Chương 140: Đổi tên cho ba đứa nhỏ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 3,423 lượt đọc

Chương 140: Đổi tên cho ba đứa nhỏ

Lúc Tạ Dược Tiến nói chuyện này với anh chỉ thiếu điều muốn quỳ xuống dập đầu: "Từ sư phó, xin anh hãy thương xót cho em, giúp em việc này với. Đối tượng kết hôn của em là người trong gia đình có điều kiện, cô ấy là công nhân làm ở xưởng phích nước nóng, em lo khi cô ấy biết em không phải là đầu bếp sẽ đá em đi mất. Vất vả lắm em mới gặp được cô gái em muốn lấy làm vợ, cầu xin anh giúp em lần này."

Thực ra Từ Sương không muốn đồng ý với anh ta, loại hành vi này của Tạ Dược Tiến nếu nói không dễ nghe thì chính là lừa hôn.

Lừa con gái nhà người ta cắn câu.

Cho nên Từ Sương không thể tiếp thu nổi cái loại tra nam này.

Nhưng Tạ Dược Tiến chưa từ bỏ ý định, còn nhân lúc Từ Sương đang im lặng thì bỏ mười đồng lại thêm mười lăm đồng lên trên bàn.

Từ Sương không thèm quan tâm đến mấy chuyện chó má này của Tạ Dược Tiến, mặc dù anh đối với đối tượng kia của anh ta không hề tốt chút nào nhưng lừa hôn chính là lừa hôn.

Tạ Dược Tiến không những lừa con gái nhà người ta nói mình là đầu bếp còn nói bản thân đã phân nhà, thật ra không hề có căn nhà nào cả đó là căn nhà mà anh ta đi thuê mà thôi.

Từ Sương cảm thấy chuyện này sẽ không kéo dài được lâu, sớm muộn gì Tạ Dược Tiến sẽ bị chọc thủng. Tấm màn kia bị chọc thủng nhất định người con gái kia chắc chắn sẽ không để cho anh ta sống yên ổn.

Từ Sương lắc đầu, không hề có ý muốn nghĩ thêm về chuyện này nữa.

Anh thấy trong nồi đã có thịt kho tàu thêm đuôi heo hầm, một phần rau xanh xào với dưa chuột.

Ba người bắt đầu đốt đèn dầu lên ăm cơm, chủ yếu là bởi vì gần đây Từ Sương về muộn cho nên nhà bọn họ ở đại đội là nhà ăn muộn nhất.

Ánh đèn chiếu rọi xuống món thịt kho tàu và đĩa đuôi heo hầm, bên ngoài như được mạ thêm một lớp vàng óng ánh lấp lánh pha màu hơi đỏ càng thêm vẻ hài hòa hấp dẫn hơn rất nhiều, nhìn thôi cũng đã thèm nhỏ dãi. Vương Anh nhanh nhẹn gắp đuôi heo bỏ vào bát cơm, nước sốt nồng nàn chảy theo khe hở giữa các hạt cơm làm cho miếng cơm cũng nhiễm màu đỏ dưới ánh sáng.

Đuôi heo ngon ngọt, đậm đà, mùi hương ngon miệng, hương cay xộc lên mũi lừng lừng, cô cắn một miếng ngoài da thậm chí còn có thể nghe được tiếng vang giòn phát ra, tầng nước sốt nhuộm mùi tiêu bên trong là cái mềm cái mại của từng tế bào phát ra. Màu trắng keo keo tạo cho người ăn có cảm giác như là màu trắng của dầu trơn khi trôi truột trong đầu lưỡi mịn màng.

Một nồi đuôi heo hầm không bao lâu đã được xử lý gọn gàng sạch sẽ.

Vương Anh vẫn còn cảm thấy nhòm nhèm chưa đã thèm, và thêm chút đáng tiếc, vì sao lại thấy đáng tiếc? Bởi vì heo chỉ có một cái đuôi.

Nếu có nhiều hơn mấy cái đuôi như hồ ly thì tốt rồi!

Ngày hôm sau Vương Anh rời giường đến chỗ bệnh nhân để khám.

Người bệnh bị con ong vò vẽ chích khiến cho chỗ bị chích sưng to lên, khóc lóc kể lể với Vương Anh rằng: "Sau khi chích thì không có cảm giác gì nên tôi cũng không quan tâm cho lắm, về đến nhà rửa sạch bằng xà phòng kết quả miệng vết thương càng lúc càng lớn hơn. Đại phu cô mau nhìn cho tôi chút đi."

Vương Anh: "Độc của con ong vò vẽ đang cắm bên trong, cậu xử lý vết thương mà không rút châm của nó ra thì sao không sưng lên cho được?"

Cô xử lý miệng vết thương cho người kia xong dặn dò thêm những việc cần chú ý. Cuối cùng lấy một hào tiền xem như là tiền khám bệnh.

Đúng lúc Điền Hạnh Hoa tới, Vương Anh nhận lấy đống dược liệu mà cô ấy đưa tới sau đó phân loại chúng.

Hai người vừa làm vừa nói chuyện một lúc lâu bỗng dưng có người chạy tới gọi.

Người tới là Ngô Quế Hoa, Ngô Quế Hoa nói: "Vương Anh, con mau đi theo thím một chuyến đi. Dư quả phụ đó đang làm loạn lên nói không cho Tiền Cúc Hoa sửa họ của con gái, còn nói phải để cho Đại nha đầu, Nhị nha đầu và Tam nha đầu đều phải theo họ Điền của Điền Đại Trụ."

Vương Anh lập tức đứng dậy: "Con đi với thím!"

Vương Anh còn đưa cho Điền Hạnh Hoa một đồng: "Đi đi, em cũng nên đi theo chị khảo sát thực tế, khó có khi gặp được thai phụ, em đi theo chị để xem xét tình huống."

Ba người đi bộ tới chỗ đó, cách từ xa cũng nghe thấy giọng nói của Tiền Cúc Hoa.

"Điền Đại Trụ, anh lăn ra đây cho tôi, nói chuyện với tôi mau, đừng có mà để phụ nữ chắn trước mặt cho anh như thế! Không phải lúc trước cả hai chúng ta đã thỏa thuận rõ rồi sao? Sau này con gái sẽ đi theo tôi, có chết có sống thế nào cũng chẳng liên quan gì đến anh mà, anh không nuôi con gái cho nên con gái cũng không cần phải phụng dưỡng anh khi về già mà! Đã thống nhất đến thế rồi, có cả giấy trắng mực đen chứng minh rành rành ra sao giờ anh lại đổi ý hả?"

"Đổi ý cũng không được! Anh đã lấy thêm vợ mới, nếu giờ đưa con gái về nuôi thì chẳng phải để cho các người sai nó làm việc vất vả à? Đừng có tưởng tôi mù! Tôi tuyệt đối không đưa con gái về tay cha ghẻ mẹ kế như các người đâu! Các người đừng có mơ!"

"Chị dâu, chị nói những lời này có hơi quá đáng, em và anh Đại Trụ chưa từng nghĩ như thế bao giờ, em chỉ cảm thấy để mấy đứa con đi theo chị thì sẽ phải chịu khổ cho nên mới..."...

Cảnh tượng náo nhiệt này diễn ra trong bầu không khí căng thẳng nhưng Ngô Quế Hoa không có tâm trạng thưởng thức một chút nào, hiện giờ bà ta đang đảm nhận chức vụ hội trưởng hội phụ nữ thì mới hiểu được cảm giác bản thân đang cầm trên tay củ khoai lang nóng, lòng bàn tay đỏ bừng.

Khó trách lâu như thế mà vẫn không tìm được người đứng đầu đảm nhiệm chức vụ này.

Sự việc máu chó gì cũng cần có bà ta đứng ra khuyên can.

Sao mấy chuyện này cứ hở ra là phải giải quyết thế không biết? Sao Điền Hữu Phúc có thể giống như những đứa bé mười tuổi, nhiệt huyết đầy mình, có chuyện gì được báo lên là xuất hiện nhanh như gió!

Ngược lại là bà ta vừa mới bắt đầu tâm thế còn hứng khởi, tinh thần sảng khoái, khí thế bừng bừng, hiện tại ngay cả dưa cũng chẳng thèm ăn nữa.

Ngô Quế Hoa thở dài, mang Vương Anh và Điền Hạnh Hoa tới hiện trường vụ việc.

Vương Anh liếc mắt một cái đã thấy Dư góa phụ ở trong đám đông, không phải là cô chỉ biết nhìn chằm chằm vào người ta mà là do Dư góa phụ rất dễ thấy trong đám người kia.

Bởi vì ngày mai là ngày cưới nên Dư góa phụ mặc một chiếc áo đỏ hồng bó sát người, phía dưới mặc quần mới, trên chân cũng là đôi giày vải mới tinh. Khuôn mặt xinh đẹp, ở trong cả biển người vô cùng nổi bật.

Điền Đại Trụ kéo tay cô ta giống như là muốn khuyên cô ta đi vào trong nhà.

Còn Tiền Cúc Hoa mặc dù không ngừng mắng chửi nhưng vẻ mặt lại không có chút tức giận nào.

Ngô Quế Hoa hít sâu một hơi, lớn giọng kêu: "Nhường đường một lát!"

Bà ta đưa Vương Anh tới, mọi người lập tức nhao nhao tránh đường chừa chỗ cho bọn họ đi qua.

Ở đây không có ai bị té ngã cả gọi đại phu tới làm gì?

Vương Anh đứng bên cạnh cũng không chủ động đi về phía trước.

Dư góa phụ thấy Vương Anh liền nở nụ cười cực kỳ miễn cưỡng: "Ngô chủ nhiệm, sao bà lại gọi đại phu tới, tôi không có chuyện gì cả."

Cả đám người chỉ có cô ta là người mang thai, không cần nghĩ cũng biết gọi Vương Anh tới là vì ai!

Bàn tay của Ngô Quế Hoa vung lên: "Đây chỉ là phòng ngừa thôi, phòng ngừa thôi đừng căng thẳng."

Mẹ của Dư góa phụ đứng ở bên cạnh ho khan một cái, thấy Dư góa phụ đang muốn nói nữa thì kéo góc áo của cô ta.

Ngay tức khắc Dư góa phụ im lặng, trề môi không lên tiếng.

Cô ta không nói lời nào thì Tiền Cúc Hoa nói.

Tiền Cúc Hoa: "Vừa hay có Ngô chủ nhiệm ở đây, chúng ta cứ nói chuyện cho rõ ràng đi. Khi ly hôn Điền Đại Trụ đã nói Đại nha đầu, Nhị nha đầu và Tam nha đầu sẽ do tôi nuôi, Điền Đại Trụ không cung cấp tiền cũng mặc kệ ba đứa nó rồi. Giờ tôi muốn đổi họ tên cho ba đứa con gái của tôi thì liên quan gì đến nhà cô? Hơn nữa, cho dù là chuyện này có quan hệ tới Điền Đại Trụ thì cũng chẳng phải chuyện của Dư góa phụ cô nghe rõ chưa? Hai người chưa đi lãnh chứng à mà cho dù đã lãnh chứng thì cô ở trước mặt chẳng là cái gì cả, cô không có quyền nói tôi không được thế này không được thế kia."

Tiền Cúc Hoa không ngờ lại có kẻ lắm chuyện như thế, chị ta cảm thấy đổi họ tên cho ba đứa con gái của mình là một ý kiến hay, như vậy càng phân rõ giới hạn với Điền Đại Trụ hơn. Ai ngờ người đầu tiên đứng ra phản đối không phải là Điền Đại Trụ, cũng không phải là vợ của Điền Nhị Trụ thậm chí mẹ của Điền Đại Trụ cũng không nói gì. Mà người đứng ra phản đối lại là Dư góa phụ chưa được qua cửa đó, mồm thì nói không thích, không muốn, không được còn có ý định đưa ba cô con gái của Tiền Cúc Hoa về nuôi.

Tiền Cúc Hoa cảm thấy vô cùng ghê tởm.

Dư góa phụ dát vàng lên mặt cô ta hay sao? Cô ta không muốn đổi họ tên cho ba đứa con gái của Tiền Cúc Hoa là muốn đưa Đại nha đầu, Nhị nha đầu và Tam nha đầu về bao bọc đứa con trai bảo bối còn đang nằm trong bụng cô ta chứ gì?

Tiền Cúc Hoa: "Cô cứ tưởng bở đi, cô muốn để cho Đại nha đầu, Nhị nha đầu và Tam nha đầu làm người giúp việc cho cô chứ gì? Nằm mơ giữa ban ngày! Cô còn dám nói muốn đưa ba đứa nó về nuôi nữa thì tôi sẽ lên công xã hỏi cho ra lẽ, cô và Điền Đại Trụ có con trước khi cưới có tính là loại quan hệ nam nữ bất chính hay không?"

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right