng cô ta đạt được nhiều nguyện vọng nhưng cũng có chút mất mát, vì sao lại thấy mất mát cô ta không rõ ràng lắm.

Cô ta nhớ khi muốn tác hợp cho Vương Anh và Từ Sương mà kéo Vương Anh đến tiệm cơm Quốc Doanh ăn bánh bao nhân thịt, nhớ tới bản thân vì không muốn gả cho Từ Sương mà đi báo cáo Từ Minh rồi một mình chạy trốn đi kết hôn.

Nghĩ tới bản thân ở trên tuyến xe nghe thấy bà mối kia nói một tháng Vương Anh có thể kiếm được vài đồng tiền từ việc làm đại phu, tìm được thành phần tốt làm chồng...

Nếu Vương Anh nhất định phải ở cùng với Từ Sương, còn cô ta cứ một mực đẩy Từ Sương ra là vì cái gì?

Có phải trong lúc cô ta không đẩy nhanh tiến độ mưu đồ như thế vẫn có thể đưa Vương Anh ghép với Từ Sương. Mà cô ta cũng sẽ không cần phải trải qua nửa năm ăn khổ mới thuận lợi phân nhà ở nhà họ Triệu.

Nhưng đó chỉ là 'nếu' Vương Linh Linh bế đứa con gái riêng, nhìn đứa nhóc trong lòng biết bản thân đã chọn đúng đường.

Với lại...

Giờ Vương Anh đã gả cho Từ Sương ngày tháng sau này cô sẽ phải sống trong khoảng thời gian khó khăn mệt nhọc mà thôi!

Vương Linh Linh dần ổn định lại, cứ chống mắt lên mà chờ xem! Hai năm nữa Triệu Quân sẽ được chuyển về nhà, đến lúc đó cô ta có thể cùng Triệu Quân lén làm buôn bán nhỏ kiếm tiền.

Mặc dù nói mười năm như không khí vì thế lúc này nên buông lỏng một ít, vợ chồng hai người bọn họ mang theo đứa con tiến về tương lai là được!

Chờ đến khi cô ta phát tài thì Vương Anh vẫn chỉ là vợ của một đầu bếp suốt ngày đi nấu ăn! Từ Sương không bị mất việc thì sao? Một đầu bếp nhỏ nhoi như anh có được bao nhiêu bản lĩnh chứ?

Vương Linh Linh nghĩ đến đây, sự buồn bã mất mát đã bay biến đi rất nhiều.

Cô ta hếch lỗ mũi lên với nhóm lão thái thái, vẻ mặt khinh thường, hét lên với Vương Anh đang ngồi ở kia: "Này!"

Vương Anh vừa cắn hạt dưa vừa phát hiện việc quan sắc nét mặt của người khác là một chuyện hết sức thú vị. Đặc biệt là Vương Linh Linh, quả thực cái gì cũng viết lên mặt, lúc không nói lời nào là bên trong nội tâm đang diễn ra vở kịch đủ thể loại, theo đó là cái ngực phập phồng lên xuống.

Vương Anh bị giọng nói của Vương Linh Linh gọi, cô biết Vương Linh Linh gọi ai nhưng cô không lên tiếng trả lời.

"Này" là ai thế hả? Nói chuyện không lễ phép thì nên ngậm miệng lại, cảm ơn.

Vương Linh Linh cảm thấy bản thân bị mất mặt mũi, cô ta thấy mình không có tiếng nói với cái đứa bát đản như Vương Anh nữa.

Nghẹn đến mức làm cô ta tức giận vô cùng.

Nhưng Từ lão thái không cho cô ta cơ hội này, Từ lão thái cố gắng nhịn xuống nhưng không nhịn được há mồm mắng cô ta.

"Này cái gì mà này! Cha mẹ nhà cô không dạy cô gọi ai là phải gọi thẳng tên người đó hay sao?"

"Lúc trước cô báo cáo Từ Minh đã đành giờ còn có mặt mũi mà này này này trước mặt tôi à? Có phải tôi quá giữ thể diện cho cô nên cô mới thấy tôi là người dễ nói chuyện đúng không?"

"Nói báo cáo là báo cáo, cái người này đúng là đủ độc ác, cô tưởng sẽ không có ai nói cô đúng không? Cô không muốn gả là có thể ra tay chặt đứt tiền đồ của người khác hay sao? Trước đây thì hãm hại người khác giờ không ai mời cũng dám đi vào nhà người ta, cô nghĩ cô là kẻ ngoại lệ à?"

"Cô tự phạm tội thì cứ phạm tội cần gì phải liên lụy đến người khác làm gì?"

Từ lão thái bốc hỏa ném toàn bộ lời lẽ khó nghe tới tai Vương Linh Linh.

Ngay lập tức Vương Linh Linh sững người, chuyện báo cáo Từ Minh là một sự kiện nhỏ mà cô ta đã làm, cô ta căn bản chưa từng để trong lòng.

Với lại, cô ta đã làm sai ư?

Vốn dĩ Từ Minh nên chết đi, nói ra sẽ bị người đời mắng chửi lăng nhục nhưng vài năm sau Từ Minh đã định sẵn là sẽ chết. Cho dù cô ta báo cáo thì có sao? Chuyện đã định thì thay đổi thế nào được?"

Đầu tiên Vương Linh Linh bị mắng cho ngốc, sau đó là cơn tức dần dần dâng lên trong lòng.

Kiếp trước cô ta và Từ lão thái ghét nhau như chó ghét mèo, Từ lão thái hận cô ta là vì chuyện công việc của Từ Sương dù không nói thẳng là muốn cô ta ly hôn nhưng mỗi ngày đều không cho cô ta sắc mặt tốt.

Vương Linh Linh cũng không phải là người để mặc cho người khác khinh bỉ mình, cô ta không thèm quan tâm đến Từ lão thái, cả ngày ở trong trạng thái ăn no chờ chết.

Từ lão thái làm phiền cô ta hết lần này đến lần khác nhưng chưa từng dở thói khắt khe bao giờ.

Sau đó tin Từ Minh chết truyền đến tai bà, Từ lão thái cực kỳ đau lòng chưa tới một năm sau đã đi theo người con trai cả.

Vương Linh Linh đang đắm chìm trong mớ cảm xúc hỗn độn chưa thoát ra được, Từ lão thái đã mắng một hồi đã đời thì cô ta mới nổi giận.

"Có quan hệ gì với bà chứ? Tôi đang nói chuyện với Vương Anh!"

"Hơn nữa, con trai bà bị tra xét vì sao bà không trách anh ta cố ý? Tôi đi báo cáo đó nhưng nếu người ta không xét ra anh ta có vấn đề thì tôi có thể làm được gì?"

Vương Linh Linh không hề cảm thấy mình sai, từ lâu cô ta đã không thích Từ Minh, kiếp trước khi cô ta gả cho Từ Sương, khi kết hôn Từ Minh vẫn chưa trở về, sau đó có một lần vội vàng trở về chỉ cho cô ta mấy hộp khăn lụa nói là lễ vật bồi thường lúc kết hôn anh ấy không tới được.

Mấy hộp khăn lụa!

Mỗi lần Vương Linh thấy hộp khăn lụa là phiền, cô ta và Từ Sương có xích mích, cô ta vẫn luôn cảm thấy Từ lão thái bất công.

Ở trường Từ Minh chỉ biết đọc sách, tốt nghiệp xong lại ở trường mỗi tháng còn cần người nhà đưa tiền có biết xấu hổ hay không?

Ai cũng nói kẻ chỉ biết đọc sách đều là những tên ngốc nghếch, Từ Minh đọc sách nhiều chẳng tiếp thu được khả năng hay kiếm được tác dụng nào, ngày lễ ngày tết không thèm về nhà. Cho dù có về chỉ vội vàng đi xem hai người trong nhà ra sao rồi đi, vì thế tất cả gánh nặng đều đè lên đứa con thứ hai là Từ Sương này. Tiền lương của Từ Sương phải rút ra một phần để đưa cho anh trai của mình.

Trên đời này làm gì có đạo lý như thế? Từ lâu Vương Linh Linh đã nói với Từ Sương phân nhà nhưng chẳng qua Từ Sương không dễ thuyết phục như Triệu Quân, cho nên đến cuối cùng vẫn không thể được.

Chờ đến khi Vương Linh Linh biết chuyện Từ Minh bị hạ bệ trong lòng vui mừng không thôi, sao không cho tên này hạ bệ sớm vài năm đi? Mà cứ để ăn xén mất nhiều tiền rồi mới bị báo cáo.

Lần đó sau khi Từ Minh bị báo cá Từ Sương còn cố đi hỏi thăm tin tức chuẩn bị gửi đồ cho Từ Minh.

Anh gửi rất nhiều đồ làm cho Vương Linh Linh cãi nhau với Từ lão thía nhưng một năm tiếp đó đồ đạc vẫn được gửi đi đều đều.

Hiện tại trải qua hai kiếp Vương Linh Linh có một suy nghĩ là rất ghét Từ Minh, chỉ nghe tên Từ Minh thôi cũng đủ làm cho cô ta thấy ghê tởm.

"Bà cứ nói tôi báo cáo đúng không? Ai bảo tên kia đọc sách ngoại làm gì, bị tra xét ra cũng không bị oan."

Kiếp trước Từ Minh bị người ta tra xét, tội thứ nhất chính là đọc sách ngoại này. Lần trước Vương Linh Linh đi báo cáo không nhớ những đoạn văn dài ở kiếp trước nên chỉ nói chuyện đơn giản này ra.

Không thể không nói, Vương Linh Linh chính là củi khô dễ cháy được bỏ thêm vào đống lửa đang sôi sùng sục, là can dầu được tưới vào ngọn cơn tức giận nuốt vang trời đất.

Cô ta cứ thế xông vào lập tức khiến cho Từ lão thái cực kỳ giận dữ.

Từ lão thái không thèm ngồi nữa, đứng dậy mắng chửi người.

Nhóm lão thái thái ngồi cạnh cũng đứng dậy, ngầm bế đứa bé gái mà Vương Linh Linh đang bế trong tay xuống để một bên, sau đó đẩy Vương Linh Linh, nhiều người vây quanh lại một năm một mười mắng chửi y như tiếng sấm sét trong mưa.

Mặc kệ nhóm lão thái thái đẩy xô Vương Linh Linh, cũng mặc kệ mấy cái miệng đang phỉ nhổ khắp nơi.

Từ lão thái cố gắng đè nén sự tức giận của mình xuống nhưng vẫn dùng hết sức để đánh để ấn Vương Linh Linh.

"Có phải cô bị bệnh đúng không? Cô đúng là đồ có bệnh mà!"

Từ lão thái tức đến mức điên rồi, mấy lão thái thái đứng cạnh có thể cảm nhận được.

Người ta đọc sách ngoại thì sao? Chưa nói đến việc Từ Minh là sinh viên lúc nào cũng đi theo thầy giáo làm nghiên cứu, chỉ cần nói tới việc đọc sách ngoại cũng là điều bình thường. Cô ta nghĩ như thế là sai? Cô ta cứ thế mà đi báo cáo thì có ai mà không đi điều tra?

Chưa nói điều gì xa xôi, chỉ cần nói đến Vương Vĩnh Thuận và Vương Diệu Tông, là cha ruột, em trai của cô ta sạch sẽ lắm à? Nếu người khác có người nhà mẹ đẻ là thành phần xấu thì cô ta có thể thoát khỏi quan hệ sao?

Từ lão thái tát hai bên má của Vương Linh Linh, ánh mắt Vương Linh Linh đỏ lên, khí nóng bốc cháy từ trong gan bốc lên đỉnh đầu.

"Bà dám đánh tôi?"

Kiếp trước Từ Sương và Từ lão thái chưa từng động qua một ngón tay của cô ta vì thế làm thế nào mà Vương Linh Linh tưởng tượng được hiện giờ Từ lão thái sẽ đánh mình?

"Tôi đánh cô đó thì sao? Cô báo cáo con của tôi chẳng lẽ tôi không nên đánh cô hay sao? Cô cứ chờ đó cho tôi cô báo cáo con trai tôi, tôi nhất định sẽ cho chồng cô biết chuyện này."

Bằng bất cứ giá nào Từ lão thái cũng sẽ làm được: "Cô cứ chờ đi! Tốt nhất cô đừng có phạm phải sai lầm nào để tôi bắt thóp được!"

Trong lòng Vương Linh Linh lộp bộp, có chút lo lắng.

Cô ta có thể không quan tâm đến bản thân nhưng cô ta không thể không quan tâm Triệu Quân và hai đứa nhỏ.

Lỡ như cô ta xảy ra chuyện gì đến lúc đó Triệu lão thái nhất định sẽ khiến cô ta không thể trở mình, đến lúc đó bản thân phải làm sao?

Cô ta vẫn mạnh miệng cãi lại: "Tôi không nói với bà nữa! Tôi có việc cần tìm Vương Anh!"

Đáng lẽ ra cô ta không nên đến đây, nên tìm một đứa nhóc nào đó gọi Vương Anh ra ngoài rồi nói chuyện mới đúng.

Vương Linh Linh có hơi ảo não, ở trước mặt Từ lão thái cô ta chỉ là một đứa tiểu bối lùn đầu, cãi nhau với bà chỉ như đứa trẻ không chịu nói lý. Từ lão thái đúng là giống với bà mẹ chồng của cô ta, sống dai sống dẳng, đáng ghét!

Vương Anh đứng bên cạnh, cô nhìn chằm chằm Vương Linh Linh suy nghĩ làm sao để đi lên trợ giúp Từ lão thái.

Nào ngờ Từ lão thái lại ra tay lưu loát như thế, Vương Linh Linh nhanh chóng bị đánh cho bay người.

Vương Linh Linh sợ bị đánh thêm cái nữa, bèn quay sang Vương Anh hỏi trực tiếp: "Nhìn cái gì mà nhìn, hai thành phần xấu ở đại đội chúng ta đang ở đâu? Tao vừa hỏi đại đội trưởng, ông ấy nói là mày quản lý hai người đó."

Vương Linh Linh: "Mày mau đưa tao đi gặp hai người đó mau."

Vương Anh: ???

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right