Chương 134: Dư góa phụ
Cô Dư góa phụ này là góa phụ nổi tiếng trong đại đội, ở đại đội có hai người góa phụ nổi tiếng, một người là Tôn góa phụ lúc trước bị Vương Diệu Tông ăn trộm con gà, mọi người đều gọi bà là lão góa phụ.
Bởi vì chồng của Tôn góa phụ mất sớm, bà phải một mình nuôi con gái khôn lớn, nên tính tình cũng rất đanh đá, khi bà nháo lên cũng không thèm quan tâm chuyện gì nữa. Khi xưa sau khi chồng của bà qua đời, anh em bên nhà chồng muốn cướp nhà và đất của bà, đã bị bà cầm dao phay đuổi theo chạy hơn nửa cái công xã, thiếu chút nữa đã chém chết người đó.
Sau lần đó, người trong đại đội đều biết, vị Tôn góa phụ này không phải người dễ động vào. Cho dù là những người thấy bà thủ tiết định chiếm chút tiện nghi cũng không dám nữa chỉ có thể đi vòng qua bà, họ sợ bị người đàn bà đanh đá này cầm dao chọc họ.
Mà một người khác chính là tiểu góa phụ Dư góa phụ...
Thanh danh của cô ta đi cùng với rất nhiều sự ái muội.
Trước khi đến mùa đông Vương Anh cũng đã từng gặp vị tiểu góa phụ này, cô ta mặc chiếc áo khoác bó sát lấy cơ thể, còn buộc thật chặt để lộ ra bộ ngực kiêu hãnh của cô ta, dù là mùa nào trong năm, trên môi cũng nhấp chút giấy hồng. Gương mặt tròn trịa đẫy đà, ở thời đại mà không phải ai cũng có thể ăn no, thì góa phụ Dư lại toát ra vẻ phong tình khi ở đây.
Nếu nói góa phụ Dư quá mức xinh đẹp thì không phải, nhưng dáng người của cô ta tốt, lại chưa từng sinh đẻ, nên khi ở giữa những người phụ nữ vẫn có thể coi như là người xuất sắc.
Hơn nữa quả phụ Dư phải thủ tiết, là do mấy năm trước chồng của quả phụ Dư lúc lên núi không cẩn thận mà ngã xuống, chờ đến khi được người cứu lên thì đã không còn thở.
Vốn dĩ theo lí thuyết, nếu không có con chung thì chỉ cần thủ tiết một khoảng thời gian sau đó về lại nhà mẹ đẻ lại chờ thêm một thời gian nữa thì có thể tìm một người chồng mới.
Nhưng quan hệ của góa phụ Dư và mẹ chồng cô ta khá tốt, mẹ chồng cô ta cũng chỉ có một mình đơn độc. Góa phụ Dư không biết làm thế nào, nên quyết định không trở về nhà mẹ đẻ nữa, nhất quyết một hai phải ở lại nhà chồng với mẹ chồng.
Lúc ban đầu, mọi người ai cũng tán thưởng góa phụ Dư là người hiếm có khó mà tìm được, chồng đã không còn nhưng vẫn thủ tiết vì người ta, còn giúp đối phương chăm sóc cho mẹ, chắc chắn là một người phụ nữ tốt.
Nhưng mà dần dần, trong đại đội lại truyền ra những tin đồn có chút nhảm nhí.
Có người nhìn thấy ai đó trong đại đội giúp đỡ góa phụ Dư gánh nước, có người lại nhìn thấy ai đó giúp đỡ góa phụ Dư việc đồng áng, còn có người nói thấy một người đàn ông ở trước cửa nhà góa phụ Dư lúc nửa đêm.
Tuy rằng không ai nhìn thấy thực tế thế nào, nhưng vẫn không cấm được mọi người truyền miệng nhau.
Việc thường xuyên xảy ra như thế, thanh danh củ góa phụ Dư liền không dễ nghe.
Nhưng góa phụ Dư lại giống như không có việc gì, làm theo những gì được đại đội phân công, thi thoảng cũng sẽ có chồng nhà ai nhìn chằm chằm góa phụ Dư vài lần, cũng đều sẽ bị vợ nhéo lỗ tai.
Nhưng về việc của góa phụ Dư và Điền Đại Trụ...
Vương Anh cũng không dám khẳng định, nhìn hai người nhìn cũng không giống người có thể đi chung một con đường mà.
Vương Anh nhìn thấy hai đứa nhỏ đứng bên cạnh đang lo lắng sốt ruột, đều là bộ dạng đầy bụng tâm sự.
Cô hỏi: "Các em đang sợ... Việc cha em kết hôn truyền đến tai mẹ em, sẽ khiến cô ấy lo lắng sao?"
Đại nha đầu gật đầu thật mạnh. Cô bé nhỏ giọng nói: "Việc cha kết hôn, mẹ có thể tức giận hay không... Sẽ cảm thấy bọn em liên lụy mẹ không?"
Vương Anh trấn an nói: "Các em không cần cho rằng mẹ em yếu ớt như thế, mặc kệ thế nào đi chăng nữa, cô ấy sẽ không cảm thấy các em liên lụy bản thân đâu mà."
"Em xem, nếu mẹ cảm thấy dẫn theo hai đứa liên lụy bản thân, thì không phải khi ly hôn có thể để các em ở lại chỗ của Điền gia sao? Đại nha đầu, em còn nhớ hay không, khi đó đám người bọn họ một mực phải giữ em lại, nhưng mẹ em đâu có đồng ý đâu."
Khuôn mặt đại nha đầu dần dần giãn ra, lúc đầu khi cô bé nghe được tin Điền Đại Trụ sẽ kết hôn trong lòng thấp thỏm không yên, cô bé không phải vì việc cha tái hôn mà đau khổ hay gì, chẳng qua là lo lắng cho Tiền Cúc Hoa thôi.
Vương Anh cổ vũ nói: "Các em đều rất tuyệt, chị cảm thấy hai đứa không phải sợ cái gì cả, mẹ của hai đứa nhất định sẽ không vì chuyện như này mà giận chó đánh mèo lên người các em."
Thái độ kiên định của Vương Anh đã khiến tâm trạng của hai cô gái nhỏ bình phục một chút, nhưng nhị nha đầu vẫn có chút tức giận.
Còn tức giận cái gì, cô bé mới năm tuổi không thể biểu đạt chính xác được, nhưng cô bé chính là tức giận đó.
Vương Anh dỗ được hai đứa nhỏ trở về.
Sau khi về nhà liền nói chuyện này cho Từ lão thái, Từ lão thái vỗ đùi, nói: "Thể nào mấy ngày trước mẹ thấy bà tử Dư mặc một bộ quần áo mới! Bà ấy còn nói trong nhà có chuyện vui, thì ra là chuyện vui này!"
Vẻ mặt Từ lão thái tràn đầy sự hưng phấn khi ăn dưa, lại nói đạo lý rõ ràng tiếp với Vương Anh: "Sau ngần ấy năm thì lão bà tử này, cuối cùng có thể tìm được một người mà bà ta có thể tóm lại được rồi."
Vương Anh bốc một nắm hạt dưa để lên bàn bắt đầu cắn, hai mắt sáng lên: "Mẹ à, mẹ nói cặn kẽ thêm một chút nữa đi."
Không thể trách cô nhiều chuyện được, sự thật là ở nông thôn không có gì để giải trí mà, cho dù đội chiếu phim tới chiếu điện ảnh, thì cũng chỉ chiếu ở công xã thôi, đại đội của bọn họ không được hưởng loại chuyện tốt như vậy. Cuộc sống buồn tẻ như vậy, nếu không ăn dưa thì làm sao có thể sống được chứ?
Từ lão thái cắn một hạt dưa, vừa cắn vừa nói: "Con không biết gì sao, cái bà tử Dư này không phải là thứ tốt lành gì đâu. Trong những bà nương ở đại đội chúng ta, bà ta có thể coi như là loại âm hiểm xảo trá nhất đấy."
Từ lão thái để Vương Anh có thể hiểu được, còn không ngại mà lấy một cái ví dụ.
"Mấy năm trước đây, khi đó Từ Sương vẫn còn nhỏ, bởi vì cha Từ Sương làm đầu bếp, khi đó ông ấy vẫn làm việc trong quán mì nhỏ ở công xã. Lúc đầu bà tử kia vẫn luôn đến tìm mẹ, lúc ấy mẹ cũng phải lo liệu mọi việc trong ngoài, đối với người ta cũng không có cảnh giác. Bà ta vẫn luôn là cư xử như đứa con dâu nhỏ vậy, nên quan hệ giữa mẹ và bà ta cũng rất tốt."
"Nhưng con biết sao lại trở mặt không? Con gái nhỏ nhà bà ta lúc đó mới có mười tuổi, mỗi lần bà ta đến đều dẫn theo cô bé kia."
"Mẹ nghĩ đến gia đình của cô bé, nên mặc kệ tới thì tới thôi."
"Ai biết được cô bé kia đến rất nhiều lần, mỗi lần đều đến chỗ của Từ Minh, khi đó Từ Minh đọc sách, cô bé liền vây quanh bên cạnh thằng bé thêm trà đổ nước, nếu ai không biết còn tưởng rằng Từ Minh sai sử con gái nhà người ta."
"Trong lòng mẹ cảm thấy không quá thoải mãi, nên đã nói ra với bà ta."
"Nhưng con biết người này nói cái gì không?"
Hai mắt Vương Anh sáng lên: "Nói cái gì ạ?"
"Bà ta nói rằng, bà ta nhìn thấy tiền đồ của Từ Minh, nên đã đem con gái nhà mình sang đây để làm con dâu nuôi từ bé, một chút cũng không quan tâm đến ý của mẹ, khi đó bà ta chỉ quan tâm đến việc cho Từ Minh một con dâu nhỏ thôi."
Vương Anh: "... Lúc đó chắc là quốc gia chưa thành lập hả mẹ?"
"Không phải đâu, lúc đó đã là xã hội mới rồi, đầu óc bà ta toàn dùng vào mấy chuyện như vậy thôi. Cảm thấy mẹ không phát hiện ra suy tính của bà ta sao, bà ta cảm thấy nếu đưa được con gái vào đây rồi, đến lúc lớn lên Từ Minh không nói rõ được, cho dù nói ra đi chăng nữa, thì xã hội mới cũng không quan tâm đến việc con dâu nuôi từ bé. Đến lúc đó không phải là trở thành dâu rể sao, cũng thành thông gia với nhau, tất nhiên phải giúp đỡ nhau rồi. Hơn nữa còn cảm thấy đưa con gái sang mà không lấy tiền thì thật thiệt thòi cho bà ta, không sớm thì muộn cũng đến đòi lại thôi."
Vương Anh: "Ngày thường thật sự không thể nhìn ra được bà ta lại là loại người như vậy."
Bình thường ở đại đội, bà tử Dư cùng các lão thái thái khác căn bản là giống nhau, ai có thể nghĩ được rằng bà ta lại là người bán con gái để lấy được chỗ tốt chứ.
Từ lão thái: "Con đừng để bị bà ta lừa đó, bà ta không phải người tốt gì đâu. Khi đó mẹ tức giận đã đuổi bà ta đi, không bao giờ cho bà ta tới nữa. Sau này bà ta không biết bằng cách nào, đã quen biết với một nhà ở đại đội bên cạnh, cũng đưa con gái của mình đi, bây giờ cũng trở thành thông gia rồi, nhưng mà ai cũng không biết khi đó bà ta đã đưa con gái đi làm con dâu nuôi từ bé. Mức sống của nhà kia cũng không kém, nhưng mấy năm nay lại không ổn nữa, đều do đứa con gái tốt của bà ta cả đấy thôi, một lòng một dạ đào rỗng nhà chồng mang về cho nhà mẹ đẻ."
Từ lão thái phi một ngụm: "Người này chính là loại người vừa độc ác vừa ích kỷ, bà ta không quan tâm đến con gái mình nhỏ như vậy đã phải ăn khổ chịu tội, liền giả bệnh tật ốm yếu để xin đồ. Ngay cả đứa con dâu kia của bà ta, cũng bị bà ta lừa gạt mới ở lại."
"Việc của Điền Đại Trụ lần này, mẹ nói cho con biết, tám chín phần đều là do bà ta đứng sau lưng xúi giục. Lão bà tử này thật sự rất tàn nhẫn, bà ta nắm lấy con dâu, chính là nắm lấy tiền dưỡng lão của bản thân, trông cậy vào con dâu phụng dưỡng bà ta."
Vương Anh: "Vậy cô con dâu kia không phát hiện ra sao? Hay cô ta nguyện ý bị bà ta lợi dụng?"
Từ lão thái cười nhạo một tiếng, nói: "Cô con dâu kia của bà ta hả, nhìn thì khôn khéo, nhưng thật ra lại rất ngốc. Con đừng qua đó tự làm khó mình, dù con có nói gì người ta cũng nghĩ rằng là con ghen tị với người ta thôi. Con cho rằng lúc trước mấy người bọn mẹ chưa từng nói sao? Đã nói rất nhiều lần rồi, những người ta vẫn cảm thấy mẹ chồng của người ta là người mẹ chồng tốt nhất trong thiên hạ rồi, chết cũng không muốn tái giá đâu."