Chương 139: Tạ Dược Tiến chuẩn bị cưới vợ
Không phải do Tiền Cúc Hoa suy nghĩ vớ vẩn mà là trên thực tế qua thời gian trước màn tưởng tượng kia đã xảy ra, có người đi hỏi Nhị nha đầu, may mắn Nhị nha đầu là đứa bé cứng cỏi, bị người khác nói thể cũng không khóc chỉ là sau đó về ôm chị ta mà không dám hỏi, chỉ dám đứng ôm như thế.
Sau đó Trình Ngọc nhìn thấy quá đáng thương nên nói cho chị ta biết.
Tiền Cúc Hoa cắn răng: "Đúng là muốn tẩn cho bọn họ một trận mà!"
Vương Anh thấy chị ta tức giận suy nghĩ một lát rồi đưa ra cho Tiền Cúc Hoa một chiêu: "Hay là chị sửa họ của Đại nha đầu, Nhị nha đầu và Tam nha đầu đi."
Tiền Cúc Hoa không hiểu: "Sửa họ? Sửa họ sao?"
Vương Anh vén tóc ra sau tai: "Để cho ba đứa bé theo họ của chị đi."
Để ba đứa con gái theo họ Tiền?
Hai mắt Tiền Cúc Hoa sáng lên.
Trong lòng Tiền Cúc Hoa nóng như lửa đốt, đúng là từ trước đến nay chị ta chưa từng nghĩ tới việc sửa họ cho ba đứa con, à không phải nói là không dám nghĩ tới, rốt cuộc ba đứa cũng là con cháu của nhà họ Điền và Điền Đại Trụ cũng sẽ không bao giờ đồng ý.
Hơn nữa, con theo cha đã là điều muôn thuở, khi Tiền Cúc Hoa đề nghị ly hôn thì có thể an ủi bản thân rằng do Tiền Cúc Hoa không sinh được con trai nên mới ly hôn nhưng nếu bảo anh ta đồng ý cho ba đứa con gái theo họ mẹ thì chắc chắn Điền Đại Trụ sẽ không muốn.
Như thế thì quá mất mặt. Anh ta không phải ở rể, dựa vào cái gì mà cả mấy đứa con đều mang họ của Tiền Cúc Hoa?
Nhưng giờ không giống thế nữa, Tiền Cúc Hoa thầm nghĩ, lúc này Điền Đại Trụ đang đắm chìm trong niềm vui sướng khi có con trai, chị ta nên nhân cơ hội này mà đổi họ cho con gái như thế sẽ phân ra giới hạn rõ ràng giữa hai người, hai nhà.
Người mà Điền Đại Trụ sắp sửa lấy làm vợ đã có con trai, chị ta đổi ba đứa con gái sang họ mẹ như thế sau khi sửa xong sẽ chẳng còn quan hệ gì nữa, cũng không cần phải lo lắng đến việc về chăm nom bố hay ngó ngàng đến tổ tông tông trạch gì cả.
Tiền Cúc Hoa: "Được, để tôi hỏi ba đứa nó cái đã."
Trước đó Vương Anh đã nói với chị ta rằng nên lắng nghe ý kiến của con trẻ. Dù sao cũng liên quan đến mọi việc sau này của ba đứa nên nhất định phải hỏi ý của các con ra sao.
Vương Anh: "Không những đổi cả họ mà theo tôi thấy chị nên sửa lại tên cho ba đứa nó. Đại nha đầu và Nhị nha đầu là tên gọi ở nhà nên vẫn hơi lấn cấn, nên đổi thành tên nào đó hay hơn."
Tiền Cúc Hoa suy nghĩ một lát rồi nói: "Hay là gọi là Mạch Miêu, Mạch Tuệ và Mạch Nha đi. Trước đó tôi đã muốn đặt mấy cái tên này cho ba đứa nhưng sau đó lại thôi."
Vương Anh nghĩ nếu đã hợp ý của cả hai bên thì tất cả đều rất ổn thôi.
Cô gật đầu: "Tôi thấy mấy cái tên cũng rất hay, chị nói cho ba đứa nó biết đi."
Tiền Cúc Hoa tiễn Vương Anh đi xong không chờ kịp lập tức nói chuyện này cho hai cô con gái lớn đồng thời hỏi ý của hai cô bé như thế nào.
Đại nha đầu và Nhị nha đầu đỏ bừng cả mặt, hốc mắt ươn ướt.
Tiền Cúc Hoa nói xong chuyện sửa họ và sửa tên, thấy vẻ mặt của hai đứa bé thì nói: "Nếu các con không muốn hay là không đổi nữa? Dù sao..."
Chị ta còn chưa nói xong Nhị nha đầu đã vội vàng cướp lời: "Con đồng ý! Con gọi là Mạch Tuệ đúng không ạ? Con thích cái tên Mạch Tuệ này lắm! Sau này con chính là Mạch Tuệ."
Đại nha đầu cũng gật đầu: "Con sẽ là Mạch Miêu!"
Nhị nha đầu chỉ vào cô em út đang còn ngủ say: "Em gái tên là Mạch Nha nhé!"
Tiền Cúc Hoa nở nụ cười thật tươi, vuốt mái tóc của hai cô con gái: "Vậy được, ngày mai mẹ sẽ đưa các con đi đổi họ và tên."
Chị ta còn muốn đưa các con về nhà mẹ đẻ một chuyến, mặc dù nhà mẹ đẻ khó khăn, sau khi anh trai lập gia đình cũng phải nhìn sắc mặt chị dâu mà sống qua ngày nhưng vẫn báo cho họ biết chuyện chị ta sẽ đi sửa họ tên cho con gái, ít nhiều gì cũng phải báo một tiếng.
Cho dù bên đó có đề tên các con của chị ta vào gia phả hay không Tiền Cúc Hoa cũng không quan tâm.
Dù sao con gái đã theo họ của chị ta rồi sau này có thế nào thì không hề liên quan đến người khác.
Vương Anh đưa thịt xong rồi về nhà, cô để lại trong nhà tầm bảy tám cân thịt, một phần là thịt thăn một phần là xương sườn và đuôi của con heo còn lại là thịt hoa.
Từ lão thái một tay làm đuôi heo, nhân lúc Vương Anh đưa thịt đi giao cho người ta, bà bắt đầu chuẩn bị nấu món đuôi heo này.
Cạo sạch đống lông trên đuôi heo sau đó chặt nó thành từng đoạn nhỏ, rửa sạch bằng nước lạnh sau đó cho vào nước nóng để làm mất mùi đi, khi đã làm xong cái đuôi thì bỏ dưới đáy nồi để ninh, cả đuôi heo đã chiếm mất rất nhiều vị trí, đợi khi dầu bóng thì bỏ vào quấy xào đều, nêm nếm gia vị và hầm nhừ là được.
Hầm cái này phải mất hai giờ mới xong, trong nồi có bỏ thêm ít đường trắng, hầm đến khi nước canh hầm hồng lên đuôi heo dần trở nên mềm mới thôi.
Từ lão thái bỏ thêm trái ớt cay đỏ và ớt cay xanh vào, vị ngọt cay nồng xộc lên mũi bay xung quanh căn nhà phiêu theo đó đi ra ngoài làm Vương Anh khó mà nhịn được đành nuốt một ngụm nước miếng xuống cổ họng.
Từ lão thái nói: "Khi bố của Từ Sương còn sống rất thích ăn món đuôi heo hầm này. Thêm vị ngọt cay bùi bùi của thịt kho tàu nữa thì rất thích hợp để làm đồ nhắm uống rượu."
Đầu của Vương Anh ngo ngoe rục rịch: "Ngửi thấy thôi cũng đã thấy thơm rồi."
Vương Anh: "Mẹ ơi nhà còn rượu vàng nữa không ạ?"
Nếu đã có đồ nhắm thì cô cũng muốn được uống thêm rượu. Hoặc là chờ đến khi Từ Sương về nhờ anh làm thêm một đĩa đậu phộng rang, ăn đậu phộng ăn đuôi heo uống chút rượu ấm người, chậc, mới nghĩ thôi đã thấy cực kỳ mỹ mãn rồi.
Từ lão thái lắc đầu không đồng ý: "Có thì có nhưng con không được uống. Con đã quên hiện giờ con đang đến ngày hay sao? Chờ khi nào hết lại nói tiếp."
Đúng là Vương Anh đã quên mất chuyện này, hôm qua tâm trạng của cô không được tốt, lúc nào cũng thấy bực bội, hôm nay lại có thịt để ăn nên đã quăng hết tất cả ra sau đầu không chừa lại cái gì...
"Vậy được ạ." Vương Anh nói với giọng điệu đầy tiếc nuối.
Mặc dù không cho Vương Anh uống rượu nhưng Từ lão thái vẫn làm một mâm cơm xa xỉ, mùi đuôi heo hầm tỏa lên lấn át hết tất cả hòa quyện với mùi cơm chín đang sôi sùng sục nãy giờ tạo nên khung cảnh tuyệt vời nhất nhân gian.
Lúc Từ Sương vừa về trong tay còn xách theo một hộp cơm nữa.
Anh đưa hộp cơm trong tay cho Vương Anh: "Đây là quả tạc mà hôm nay trong tiệm có được."
Loại quả như mù tạc này bình thường ở tiệm cơm không làm mà chủ yếu là để tạo hương vị. Ngẫu nhiên sẽ làm một lần nhưng làm rất nhiều có thể bán ra dăm ba bữa là được.
Từ Sương rót cho mình một chén nước rồi nói: "Tạ Dược Tiến muốn kết hôn, quả tạc này là do anh ta đưa đó."
Vương Anh nhớ tới lần trước khi gặp nhau ở tiệm cơm cô đã gặp cô gái khi đó người kia còn gọi cô là 'chị Anh', có lẽ đó là đối tượng kết hôn của Tạ Dược Tiến. Giờ ở thời buổi này không có ai thường xuyên đi đổi đối tượng hẹn hò cả, chỉ đi từ hẹn hò rồi đến kết hôn luôn.
"Như thế cũng tốt, anh ta muốn tổ chức ở tiệm cơm của các anh à?"
Vẻ mặt của Từ Sương là một lời khó nói hết: "Đúng thế, anh ta đi bao bàn làm tiệc cưới."
Từ lão thái nói xen vào: "Bao bàn làm tiệc cưới? Bao mấy bàn?"
Từ Sương: "Bao hết bàn ạ."
Quả tạc trong tay Vương Anh rơi xuống đất, mồm há hốc, mặt trợn tròn, người này giàu ghê nha, cả tiệm cơm tổng cộng có mười cái bàn to mà Tạ Dược Tiến nói bao là bao?
Bao hết mười bàn to là hết bao nhiêu tiền đây?!
Từ Sương: "Nếu như không có gì thay đổi thì sẽ mất một trăm đồng."
Một món ăn mặn đã mất một đồng, mấy thức ăn chay rẻ lắm cũng phải đến mấy mao tiền, Tạ Dược Tiến còn muốn một bàn có tới bốn món chay, tám món nguội và một canh, tính ra một bàn phải mất bảy tám đồng nhân với mười bàn to thì ít nhất cũng phải một trăm đồng đó là chưa tính công đâu đấy.
Vương Anh líu cả lưỡi: "Thế này cũng quá..."
Hiện tại người khác cưới vợ không làm to như thế, một trăm đồng mua cái gì cho tốt rồi lại phải bày ra bữa tiệc cưới xa hoa lộng lẫy. Dù bây giờ không phải cứ cái hôn lễ nào động vào cũng là một trăm đồng này một trăm đồng nọ nhưng nếu khách cả hai nhà chịu bỏ ra một hai mao tiền chúc mừng cũng là lễ cao rồi.
Bày ra trận lớn cưới vợ như thế, dựa theo đó thì sẽ không thu lại được vốn mất.
Từ Sương im lặng đi vào bếp bưng thức ăn ra bày lên bàn, anh không nói cho cả mẹ và vợ của mình biết rằng Tạ Dược Tiến còn đưa cho anh mười đồng nói là yêu cầu Từ Sương phải giữ bí mật đừng nói với nhà gái là anh ta chỉ là phụ bếp ở trong tiệm, muốn Từ Sương giúp đỡ lo liệu tiệc cưới.