Chương 133: Lấy vợ mới

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 2,208 lượt đọc

Chương 133: Lấy vợ mới

Thời điểm này công việc ngoài đồng rất nhiều, mỗi ngày xong việc ai cũng muốn về nhà, không muốn nhúc nhích, nếu thật sự bắt bọn họ nghiêm túc nghe chuyện thì chắc hẳn sẽ không có quá nhiều người tới. Nhưng nếu đổi thành bài tuyên truyền hoặc tìm trẻ em diễn xuất, như vậy thì sẽ thu hút được nhiều người hơn.

Ở nông thôn không có đài phát thanh, mọi người cũng rất quan tâm đến náo nhiệt, có thể xem chuyện lạ thì ai mà không muốn chứ.

Hai mắt Ngô Quế Hoa sáng ngời, Vương Anh đưa ra đề nghị rất hay, vừa nghĩ tới Ngô Quế Hoa liền biết mọi người nhất định sẽ đi ủng hộ cô.

Cũng là do cô là con gái của chủ nhiệm mới cảm nhận được, bây giờ đối với mấy cái đại hội như thế này mọi người đều không còn nhiệt tình như trước nữa, mỗi lần phải đi giục ba bốn lần may ra mọi người mới tới đủ.

Ý tưởng rất hay! Tuy hình thức có thay đổi, nhưng cũng giống như xem phim, ai cũng chỉ muốn xem náo nhiệt, không có cảm giác nhàm chán.

Ngô Quế Hoa vội vàng rời đi, chuẩn bị đem tin tức này đi thương lượng với đội trưởng và bí thư chi bộ.

Vương Anh cũng bắt đầu dẫn dắt Hạnh Hoa nhận dạng dược liệu, quyết định trước tiên cho nhận biết một số dược liệu thông dụng hay gặp, sau đó để Hạnh Hoa học cách xoa bóp cho phụ nữ mang thai để điều chỉnh vị trí của thai nhi.

Hạnh Hoa học tập rất nghiêm túc, Vương Anh cũng rất hài lòng.

Duy chỉ có Trình Ngọc như ăn phải dấm chua.

Trình Ngọc thừa dịp Vương Anh đang nhìn mình liền lay lay cánh tay Vương Anh, than thở nói: "Em còn tưởng mình là người duy nhất được theo chị Anh học nhận biết dược liệu cơ."

Sao bây giờ Vương Anh lại nhận thêm một đồ đệ khác chứ?

Trình Ngọc than thở: "Em nhất định phải là đại sư tỷ..."

Vương Anh cười gõ vào đầu cô bé: "Không phải em muốn làm diễn viên kịch sao? Nếu em muốn bái chị làm sư phụ thì phải theo nghề bác sĩ cả đời đấy. Em đã suy nghĩ kỹ chưa? Nếu mà suy nghĩ kĩ rồi thì có thể trở thành đại sư tỷ."

Nha đầu Trình Ngọc này bây giờ vẫn còn được ở sau núi rất vui vẻ, không biết được ăn ngon hay sao mà giọng cũng trở nên trong trẻo, thỉnh thoảng còn hát cho Vương Anh nghe một hai lần, nghe rất du dương.

Trình Thục Phân cũng đã nhìn thấy Trình Ngọc từ một cô bé sống dựa dẫm trở thành một người có khát vọng sáng rọi như bây giờ.

Trình Ngọc rất tự tin, cảm thấy bản thân sớm muộn gì cũng sẽ trở thành một diễn viên kịch, còn phải là diễn viên chính nữa!

Thấy Vương Anh nói như vậy, Trình Ngọc chỉ có thể thở dài, làm bộ nói: "Ôi, trách sao được đây, chỉ trách em quá ưu tú mà thôi. Vừa nhận biết được dược liệu giỏi, lại còn có thể hát kịch, khó có thể cân bằng cả hai mà!"

Trình Thục Phân và Vương Anh đều cười lớn. Trình Thục Phân nói: "Nhìn lại con đi, học y học khó hơn nhiều so với hát kịch. Con nhận biết được dược liệu chỉ mới là bước đầu thôi, sau này còn phải biết cách kê đơn thuốc. Nếu con thật sự muốn theo chị Anh học tập thì những thứ con phải học không ít hơn so với con học hát kịch đâu."

Trình Ngọc giống như người lớn đáp lại: "Vậy thôi bỏ đi, con cứ học hát kịch là được rồi, con muốn trở thành một diễn viên hát kịch."

Thật ra học y cũng không dễ, ghi nhớ dược liệu cũng không tệ, nguyên nhân chủ yếu là Trình Ngọc cảm thấy trình độ học vấn của mình không cao, khi nghe được đơn thuốc của Trình Thục Phân liền đau đầu, cô không thích viết chữ!

Bây giờ Trình Thục Phân đang dạy cô và Đại nha đầu, Nhị nha đầu học chữ, cô bé lớn tuổi nhất nhưng chữ viết lại xấu nhất. Ngược lại Đại nha đầu lại viết rất ngay ngắn, Nhị nha đầu lén lút nói cho cô bé, nói sau khi về nhà nhìn thấy Đại nha đầu cầm cành cây viết lên đất, vô cùng chăm chỉ.

Trình Ngọc cảm thấy bản thân không làm được, thật sự làm không được.

Vương Anh cười đùa Trình Ngọc một lúc, sau đó bắt đầu dặn dò Trình Ngọc và Trình Thục Phân, đến lúc mở đại hội bàn về vấn đề vệ sinh thì hai người không thể tham gia được, Vương Anh liền nói với hai người trước.

Còn nói cho Trình Ngọc một số loại dược liệu để Trình Ngọc đi hái, đến lúc đó thì nấu nước uống. Trình Ngọc gật đầu thể hiện bản thân đã nhớ kĩ.

Sau đó Vương Anh lại đến chỗ của Tiền Cúc Hoa, Tiền Cúc Hoa chăm lợn rất tích cực.

Mấy ngày trước Điền Hữu Phúc có đến một chuyến, còn rất hài lòng với tiến độ chăn nuôi lợn của chị ta. Những con lợn trong chuồng đều mập mạp, chắc khỏe, tươm tất hơn nhiều so với lợn do các xã viên tự nuôi.

Điền Hữu Phúc còn nói Tiền Cúc Hoa nuôi lợn rất tốt, đợi qua vụ thu hoạch này sẽ lấy một con chia cho mọi người trong xã. Nếu con lợn mà được bảy mươi lăm cân thì ông sẽ cho Tiền Cúc Hoa điểm công cao nhất.

Phải biết là mấy người ra ruộng làm việc mà kiếm được điểm công cao nhất rất ít, hầu hết mọi người không thể kiếm được điểm công cao nhất.

Tiền Cúc Hoa chỉ việc nuôi lợn mà nhận được điểm công cao nhất khiến chị rất hạnh phúc.

Lúc Vương Anh đến không thấy Đại nha đầu Nhị nha đầu đâu.

Tiền Cúc Hoa: "Hai đứa nó ra ngoài chơi rồi."

Bản thân Tiền Cúc Hoa không thích qua lại với những người trong đại đội, nhưng chị nghĩ trẻ con nên ra ngoài chơi nhiều hơn. Trước kia ở nhà Điền Đại Trụ, Đại nha đầu và Nhị nha đầu không ra ngoài chơi nhiều, bình thường đều lủi thủi ở nhà. Bây giờ được Trình Ngọc dắt đi chơi nên hoạt bát hơn rất nhiều. Tiền Cúc Hoa không muốn nhìn thấy hai cô con gái cứ mãi giúp đỡ mình, thường xuyên đuổi chúng ra ngoài chơi.

Vương Anh ngó đầu liếc nhìn cô bé trên lưng Tiền Cúc Hoa, tuy cô bé sinh non nhưng được nuôi dạy rất tốt, đến giờ đã là một đứa trẻ mũm mĩm rồi.

Cô bé nằm trên lưng Tiền Cúc Hoa mở to đôi mắt đen láy quay trái quay phải nhìn mọi người, không khóc cũng không làm ầm ĩ.

Vương Anh thấy vậy liền phấn khởi ôm lấy cô bé, hai cô con gái trước của Tiền Cúc Hoa không được chăm sóc tốt, nhưng bây giờ chị ta đã tự mình chăm sóc bọn trẻ, chị ta thực sự cảm thấy có một chút niềm vui khi nuôi dạy con cái.

Ngẫm lại, cả Đại nha đầu và Nhị nha đầu khi còn nhỏ đều không thích làm loạn, cô con gái thứ ba này giống như đến báo ân vậy, trước giờ chưa từng dày vò chị.

Vương Anh thuận tay kiểm tra thân thể cho tiểu nha đầu, trước ánh mắt mong đợi của Tiền Cúc Hoa nói một câu đều ổn, Tiền Cúc Hoa liền cảm thấy yên tâm.

Tiền Cúc Hoa ôm lấy con gái vô cùng thương xót: "Bây giờ có lúc tôi cảm thấy mình rất có lỗi với Đại nha đầu và Nhị nha đầu... Lúc đó tôi đã không đối xử tốt với chúng."

Lúc đó trong lòng chị ta chỉ toàn nghĩ đến con trai, chỉ coi con gái như đồ bỏ đi, chị thực sự không xứng đáng làm một người mẹ.

Vương Anh khuyên nhủ: "Bây giờ cũng không muộn, hơn nữa lúc đó bản thân chị cũng sống rất cực khổ."

Có một bà mẹ chồng và chị dâu vô lý như vậy muốn gây rắc rối, người đàn ông thì ngờ nghệch, Tiền Cúc Hoa bị cô lập tứ phía.

Hai người còn định nói thêm thì Đại nha đầu và Nhị nha đầu đã quay về.

Vương Anh và Tiền Cúc Hoa nói thêm vài câu rồi quay về, nhưng Đại nha đầu và Nhị nha đầu rất khác thường, nhất quyết đòi đến tiễn cô.

Bước ra khỏi nhà Tiền Cúc Hoa, Đại nha đầu ngập ngừng không biết nói thế nào, còn Nhị nha đầu thì vô cùng tức giận.

Vương Anh thở dài: "Sao thế?"

Vừa muốn tiễn cô về, lại bày ra cái vẻ mặt cau có đó, nhất định là có chuyện gì muốn nói rồi.

Đại nha đầu chưa kịp nói thì Nhị nha đầu đã nói trước: "Bọn em vừa nhìn thấy bố... Điền Đại Trụ!"

Nhị nha đầu tỏ vẻ chán ghét: "Ông ấy nói sắp kết hôn và sẽ sinh em trai cho bọn em, còn hỏi em và chị gái có muốn quay về không."

Việc Điền Đại Trụ muốn cưới vợ, Vương Anh hoàn toàn không biết gì.

Từ sau khi Tiền Cúc Hoa ly hôn, Vương Anh cũng không để ý những tin tức về gia đình Điền Đại Trụ. Mà Điền Đại Trụ cũng bắt đầu thành thật làm việc, nhưng bị rất nhiều người ở đại đội xa lánh.

Người trong đại đội bàn tán cũng bàn tán không hay về nhà họ, dù sao thì người đề nghị ly hôn là Tiền Cúc Hoa, như vậy không phải là nữ bỏ nam sao?

Cho nên thanh danh của Tiền Cúc Hoa không dễ nghe, nhưng Điền Đại Trụ bị vợ vứt bỏ thanh danh cũng không tốt hơn chút nào.

Đặc biệt còn vợ Điền Nhị Trụ và mẹ Điền Đại Trụ ở đó, Vương Anh cũng không ngờ được Điền Đại Trụ có thể kết hôn nhanh như vậy.

Dù sao anh ta cũng là người yếu đuối, nhìn dáng vẻ của anh ta dường như đã chú định cả đời bị người mẹ bất công đoạt hết mọi thứ cho nhà em trai anh ta.

Bản thân Vương Anh cảm thấy, ít nhất Điền Đại Trụ phải làm việc ở nhà em trai mấy năm thì vợ Điền Nhị Trụ mới có thể buông tha cho anh ta cưới vợ. Một người có sức lao động như vậy, mẹ Điền Đại Trụ nhất định sẽ không để anh ta thoải mái. Nếu không bị cả nhà Điền Nhị Trụ hút máu xong, thì bà ta chắc chắn sẽ không tha cho anh ta.

Hơn nữa cho dù có cưới vợ thì mẹ Điền Đại Trụ nhất định sẽ lựa chọn, người họ chọn sẽ không giống như Tiền Cúc Hoa có thể đảm đương mọi việc.

Kết quả chưa qua bao lâu, vậy mà Điền Đại Trụ đã chuẩn bị kết hôn sinh con rồi sao?

Nhị nha đầu tức giận: "Ông ta còn nói hai người bọn em đi theo mẹ sẽ dễ bị người khác bắt nạt, bảo bọn em trở về ở với ông ta, sau này em trai sẽ chống lưng cho hai chị em em."

Vương Anh cũng không biết nói gì, lần trước cô cũng không nói lên lời.

Người đàn ông này muốn có con trai đến điên rồi.

Nhưng trong lòng Vương Anh cũng có nghi hoặc, cô cảm thấy Điền Đại Trụ không giống người có thể tìm con gái nói mấy lời nói kiểu này.

Đó chính là một người lấy gậy gỗ đánh cũng không nói được ba câu, làm sao có thể có tâm tư động đến hai người con gái chứ?

Đại nha đầu vẫn luôn yên lặng đột nhiên nói chuyện.

"Mấy ngày trước em... nhìn thấy ông ta ở bên cạnh Dư góa phụ. Ông ta còn giúp Dư góa phụ gánh nước nữa..."

Vương Anh: ...

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right