Chương 138: Lo lắng của người làm mẹ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 4,711 lượt đọc

Chương 138: Lo lắng của người làm mẹ

Thính giác của Vương Anh rất nhạy nên khi đi trên đường cô có thể nghe được những lời bàn tán đó của mọi người, nghe xong thì phì cười.

Đúng là lời nói nào cũng nói ra được, có người nói Tiền Cúc Hoa quá ngoan cố, có người thấy đầu óc của Điền Đại Trụ bị úng nước, có người lại cho rằng não của mẹ Điền Đại Trụ bị dập rồi...

Vương Anh đẩy xe với Từ lão thái, quay sang nói thầm cho bà nghe: "Đúng là náo nhiệt quá mẹ nhỉ?"

Từ lão thái nhìn dáng vẻ hóng ăn dưa của cô thì nói nhỏ: "Con cứ chờ mà xem trong thời gian tới việc này sẽ không chìm xuống được đâu!"

Câu chuyện liên quan đến mấy nhân vật phong vân này chưa bao giờ hết sốt dẻo hết.

Dư góa phụ có danh tiếng khá xấu khi ở đại đội, Tiền Cúc Hoa ở đại đội là người phụ nữ đầu tiên dám nói ra lời ly hôn chồng còn mẹ của Điền Đại Trụ ở trên đại đội nổi tiếng là người đàn bà chua ngoa đanh đá.

Mấy người này đặt cạnh nhau thì có rất nhiều đề tài để khai thác cho buổi buôn bán 'dưa chuột' của năm.

Thịt heo được đẩy về nhà đã có rất nhiều người đến để đổi thịt.

Nói là đổi nhưng thực tế là bán.

Vương Anh không hề dựa vào cái này để kiếm tiền, đơn giản là trên trấn bán thịt heo giá hơi cao nên ở đây cô bán không thu phiếu thịt heo có thể nói lực hấp dẫn lớn gấp mười lần. Đi tới đi lui tốn không ít thời gian.

Điền Đại Trụ cũng tới, vẻ mặt anh ta đầy vui mừng đi tới mua năm cân thịt heo, còn vô cùng hứng khởi nói chuyện với mấy người quen biết còn mời người ta đến ăn cưới nữa.

Anh ta không mời Vương Anh nhưng Vương Anh cũng không để bụng.

Cô cũng rõ ràng, việc ly hôn đó vẫn là khúc mắc của Điền Đại Trụ, cảm thấy là do cô kích thích Tiền Cúc Hoa cũng dán tiếp hại anh ta mất hết mặt mũi. Tự nhiên sẽ không mời cô rồi.

Vương Anh cũng không thèm đi, nhà cô còn có bảy tám cân thịt heo với xương sườn. Tay nghề của Từ Sương rất tốt chờ anh về làm cho anh làm cho cô ăn.

Chờ đến khi bán hết miếng thịt heo cuối cùng ngoài ý muốn Vương Anh nhìn thấy một người.

Giang Lỗi cầm tiền lại mua thịt heo của Vương Anh.

Vương Anh cất miếng thịt heo đi: "Xin lỗi, hết thịt heo rồi."

Vốn Giang Lỗi đã làm tốt công tác tư tưởng nên mới đến đây, bởi vì Bạch Linh gầy đi rất nhiều, anh ta nghe nói hôm nay Vương Anh bán thịt heo lúc này mới lấy tiền lại đây đi mua thịt bồi bổ cho Bạch Linh.

Ai biết được khi đến lượt anh ta thì Vương Anh lại cất thịt heo đi.

Anh ta tức đến mức cả môi run run: "Không phải vẫn còn nhiều sao?"

Vương Anh: "Cái này là tôi để dành cho cả nhà mình ăn."

Giang Lỗi: "Tôi trả tiền gấp ba mua nó."

Vương Anh không hề dao động: "Không bán."

Giang Lỗi nghẹn họng, nhưng anh ta không thể nói lý lẽ cho rõ được, đây là thịt của Vương Anh, cô muốn đổi cho ai thì đổi, cho dù là cất lại cho cả nhà dùng thì cũng không có dám nói gì.

Ánh mắt của anh ta dừng trên mười lạng thịt kia, mơ hồ có thể nghe được tiếng nuốt nước bọt nơi cổ họng của mình.

Anh ta cũng thèm thịt đó!

Từ khi từ nông thôn đi xuống đại đội đến bây giờ anh ta không biết bản thân đã bao lâu rồi chưa được ăn thịt.

Có vài lần Bạch Linh mua thịt về đưa cho anh ta, anh ta cầm miếng thịt trên tay không nhịn được dùng sức liếm hai cái cho đỡ cơn thèm khát.

Vương Anh đã nói rõ là sẽ không bán thịt cho anh ta nên Giang Lỗi chỉ có thể lưu luyến không rời nhìn theo sau đó vừa lẩm bẩm vừa tránh đi.

Anh ta vừa mới đi Vương Anh đã đưa miếng thịt kia bỏ lên.

Cô là người hai mặt thế đấy, bán cho người khác thì được chứ bán cho Giang Lỗi tuyệt đối không được.

Đầu óc của người này có vấn đề cô bán thịt heo cho anh ta sau đó quay đầu mắng chửi cô chẳng lẽ cô phải chịu? Cô cần gì phải cho anh ta mặt mũi chứ?

Không bán! Không muốn bán! Không bao giờ bán!

Sau đó có hai ba người đến mua thêm hai ba lạng thịt nữa của Vương Anh.

Cũng không cần phải dùng tiền để mua thịt, ví dụ như có gia đình nào nghèo khó thì Vương Anh có thể đổi sọt tre cho bọn họ đều được. Vương Anh đổi năm sáu cái rổ thêm hai cái thúng to cho người kia để đưa thịt, đó cũng là một cách trao đổi mà trong kinh tế chính trị Mác Lê-nin đã từng đề cập đến, đổi bằng sản phẩm có sức lao động bằng nhau.

Hiện tại trong nhà có nhiều rau khô, không có đủ rổ để dùng nên đổi sang loại này là cách hay nhất.

Còn có người muốn đổi trứng gà Vương Anh cũng đồng ý. Thịt không thể ăn thường xuyên được nhưng trứng gà thì có thể, đó còn là món đồ trân quý nữa đó.

Đợi đến người cuối cùng Vương Anh để lại hai miếng thịt, một miếng là ba chỉ còn miếng kia là thịt thăn.

Vương Anh gọi Từ lão thái sau đó cầm thịt đến chỗ Trình Ngọc và Tiền Cúc Hoa ở sau núi.

Hiện giờ Tiền Cúc Hoa đã có thể tự kiếm ra tiền cũng đã dặn mua thịt của Vương Anh từ sớm, chuẩn bị nấu cho cả nhà một bữa ngon. Còn Trình Ngọc mới từ trên núi bắt được một con rắn không lớn không nhỏ về, Vương Anh cần lấy da rắn và mật rắn để làm một số việc nên đưa cho cô bé năm đồng.

Trình Ngọc vui vẻ cầm tiền nhảy nhót lung tung rồi đưa một đồng cho Vương Anh để mua miếng thịt thăn.

Vương Anh không từ chối nhận lấy một đồng kia.

Vương Anh đưa thịt thăn cho Trình Ngọc, Trình Thục Phân nhận lấy thịt thì vô cùng mừng rỡ: "Sống ở nơi này mới thấy được nhiều thứ mới lạ, buổi tối làm thịt thăn xào rất ngon đây."

Ngoài thịt thăn Vương Anh còn cho Trình Thục Phân nửa cái tim heo: "Cái này cô cầm lấy mà hầm canh, tôi đã nói với Trình Ngọc đi tìm thêm mấy dược liệu nữa để hầm cho cô ăn, cái này rất có lợi với cô đó."

Tay Trình Thục Phân dừng lại giữa không trung, từ lâu bà ấy đã không còn ôm hy vọng gì nữa, xuống nông thôn đã lâu nhưng không những cơ thể của bà ấy càng tốt lên mà còn khỏe ra có điều giọng nói vẫn như thế...

"Được, cảm ơn cô."

Nghĩ đến đứa nhỏ Trình Ngọc này hỏi Vương Anh nên Vương Anh mới nói cho bà ấy biết mấy vị thuốc tốt trong lòng Trình Thục Phân cảm thấy ấm áp, cho dù giọng nói chưa hồi phục thì phần tâm tư này của Trình Ngọc bà ấy cũng nhận lấy thật tốt.

Vương Anh xách theo miếng thịt ba chỉ đi tìm đi đưa cho Tiền Cúc Hoa.

Hôm nay Tiền Cúc Hoa cũng nghe được lời đồn trên đại đội, cuối cùng còn có người không biết tốt xấu chạy đi tìm chị ta nói chuyện này.

Chị ta thấy Vương Anh đưa thịt đến, vẻ mặt muốn nói rồi lại thôi sau cùng vẫn nói ra: "Cô lại đây là để khuyên tôi sao? Không cần khuyên đâu tôi cũng không còn để ở trong lòng nữa."

Tiền Cúc Hoa bế đứa bé nằm trên lưng xuống, đưa cho Đại nha đầu: "Con bế em gái đi tìm chị Trình Ngọc đi, đừng chạy xa quá nhé!"

Bảo ba đứa con gái đi chơi, Tiền Cúc Hoa rót cho Vương Anh một ly trà, chậm rãi nói: "Mới đầu khi tôi nghe nói thú thật vẫn có hơi tủi thân."

"Nói thế nào tôi và anh ta đã chung sống mười năm với nhau, vừa mới ly hôn chưa lâu anh ta đã đi tìm vợ mới. Giống như là mười mấy năm ấy đối với anh ta chỉ là thoáng qua, chẳng mấy vui vẻ."

Thời trẻ nên duyên vợ chồng, hai người ở bên nhau không phải là chưa từng có khoảng thời gian vui vẻ tốt đẹp, giờ Tiền Cúc Hoa nhớ lại chỉ cảm thấy chua xót. Chị ta và Điền Đại Trụ khi chưa sinh con vẫn hài hòa đềm ấm, sau khi có Đại nha đầu tất cả đã tan tành mây khói, mọi chuyện khác hẳn đi.

Nhưng Tiền Cúc Hoa biết không phải sau khi có Đại nha đầu mới xuất hiện vết nứt mà khi mới kết hôn vấn đề đã tồn tại nhưng lại được che giấu rất kỹ càng. Vấn đề bị lớp màng trông thì dày nhưng mỏng ấy che đậy cho nên khi tân hôn mới thấy tươi đẹp, giờ đây nghĩ lại lúc đó cũng không tốt như chị ta từng nghĩ.

Lúc đó mẹ của Điền Đại Trụ không thích chị ta, luôn luôn đối xử bất công, thỉnh thoảng còn moi tiền moi đồ của con trai lớn đưa cho con trai nhỏ. Điền Đại Trụ chỉ biết khuyên chị ta nhẫn nhịn nói đó là mẹ ruột của anh ta.

"Nhưng anh ta thế đã đành còn muốn có đứa con trai, giờ đã được như ước nguyện sau này hai chúng ta hoàn toàn không liên quan gì tới nhau nữa."

Tháng trước nhà mẹ đẻ của Tiền Cúc Hoa còn tới đây khuyên chị ta bảo chị ta đừng quá ương bướng nên làm hòa với Điền Đại Trụ. Nói chị ta không có con trai nên phải cúi thấp đầu xuống, dù sao cả đời của phụ nữ không nên ngẩng quá cao khiến người khác chán ghét, dù sao cũng đã qua cả rồi.

"Hiện tại anh ta đã có vợ mới sau này nhất định sẽ không còn tới tìm ba đứa con gái của tôi để làm phiền nữa rồi."

Tiền Cúc Hoa nói xong những lời này trái tim cũng dần bình tĩnh lại, nước mắt đã cạn không hề rơi xuống giọt nào. Chị ta cảm thấy nước mắt của mình dành cho cuộc hôn nhân đã chảy xong rồi.

Mặc dù chuyện Điền Đại Trụ tái hôn nằm ngoài dự đoán của chị ta nhưng điều đó không có nghĩa là chị ta không mong Điền Đại Trụ không tiến tới phía trước. Mà chị ta chỉ là không ngờ mới qua nửa năm Điền Đại Trụ đã có vợ mới.

Thực ra thì khi ly hôn, Điền Đại Trụ bị mẹ ruột quản rất nghiêm thậm chí ngay cả cơm tất niên cũng không cho anh ta ăn miếng nào, chị ta tưởng rằng người kia muốn Điền Đại Trụ cứ ở thế đến già.

Vào buổi đêm khuya tĩnh lặng, chị ta thậm chí còn lo lắng cho Điền Đại Trụ không có chỗ để đi, thiếu thốn tới mức đến tìm ba đứa con gái để hút máu.

Dù khi ký giấy ly hôn, ba đứa con gái được phán đi theo mẹ nhưng thời buổi này trọng chữ đạo hiếu. Nhà họ Điền có rất nhiều người, đến khi Điền Đại Trụ nằm một chỗ nhất định sẽ có người nói ba chị em bất hiếu.

Giờ thì tốt rồi, Điền Đại Trụ đã tái hôn còn có con trai không cần lo lắng sau này sẽ đến phiền ba đứa con gái của chị ta, chỉ cần có đứa con trai đó là được.

Vẻ mặt Tiền Cúc Hoa nhẹ nhàng hẳn đi: "Anh ta tái hôn sau này xem như đã không còn liên quan đến ba đứa con gái của tôi. Điều tôi lo lắng nhất chính là sợ... Ba đứa con gái của tôi bị người ta chỉ trỏ bàn tán ra vào."

Thế sự là thế, trên đời này không thể dùng lý để nói được, cũng chẳng có ai là có cái miệng thơm lừng, một hai cứ đè đầu đứa trẻ mà nói này nói nọ.

Nói gì mà bố con đi tìm mẹ kế, con thích bố hay mẹ hơn, hay là mẹ kế sinh cho con đứa em trai sau này em trai như thế nào...

Tiền Cúc Hoa nghĩ tới những lời xúc phạm của những người đó nhắm vào ba đứa con nhỏ của mình, nghĩ đến việc đứa nào cũng khóc lóc mà mấy người đó ngồi cười ha hả, giống như đùa giỡn người khác là niềm vui nhất trần đời, còn tâm trạng của mấy đứa trẻ chỉ là phù du mây bay giữa trời...

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right