Chương 135: Giao lợn

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 4,571 lượt đọc

Chương 135: Giao lợn

Từ lão thái nghiêng đầu suy nghĩ một chút: "Bây giờ cô ta đồng ý tái giá, chắc chắn bên trong còn có nội tình gì đó. Mẹ không cảm thấy cô ta sẽ chủ động chọn Điền Đại Trụ đâu."

Trong đại đội có không ít người muốn có được vị tiểu góa phụ này cho dù là người chưa vợ hay người góa vợ, người giúp cô ta gánh nước cũng không có ít, góa phụ Dư có chút quan hệ tình cảm với một số người, còn lại chỉ đơn giản là sai sử bọn họ làm việc cho mình mà thôi.

Trong số nhiều người như vậy, tại sao góa phụ Dư lại chọn Điền Đại Trụ để kết hôn chứ?

Nghĩ thế nào cũng không có khả năng.

Nhất định là có nguyên nhân gì đó khiến hai người không thể không kết hôn.

Vương Anh suy nghĩ một lúc nói: "Nghe chính Điền Đại Trụ tự mình nói, anh ta nói rằng bản thân lấp tức sẽ có con trai... Không phải là do góa phụ Dư mang thai đó chứ?"

Đầu tiên Từ lão thái giật mình, tiếp đó ấn ý mà nói một câu: "Nếu vậy thì mọi việc khó mà nói được."

Còn về việc hai người có kết hôn hay không, hay về việc góa phụ Dư có mang thai hay không, cũng đều là mỗi người một cách nghĩ.

Vương Anh ăn xong dưa cũng cảm thấy mỹ mãn, không nhịn được mà cảm thán một câu: "Mấy kịch bản trên thành phố, thì nông thôn cũng giống như vậy."

Quả dưa này muôn màu muôn vẻ, giống như một màn xướng tuồng vậy/

Nhưng đây không phải là xướng tuồng sao?

Bên này Điền Đại Trụ muốn cưới vợ.

Thì việc bên nhóm thanh niên trí thức cũng ùn ùn không dứt mà kéo đến

Tuy rằng mấy ngày trước Dương Hồng đã tổ chức cuộc họp cho nhóm thanh niên trí thức đó, mọi người cũng đều đã hiểu rõ mọi việc, trong nhóm thanh niên trí thức thì trừa Trương Bình và Khương Lệ, sẽ không ai được phép dọn đến Từ gia nữa. Người Từ gia không vui, hơn nữa, việc này đại đội đã sớm quyết định rồi, sẽ không đến lượt nhóm thanh niên trí thức này tự sắp xếp.

Trừ việc này ra, còn có việc thanh niên trí thức họ Hứa đánh nhau với Giang Lỗi vì Bạch Linh kết quả đã ngất xỉu, thanh niên trí thức kia cũng bị thương không nhẹ.

Tuy rằng mỗi người đều có cách nhìn khác nhau, nhưng đa số những nam thanh niên trí thức đều không có ý kiến gì với hành vi của Bạch Linh, nhưng lại có ý kiến rất dữ dội với Giang Lỗi, nhưng còn những nữ thanh niên trí thức có ý kiến rất sâu với Bạch Linh, đến cả Dương Hồng ở chung với Bạch Linh cũng không quan tâm đến cô ta.

Bạch Linh tức giận đến nghiến răng, cô ta đã ném túi máu của thanh niên trí thức họ Hứa này đi, nếu chỉ dựa vào Giang Lỗi thì sẽ ăn không đủ no còn phải chịu liên lụy nữa.

Giang Lỗi đã tiêu quá nhiều tiền rồi, bây giờ cũng không thể động một chút là đi ra tiệm cơm quốc doanh mua thịt về cho Bạch Linh ăn được nữa. Hơn nữa bây giờ anh ta còn phải đi làm ruộng, nam và nữ thanh niên trí thức được tách riêng ra, nên việc có thể giúp đỡ Bạch Linh cũng không nhiều.

Bạch Linh rất cáu kỉnh, cô ta cảm thấy bản thân làm việc gì cũng không thuận lợi!

Đầu tiên là không lấy lòng được bên Vương Anh, tiếp theo là thanh niên trí thức họ Hứa kia, chỉ còn một người vừa vô dụng lại hay gây họa là Giang Lỗi.

Bạch Linh cảm thấy bản thân không thể tiếp tục như vậy nữa, sự việc của thanh niên trí họ Hứa kia đã khiến thanh danh của cô ta không còn tốt nữa, hơn nữa ở nhà Ngô Quế Hoa thì Ngô Quế Hoa cũng nhìn cô ta không thuận mắt. Tuy rằng sẽ không đến mức gây khó dễ gì cho cô ta, nhưng chắc chắn sẽ nói xấu cô ta với những người mà bà ta quen biết. Giống như Vương Anh vậy, nhất định là do Vương Anh nghe Ngô Quế Hoa nói xấu, nên mới không cho cô ta sắc mặt tốt, cũng rất nghiêm khắc với cô ta.

Bây giờ cô ta làm cái gì đều không thể thuận lợi được.

Vậy nên, Bạch Linh tính toán lại những người đàn ông ở xung quanh bản thân, một lần nữa chọn một mục tiêu khác.

Đó chính là Vu Bằng Trình.

Cô ta nghĩ lại biểu hiện của Vu Bằng Trình trên cả đường đi, cảm thấy điều kiện của Vu Bằng Trình nhất định sẽ rất tốt, không phải người này luôn đeo đồng hồ khi xuống nông thôn sao?

Hơn nữa căn cứ vào lời nói của Giang Lỗi, anh ta ở chung với Vu Bằng Trình, anh ta thường xuyên thấy Vu Bằng Trình đi vào tỉnh, cho dù là công điểm làm ruộng, đối phương cũng không quan tâm chút nào, hình như là tính toán lấy tiền bù vào công điểm.

Khi Giang Lỗi nói điều này là phàn nàn về việc Vu Bằng Trình không làm việc, không phải người có năng lực. Nhưng Bạch Linh lại nhạy cảm chú ý vào chi tiết xác định được của cải của Vu Bằng Trình.

Vừa có đồng hồ, còn có tiền để mua công điểm, lại có thể đến tỉnh thành để cải thiện bữa ăn.

Điều kiện của người này so với dự đoán của bản thân còn tốt hơn rất nhiều.

Bạch Linh đã quyết định hạ tiền vốn để có thể lại gần Vu Bằng Trình, dù sao sức khỏe cô ta không tốt, ở nông thôn thật sự rất nghèo đói.

Bạch Linh nhìn xuống cẳng chân của bản thân, quyết định chờ thêm mấy ngày nữa, cô ta thừa dịp mọi người xuống đồng làm việc sẽ tạo cho Vu Bằng Trình một cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân.

Nhưng ai là người đạp chân?

Còn có thể là ai nữa chứ?

Bây giờ Bạch Linh ghét bỏ Giang Lỗi đến chết rồi, người này đúng là phế vật, có giữ lại thì cũng chỉ có gây thêm họa, không bằng hoàn toàn dìm người này xuống, cũng coi như góp một viên gạch trên con đường cô ta đến với Vu Bằng Trình.

Thời tiết đã nóng lên, Vương Anh không thích ăn đồ ăn nóng nữa, thậm chí buổi tối khi ngủ cũng cảm thấy nóng, còn muốn chia giường ngủ với Từ Sương.

"Nóng quá đi!"

Điều đáng sợ nhất là, dù nóng như vậy nhưng vẫn chưa tới ngày Phục Thiên *, chờ đến lúc đó, không phải lại càng nóng hơn sao?

Ngày Phục Thiên gồm tam Phục: là những ngày nóng nhất trong một năm. Tam Phục bao gồm Sơ Phục, Trung Phục và Mạt Phục. Ngày Tam Phục thường rơi vào giữa tháng 7 hoặc cuối tháng 8 Dương lịch hàng năm. Các ngày này nhiệt độ chênh lệch giữa ban ngày và ban đêm không đáng kể, lúc nào nhiệt độ cũng rất cao.

Thật ra Từ Sương giữ thái độ phủ định: "Em đã thấy trên núi mùa hè mà nóng đến mức không thể chịu nổi chưa? Hơn nữa, bây giờ cũng không nóng đến mức như vậy mà?"

Anh cũng cảm thấy rất kỳ lạ, rõ rằng anh vẫn cảm thấy rất ổn mà, tại sao Vương Anh lại cảm thấy nóng chứ?

Vương Anh không tin, lập tức tựu kiểm tra mạch bản thân, sờ tới sờ lui không có nhận ra điều gì khác biệt.

Đột nhiên, bụng nhỏ của cô nóng lên, cô dừng lại một chút, chạy nhanh đi kiểm tra.

Khi trở về cả khuôn mặt đều ủ rũ: "À, thì ra nguyên nhân là ở chỗ em."

Bà dì của cô đến rồi, tâm tình bực bội, cho nên mới cảm thấy nóng.

Từ Sương nhìn thấy cô như vậy muốn lại ôm cô một cái.

Vương Anh cũng đồng ý cho anh ôm, thân thể nguyên chủ vẫn đang dần dần tốt lên, nhưng kinh nguyệt vẫn không có thay đổi, mỗi lần tới đều không có quy luật gì cả, lại còn đau một chút nữa, tất nhiên cũng khiến cô lúc nào cũng cảm thấy bức bối khó chịu rồi.

Vương Anh: "Ai..."

Từ Sương không biết cô tha cái gì, vội vàng nói: "Cái đó, em nói cái đó sao, cái mà gọi là vệ sinh... Băng vệ sinh đó, để anh nhờ sư phụ xin ngoại tệ. Khi ông ấy đưa đến, anh sẽ đi mua cho em nha."

Vương Anh mất tự nhiên mà trở mình, thật sự là...

Ngay cả cô cũng không hề nghĩ tới, việc khiến cô phiền nhất sau khi xuyên qua lại là không có băng vệ sinh để dùng, bây giờ băng vệ sinh chỉ bán ở cửa hàng hữu nghị thôi, hơn nữa nếu không có ngoại tệ thì không thể mua được. Thâm chí đại đa số mọi người cũng không biết có thứ như vậy, họ vẫn sử dụng đai kinh nguyệt kiểu cũ.

"Được rồi, ngủ đi."

Từ Sương vẫn còn nói thêm: "Ngày mai anh sẽ làm cho em canh đỏ trứng gà được không? Lại thêm một bát canh gà nữa nhé?"

Vừa nói đến ăn Vương Anh liền có tinh thần: "Canh gà thì không được đâu, trong nhà chúng ta chỉ có hai con gà thôi, nếu ăn thì không có gà đẻ trứng đâu. Nếu không... Chúng ta giao lợn đi được không?"

Mắt thấy tháng sau sẽ thu hoạch lúa mì, tính toán từ bây giờ cũng chỉ còn hơn nửa tháng nữa thôi, nếu lúc này giao lợn đi trước, thì toàn bộ số tiền đã mượn lúc trước sẽ có thể giải quyết. Nghe nói năm nay trồng vội gặt vội nên đại đội còn muốn phát thêm một lần thịt heo nữa, trong lòng Vương Anh ngo ngoe rục rích, cảm thấy tần suất như vậy cũng không tệ chút nào hết.

Cũng đã khá lâu kể từ lần cuối cô được ăn thịt lợn rồi, hiện tại cũng khá vừa vặn.

Lúc này Từ Sương còn điều gì mà không nghe theo cô chứ, mở miệng đồng ý: "Được thôi, sẽ làm cho em thịt băm này, cà tím xào thịt vụn, còn có xương sườn kho nữa..."

Mấy món này đều là những món mà Vương Anh nhắc mãi, những không có thịt thì không làm được.

Vương Anh càng nghĩ lại càng chảy nước miếng: "Thật tốt!"

Ngày hôm sau, Vương Anh liền bắt đầu thông báo với mọi người muốn đổi thịt lợn, cũng nói việc nhà mình muốn giao lợn, nếu nhà ai muốn thịt heo thì nói trước với cô xem muốn gì, đến lúc giao thịt lợn xuống thì sẽ cho mỗi nhà một phần tương đương nhau.

Đổi thịt lợn chính là việc lớn, một số người không có người làm chủ ở nhà, chưa nói muốn cái gì, chờ thương lượng tốt sẽ nói với Vương Anh sau.

Vương Anh cũng hiểu được điều đó, thúc giục vài câu, giải quyết xong mọi việc, buổi chiều phải chạy đến giao lợn.

Kết quả chờ khi Vương Anh về đến nhà, người đầu tiên đến lại là người không thể tưởng tượng nổi.

Điền Đại Trụ có chút do dự hỏi: "Đại phu Vương Anh à, tôi muốn hỏi cái này, tôi có thể lấy năm cân thịt lợn không?"

Nói tới đây, Điền Đại Trụ có chút tự hào, thẳng lưng ưỡn ngực nói: "Tôi, tôi muốn cưới vợ, lập tức sẽ có một được con trai. Tôi muốn làm một số chuyện cho thằng bé, không thể nào để con trai tôi bị bạc đãi được."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right