Chương 124: Mục đích thật sự
Giờ Vương Anh không thể hiểu nổi Vương Linh Linh, chạy từ xa về nhà mẹ đẻ vừa mới về không phải giải thích thay cho bố mẹ mà cũng không cãi nhau vì gian nhà.
Mà chỉ tới tìm Trịnh Thục Phân?
Ngay lập tức Từ lão thái cảnh giác ngay: "Cô muốn làm gì?"
Hiện tại không có ai không biết Vương Anh không làm ruộng cho nên điểm công đều dựa vào hai người Trình Thục Phân và Trình Ngọc.
Đương nhiên người nào sáng suốt có thể nhìn ra được hai người kia lúc nào cũng ru rú ở trong nhà là hai người hát tuồng thân mang phận thành phần xấu, là Vương Anh trộm chăm sóc hai người đó.
Nhưng điều này có quan hệ gì, Vương Anh nguyện ý là được. Hơn nữa, cô là đại phu của đại đội, vì thế bình thường không có ai dám đắc tội với Vương Anh.
Từ lão thái lập tức đi vào trạng thái chuẩn bị chiến, bà sợ Vương Linh Linh tính toán xuống tay từ chỗ Trình Thục Phân tìm được cái gì đó để công kích Vương Anh.
Khóe miệng của Vương Linh Linh hạ xuống, một bên má bị Từ lão thái đánh đến giờ vẫn còn đau rát.
Lúc này cô ta cũng hiểu được tình huống không được tốt, cô ta cứ thế mà đi hỏi chẳng khác nào để người ta thấy mình là kẻ tâm thần.
Nhưng Vương Linh Linh lại nóng lòng muốn đạt lợi, ở nhà chồng cô ta, ba đứa em chồng đã bị bắt đi lao động cải tạo, thời gian này khiến cho Vương Linh Linh nhớ lại những sự việc đã diễn ra ở kiếp trước.
Một ngày kia ở đại đội có hai người Trình Thục Phân và Trình Ngọc đến, kiếp trước vì mấy công điểm mà Lý Xuân Quyên nhảy cẫng lên đòi trông giữ Trình Thục Phân để sai làm việc.
Đương nhiên, việc trông coi cẩn thận là điều không cần thiết. Lý Xuân Quyên nay quản mai bỏ là chuyện bình thường nhưng nếu nói Lý Xuân Quyên cố ý khắt khe thì thật ra cũng không đúng. Bà ta chỉ là không để bụng cứ thế mà quản cho có mà thôi.
Sau đó không bao lâu thì đến đầu xuân, Trình Thục Phân bị bệnh mà chết. Trước khi mất thiếu mấy đồng để chạy chữa, Trình Ngọc thấy vậy liền chạy đi khóc lóc cầu xin Điền Hữu Phúc. Điền Hữu Phúc cho Trình Thục Phân hai đồng có điều vẫn không thể cứu người về được.
Sau khi Trình Thục Phân ra đi, Trình Ngọc chỉ còn lại một mình đành ở lại nơi này.
Trình Ngọc ở lại đại đội, đại đội trưởng Điền Hữu Phúc thấy cô bé đáng thương nên lén lút đưa cho ít lương thực, Trình Ngọc cũng dựa vào việc tìm đồ trên núi và số lương thực đó mà sống qua ngày.
Vài năm sau, có một người đàn ông trung niên với vẻ bề ngoài lịch lãm quần áo nhẵn nhụi ngồi xe ô tô nhỏ tới tìm Trình Thục Phân.
Nhưng Trình Thục Phân đã chết, người đó khóc lóc thảm thiết bên ngôi mộ đã mọc xanh cỏ ấy. Lý Xuân Quyên bị dọa cho hết hồn, sợ người đàn ông đó muốn truy cứu chuyện bà ta quản Trình Thục Phân rồi dẫn đến cái chết.
Cũng may người đàn ông đó chỉ nói vài lời, nói muốn đưa Trình Ngọc đi.
Trình Ngọc đi phía trước, Điền Hữu Phúc đi sau, lấy trong túi áo một chiếc nhẫn vàng đưa cho người đàn ông kia. Chiếc nhẫn này là năm đó lúc sắp ra đi Trình Thục Phân đưa cho ông ấy muốn ông ấy chăm sóc cho Trình Ngọc giúp bà ấy.
Người đàn ông im lặng nhìn chiếc nhẫn hồi lâu, cuối cùng đưa chiếc nhẫn vàng lại cho Điền Hữu Phúc.
Lần này Vương Linh Linh trở về chính là tính toán thời gian Trình Thục Phân chuẩn bị chết.
Cô ta muốn lấy cái nhẫn vàng kia nhân tiện phải xét cho bằng được xem xem Trình Thục Phân còn có của cải nào nữa không.
Vương Linh Linh nghĩ có lẽ Điền Hữu Phúc sẽ không quản Trình Thục Phân nhiều, chẳng phải trước khi chết còn cho Trình Thục Phân bát cơm ăn no hay sao? Cô ta cũng có thể.
Cô ta sẽ diễn một vở kịch thật thâm tình dỗ dành Trình Thục Phân đưa chiếc nhẫn vàng cho mình.
Vương Linh Linh không được tự nhiên mà hạ người xuống: "Mày nói cho tao hai người kia ở đâu rồi tao tự đi cũng được."
Tốt nhất là Vương Anh đừng có đi theo, vừa lúc cô ta có thể an ủi Trình Thục Phân một trận trước khi bà ấy chết.
Vương Anh: "... Vương Linh Linh, chị có bệnh thì nên đi trị đi."
Người trước mắt này cho dù đã trọng sinh thì cũng không kéo chỉ số thông minh lên được tí nào, rốt cuộc kiếp trước cô ta đã sống cuộc sống gì vậy?
Vương Anh liếc mắt một cái thôi đã đủ để khinh thường chỉ số thông minh của Vương Linh Linh rồi, nhìn nhiều thêm cái nữa là cô muốn tức nổ mắt mất.
"Tôi không biết chị đang tính làm cái gì nhưng mời chị cách xa tôi ra một chút."
Vương Anh tức giận, choáng váng ngồi lại chỗ lúc đầu của Từ lão thái.
Vương Linh Linh thấy Vương Anh châm chọc bản thân xong không thèm nói chuyện nữa thì cô ta đã biết mình sẽ không kiếm được lợi lộc gì từ chỗ Vương Anh.
"Hừ, không nói thì không nói, mày tưởng tao không hỏi người khác được chắc?"
Vương Linh Linh bĩu môi, cúi xuống bế Triệu Tây lên, gọi Triệu Đông đang đứng bên ngoài vào: "Tao tự tìm người hỏi."
Cô ta vừa mới đi qua chỗ mà kiếp trước Trình Thục Phân ở nhưng tất nhiên kiếp này hai người Trình Thục Phân và Trình Ngọc không ở nơi đó nữa.
Vương Linh Linh không hề nhụt chí hiện tại cô ta đang thiếu tiền cho nên chiếc nhẫn vàng của Trình Thục Phân rất quan trọng đối với cô ta.
Nhất định kế hoạch của Vương Linh Linh phải thành công, nhất định phải lấy được cái nhẫn đó về tay cô ta.
Nói đến kế hoạch, cũng là nhờ Vương Linh Linh nhớ đến chuyện kiếp trước.
Đầu xuân năm đó bắt đầu xuất hiện mưa đá dẫn tới mấy công xã xung quanh đó đều xuất hiện tình trạng xảy ra tai nạn. Kiếp trước đại đội bảy trồng rau khi gặp mưa đá thì lương thực dù có giảm sút nhưng mọi người không có ai bị đói bụng cả.
Nhưng mấy công xã bên cạnh lại không được may mắn như thế.
Có đại đội trồng lương thực không kịp dẫn đến việc mùa màng bị mất trắng, có đại đội trồng quá sớm mần dễ chết khi trồng lại thì không đủ để ăn, chỉ đủ cho một số bộ phận vì thế đành phải cắt giảm một nửa lương thực. Còn có công xã phân phối chỗ trồng không tốt nên lương thực bị hư hại nặng nề.
Đủ loại chuyện tạo thành mùa đói kém thiếu lương thực của năm đó.
Mà phạm vi thiếu không riêng gì ở nông thôn ngay cả ở thành phố cũng là hàng dài người bị thiếu lương thực.
Trong lòng Vương Linh Linh nóng như lửa đốt cô ta muốn thừa dịp này để tích cóp một chút tiền cho bản thân và Triệu Quân.
Cô ta cứ nghĩ đến tương lai tươi đẹp trước mắt, cục diện thiếu lương thực đã kéo dài gần tháng rưỡi rồi. Nếu muốn giảm bớt tình trạng này thì phải chờ địa phương khác cung cấp lương thực thì mới giải quyết được.
Cô ta muốn nắm lấy tháng rưỡi để bán hàng lương thực đã tích trữ đi.
Ít nhất là có thể bán với giá cao gấp mấy lần so với bình thường!
Cho nên cô ta mới cần lương thực và tiền.
Nếu có chiếc nhẫn vàng cô ta có thể đem đi bán để đổi thành tiền, kiếp trước cô ta đã từng nhìn thấy chiếc nhẫn vàng kia, trên bề mặt không chạm trổ gì chỉ là cái nhẫn nhụi đơn thuần nhìn qua như là mười mấy hai mươi chỉ.
Lấy về đi bán ít nhất là được hai trăm đồng. Cô ta cầm số tiền đó đi mua lương thực dự trữ là vừa.
Thấy Vương Linh Linh đã bế hai đứa nhỏ đi với dáng vẻ chắc chắn phải hỏi được chỗ ở của Trình Thục Phân, Vương Anh không thể đuổi kịp nhưng trực giác cho cô biết kiếp trước Vương Linh Linh đã có kinh nghiệm với việc này rồi.
Không biết Trình Thục Phân có cái gì mà cô ta nằng nặc phải có?
Vương Linh Linh vừa đi nhóm lão thái thái đã mồm năm miệng mười nhao nhao.
"Cô ta tìm thành phần xấu đó để làm gì?"
"Chẳng lẽ là tìm hai người kia để cắn lại Anh nha đầu?"
"Không giống lắm... Các bà nói xem có phải con kia bị quỷ ám hay không?"
"Tôi thấy đúng là thế, hai đứa con riêng của chồng cô ta không mấy thân thiết với cô ta, nhìn vào ai cũng biết Vương Linh Linh là mẹ kế của hai đứa đó."
"Hơn nữa, các bà có thấy cái túi cô ta mang không? Quần áo và túi trống rỗng, gầy trơ xương. Rốt cuộc cô ta muốn làm cái gì?"
"Ai biết được chứ? Người này có quỷ đi theo các bà xem cô ta làm gì đi, có giống chuyện người bình thường sẽ làm không?"...
Vương Anh mỉm cười không nói, mặc dù có lợi thế được trọng sinh nhưng hành động của Vương Linh Linh vẫn ngu ngốc như cũ.
Những người bình thường không thể hiểu được việc làm của cô ta.
Vừa nói chuyện xong thì Ngô Quế Hoa tới.
Ngô Quế Hoa cười hì hì nói với Vương Anh: "Con có biết Vương Linh Linh về làm gì không?"
Ngô Quế Hoa: "Vừa nãy cô ta đến văn phòng của đại đội trưởng, không nói hai lời đã muốn lấy lương thực của đại đội trưởng."
Vương Anh cảm thấy khó hiểu: "Lương thực gì?"
Chẳng phải từ khi Vương Linh Linh gả sang nhà chồng bên kia thì đã không còn liên quan gì tới chuyện lương thực nữa ư?
Vẻ mặt Ngô Quế Hoa tràn đầy sự bất mãn: "Cô ta nói năm nay Vương Vĩnh Thuận và Vương Diệu Tông đều làm việc nên đến tổng kết công điểm của bọn họ."
Vương Anh: "Có muốn tổng kết thì cũng phải là Lý Xuân Quyên đi tổng kết mà."
Ngô Quế Hoa nói với giọng điệu bát quái: "Ha hả, Lý Xuân Quyên nhất định là không tới rồi."
Vương Anh đưa cho Ngô Quế Hoa một nắm hạt dưa: "Thím nói rõ xem nào."
Hứng thú buôn chuyện của Ngô Quế Hoa nổi lên: "Nhà mẹ đẻ của thím và nhà mẹ đẻ của Lý Xuân Quyên ở gần nhau, mấy ngày trước khi nhà họ Vương xảy ra chuyện tin tức đã lan truyền đến nhà mẹ đẻ của bà ta. Đừng nhìn thím như thế không phải do thím nói đâu. Chủ yếu là việc của Vương Vĩnh Thuận và Vương Diệu Tông quá lớn, mấy đại đội ở xung quanh không có ai là không biết ngay cả mấy công xã cũng biết."
"Sau đó có ngày thím về thăm nhà mẹ đẻ thì mẹ của thím nói cho thím biết cha mẹ của Lý Xuân Quyên đã quyết định bảo Lý Xuân Quyên về nói là Vương Vĩnh Thuận và Vương Diệu Tông đều đã bị đưa đi chi bằng bảo Lý Xuân Quyên về nhà mẹ đẻ đến lúc đó sẽ tìm cho bà ta một người đàn ông khác."
Mặc dù Ngô Quế Hoa ghét Lý Xuân Quyên cực kỳ nhưng lúc nói đến chuyện này trong lòng vẫn thấy thổn thức.
"Mẹ của bà ta mặc cho bà ta khóc lóc cầu xin, cứ nói là muốn tốt cho Lý Xuân Quyên, thật ra là muốn cho Lý Xuân Quyên tái giá lần nữa để lấy thêm tiền hỏi cưới."
Dù Lý Xuân Quyên đã lớn tuổi nhưng ở nông thôn vẫn còn nhiều người đàn ông góa vợ.
Tìm cho Lý Xuân Quyên một người đàn ông già góa vợ để gả cho dù không được lễ hỏi cao cỗ cưới đẹp thì cũng có thể có được vài đồng tiền.
"Không biết mẹ bà ta đã dùng cách gì để khuyên dù sao thì đã thuyết phục được Lý Xuân Quyên. Nếu không về nhà mẹ đẻ thì mấy ngày nay đã đến lấy lương thực rồi. Thím thấy bà ta sẽ không bao giờ về tổng kết nữa đâu."
Ngô Quế Hoa bĩu môi: "Có lẽ lương thực Lý Xuân Quyên không còn nghĩ tới nữa mà bà ta cũng chẳng rảnh mà lo chuyện này."
Ngô Quế Hoa vừa dứt lời đã đem đề tài trở lại người Vương Linh Linh: "Vậy nên đại đội trưởng nói nếu lương thực Lý Xuân Quyên đã không còn muốn thì chờ đến mùa thu phân chia lương thực cứ để Vương Linh Linh tới lãnh lương thực của Vương Vĩnh Thuận và Vương Diệu Tông đi."
Không đưa cho Vương Linh Linh thì có thể đưa cho ai giờ? Cả nhà họ Vương đó đã chia năm xẻ bảy mất rồi.
Vương Anh: "Vương Linh Linh làm như vậy là có ý gì? Cứ nhìn chăm chăm vào đống lương thực đó, lần này về nhà cô ta cũng chẳng thèm vào ngó ngàng cửa nẻo gì hết. Giống như không hề ngại chuyện của Vương Vĩnh Thuận."
Mất công Vương Anh chuẩn bị hết biện pháp để xé rách mặt vứi Vương Linh Linh, kết quả cô ta về chỉ nhằm vào hai việc, một là đòi lương thực hai là tìm Trình Thục Phân.
Ngô Quế Hoa nhún vai: "Ai biết trong đầu cô ta nghĩ cái gì. Con không biết đâu, vừa nãy ở trong văn phòng đại đội trưởng cô ta đưa đứa con trai vào đi sờ viên thuốc đặt cạnh cửa sổ thím lập tức nói nó không được đụng lúc ấy ánh mắt Vương Linh Linh như muốn ăn tươi nuốt sống thím vậy, còn nói trẻ nhỏ sờ đồ chút thì đã sao, nói thím không có tình thương trẻ nhỏ... Tình thương cái bà ngoại cô ta ý! Nếu không phải thím ngăn lại thì tên nhóc kia đã bỏ viên thuốc kia vào bụng rồi!"
Ngô Quế Hoa: "Thật chẳng biết ra làm sao làm mẹ kế mà cũng chẳng có mắt nhìn. Hai đứa trẻ này sai cô ta rất thuận miệng, ngay cả tiếng 'mẹ' cũng không gọi vẫn luôn mồm kêu 'mẹ kế'. Các người nói xem cô ta đang nghĩ cái gì thế?"
Đề tài có liên quan đến Vương Linh Linh được kết đúc lại bằng một câu hỏi: "Cô ta đang nghĩ cái gì?"
Vương Anh không trả lời được, ai có thể hiểu được mạch não của Vương Linh Linh chứ?
Kiếp trước người này trải qua không được tốt trọng sinh rồi vẫn luôn tâm tâm niệm niệm đi sửa đội vận mệnh của mình.
Mấu chốt là cô ta cứ một hai chắc chắn rằng cơ hội đổi đời của bản thân nằm ở người đàn ông, đúng là quá buồn cười.
'Ai mà hiểu cho được, có lẽ là thích trẻ con?"
Ngô Quế Hoa bĩu môi: "Thích trẻ con thì tự mình sinh đi, sao cứ phải nuôi con của người khác làm gì, đã nuôi rồi còn phải cúi lưng khom đầu như thế, trước mặt người khác bênh hai đứa kia như con ruột đáng tiếc người ta vẫn gọi cô ta là mẹ kế đấy thôi."