Chương 142: Mua lương thực chợ đen

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 4,085 lượt đọc

Chương 142: Mua lương thực chợ đen

Vương Anh: "Tại sao ạ?"

Trần Đông thở dài: "Con không hiểu cái này đâu, loại chuyện đầu cơ trục lợi này bình thường rất nguy hiểm, chúng ta đều làm kín đáo hết sức có thể nhưng đó cũng là điều có lợi. Có điều lúc gặp phải thiên tai thì không thể làm được cái này. Con cứ nghĩ đi một khi có thiên tai giá cả chợ đen sẽ nâng cao hơn gấp nhiều lần. Nếu sư phụ không theo đó mà tăng giá lên nhất định sẽ có nhiều người tới mua, đến lúc đó những người không bán được sẽ đi báo cáo, chỉ cần báo một cái thôi là đi tong. Nhưng nếu sư phụ theo đó mà nâng giá lên, lần đầu tiên được trôi qua suôn sẻ, rồi cứ thế nâng giá cao lên dần đến lúc đó chẳng phải sẽ có người đến điều tra hay sao? Lương thực là điểm mấu chốt ở toàn bộ địa phương, nếu muốn báo cáo việc thiếu lương thực thì nơi đầu tiên bọn họ đi tra chính là chợ đen."

Trần Đông dứt khoát đưa ra giải pháp: "Nói với Từ Sương rằng bên này không cần phải lo, chúng ta không bán lương thực nhiều, chỉ là rau khô với hàng khô mà thôi, cùng lắm thì đến mùa sau gặt lúa mạch là được."

Vương Anh cũng đã hiểu được sự việc này rất cấp bách, hơn nữa cô có thể nghĩ đến việc phòng chống dịch bệnh nhưng việc liên quan đến độ mẫn cảm với lương thực này cô không thể bằng người có kinh nghiệm thâm niên như Trần Đông được. Những người đói khổ chân chính, đối với họ sản lượng cao nhất mà họ có thể làm ra chính là mấy cân lương thực.

Vương Anh: "Được ạ, sư phụ viết ra giấy cho con được không ạ? Không viết yêu cầu của người khác, chỉ viết mấy thứ sư phụ cần ra, con sẽ nói với Từ Sương chuẩn bị cho sư phụ."

Nếu nông thôn thu hoạch không tốt thì cuộc sống ở huyện thành sẽ không được ổn. Đến lúc đó ít nhất phải có một đến hai tháng tất cả lâm vào hoàn cảnh đói bụng.

Trần Đông vỗ cái bụng to của mình: "Không cần đâu, bên này sư phụ không thiếu cái gì cả, với lại sư phụ cũng không vội, con cứ về nói lại với Từ Sương những gì mà vừa nãy sư phụ dặn là được. Đúng rồi, đúng lúc có con ở đây sư phụ đưa cho con cái này."

Vương Anh nhận lấy, ánh mắt vui vẻ, nở nụ cười tươi, đây là một tấm phiếu máy may.

Trần Đông vẫn còn đang lải nhải: "Lần này không cho tên nhóc Từ Sương đó tiền nữa, tấm phiếu này khó lấy chết đi được, hiếm lắm đó, ta dặn bao nhiêu người, để họ đi đến mấy huyện thành mới lấy được cho ta đấy."

Sao Vương Anh không biết tấm phiếu máy may này cực kỳ quý giá chứ? Cô nhanh nhẹn nói lời cảm ơn. Trước đó cứ nói là phải đi mua máy may nhưng đáng tiếc là không có phiếu, may mắn lắm đến hôm nay cuối cùng cũng có rồi.

Nghe tin xấu xong lấy được tin tốt trong lòng Vương Anh cân bằng lại đôi chút. Cô vui vẻ đạp xe về nhà, trong đầu toàn nghĩ về tấm phiếu máy may này.

Từ lão thái là người rất thích may vá, có thêm máy móc thì trong nhà không cần phải lấy kim chỉ ra khâu quần áo nữa, thậm chí trong nhà có thể làm thêm mấy tấm chăn ga vỏ giường.

Hiện giờ cứ như thế này thì cái gì cũng tốt, khăn trải giường chỉ có một cái, dù muốn thay cũng không dám, chỉ dám nhân lúc trời nắng đẹp giặt sạch phơi nhanh ra ngoài, phơi từ sáng đến tối mới khô.

Vương Anh nghĩ như thế đôi chân càng dùng sức đạp nhanh trên đường hơn.

Đang đi trên đường, ánh mắt Vương Anh thấy một bóng dáng quen thuộc đang ở đầu ngõ.

Vương Anh dừng xe lại, không bao lâu sau người kia đi từ sau ngõ đi ra ngoài. Theo sau cô ta còn có một người đàn ông đang đẩy xe đạp.

Hai người một trước một sau đi ra, nhìn như một đôi vợ chồng bình thường, sau xe còn đèo khá nhiều đồ làm cho cái xe lệch về một bên.

Vương Anh đi tiếp, không nhìn nữa nhưng cô vẫn có hơi mơ hồ.

Sao Vương Linh Linh lại đi vào huyện thành? Cô ta đang làm gì ở đây? Mà người đàn ông kia là ai?

Vương Linh Linh nhìn xung quanh không có ai, nhanh như chớp mà chui vào ngõ nhỏ của chợ đen, trước khi đi vào còn hít một hơi thật sâu. Không vì cái gì khác, thật sự là do năm ngoái bị bắt một lần, chuyện này đã khắc sâu vào lòng cô ta, mỗi lần đến gần con hẻm nhỏ này đều khiến tim cô ta đập thình thịch.

Vương Linh Linh tìm thấy một người đứng ở ven đường đội mũ rơm, mang một cái sọt lớn, thấp giọng hỏi: "Cái này bán thế nào?"

Người đàn ông hạ thấp chiếc mũ rơm xuống, cũng thấp giọng trả lời cô ta: "Bộ ngô mười hai, bột mì mười tám."

Vương Linh Linh thiếu chút nữa không kiềm được mà hét: "Sao lại đắt như thế!"

Vừa rồi lúc trên phố, cô ta tìm thấy có người bán có mười một!

Người đàn ông đội mũ rơm là tay già đời, căn bản không cho cô ta cơ hội trả giá: "Có muốn mua hay không?"

Sắp đến mùa thu, người đầu óc linh hoạt lại có thể không nhìn ra được năm nay có thể bị mất mùa, giá cả trong thành lúc trước không phải là chín sao, bây giờ sao lại cao thế này? Bây giờ không mua, sau này sẽ còn cao hơn nữa.

Vương Linh Linh trên người có tiền, nhưng vẫn còn do dự, sau đó vẫn cắn răng mua cả rổ: "Bột ngô tôi mua hết. Còn bột mì lấy tôi mười cân."

Người đàn ông đội mũ rơm có chút kinh ngạc, ông ta thường đến thành buôn qua bán lại, tự khắc nhìn ra được người quen tới chợ mua lương thực là người thế nào.

Bọn họ đều là người tính toán chi li, mua một hai cân đều là người hào phóng. Gặp loại muốn mua nhiều, không thể thiếu được màn trả giá, mười cân sẽ phải trả xuống một vài phần tiền.

Cho nên lúc Vương Linh Linh vừa hỏi, ông ta đã hô giá cao, chờ Vương Linh Linh trả giá.

Kết quả đối phương lại đồng ý ngay lập tức?

Vương Linh Linh sợ người đàn ông đổi ý, chỉ vào cái sọt của ông ta nói: "Cái sọt mang lương thực của ông, cho tôi biết giá thật của nó."

Hai cái sọt cô ta mang đến đều đã đầy, bây giờ đương nhiên là muốn mua thêm một cái nữa, dù sao một cái sọt cũng chưa đến một đồng, cô tiêu gần hết tiền rồi, chút ít này thì tính là gì?

Tính tới tính lui, cuối cùng trì hoãn chút lợi nhuận này là không tốt.

Người đàn ông mang mũ rơm dừng một lát.

Đây là lần đầu ông ta nhìn thấy như vậy, hành vi nhìn thì anh dũng nhưng thật ra lại có chút bất cẩn.

Khi đi mua đồ, bản thân muốn bao nhiêu cũng không nói, cứ như vậy mà tùy tùy tiện tiện để người khác nói ít là ít nói nhiều là nhiều?

Người đàn ông không suy nghĩ nhiều, báo bừa giá tiền, Vương Linh Linh cũng kệ, lấy tiền ra đưa rồi xua tay, ý bảo ông ta để cái sọt lại rồi rời đi.

Ông ta cầm lấy tiền, bóng người nhanh chóng biến mất ở con hẻm nhỏ.

Vương Linh Linh mua lương thực không thèm nhìn giá, tất cả đều lọt vào tầm mắt của Lý Thanh.

Lý Thanh, là anh rể của Vương Linh Linh, là chồng của Vương Bình Bình.

Lý Thanh muốn nói gì đó, lại chần chờ nửa ngày vẫn chưa nói. Nhận lấy lương thực của Vương Linh Linh đã mua, anh ta đặt lên ghế sau xe đạp, trái phải mỗi bên treo một cái sọt, trên người còn mang một cái.

Vương Linh Linh nhìn thấy thì không có gì thiếu, vừa lòng vỗ tay: "Đi thôi, về trước. Chờ mai lại đến."

Lý Thanh lại thật sự cũng có chút lo lắng: "Linh Linh này, có phải là mua quá nhiều rồi không, mấy ngày nay chúng ta mua đã sắp gần một trăm cân rồi... Trong nhà chúng ta, sương phòng đã chứa đầy hết rồi, nếu mua cũng không chứa hết được."

Vương Linh Linh chướng mắt cái bộ dạng yếu đuối này của anh rể, đặc biệt ở đời trước, nam nhân hèn nhát này sau vài chục năm ở cùng với Vương Bình Bình vẫn không có con. Sau này vì bệnh lao mà đã mất sớm, Vương Bình Bình vì thế mà tái giá.

Đến tháng thứ hai tái giá, Vương Bình Bình cầm theo xẻng muốn đi cạy mộ Lý Thanh và Lý lão thái.

Vì sao ư?

Sau này Vương Linh mới biết được là vì Lý Thanh là một người yếu sinh lý.

Vương Linh Linh chướng mắt cái bộ dạng yếu đuối của anh rể, đặc biệt ở đời trước, này nam nhân hèn nhát qua vài thập niên, cùng tỷ tỷ Vương Bình Bình vẫn không có con. Sau lại là vì bệnh lao nên chết sớm, Vương Bình Bình vì thế đã tái giá.

Vương Bình Bình trước khi gả chồng là một đại khuê nữ hoa cúc không ra ngoài, sau khi kết hôn lại bị lừa gạt rằng chuyện nam nữ đó chính là nằm cùng một giường. Không có con không tệ với chị ta chút nào!

Chị ta bị Lý bà tử lừa gạt hơn nửa đời, thật sự nghĩ mình không thể sinh mới vâng vâng dạ dạ.

Ai mà ngờ sau khi tái giá mới biết được chuyện đó không phải thật!

Lý Thanh luôn biết rõ bản thân mình không bình thường, trong lòng Lý lão thái hẳn là biết vô cùng rõ ràng.

Cho nên hai mẹ con đều chọn Vương Bình Bình, cô con dâu ở nông thôn, vì muốn dễ xử lý, có thể cho Lý Thanh một cuộc sống thích hợp.

Vương Linh Linh chướng mắt Lý Thanh mười phần, Lý Thanh trong mắt cô ta, không khác thái giám chút nào.

Người này cũng có thể gọi là đàn ông?

Nhưng cô ta cũng không có đem chân tướng nói cho Vương Bình Bình, vì cuối cùng cô ta muốn cùng Lý Gia hợp tác thu mua lương thực. Cô ta không có được nhẫn vàng của Trình Thục Phân, tiền ít đến đáng thương, chỉ có thể chiếm lợi lớn từ Lý gia. Cho nên không muốn xé rách quan hệ giữa mình và Lý gia.

Vương Linh Linh cùng Lý bà tử thỏa thuận với nhau, khi hai người bán lương thực, chia bảy ba, Lý gia lấy bảy, Vương Linh Linh chiếm ba. Là vì Vương Linh Linh có hộ khẩu ở nông thôn, sau này bán lương thực, không thể dính dáng đến người nhà Lý gia, bằng không có khác nào làm công nhân cho Lý gia đâu, sẽ mất việc bán lương thực.

Tuy nhiên, Vương Linh Linh ngoài miệng thì đồng ý, nhưng trong lòng lại không vui.

Cô ta bận trước bận sau, chịu khổ chịu tội nhất, Lý gia chỉ đứng cổ vũ, giúp đỡ tạm thời giữ một chút lương thực, lại muốn có bảy phần?

Nghĩ hay quá đi!

Vương Linh Linh suy nghĩ, việc Lý Thanh là một tên thái giám, cô ta không nói cho Vương Bình Bình, cô ta dự tính sẽ lấy cái này để mặc cả Lý lão thái.

Đến lúc đó nói thế nào cũng phải chia đôi, nếu đối phương không đáp ứng, cô ta sẽ đem chuyện của Lý Thanh nói ra hết.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right