Chương 137: Cãi vã, bàn tán

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 1,621 lượt đọc

Chương 137: Cãi vã, bàn tán

Giờ phút này không khí của nhà Điền Nhị Trụ cũng không khá hơn bao nhiêu.

Vợ của Điền Nhị Trụ lấy một bộ quần áo từ trong rương ra ném mạnh xuống giường đất, sau khi trút giận xong thì ngồi xuống, càng nghĩ càng tức, chỉ ra bên ngoài mắng to.

"Đồ khốn nạn, đồ mất dạy! Anh làm bậy với đứa giẻ rách kia còn tạo ra đứa con nghiệt chủng nữa! Đã thế còn muốn đưa nó vào nhà?"

Cô ta mắng to như thế làm cho Điền Nhị Trụ đứng chôn chân ở góc tường không dám nhúc nhích.

Mẹ của Điền Nhị Trụ đi ra đóng cửa cổng lại, để mặc cho con dâu mắng té tát, bà ta không đáp lại cũng chẳng có động thái gì hơn.

Vợ của Điền Nhị Trụ không nhịn được, cô ta đang tích một bụng tức giận không có chỗ mà xổ ra đây, muốn đập đồ đập ghế nhưng lại xót tiền mua mới. Cho nên cứ đi đi lại lại ở trong phòng.

Mẹ của Điền Đại Trụ đi đến chỗ góc tường nghéo lỗ tai của Điền Nhị Trụ rồi xoay người anh ta lại làm cho Điền Nhị Trụ la hét kêu 'đau' không ngừng.

Mặc dù mẹ của anh ta đã giải quyết xong vấn đề nhưng không phải là không tức anh ta, trong khoảng thời gian này lỗ tai của Điền Nhị Trụ có thể xuyên thành hàng lỗ rồi.

"Mày nhìn đi, nhìn đi, mày ngay cả mặt cũng không quản được còn bị người ta bắt được thóp, làm cho cả nhà gà bay chó sủa?"

Mẹ Điền Đại Trụ thấp giọng nghiến răng nghiến lợi dạy dỗ con trai: "Mày xem mày đã làm ra việc gì nếu không phải nhà mẹ đẻ của vợ mày chẳng ra gì thì lúc này vợ mày đã chạy về nhà mẹ đẻ rồi. Sau này chuyện bị làm lớn lên thêm thì mày cũng không có miệng mà than đâu con ạ..."

Điền Nhị Trụ lẩm bẩm, vẻ mặt không quan tâm: "Cô ta đi thì cứ đi, đi rồi thì con sẽ cưới Dư góa phụ về làm vợ, nhà chúng ta cũng sẽ đón cô ấy vào. Ngần ấy năm qua cô ấy chịu đồng ý sinh con trai cho con vậy mà ngay cả một cái trứng cũng không có. Ai da đau đau."

Mẹ của Điền Đại Trụ giận sôi máu, nhéo lỗ tai đứa con trai rồi dong dài: "Có phải mày bị bệnh hay không? Để Dư góa phụ đi vào cửa thì thanh danh của nhà chúng ta sẽ đi về đâu hả? Có phải trong đầu mày chỉ có một chữ 'sắc' thôi đúng không? Chỉ thiếu điều lăn lê bò lết vì nó nữa thôi đúng không? Tao nói cho mày biết chỉ cần tao còn sống ngày nào thì mày cũng đừng hòng đưa Dư góa phụ vào cửa nhà này. Vợ mày không biết cố gắng đã đành nhưng nhà mẹ đẻ của nó không đáng tin cậy cho nên nếu mày dám nháo thêm nữa thì cô ta sẽ không được đi đâu hết. Nhất định phải thành thật nuôi con trai cho tao. Nếu mày dám đưa người đi rồi cho Dư góa phụ vào nhà sau đó để hai đứa con trai cãi nhau ầm ĩ thì mày cứ chờ về già rồi không có phụng dưỡng đi!"

Mẹ của Điền Đại Trụ đã nói như thế nên anh ta cũng không cương quyết muốn đổi vợ nữa nhưng vẫn buồn rầu: "Nhưng mẹ nhìn cô ta đi!"

Gần đây vợ của Điền Nhị Trụ không thèm nấu cơm, ngay cả quần áo bẩn cũng không giặt, mọi việc trong nhà đều chất đống thành núi cô ta cũng mặc kệ.

Mẹ Điền Đại Trụ tức giận mắng một câu sau đó nhỏ giọng khuyên nhủ: "Vậy thì con đi dỗ dành cô ta đi, con không duyên không cớ lòi ra một đứa con trai rồi đưa về cho cô ta nuôi mặc dù không không cần phải dùng dì của mẹ để nuôi Đại Bảo nhưng đứa bé đó cũng đã chiếm đồ của anh trai con đương nhiên vợ của con sẽ cảm thấy mệt mỏi."

Nếu không phải vì đứa con trong bụng Dư góa phụ thì mọi đồ vật ở trong nhà đều là của Đại Bảo. Của cải của nhà Điền Đại Trụ, gian nhà ở của Điền Đại Trụ sớm muộn gì cũng sẽ vào trong tay Điền Nhị Trụ. Miếng thịt lớn nằm chình ình ra đó vợ của Điền Nhị Trụ tức giận cũng đúng.

Mẹ Điền Đại Trụ nói: "Ai bảo tâm của con không ở chỗ nó? Ai bảo con đi vụng trộm với góa phụ bị vợ bắt được hả?"

Điền Nhị Trụ ủ rũ, anh ta không ngờ bản thân sẽ bị bắt gặp, bị gặp chuyện xui như thế đâu, mới vừa vào việc với góa phụ đó thì vợ của anh ta đã đá văng cửa xông vào.

Làm cho cả người anh ta choáng váng không đứng dậy nổi.

"Con cố gắng khuyên cô ta đi, dù sao chuyện cũng đã thành như vậy rồi. Không cần sắp xếp cho Dư góa phụ, vợ con mà cầm bộ đồ này đi báo cáo thì con nên biết nếu để công xã biết con đi vụng trộm với góa phụ thêm việc góa phụ này lại mang thai thì sẽ phải đi nông trường Tây Bắc đấy. Thật là nếu không vì chuyện này thì mẹ cần gì bảo anh trai con cưới Dư góa phụ làm gì..."

Dù mẹ của Điền Đại Trụ sống bất công nhưng cũng biết việc bản thân mình làm là có lỗi với đứa con trai cả.

Nhưng phải làm sao bây giờ? Mẹ của Dư góa phụ nắm nhược điểm của bà ta không ngờ mới hai tháng mà đã nói cô ta mang thai, bảo thế nào cũng phải cho Dư góa phụ công đạo không cho thì sẽ đi báo cáo, báo cáo công xã không được thì lên huyện, dù sao nhân chứng vật chứng về đứa con đều có đủ, cho nên lỡ việc này bị lộ ra thì chỉ còn có đường lột da thôi.

Mẹ của Điền Đại Trụ cắn răng, đã đến nước này chỉ có thể hy sinh đứa con trai cả bảo toàn tính mạng cho đứa con trai út.

Cũng tốt, mấy năm nay điều mà con trai cả mong mỏi nhất đó chính là có được con trai vậy thì cho nó đứa con trai vậy! Con của Điền Nhị Trụ, cháu trai của nó thì khác gì đâu? Không phải đều là con cháu của nhà họ Điền ư?

Mẹ của Điền Đại Trụ lại véo tai Điền Nhị Trụ dặn dò: "Con lo mà dỗ dành vợ con cho tốt, bên chỗ anh trai con cưới càng sớm càng tốt đến lúc đó chúng ta cứ đến như thường là được, dù sao hai đứa con trai cũng là của con, không cần so đo ai với ai nữa. Con nói với vợ con chỉ cần cô ta thành thành thật thật thì sau này của cải của mẹ sẽ về tay cô ta, tất cả đều là của cô ta, nhớ chưa?"

Điền Nhị Trụ thấp giọng 'dạ' một tiếng, giờ cả người anh ta mệt mỏi vô cùng.

Dư góa phụ đó là người đẹp so với vợ của anh ta thì đẹp hơn rất nhiều.

Aida, cứ thế đi, không thể cho Dư góa phụ danh phận thì để cô ta đi theo anh trai cũng được. Tốt xấu gì con của anh ta không gọi người khác là 'cha' mà gọi anh trai của anh ta là 'cha' còn tốt hơn rất nhiều, anh ta cứ nhẫn nhịn thế cho xong. ...

Trong nhà Điền Nhị Trụ thì gà bay chó sủa, còn sau khi Điền Đại Trụ tìm Vương Anh đổi thịt heo xong thì chuyện anh ta chuẩn bị cưới vợ cũng không giấu được nữa.

Chờ đến khi Từ lão thái và Vương Anh đi giao heo lúc đang đạp xe chở mười cân thịt trở về thì ai nấy trên đại đội đều đang nói việc Điền Đại Trụ chuẩn bị kết hôn lần hai với Dư góa phụ.

"Điền Đại Trụ nghĩ cái gì thế không biết! Tìm ai không tìm lại đi tìm Dư góa phụ..."

"Ai biết được người này nghĩ gì, điều tôi thấy bực nhất đó chính là mẹ của anh ta không nhảy xửng lên sao? Người đàn bà này một lòng quan tâm con trai út nên việc con trai cả cưới góa phụ cũng không có ý kiến gì sao?"

"Bà xem bà đi suy nghĩ nhiều thế làm gì, nói thế nào cũng là mẹ ruột, sao lại không mong con mình có được chỗ tốt chứ? Một người đàn ông sống một mình khá khổ cực tìm thêm một người vợ vào cửa để chăm sóc cũng chẳng có gì là lạ cả."

"Dư góa phụ đó còn muốn đưa theo mẹ ruột vào nhà nữa đó vậy mà bà ta cũng đồng ý cho được. Đúng là nay mặt trời mọc đằng Tây mà!"

"Thật á hả? Thật ra điều này không thể nói được là tốt hay không tốt..."

"Quản chuyện của anh ta làm gì nhưng mới ly hôn chưa đến nửa năm đã tìm vợ mới... Tiền Cúc Hoa đáng thương thật đấy! Mang theo ba đứa con gái ra ngoài cũng hơi khó khăn!"

"Lời này của bà lại không đúng rồi, lúc Tiền Cúc Hoa ly hôn được cho hai trăm đồng, cô ta với ba đứa con gái càng đừng nói dù sao cho mấy đứa con gái ăn ít đi cũng chẳng bị đói chết. Bà có điều không biết có rất nhiều người trong đại đội đang nhìn chằm chằm vào Tiền Cúc Hoa đó, nhưng có điều cô ta lại là người ương ngạnh, người ta giúp cô ta gánh nước cho heo cũng không cần mỗi lần như thế đều mắng cho máu chó ngập đầu."

"Đúng là tôi không biết chuyện này thật, như lời bà nói thì Tiền Cúc Hoa không muốn đi thêm bước nữa?"

"Cô ta đã bị hư tổn cơ thể có muốn sinh nữa cũng chẳng sinh được, đi thêm bước nữa thì có cái gì tốt? Lấy thêm chồng là phải nuôi con trai cho nhà người ta còn không bằng cứ ở thế thì hơn!"

"Tôi nghe nói cái thai trong bụng Dư góa phụ đang mang là con trai, có lẽ sau này Đại nha đầu và Nhị nha đầu cùng với Tam nha đầu sẽ không còn bố nữa. Mà có thêm mẹ kế thì thà đi theo Tiền Cúc Hoa chịu khổ còn hơn là quay lại chỗ người bố đó."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right