Chương 141: Thời thế khó khăn

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 4,091 lượt đọc

Chương 141: Thời thế khó khăn

Vương Anh lại đây là để chống lưng cho thế trận của Tiền Cúc Hoa, trong lòng cô cũng xuất hiện gợn sóng lo lắng. Nhưng đứng ở đây xem một lát cô đã nhận ra bản thân mình thật là nông cạn. Hiện giờ Tiền Cúc Hoa đã khác trước rất nhiều, chị ta đã dùng những từ ngữ mạnh mẽ để lấn áp đối phương.

Chị ta vừa mới nói một phát đã chạm đến chỗ đau của Dư góa phụ và Điền Đại Trụ.

Mặc dù nói hai người này có con trước khi cưới là điều cực kỳ khó nghe nhưng người đàn ông vừa mới ly hôn vợ và góa phụ có chuyện gì ai mà biết được, mọi người ở đây ai ai cũng là người ham vui thích, yêu náo nhiệt.

Nhưng nếu có người cho rằng Điền Đại Trụ đi ăn vụng bên ngoài thì không đơn giản hơn tí nào.

Giờ việc ở nông thôn phần lớn gặp phải loại tình huống như thế này, dân không báo thì sẽ chẳng có ai đi tra xét. Chuyện nam nữ gian dâm này nếu có người chủ động đi tra xét thì không khác gì xác định mối quan hệ không được đưa ra ánh sáng này, đến lúc đó sẽ thế nào?

Nhốt Dư góa phụ lại? Cô ta đang mang thai đó!

Mà Điền Đại Trụ thì trong nhà nghèo đến nỗi không có một xu dính túi, có trừng phạt anh ta thì có được chỗ nào đâu.

Cho nên sẽ không có ai nhìn chằm chằm vào việc này đâu, trên đại đội quanh đi quẩn lại đều xem nhau như người thân, còn có một số nam nữ có mối quan hệ bất chính như này nữa, nếu lần này mà quản thì sau này e rằng sẽ có rất nhiều chuyện máu chó được phơi bày. Đừng quên tin tức dâm uế lúc nào cũng nhiều, đặc biệt là ở nông thôn chỉ cần tra là biết, chỉ cần không gặp mặt Điền Hữu Phúc thì không sao.

Nhưng nếu như Tiền Cúc Hoa đi báo cáo thì việc này phải dùng cách khác để nói.

Rốt cuộc cũng có người tới tố cáo nên phải phái người đến điều tra, không những phải điều tra mà còn phải cho ra kết quả. Nếu không với sức nóng như này chỉ cần nhìn người đi báo cáo sẽ làm chuyện càng lớn hơn, xui xẻo hơn chính là phê bình cán bộ ở đây làm không tốt nhiệm vụ.

Lời nói của Tiền Cúc Hoa có hiệu nghiệm ngay lập tức, vừa nói xong đã đẩy lùi sự tức giận của Dư góa phụ.

Vẻ mặt Điền Đại Trụ hiện lên tia đau khổ, anh ta không hiểu tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này.

Tiền Cúc Hoa cứ một hai phải đổi họ tên cho con gái, phản ứng đầu tiên của anh ta chính là Tiền Cúc Hoa đang tức giận, muốn dùng chuyện đổi tên cho con gái buộc anh ta không kết hôn với Dư góa phụ.

Trong lòng anh ta còn chua xót một lúc lâu, cảm thấy Tiền Cúc Hoa đang làm anh ta khó xử.

Anh ta đâu có muốn kết hôn nhưng lại không thể không kết hôn, Dư góa phụ nói bụng cô ta nhòn nhọn nhất định là con trai.

Anh ta đã mong mỏi có một đứa con trai lâu như thế.

Điền Đại Trụ muốn khuyên nhủ Tiền Cúc Hoa dừng lại, đừng làm anh ta khó xử thêm nữa.

Nhưng chờ đến khi Tiền Cúc Hoa mắng Dư góa phụ, cho dù người có đầu óc trì độn như Điền Đại Trụ cũng hiểu rõ, Tiền Cúc Hoa không hề buộc anh ta hủy kết hôn với Dư góa phụ mà là muốn rạch rõ giới hạn với anh ta!

Điền Đại Trụ khó lòng mà nghĩ được thấu đáo, Dư góa phụ và mẹ của cô ta cứ nói đưa hai cô con gái về thì hơn.

Điều này làm Điền Đại Trụ không biết nên làm thế nào cho đúng cho vừa ý hai bên.

Giờ thì tốt rồi, anh ta không cần phải đưa ra quyết định nữa, Tiền Cúc Hoa đã nói rõ nhất định phải sửa lại họ tên cho con gái, nếu không được thì sẽ làm lớn chuyện lên, tóm lại, chị ta phải sửa lại họ tên.

Điền Đại Trụ cúi đầu: "Cúc Hoa, cô đừng làm loạn nữa... Tôi đồng ý với cô là được chứ gì? Ba đứa con gái đó cô muốn đưa đi thì đưa đi đi, tôi không quan tâm đâu. Cô muốn thế nào thì cứ như thế ấy."

Dư góa phụ cũng không tức giận như trong tưởng tượng của người khác, cô ta tỏ vẻ không sao chỉ nhún vai một cái. Bản thân cô ta khi nháo trận này cũng mang theo tâm thế được sao dùng vậy, nếu thắng thì sau này trong nhà có thêm hai người ở không thông thạo chuyên môn, có thể giúp đỡ làm việc, tới tuổi cập kê còn được đếm thêm tiền hỏi cưới. Nếu thua thì cứ thua thôi dù sao không mất miếng thịt nào.

Chỉ là hơi mất mặt một chút cũng không có gì ghê gớm. So với chiếm được chỗ tốt thì vứt người này cũng không tính là gì.

Ngực Tiền Cúc Hoa phập phồng lên xuống liên tục, vừa nãy chị ta cãi nhau với Dư góa phụ chỉ hơi nóng nảy đến tận lúc này khi nghe mấy lời mà Điền Đại Trụ nói chị ta cảm thấy bản thân như sắp nổ tung.

Đó cũng là con gái của anh ta đấy!

Ba đứa con gái, Điền Đại Trụ chưa từng hỏi con thế nào, lúc ly hôn càng không đến thăm chúng nó. Hiện giờ khi cãi nhau về việc đổi họ tên cho con anh ta cũng chỉ nói cho xong việc, ngăn cản hai người đàn bà đánh nhau, anh ta chưa từng đặt ba đứa con vào trong lòng mà suy nghĩ cho bọn nó!

Tiền Cúc Hoa cười lạnh một tiếng, kéo ba cô con gái đi tìm bí thư chi bộ để đổi họ tên.

Trò khôi hài đầu voi đuôi chuột này cứ thế kết thúc, màn che được kéo xuống một cách nhẹ nhàng, mọi người xung quanh vẫn còn đắm chìm vào những câu từ mắng chửi trước đó vẫn chưa lấy lại sự bình tĩnh.

Từ trước đến nay ở đại đội chưa có ai ly hôn cả, tất nhiên cũng chưa từng có cảnh tượng vợ trước mắng vợ sau của chồng như thế, cho nên tất cả mọi người đều cảm thấy được mở mang tầm mắt.

Ai nấy đều đi về nhà mình, Vương Anh suy nghĩ đến việc bảo Hạnh Hoa đi bắt mạch cho Dư góa phụ, dù sao nếu cho Hạnh Hoa đi làm bà đỡ đẻ thì nên cho cô ấy tiếp xúc với thai phụ ở trong đại đội sớm một chút, dù sao cũng không phải là chuyện xấu.

Sắc mặt của Dư góa phụ cực kỳ không vui: "Tôi không cần, cơ thể tôi đang rất khỏe mạnh cần gì phải bắt mạch, lỡ có sai sót gì đó thì sao?"

Vương Anh: "Đúng là kỳ lạ thật đấy! Bệnh tật là từ người mình mà ra có liên quan gì tới việc bắt mạch chứ? Đó có phải do bắt mạch mà thành đâu? Cô không muốn kiểm tra xem cơ thể của mẹ con cô có khỏe hay không à?"

Dư góa phụ sống chết không muốn bắt mạch, kéo mẹ mình đi nhanh: "Tôi không cần! Cô hay đi cùng Tiền Cúc Hoa, ai biết được có phải cô muốn hại tôi hay không. cô đừng lại đây, tôi không cần cô bắt mạch cho tôi."

Dư góa phụ và mẹ của cô ta nhanh chóng chạy đi, bước chân thoăn thoắt nhìn không giống như là người đang mang thai.

Vương Anh chỉ có thể nhún vai với Ngô Quế Hoa.

Ngô Quế Hoa như đang suy nghĩ điều gì đó, một lúc sau mới nói: "Không cần để ý đến cô ta, nếu cô ta đã không muốn bắt mạch thì thôi dù sao cũng không phải là chúng ta cầu xin cô ta."

Vậy thì bà ta càng được khỏe, gọi Vương Anh tới là vì sợ sẽ xảy ra chuyện gì không may đương nhiên cũng muốn cho Hạnh Hoa đi theo học hỏi đôi chút kiến thức.

Nếu đối phương đã tỏ vẻ không vui vậy cứ kệ cô ta đi.

Vương Anh chờ Tiền Cúc Hoa đi ra, ba cô con gái đã được sửa tên thành Tiền Mạch Miêu, Tiền Mạch Tuệ và Tiền Mạch Nha, cô đưa cho hai đứa lớn mỗi đứa một viên kẹo đường xem như là chúc mừng hai cô bé cuối cùng cũng đã có tên của mình.

Tiền Mạch Miêu cười cong mắt nói cảm ơn sau đó đi theo Tiền Cúc Hoa về nhà ở sau núi.

Ngày hôm sau, Điền Đại Trụ và Dư góa phụ làm lễ cưới hỏi, mẹ của Dư góa phụ cũng theo đó vào ở trong nhà của Điền Đại Trụ mang danh nghĩa là giúp đỡ con gái khi mang thai.

Nhân lúc nhiệt độ không khí đang lên cao, Vương Anh lên núi để thăm nơi trồng dược của mình, có Trình Ngọc chăm sóc tỉ mỉ khu vườn trồng dược liệu càng ngày càng xanh tươi, tươi tốt.

Vương Anh hái một ít dược liệu xuống, chuẩn bị đi vào trong huyện thành vào ngày nắng ấm, một là đi đưa dược liệu cho người ta hai là đi mua thuốc.

Đúng vậy chính là mua thuốc. Vương Anh đang tính đi mua nguyên liệu về làm mặt nạ để đắp mặt.

Lúc trước cô tự tay làm mặt nạ thấy dùng rất ổn, trong khoảng thời gian này làn da của cô càng trắng hơn nhiều, nhìn trắng hơn so với mấy cô gái ở trong huyện thành.

Vì thế Vương Anh quyết định tự mình làm thêm vài tấm mặt nạ nữa sau đó đưa cho người nhà dùng xem sao.

Vương Anh đạp xe đi vào huyện thành, vẫn là con đường cũ, tới bệnh viện trước rồi mới đến tiệm cơm đưa rau khô cho Trần Đông.

Trần Đông nhìn thấy xung quanh không có ai chỉ có mình Vương Anh nên túm Vương Anh lại một góc rồi hỏi: "Anh nha đầu, có phải trên đại đội của con mới gặp mưa đá trong mùa xuân năm nay đúng không?"

Vương Anh gật gật đầu: "Đúng vậy, mấy công xã xung quanh cũng gặp phải mưa đá, đại đội của con thì đỡ hơn chút, nhà ở không bị tan nát như công xã bên cạnh, hoa màu còn có thể trồng lại được."

Trần Đông cau mày: "Sao sư phụ nghe nói mấy công xã xung quanh không kịp trồng lại lương thực?"

Vương Anh: "Đúng là không trồng lại được, nghe nói lúc đó bởi vì từng tầng lớp đá rơi xuống rất nhiều đợi đến khi trồng lại thì toàn đá nên không thể làm được. Có đại đội vì đá rơi trúng quá đà nên để lại từng lỗ hổng lớn ở nhà ở rồi thêm cả ruộng đất nữa."

Trần Đông xoa tay, đi quanh quanh: "Vậy thì không tốt tí nào, nếu thế thì mọi chuyện của sư phụ cũng không thành mất. Con về nói với tên nhóc Từ Sương một chút, nhân lúc này gặt ít lúa mạch với đưa rau khô hàng khô đến cho sư phụ, qua bảy tháng lại lấy bởi vì năm nay sẽ không còn dễ dàng nữa đâu."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right