Chương 136: Chuyện thật như đùa
Vất vả lắm Điền Đại Trụ mới đứng vững được cơ thể của mình, mắt thấy có mấy người phụ nữ và những người khác bàn tán này nọ, anh ta hận không thể bất chấp tất cả lên đánh cho những người đó một trận vì dám phát tán tin tức, chưa nói tới việc bọn họ cười nhạo anh ta không có con trai nhưng hãy nhìn mấy người chồng của các bà mà xem đi có ai là không trông mong đâu, anh ta không phải là không có con trai càng không thiếu vợ.
Bản thân anh ta bị nghẹn một ngụm khí tức ở trong ngực, nhướng mày lên, nếu không phải do Dư góa phụ đó vẫn còn biết lý lẽ thì anh ta đã sớm xông lên cãi nhau rồi.
Cũng may bọn họ chỉ nói vài câu thế thôi nếu không hiện tại anh ta phải đi đính chính rất mệt.
Thừa dịp đúng mùa trồng lúa vội vàng đưa tin tức ra ngoài để mọi chuyện sớm xong xuôi.
Mặc dù mọi người khi làm hôn lễ đều giống nhau là chọn vào mùa thu khi không có mùa vụ nào quá gấp nhưng như lời Dư góa phụ nói cô ta chờ đến lúc đó thì bụng đã to đến mức không đi lại được rồi, với cả vác thêm quả bóng to đi kết hôn nhìn rất khó coi.
Giờ Điền Đại Trụ chỉ có thể trông cậy vào việc mình có được đứa đứa con trai thờ phụng hương khói, có thế mới thỏa ý trời đất, mãn nguyện tấm lòng của anh ta.
Ngay cả khi bảo anh ta đưa hai đứa con gái đang đi theo mẹ nó trở về anh ta cũng làm theo. Từ khi sinh ra anh ta không phải là người có chủ ý của riêng bản thân nên Dư góa phụ nói cái gì thì chính là cái đó. Vì đứa con trai ở trong bụng, Dư góa phụ có bảo anh ta đi khiêng nhà anh ta cũng sẵn sàng làm.
Vương Anh thấy vẻ mặt anh ta để lộ rõ vẻ mặt vui mừng cố gắng nhịn xuống nhưng vẫn không được, cô hỏi: "Mẹ của anh đã đồng ý cho mối hôn sự này chưa?"
Đương nhiên là có, nếu như mẹ của Điền Đại Trụ không đồng ý, ngay từ đầu đã làm loạn thành một nùi rồi đó thôi.
Mà chuyện này đã định, cho dù bà ta có phản đối thì được cái gì nữa?
Sắc mặt Điền Đại Trụ cực kỳ khó coi, chính anh ta vẫn có sự phê bình kín đáo đối với mẹ của mình nhưng chỉ với lần này mẹ của anh ta giới thiệu Dư quả phụ cho anh ta, cộng thêm việc ủng hộ tuyệt đối không hề cản trở thậm chí còn mở miệng nói với anh ta những lời nói ngọt ngào một lúc, anh ta cảm thấy cuối cùng mẹ vẫn là mẹ.
Trong lòng mẹ vẫn có anh ta.
Cho nên khi nghe thấy Vương Anh hỏi như vậy Điền Đại Trụ thấy nghẹn khuất, cảm thấy Vương Anh không phải là đại phu mà là người luôn đi soi mói cái xấu cái trắc trở của anh ta.
Nhớ lại một chút gần đây Vương Anh và Tiền Cúc Hoa...
Chẳng lẽ Tiền Cúc Hoa muốn nối lại tình xưa với anh ta?
Đúng rồi, có phụ nữ nhà nào mang theo ba đứa con gái đi kiếm ăn đâu, không có người đàn ông trong nhà để trụ nhất định là rất vất vả.
Điền Đại Trụ vừa vui vừa buồn, anh ta từng oán trách Tiền Cúc Hoa từng ly hôn làm mất mặt của anh ta nhưng đó cũng là vì Tiền Cúc Hoa không biết sinh con.
Cho dù Tiền Cúc Hoa không nhắc tới thì hai người bọn họ sớm muộn gì cũng sẽ tách nhau ra mà thôi.
Giờ anh ta đã có vợ mới lại chuẩn bị có con trai phụ hương khói, nếu Tiền Cúc Hoa cậy mạnh cương ngạnh ly hôn lại hối hận...
Aida, dù sao cũng ở bên nhau mười năm, ít nhiều gì thì Điền Đại Trụ cũng có chút tình cảm với Tiền Cúc Hoa. Đè nén sự áy náy xuống tận sâu đáy lòng, anh ta mạo muội nhỏ nhẹ hỏi Vương Anh.
"Không hề, mẹ của tôi nói góa phụ là người phụ nữ tốt bảo tôi phải đối xử tốt với cô ấy, sau này có con trai nên phải cố hơn nữa."
Vương Anh: ???
Điền Đại Trụ đi rồi để lại Vương Anh cùng cái đầu đầy dấu hỏi đang xoay bên trên.
Vương Anh không tài nào hiểu nổi mẹ của Điền Đại Trụ đang nghĩ cái gì.
Từ lão thái đang ngồi trong phòng của bà thêu hoa, bà ở tuổi này vẫn minh mẫn mắt sáng như sao, lúc còn trẻ bà không biết mệt là gì, cứ thế cày cuốc làm lụng hết công suất cho nên bây giờ cả cơ thể chỗ nào cũng có vết thương. Thế mà với cái tuổi xế chiều này bà vẫn có được đôi mắt như trời, thêu thùa không thành vấn đề.
Thủ pháp thêu thùa của Trình Thục Phân phức tạp nên Từ lão thái theo Trình Thục Phân học từ những cái cơ bản nhất, từng bước từng bước tiếp thu, lúc mới bắt đầu thì vẫn bình thường suốt ngày kéo Vương Anh hỏi bà thêu con cá vàng này trông có sống động không.
Lúc đầu Vương Anh không muốn đả kích Từ lão thái nên luôn miệng khen đẹp.
Sau này mỗi ngày Từ lão thái cố gắng khổ cực luyện tập, giờ đây con cá vàng không còn cứng nhắc như trước nữa mà thay vào đó là sống động, tươi đẹp hơn rất nhiều, từng đường kim mũi chỉ đều có hồn tung bay trên tấm vải.
Có điều hiện tại hình thêu con cá vàng này không được ưa chuộng bởi vì quá phức tạp, sợ bị người ta cho rằng là hàng cũ hoặc bị người ta nói là chủ nghĩa tư bản hưởng lạc. Nếu mặc đồ thêu ra ngoài chỉ mặc mấy bộ có hoa văn hoa cỏ hoặc sóng cuộn, kĩ thuật thêu phức tạp được thể hiện ở cổ áo sơ mi và thêm chi tiết đóa hoa nhỏ ở chỗ đó.
Vì thế Từ lão thái liền biến mấy cái giẻ lau nhỏ ở nhà thành tấm vải thêu hoa trên đó, thêu xong thì đi lau đồ, dù sao mảnh vải này bị bẩn thì sẽ không có ai phát hiện ra điều khác thường.
Khi Vương Anh đi tìm Từ lão thái thì thấy Từ lão thái đang thêu lên giẻ lau, bên trên là con cá vàng được thêu một nửa.
Vương Anh ngồi xuống nói với Từ lão thái việc Điền Đại Trụ tới tìm mình nói mấy câu khó hiểu đồng thời cũng hỏi xem ý bà là sao.
"Mẹ nói xem đây là chuyện gì ạ? Sao con chẳng hiểu gì hết, sao mẹ của Điền Đại Trụ lại có lòng tốt như thế chứ?"
Từ lão thái đã ở cùng mấy người trong đại đội một khoảng thời gian khá lâu, mẹ của Dư góa phụ và mẹ của Điền Đại Trụ đều đồng lứa với nhau, cả hai người qua lại với nhau rất nhiều khi đi tìm vợ cho con trai.
Giờ nghe Vương Anh nói như thế bà lập tức cười lạnh.
"Bản thân Dư góa phụ cũng chẳng trong sạch gì, con cho rằng đứa con trong bụng của cô ta là của Điền Đại Trụ ư?"
Từ lão thái đã nhìn thấy dáng vẻ vì tiền mà bán đi đứa con gái của mẹ Dư góa phụ, những ngày đi rêu rao bán con gái cũng chả hiếm lạ gì. Lúc trước trên đại đội có mấy tin đồn nhảm xuất hiện cũng không phải là không đúng, đúng là có người nhìn thấy một người đàn ông thường xuyên đi tới nhà cô ta.
Vương Anh hít sâu một hơi: "Nhưng càng như thế thì càng nên phản đối hay sao?"
Nếu đứa con đang nằm trong bụng của Dư góa phụ không phải là của Điền Đại Trụ thì mẹ của Điền Đại Trụ nói mấy lời đó với anh ta làm gì? Đáng lẽ phải ra sức ngăn cản mới đúng chứ? Chẳng lẽ ngại anh ta chưa đội mũ bao giờ?
Từ lão thái dùng răng cắn đứt sợi chỉ thêu: "Nếu đứa bé trong bụng của Dư góa phụ cũng mang họ Điền thì sao?"
Vương Anh: !!!!
"Ý của mẹ là... Điền Nhị Trụ??"
Mặc dù Từ lão thái không biết rõ mọi chuyện nhưng bà là người có đôi mắt tinh tường. Mẹ Điền Đại Trụ liều mạng cướp mọi đồ tốt về tay đứa con trai thứ hai nếu như có điều gì gây cản trở cho Điền Nhị Trụ thì sao bà ta có thể đồng ý cho chuyện đó xảy ra?
"Mẹ không chắc, nhưng nếu mẹ của Điền Đại Trụ đã có lời như thế thì có khả năng chính là thế."
Nếu không thì làm sao bà ta đồng ý cho Dư góa phụ vào cửa?
Nên biết rằng trên đại đội vẫn còn nhiều người đàn ông chưa lấy vợ vậy mà Dư góa phụ không hề chọn ai trong số đó mà gả đi. Một số là do những người đàn ông đó không có nhà không có của nên Dư góa phụ không muốn lấy. Số còn lại thì trong nhà có chút của để dành nhưng không có ai thích cưới một người góa vào cửa cả.
Mẹ của Điền Đại Trụ có thể chọn Dư góa phụ nhất định là do bà ta không thể không đồng ý.
Vương Anh cực kỳ sốc, câu từ tuôn ra không còn mượt nữa: "Là do con thiếu hiểu biết... Không ngờ còn có thể loại chuyện thế này."
Dù sau này ngành công nghiệp, sản nghiệp, giải trí sẽ phát triển theo hướng đa nguyên hóa nhưng chuyện máu chó đầy mình như này khi tận mắt chứng kiến vẫn làm cho người ta cảm thấy sợ hãi.
Từ lão thái không cho là đúng: "Con đừng nhìn thấy mẹ của Điền Đại Trụ đã tính kế xong xuôi không kẽ hở thực ra bà ta là đứa khờ khạo. Từ lúc trẻ đến bây giờ vẫn là dáng vẻ như thế. Cái nhìn lúc nào cũng cao hơn đầu, mỗi lần toát lên vẻ đắc chí vì cảm thấy bản thân đã nắm được chỗ tốt hơn người ta nhưng thực tế thì ngu ngốc mà chạm vào nơi bẩn thỉu. Con nhìn đi, trên bề mặt bà ta và Dư góa phụ nằm cùng một thuyền nhưng ai tính kế ai còn chưa biết được đâu."
Vương Anh liên tục gật đầu, người mẹ của Dư góa phụ kia khi còn trẻ còn không biết điểm dừng thì bây giờ làm sao mà biết được, với lại nghe giống như bà ta là kẻ có tâm tư cực kỳ cao siêu.
Cao siêu đến nỗi mẹ của Điền Đại Trụ cũng tin bà ta, Vương Anh cảm thấy mẹ của Điền Đại Trụ đúng là ngu dốt. Rõ ràng có hai đứa con trai, một đứa có năng lực làm việc một đứa chỉ biết lười nhác. Vậy mà bà ta cứ bắt đứa con trai lớn phải nhà tan cửa nát rồi dán mình lên đứa cháu trai nhỏ của đứa con trai thứ hai.
Người ta cuộc đời không nên đặt thử vào một điều gì đó quá cao, bố mẹ kỳ vọng cao vào đứa nào thì đứa đó sẽ làm bố mẹ thất vọng nhất, ngược lại đứa không được đặt niềm tin kia lại là đứa hiếu thuận nhất.
Chỉ cần nhìn dáng vẻ khôn khéo kia của vợ Điền Nhị Trụ thì biết, sau này cô ta sẽ chăm sóc người già như mẹ Điền Đại Trụ ư?
Có mơ cũng chẳng thấy.
Bà ta vắt óc nghĩ hết đủ cách để đứa con trai lớn nhận đứa con của đứa con trai thứ hai của bà ta còn đang trong bụng của Dư góa phụ, cuối cùng không hề cảm thấy tổn hại phúc khí của con cháu trong nhà.