Chương 146: Dặn dò
Từ Sương tính toán thời gian, anh nói: "Cũng gần như thế, tháng sau con sẽ đi thi, thuận đường chúng ta sẽ mua máy may. Chúng ta cùng nhau đi. Con sẽ gửi đồ cho sư phụ, chúng ta sẽ không vào thành trong hai tháng tới."
Từ Sương thi trước, người đưa ra quyết định không ai khác, chính là Trần Đông.
Trần Đông cảm thấy lương thực sẽ dao động nhưng cũng không nghĩ đến sau này sẽ bị đẩy lên đầu ngọn sóng, dù sao lần này thi cũng chỉ có năm người, làm càng sớm càng tốt.
Vương Anh nghe trong một lát, cô hỏi: "Sư phụ kiêm giám khảo sao? Không thể trốn tránh một chút? Nếu người khác nói anh biết đề thì sao?"
Từ Sương: "Các câu trong đề chấm điểm cơ bản là giống nhau, có biết hay không biết thì cũng như vậy thôi."
Đầu bếp quan trọng về tay nghề, đặc biệt là thi chứng chỉ đầu bếp cấp hai cũng chỉ là kiến thức căn bản. Không cần phải minh bạch chuyện gì cả.
Vương Anh: "Anh thi cái gì?"
Từ Sương: "Cắt, chế biến thức ăn, tự điển món ăn, nguyên liệu, đây là bài thi cấp hai."
Cụ thể, Từ Sương giải thích: "Như bài thi cắt, kiểm tra chính là kiểm về phối màu, tạo hình, sắp xếp. Đề giống nhau, đều chung về món rau trộn, tự mình lấy nguyên liệu để cắt, chọn hình dáng tốt, hình dạng muốn xem phụ thuộc vào kỹ năng dùng dao. Chế biến thức ăn thì chính là chiên rán nổ hấp rang luộc và quay mấy thứ này chọn ngẫu nhiên. Khó hơn là chiên đầu gan hoặc cắt lát gà. Tự điển món ăn là món ăn mình chuẩn bị tốt nhất, được nhất vẫn là nên chuẩn bị món ăn nổi danh ở bản địa. Nguyên liệu thì chính là xử lý gà vịt ngỗng, bao gồm các loại sơ chế, làm nước sốt, đây cũng là một món ăn."
Vương Anh lần đầu nghe nói chứng chỉ đầu bếp là thi như thế, vô cùng mới lạ: "Có nghĩa là anh phải tự chuẩn bị vài thứ, còn phải thi một số bài kiểm tra tại chỗ phải không? Hóa ra thi cấp hai lại khó như thế?"
Theo lời của Từ Sương, thì cuộc thi này không hề dễ dàng một chút nào. Vốn dĩ Vương Anh còn tưởng thi chứng chỉ cấp hai rất dễ để qua, bây giờ biết được, là vô cùng khó.
Từ Sương: "Cũng còn ổn, chờ đến sau khi thi bậc hai, yêu cầu còn nhiều hơn, còn phải sáng tạo ra món riêng của mình."
Vương Anh trợn tròn mắt: "Vậy mấy ngày nay ở nhà anh cũng thử mấy thứ này đúng không?"
Từ Sương cười: "Đương nhiên rồi."
Vương Anh giơ đũa: "Vậy em làm giám khảo khẳng định muốn nếm thử từ lâu!"
Vài người trong phòng cũng cười rộ lên
Từ Lão thái cũng phụ họa theo: "Con có thể kêu Vương Anh đánh giá cho con, lưỡi của con bé cũng lanh lắm."
Ở chung lâu rồi, Từ lão thái cũng biết Vương Anh lắm mồm, nhưng cũng may cô không lãng phí đồ ăn, sẽ không nói là làm không ăn được thì không ăn, mà sẽ cùng Từ Sương bình tĩnh nói. Sương tiểu tử cũng làm theo, mỗi lần còn cầm theo một quyển sổ nhỏ.
Vài người trong phòng cười, bên ngoài truyền đến tiếng của người đưa thư.
"Từ Sương! Từ Sương có nhà không? Có người gửi thư cho cậu!"
Người đưa thư còn nói nhiều thêm hai câu: "Nhà cậu còn có người thân ở Tây Bắc sao? Lá thư này đi đến đây cũng không dễ dàng gì, đi cũng mất hết hai tháng."
Từ lão thái nghe tin thì mắt ướt nhòe, con trai nhỏ ở ngay trước mắt còn có thể thấy như thế nào, con trai lớn thì ở phương xa chịu cực chịu khổ, làm sao có thể khiến cho người làm mẹ này không thể đau lòng cho được?
Vương Anh cùng với người chuyển thư nói hai câu rồi tiễn người đi.
Muốn nói đây hiện tại không phải là hoạt động giải trí, ai cũng có thể tán gẫu với ai, đáng tiếc lúc này nhìn dáng vẻ kích động của Từ lão thái, vẫn nên tiễn người đưa thư đi sớm một chút.
Từ Sương tốt nghiệp sơ trung, có thể đọc thư vô cùng dễ dàng.
"Con ở đây mọi thứ đều tốt, trời ở đây vô cùng cao, gió cũng lớn, còn có mấy loại cừu vàng chạy khắp nơi. Người dân chăn nuôi đều nói, thịt cừu vàng ở đây ăn vô cùng ngon, con chưa ăn qua thịt cừu vàng. Mì xào mẹ đưa tới ngon lắm, nhưng mà có hơi khô, lần sau mẹ nhớ cho thêm chút hồ đào... Nói với mẹ rằng, ở đây mọi thứ đều tốt, còn có cô gái nhỏ cho con trứng gà..."
Từ Minh lải nhải đủ thứ, viết ước chừng khoảng bảy trang giấy.
Khóe mắt Từ lão thái ươn ướt, bà cười mắng: "Đứa nhỏ nghịch ngợm này!"
Tuy Vương Anh chưa thấy qua người anh chồng này nhưng xem qua bức thư có thể cảm giác được niềm vui của người này.
Không phải ai ở Tây Bắc rộng lớn cũng có thể viết cái gì mà thịt dê với trời xanh. Người này không ăn thịt cừu, lại tỉ mỉ mà tả lại quang cảnh chăn nuôi một lần... Lại còn cợt nhả nhắc đến cô gái cho trứng gà.
Trực giác cho Vương Anh biết Từ Minh so với Từ Sương thì vui tính hơn nhiều.
Ở cuối thư Từ Minh còn hỏi đến Vương Anh, cô em dâu chưa thấy mặt, nói rằng sau này sẽ gửi cho cô một cái mũ dương nhung, nói rằng một vài người chăn gia súc biết dệt loại mũ này, trông vô cùng ấm áp.
Trong lòng Vương Anh dễ chịu, cảm thấy con người của Từ Minh thật sự rất chu đáo.
Từ Sương đọc thư xong, Từ lão thái lau nước mắt, vội vàng nói Từ Sương mau viết thư hồi âm.
Vương Anh: "Cái đó khoan hãy vội, mấy ngày nữa chúng ta lại đi gửi đồ, cũng bỏ thư vào luôn, đến lúc đó gửi tất cả đi một lượt luôn."
Từ chỗ bọn họ đến Tây Bắc thật sự là quá vất vả, đi đường phải mất hơn một tháng, đi tới đi lui cũng mất đến ba tháng, thật sự là không thể chờ nổi nữa.
Lần trước gửi mì xào đi, có khả năng bây giờ Từ Minh cũng đã ăn sắp hết rồi, cũng cần gửi thêm một chút nữa. Vương Anh cảm thấy có thể gửi món ăn và đường trắng đi, Tây Bắc dùng bữa khó khăn, nghe qua cách nói của Từ Minh ở trong thư, lương thực ở đó thật ra không thiếu, cái thiếu chỉ là thiếu đồ ăn mà thôi.
Vương Anh nói như thế, Từ Sương cũng đồng ý ngay lập tức, Từ lão thái có chút ngượng ngùng mà nắm tay Vương Anh.
Vương Anh lại cảm thấy không có gì cả, đều là một nhà, ai lại có thể bỏ qua người kia. Hơn nữa, hiện tại Từ Minh lưu lạc đến như thế cũng là quá oan uổng, vốn dĩ anh ấy ở tỉnh làm nghiên cứu vô cùng tốt đẹp, vô duyên vô cớ lại bị đẩy đi Tây Bắc làm việc phí sức. Aiz, có thể giúp thì cứ giúp một chút.
Vương Anh tranh thủ thời gian đi vào trong huyện thành, đi thông báo cho Trình Thục Phân và Trình Ngọc, đồ ăn vẫn luôn là vấn đề nan giải của Trình Ngọc và Trình Thục Phân, hai người ở đại đội không có phần trăm đất, bữa ăn đều dựa vào Tiền Cúc Hoa ở bên kia. Bù lại, Trình Ngọc thường thường sẽ mang vài con vật bắt được trong rừng để ăn thêm.
Vương Anh cảm thấy hẳn là Tiền Cúc Hoa cũng biết Trình Ngọc có thể bắt được cá, nhưng Trình Ngọc lặng lẽ nói cho Vương Anh, Tiền Cúc Hoa chưa từng hỏi con bé bắt được cá ở đâu, ngược lại lần nào cũng giúp đỡ che giấu.
Như thế này là thích hợp, Vương Anh dặn dò Trình Ngọc.
"Gần đây em đi thương lượng với thím Cúc Hoa, mấy người lên núi trộm nhiều dã vật về một chút, cá cũng bắt nhiều lên, có thể đem giấu ở trong thùng nước của thím Cúc Hoa, cũng có thể phơi khô. Dù sao trong nhà có nhiều đồ ăn không có gì là xấu. Rau khô cũng chừa lại một chút..."
Sở dĩ nói cho Trình Ngọc cũng là vì quan hệ hai nhà bây giờ rất tốt, hai bên thường xuyên đến nhà nhau ăn cơm, Vương Anh cảm thấy đồ vật để ở bên Trình Thục Phân không an toàn, nhưng để ở chỗ Tiền Cúc Hoa thì không có vấn đề.
Tiền Cúc Hoa nuôi heo, mùi heo bay khắp nơi, ít người đến đấy, hơn nữa Tiền Cúc Hoa hiện đã nổi tiếng, nhìn thấy có mấy người tham lam đến, chị ta ngay lập tức đi tìm Điền Hữu Phúc cáo trạng có người muốn đến trộm đuôi heo.
Lúc mới đầu nghe thấy Vương Anh cũng thật sự câm nín, trộm đuôi heo là cái tội danh gì?
Nhưng Tiền Cúc Hoa nói, lúc trước chị ta đã sớm nghe qua việc người ta trộm đuôi heo, heo cắt đuôi cũng không chết, đem đuôi heo về nhà còn có thể có thêm được thịt cho bữa ăn. Cho nên có người chằm chằm mà đi trộm đuôi heo.
Có Tiền Cúc Hoa lên tiếng cáo trạng, những tên trộm đó ngay cả cửa cũng không dám bước đến. Bây giờ mà cắt đuôi heo thì chính là cắt đuôi xã hội chủ nghĩa. Không một ai dám làm như thế cả.
Tóm lại có Tiền Cúc Hoa ở đây, giống như một cây Định Hải Thần Châm, Trình Ngọc và Trình Thục phân cũng không vì ở một mình mà bị bắt nạt.
Vương Anh vừa nói như thế, Trình Ngọc đã hiểu ra, cô bé gật đầu đáp ứng; "Một lát nữa em sẽ đi."
Lúc trước chị Anh đã có nói, lương thực năm nay sẽ khan hiếm, muốn cô bé để ý một chút.
Đối với những thứ cần chú ý? Đương nhiên là đã sớm dự trữ.
Trình Ngọc không nói chi tiết với Vương Anh, thật ra cô bé đã sớm tìm một sơn động khô ráo trong núi. Ở trong động, Trình Ngọc để một số loại trái cây và rau dại có thể ăn được mà cô bé đã tìm được, còn có một ít cỏ khô.
Chỗ đó thường là chỗ mà cô bé nghỉ chân. Thỉnh thoảng cô bé cũng sẽ ngủ trưa ở trong đó.
Hiện tại, Trình Ngọc cảm thấy đây là thời điểm bắt đầu đi dự trữ.
Cô bé đã tính toán cả hai bên, trước tiên cho Tiền Cúc Hoa một ít thịt trong nhà và rau dại, sau đó để một ít thịt khô ở bên trong sơn động. Dù sao cũng chỉ có mình Trình Ngọc biết nơi này, lo trước khỏi họa về sao.
Sau khi thông báo với Trình Ngọc, Vương Anh xoa xoa đầu hai chị em Tiền Mạch Miêu, Tiền Mạch Tuệ đang khoa tay múa chân trong phòng.
Cả hai đều đang mặc hai bộ đồ mới, nhưng không phải do Tiền Cúc Hoa may, mà là do nhà mẹ đẻ của Tiền Cúc Hoa chuẩn bị.
Lần trước Tiền Cúc Hoa đã thay đổi họ của ba đứa con gái, sau đó mang theo ba đứa nhỏ, đem sự tình đi nói với nhà mẹ đẻ. Bên nhà mẹ đẻ Tiền Cúc Hoa không ngờ chị ta có thể làm như thế, cả nhà đều sửng sốt. Cuối cùng vẫn là cha của Tiền Cúc Hoa đi tìm tộc thúc Tiền gia, tộc thúc kia hút một hơi thuốc, lên tiếng.
"Theo gia phả, dù sao cũng là theo họ Tiền của chúng ta, đây là tổ tiên. Con về hỏi con gái con, nếu về đại đội nhà ta, bố sẽ đi tìm đại đội trưởng để hỏi một chút."
Lời vừa hỏi ra, Tiền Cúc Hoa đã nhanh chóng một lời cự tuyệt.