Chương 127: Thi thầy lang

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 2,762 lượt đọc

Chương 127: Thi thầy lang

Người nông dân không có hoạt động giải trí, ngày thường khó gặp được chuyện hiếm lạ như vậy, vì thế chuyện của nhóm thanh niên trí thức được mọi người nói khoác hết lần này đến lần khác.

Vấn đề của nhóm thanh niên trí thức luôn giằng co mãi cho đến hơn nửa tháng gần đây, thẳng đến lúc Vương Anh đã bắt đầu chuẩn bị cho cuộc thi ngày hôm nay.

Từ sáng sớm hôm nay, Từ Sương đã làm bữa sáng cho Vương Anh, trong nhà mọi thứ được thu dọn sạch sẽ, kem đánh răng được nặn xong, Vương Anh chỉ cần mặc quần áo ở đầu giường.

Vương Anh mơ hồ tỉnh dậy, vẫn buồn bực vì sao Từ Sương vẫn chưa đi làm.

Từ Sương: "Em quên rồi à? Hôm nay em có cuộc thi."

Khóa đào tạo thầy lang đã kéo dài được một đoạn thời gian, cho đến ngày hôm qua bác sĩ Vệ mới thông báo cho Vương Anh, hôm nay sẽ bắt đầu sát hạch bốn người các cô.

Vương Anh vừa nhìn thấy đồng hồ bỏ túi, vội vàng đứng dậy: "Muộn như thế này rồi, sao anh không gọi em dậy!"

"Không muộn, một lát nữa anh đưa em đi."

Vương Anh: "Vậy bữa sáng của quán cơm bên kia của anh thì phải làm sao?"

Từ Sương: "Làm một cái bánh bao sủi cảo nấu cháo bán, Tạ Dược Tiến có thể làm được."

Vương Anh buộc tóc, nhanh chóng rửa mặt xong thì bắt đầu ăn bữa sáng.

Trong bánh gói đậu phụ cay, mùi vị thơm thơm cay cay được gói trong bánh thành miếng lớn mềm mại, cảm giác có chút mềm mại ấy lập tức kích thích vị giác buổi sáng, rau xanh nhỏ xào sạch sẽ cho thêm một chút mỡ heo, ngửi đã thấy thơm.

Khó có khi xa xỉ làm một bữa sáng toàn bộ đều là cháo gạo, bên trong còn bỏ thêm chút đậu phộng khô đỏ, bên cạnh còn có một bát canh trứng chim bốc hơi, trên mặt canh trứng chim trơn bóng mềm nhạt được rắc thêm một chút tôm khô.

Một bữa sáng vô cùng thỏa mãn.

Từ Sương: "Có lẽ em thi xong cũng phải đến buổi chiều, anh nghe nói hôm nay cửa hàng thịt có thịt bò, anh sẽ đi mua một chút, chiều nay chúng ta sẽ ăn."

Vương Anh chắc chắn có thể vượt qua cuộc thi, nhưng Từ Sương vẫn cảm thấy đây là một chuyện lớn, cần phải chúc mừng.

Vương Anh: "Thịt bò? Cửa hàng thịt còn có thịt bò à?"

Từ Sương: "Có một con bò của đại đội ngã chết, cho nên hôm nay kéo đến cửa hàng thịt."

Vương Anh lập tức hiểu rõ, con bò bất ngờ chết mới bán ra ngoài, đặt vào những ngày bình thường có thể sẽ không có.

"Mua nhiều một chút."

Khó có lần được ăn được thịt bò, Vương Anh cảm thấy dù sao chuyện thế này thì nên ăn nhiều một chút.

Bây giờ nhiệt độ của không khí tăng lên, các loại rau dưa cũng nhiều lên, quả cà chua sớm nhất cũng có thể ăn rồi, hơn nữa quả ớt cũng có hàng loạt các loại.

Nước nấu thịt bò, cà chua nấu thịt bò thăn, canh thịt bò viên...

Vương Anh nhịn không được nước một ngụm nước miếng: "Em chắc chắn qua!"

Từ Sương đưa Vương Anh đến cuộc thi, lúc Vương Anh ngồi xuống còn thấy khó hiểu.

Bởi vì hôm nay người đến cuộc thi lại có năm người.

Chiêu Đệ đã lâu không gặp đang ngồi yên ổn ở trong phòng, trong tay còn nắm lấy cái bút máy mà Vương Anh cho.

Tôn Nhị Đào đen mặt, cô ấy thật sự không quá lo lắng Chiêu Đệ có thể thi tốt hơn cô ấy, cô ấy chỉ là cảm thấy đáng ghét.

Mấy ngày trước Chiêu Đệ có một số chuyện, rõ ràng gai mắt công việc này của thầy lang, bây giờ lại đến, không phải là thấy bản thân cô ta không tốt cũng muốn khiến cho trạng thái tâm lý của Tôn Nhị Đào cũng thế mà đến chứ?

Trong phòng có hai cô gái khác, cũng đang giương cung bạt kiếm, đến lúc này, thì nhìn vào năng lực được chọn của người đó.

Vương Anh không có vấn đề gì, cô thản nhiên thoải mái ăn đồ ăn vặt là miếng thịt dai mà Từ Sương làm, còn nhàn rỗi ung dung uống mấy ngụm nước.

Bác sĩ Vệ bước vào trực tiếp phát ra mấy tờ giấy trắng, mặt trên không viết cái gì cả.

"Bây giờ chúng ta bắt đầu cuộc thi, tôi nói mọi người viết."

Bác sĩ Vệ đầu tiên nêu ra câu hỏi về một vài chứng bệnh thì nên dùng thuốc gì, lại hỏi dược tính của một vài loại thuốc, sau đó kiểm tra bọn họ về phương thuốc có sẵn. Cuối cùng là về phương pháp xử lý khẩn cấp.

Thi xong cuộc thi viết còn thực hành thực tế. Bác sĩ Vệ dẫn mọi người đến phòng y tế, tìm được một vài người bệnh bị rách da để xử lý.

Đều là một vài vết thương ngoài da, Vương Anh nhanh nhẹn hoàn thành nhiệm vụ, những người khác sứt đầu mẻ chán, nhưng mặt trên cũng không có chuyện gì. Chỉ có Chiêu Đệ, cô ta thời gian quá dài không đến, từ lâu đã không biết từng được giảng như thế nào, làm cũng xiêu xiêu vẹo vẹo.

Trong lòng bác sĩ Vệ đã hiểu rõ, đưa mấy người bọn họ về lại phòng lớn, không lâu sau thì có một bác sĩ khác đến tuyên bố, Vương Anh, Tôn Nhị Đào trở thành thầy lang, những người khác đều không được chọn.

Nằm trong dự đoán của Vương Anh, cô chỉ cười.

Còn Tôn Nhị Đào vẫn còn chìm trong sự kinh ngạc vui mừng rất lớn, không biết nên vui mừng như thế nào mới tốt.

Hai người khác tranh nhau đến phút cuối, một người cũng không được chọn, bây giờ cũng bất chấp trước đây chĩa mũi nhọn vào nhau, cùng đi lên vây quanh bác sĩ, vừa khóc vừa hỏi.

Từ đầu đến cuối các cô ta kéo dài lâu như vậy, ngay cả công việc trong nhà cũng chưa làm, đổi lại kết quả như vậy sao?

Các cô ta không chấp nhận được!

Vương Anh và Tôn Nhị Đào đương nhiên rất vui vẻ rời đi, Chiêu Đệ bĩu môi, cô ta cũng không đi ý kiến, ai bảo cô ta sau đó đều chưa từng đến chứ?

Cô ta xoay người đi như không có việc gì, còn rời đi sớm hơn so với Vương Anh và Tôn Nhị Đào.

Tôn Nhị Đào liếc mắt ra hiệu với Vương Anh: "Cô nhìn cô ta mà xem!"

Vương Anh: "Cô ấy hẳn là biết bản thân không có năng lực."

Vừa nhìn thì thấy rất không để tâm.

Tôn Nhị Đào: "Cô ta nên như vậy, cô ta bây giờ ấy, gả đến trấn trên rồi."

"Nhanh như vậy sao? Lúc này mới được bao lâu cơ chứ?"

Vẻ mặt Tôn Nhị Đào biểu tình một lời khó nói hết: "Tình huống này của cô ta tương đối phức tạp..."

Tôn Nhị Đào nói ra toàn bộ tình huống của Chiêu Đệ mà bản thân biết, nói ngắn gọn, chính là người mà Chiêu Đệ tìm được vốn là một người goá vợ có con trai. Nhưng cô ta cũng không biết là số mệnh tốt hay là số mệnh không tốt. Người đàn ông đó khoảng thời gian trước dính dáng đến vụ án đánh nhau, được phán quyết rất nhiều năm.

Tôn Nhị Đào: "Chúng ta đều cho rằng chuyện này là chuyện không tốt, ai ngờ Chiêu Đệ cũng đủ tàn nhẫn, cô ta trực tiếp đến thăm hỏi người đàn ông đó, nói là cô ta vẫn muốn kết hôn, sau khi kết hôn sẽ chăm sóc con trai của người đàn ông đó."

Vương Anh: "... Đối phương không nên đồng ý chứ? Người ta ở bên trong đó, để gia sản là con trai đều giao phó cho Chiêu Đệ, anh ta không sợ bản thân cái gì cũng không giữ lại được à?"

Tôn Nhị Đào: "Ai biết Chiêu Đệ nói cái gì, dù sao cũng thuyết phục được người đàn ông đó. Dù thế nào bây giờ Chiêu Đệ cũng gả đến nhà anh ta, dẫn theo một bé trai, không có công việc cũng không có thu nhập, không kiếm được một công điểm nào. Cũng không biết cô ta tính toán cái gì."

Vương Anh tấm tắc lấy làm lạ, nếu như không phải toàn bộ biểu hiện của Chiêu Đệ đều bình thường, cô thật sự còn nghi ngờ có phải Chiêu Đệ cũng giống với Vương Linh Linh là người sống lại không.

Tôn Nhị Đào: "Mặc kệ cô ta, tôi thông qua rồi! Tôi phải trở về nhà nói với mẹ của tôi tin tức tốt này!"

Mối quan hệ của Tôn Nhị Đào với Vương Anh bây giờ thân thiết hơn nhiều, Tôn Nhị Đào: "Lúc trở về nếu tôi cầm không chuẩn, tôi có thể đến chỗ cô hỏi được không?"

Vương Anh: "Được chứ."

Dù sao hai bên cách nhau cũng gần.

Vương Anh về đến nhà, Từ Sương đã mua thịt bò trở về rồi, một miếng thịt bò lớn màu đỏ tươi.

Vương Anh hào hứng tràn đầy: "Làm món cà chua thịt bò thăn, lại làm thêm thịt bò ngâm tương, khoai tây với thịt bò cùng nhau hầm cơm đĩa khoai tây thịt bò nhé!"

Không có cái gì hạnh phúc hơn so với được ăn ăn ăn!

Bên này Vương Anh thoải mái dễ chịu, Vương Linh Linh ở bên kia ngược lại đụng vào việc khó.

Lúc cô ta trở về càng nghĩ càng cảm thấy không đúng, cô ta lập tức cảm thấy nhà mẹ đẻ ở bên đó không bình thường, lại tìm người hỏi thử, Tiền Cúc Hoa được Vương Anh cứu, hơn nữa Vương Anh còn tìm cho chị ta một công việc.

Trình Thục Phân cũng được Vương Anh phụ trách, cho nên mỗi người đều rất tốt.

Cho nên trong lòng Vương Linh Linh xuất hiện một suy đoán.

Bản thân cũng có thể sống lại, vậy Vương Anh có phải cũng sống lại đúng không?

Trong lòng Vương Linh Linh vô cùng lo lắng, ngay cả đại đội bảy cô ta cũng không muốn đi nữa.

Nhìn thấy mặt của Vương Anh, cô ta đã nhịn không được hoảng sợ.

Vương Linh Linh nghĩ, không cần biết Vương Anh có phải người sống lại hay không, bây giờ dù sao cô ta cũng đã gả cho Triệu Quân, tất cả đều đã trở thành chuyện không thể tránh được.

Cô ta chỉ cần tránh đi thật xa, cuộc sống không phải vẫn như cũ hay sao?

Chuyện quan trọng bây giờ, chính là tìm người tích trữ lương thực.

Trong lòng Vương Linh Linh hiểu rõ, tiền vốn của bản thân không đủ, vẫn cần tìm người hùn vốn.

Người của triệu ra không được, người nhà mẹ đẻ của cô ta cũng tan rã.

Sự lựa chọn cuối cùng của cô ta chỉ có một.

Vương Bình Bình.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right