Chương 132: Muốn làm bà đỡ
Vương Anh giúp Từ lão thái áp chế đám thanh niên trí thức rời đi, khỏi phải nói Từ lão thái vui như thế nào.
Tháng giêng thời tiết dần nóng lên, Trình Ngọc vào núi càng vui vẻ hơn, cô bé tìm một gốc cây trói con dê vào một mảnh đất đầy cỏ, bản thân thì tìm đồ ăn ở bên cạnh.
Vì thế, Vương Anh đã được Trình Ngọc cho đồ ăn.
Cây dâu gai.
Lúc trước Vương Anh đã từng giao cho Trình Ngọc, những thứ trong núi không chắc chắn thì không được ăn, mang về để cô xem thử mới nói tiếp.
Trình Ngọc vô cùng nghe lời, vì còn phải giúp Vương Anh tìm dược liệu, cho nên trên cơ bản khi cô bé động đến cây mà cô bé không biết thì sẽ cầm trở về.
Vì vậy Vương Anh cũng lấy được mấy loại thảo mộc quý hiếm.
Cây dâu tây của lần này, Trình Ngọc nhìn thấy đã thích, một bụi quả nhỏ đỏ chói.
Nhưng Trình Ngọc vẫn nhớ lời Vương Anh nói không thể ăn linh tinh, vì thế đã mang cây dâu gai đến cho Vương Anh nhìn thử.
Vương Anh như lấy được của quý, rửa một chút thì chia cho Trình Ngọc ăn, còn lại thì giữ lại.
"Thứ này không khác gì trái cây, còn là một loại thuốc, có thể dùng để trị bệnh bạch hầu*, bệnh viêm ruột thừa cấp tính và vàng da."
(*Bệnh bạch hầu là một nhiễm trùng gây ra bởi vi khuẩn Corynebacterium diphtheriae. )
Trình Ngọc vô cùng kinh ngạc: "Chỉ dựa vào quả nhỏ này ạ?"
Vương Anh cười nói: "Hơn nữa, một lát nữa chị sẽ cắt nát ra một ít, em mang về nhà, một phần đổ vào nhà vệ sinh khô, một phần phơi khô rắc vào chỗ bình thường hay bị muỗi đốt. Thứ này có tác dụng khử độc, nhưng bản thân cũng mang độc, có thể diệt sâu bọ."
Thời tiết nóng lên, khó tránh sẽ buồn phiền vì con rắn con chuột con kiến, Vương Anh đã điều phối mấy loại thuốc, rắc quanh nhà mình một vòng, phòng ngừa mùa hè không giữ vệ sinh sẽ lại dẫn đến bệnh gì đó.
Đồng thời, bây giờ cũng là lúc cao điểm của bệnh tật, mùa hè thiên về nóng, ăn đồ hỏng, hoặc thói quen vệ sinh không tốt, đều dễ dàng lây truyền bệnh tật. Hơn nữa nguồn nước không sạch, vậy cũng sẽ gây ra bệnh sốt rét ở một trình độ nhất định.
Vương Anh nhìn cây dâu gai đã nghĩ đến những thứ đó, tiễn Trình Ngọc đi, lại chuẩn bị đứng dậy tìm Ngô Quế Hoa mở một cuộc họp.
Đang nghĩ, Ngô Quế Hoa đã đến đây.
Ngô Quế Hoa không đến một mình, còn dẫn theo con gái Hạnh Hoa.
Không giống với sự cởi mở lúc trước, lần này Ngô Quế Hoa có hơi ngượng ngùng.
Vương Anh dẫn người vào nhà, cây dâu gai chia nhỏ cho Hạnh Hoa ăn.
Ngô Quế Hoa: "Ôi, nha đầu Anh à, cô sẽ nói thẳng luôn. Lần trước cháu nói yêu cầu về người đỡ đẻ, cháu cảm thấy Hạnh Hoa nhà cô có được không?"
Vương Anh có chút kinh ngạc: "Chị muốn để Hạnh Hoa làm người đỡ đẻ sao?"
Ngô Quế Hoa: "Cũng được mà, cô thấy nó ở nhà làm mấy việc nhàn rỗi, làm bao nhiêu năm cũng chỉ đủ sống, chi bằng đến nhà người ta học nghề."
Vương Anh do dự: "Nhưng công việc của người đỡ đẻ..."
Không phải Vương Anh có ý kiến, mà là vào thời này người ta thường cho rằng công việc của người đỡ đẻ nên để cho những phụ nữ đã sinh con đảm nhận.
Nếu một cô gái chưa chồng làm điều này, sợ là sẽ bị người ta chỉ trỏ mất.
Ngô Quế Hoa đã quyết định để con mình đi làm người đỡ đẻ thì chắc cũng đã nghĩ đến yếu tố này rồi.
Có điều cô vẫn nói: "Vậy cũng được, con gái còn trẻ nên va vấp nhiều một chút cũng không sao. Cháu thấy nghề đỡ đẻ cũng là một công việc tốt, kiếm tiền chỉ là thứ yếu, chủ yếu là biết thêm cái gì đó để sau này về già còn dựa vào cái nghề mà kiếm sống."
Ngô Quế Hoa không sợ, mặc dù bà biết hàm ý trong lời Vương Anh nói.
Phụ nữ sinh con ở quê không tránh khỏi sẽ thấy máu, có những trường hợp không thể giải thích như nhà Điền Đại Trụ, còn phải xem nội tình ra sao, việc nhà xen lẫn với công việc, vô cùng sốt ruột.
Đối với cô gái chưa chồng, việc nhìn nhiều những thứ này là điều không thể tránh khỏi, nên thành ra cũng sẽ không mặn mà với việc kết hôn sinh con lắm.
Ngô Quế Hoa cũng cảm nhận được, vậy thì trước tiên cứ để Hạnh Hoa nghe nhiều, quan sát nhiều, để đến lúc kết hôn không bị người ta ức hiếp.
Vương Anh nghe Ngô Quế Hoa giải thích xong cũng không nói gì mà quay qua hỏi Điền Hạnh Hoa: "Còn Hạnh Hoa nghĩ như thế nào?"
Người lớn dù có ba hoa thế nào thì cũng phải xem con cái có vui hay không. Về sau khoa phụ sản ngày càng phát triển, tuy hiện tại số lượng còn ít, nhưng lỡ gặp phải chuyện gì đó cũng rất phiền. Với lại công việc này cũng mệt, mỗi lần đỡ đẻ cho một ca bình thường cũng mất ít nhất là một ngày, rất vất vả.
Tính cách của Điền Hạnh Hoa ngại ngùng hơn so với Ngô Quế Hoa nhiều. Nhưng dưới ảnh hưởng của Ngô Quế Hoa, cô ấy cũng dần trưởng thành hơn.
Nghe thấy câu hỏi của Vương Anh cô liền gật đầu đáp: "Chị Vương Anh, em rất sẵn lòng ạ."
Tuy cô ấy không hiểu nhiều điều, nhưng vẫn có những tấm gương sống đang ở bên cạnh đây.
Một là Vương Anh, một là Bạch Linh. Cả ngày Ngô Quế Hoa đều đem hai người này ra so sánh, Điền Hạnh Hoa không hề do dự mà chọn Vương Anh.
Nếu... nếu giống như chị Vương Anh, có thể có một nghề thủ công và gia đình nhỏ của riêng mình, những ngày như vậy chính là cuộc sống lý tưởng của cô gái nông thôn như Điền Hạnh Hoa.
Vương Anh thấy hai mẹ con rất hăng hái cũng đành đồng ý: "Vậy thì Hạnh Hoa cùng chị nhận biết các dược liệu trước, đợi mấy ngày nữa trung tâm y tế mở đào tạo hộ sinh, đến lúc đấy qua học thử xem."
Thực ra chuyện này cũng không liên quan đến cô nhiều lắm, bác sĩ và hộ sinh cũng không phân cấp bậc, mà là phụ trách các nhiệm vụ khác nhau. Nhưng vì Ngô Quế Hoa lại dẫn con đến hỏi Vương Anh trước, vậy thì nhất định là muốn Vương Anh dẫn dắt con gái mình, trông cậy vào cô, thuận lợi vượt qua kì thi trở thành hộ sinh.
Vương Anh đồng ý khiến Ngô Quế Hoa hạnh phúc đến mức không biết phải nói gì.
Giống như bà đang đưa con đến trường vậy, nói toàn những lời tốt đẹp: "Vậy được rồi! Mai cô sẽ dắt nó tới đây cho cháu chỉ dạy, cứ tùy ý sắp xếp việc cho nó, mấy việc tay chân lặt vặt cứ giao cho nó. Trong nhà không có việc gì thì cháu cứ kêu nó bưng trà rót nước cho cháu. Mà trong nhà bận quá cứ việc sai bảo nó. Có chỗ nào không vừa ý thì cháu cứ trực tiếp giáo huấn không cần khách khí đâu..."
Vương Anh là một người rất thành thật, nếu đã để cô quản lý thì mọi chuyện nhất định sẽ ổn thỏa hết. Ngô Quế Hoa cảm thấy mình rất may mắn, nếu con gái có thể học được vậy thì sau này không phải đã trở thành người nhà nước sao?
Đã kêu Vương Anh một tiếng sư phụ rồi, mà đã là sư phụ thì làm chút việc không phải là bình thường sao?
Đừng nói là xã hội cũ, ngay cả bây giờ tìm người học nghề cũng phải đi theo sư phụ làm tùy tùng thì mới được học.
Hơn nữa sau mấy năm khổ luyện, sư phụ chưa chắc có thể truyền thụ hết được kỹ năng một cách trôi chảy.
Vương Anh: "Cô nói gì thế, cháu cũng chỉ là chỉ dẫn em ấy thôi, làm gì đến mức phải nói như thế ạ."
Vương Anh luôn có ấn tượng tốt với Ngô Quế Hoa. Lần đầu tiên xảy ra xung đột với Lý Xuân Quyên, Ngô Quế Hoa đã giúp cô nói chuyện. Mặc dù từ góc độ xuất phát này không thể đối phó với Lý Xuân Quyên, nhưng Vương Anh vẫn luôn biết ơn tấm lòng của bà.
Điền Hạnh Hoa cũng rất phấn khích, ngay lập tức hứa với Vương Anh: "Chị Anh, em nhất định sẽ cố gắng học tập!"
Vương Anh: "Ừm, chị tin tưởng em!"
Hạnh Hoa tốt nghiệp trung học cơ sở, nhận biết mặt chữ thì không cần nói, cô ấy còn nhìn người rất tốt. Vương Anh cảm thấy như vậy cũng tốt, trong đại đội không thể thiếu người đỡ đẻ. Hơn nữa sắp sang mùa thu rồi, đến lúc đấy rất nhiều người sinh con, lỡ mà mọi người đều đến tìm cô thì phải làm sao? Một mình cô một ngày không thể chăm sóc hết được bằng đấy người.
Sau khi nói chuyện của Hạnh Hoa xong, Vương Anh liền nhắc đến suy nghĩ của bản thân
"Sắp đến thời điểm nóng nhất rồi, cháu nghĩ đại đội chúng ta nên mở đại hội đề phòng nhiệt độ hạ thấp, đồng thời bàn bạc một số vấn đề về vệ sinh và dịch bệnh, để ngăn chặn mọi người ăn thực phẩm không sạch sẽ sẽ bị tiêu chảy."
Vương Anh nói không sai, cô cảm thấy chuyện mưa đá đầu năm nay chẳng phải là chuyện tốt lành gì.
Đây không phải do cô mê tín, mà bình thường dưới tình hình này thiên tai rất dễ kèm theo dịch bệnh.
Đầu năm mưa đá xảy ra trên diện rộng, ảnh hưởng thượng lưu và hạ lưu các sông nhỏ. Trận mưa đá không chỉ ảnh hưởng đến nhà cửa, hoa màu mà còn ảnh hưởng đến một số đàn gia súc, gia cầm. Nếu không xử lý đúng cách, khi thời tiết nắng nóng rất dễ phát sinh dịch bệnh. Dựa theo đấy không ai có thể nói trước được liệu có bị truyền nhiễm hay không.
Vương Anh: "Cháu nghĩ sẽ không lâu nữa trung tâm y tế sẽ phải tiến hành các công việc liên quan. Chúng ta phải đặt công việc lên hàng đầu và sớm ngăn chặn nó. Đặc biệt là đối với trẻ em, mùa hè không nên lên núi ăn uống bừa bãi, phải nhanh chóng thiết lập thói quen vệ sinh càng sớm càng tốt."
Sau khi nghe Vương Anh nói, Ngô Quế Hoa gật đầu lia lịa, đây là chuyện tốt, tốt cho mọi người trong đại đội, đặc biệt là những người có con nhỏ. Những năm trước, quả thực đã xảy ra tình huống mà Vương Anh đã nhắc đến, một đứa trẻ lên núi tìm thức ăn, không phải bị ong đốt thì là bị rắn cắn. Cũng có một gia đình đồ ăn trong nhà đã hỏng hết rồi nhưng vẫn ăn, kết quả cả mấy người trong nhà đều phải đi truyền nước.
Ngô Quế Hoa lập tức đồng ý: "Cô sẽ sắp xếp! Nhưng trong đại hội cháu sẽ lên phát biểu chứ?"
Vương Anh: "Để cháu mở đầu, sau đó sẽ là cô đứng ra sắp xếp. Tốt nhất là thay đổi hình thức để mọi người đều có thể tiếp thu."
Vương Anh cảm thấy đại hội lần này chắc chắn thành viên trong xã cũng sẽ không nhớ kĩ, tốt nhất phải tìm được cách nào đó để mọi người có thể tiếp thu được.
"Cháu có thể tìm vài cậu thanh niên tuổi để diễn xuất, hoặc có thể tìm vài thanh niên trí thức làm một bài tuyên truyền, hoặc thậm chí có thể tìm vài đứa trẻ để diễn, như vậy có thể làm tăng thêm hứng thú của mọi người."