Chương 147: Thu xếp xong chuyện đổi tên
Chị ta sửa họ cho con, không phải vì muốn nhận tổ quy tông, chỉ là thuần túy muốn con không phải theo họ của Điền Đại Trụ mà thôi.
Về phần gia phả của gia tộc, về nhà mẹ đẻ, chị ta cũng không vui. Trở về để làm gì? Nhà mẹ đẻ đã sớm không phải nhà của chị ta, chị dâu vào cửa, anh hai thành gia, nơi đó đã thành nhà của anh chị. Không phải là nhà của Tiền Cúc Hoa. Nhà chị ta dựa vào núi mà sống, chị ta có bạn bè ở đó.
Tiền Cúc Hoa đem theo con trở về nói một tiếng, là muốn nói cho cha mẹ một công đạo, để tránh cho những người trong đại đội của nhà mình nhìn vào lại đoán già đoán non, lại nói lung tung.
Cha Tiền Cúc Hoa chuyển tin cho tộc trưởng, tộc trưởng cũng không so đo, nhưng lại chuyển cho cha Tiền Cúc Hoa một câu.
"Chỉ cần theo họ của chúng ta thì chính là người của Tiền gia, không quan tâm là con trai hay là con gái, sau này hai vợ chồng các người vẫn nên làm thêm chút ít điểm tâm, phụ cho con gái hai người một chút, con bé một mình nuôi ba đứa nhỏ cũng không dễ dàng gì."
Về phần gia phả, người một đi không trở lại, cái này cũng không cần. Ai biết được sao này con gái Tiền gia có còn tái giá hay không.
Cha mẹ Tiền Cúc Hoa trở về, cảm thấy cũng là ý tứ này.
Con cái ít khi theo họ mẹ, đã theo rồi thì ông bà ngoại cũng nên có chút thái độ biểu hiện ra.
Không, trước sự không vui của chị dâu Tiền Cúc Hoa, mẹ Tiền Cúc Hoa tìm thấy một mảnh vải lớn trong nhà chuẩn bị làm chăn đơn ở nhà, làm thành áo khoác cho hai đứa nhỏ, mỗi đứa một cái.
Tuy rằng không phải là thứ nguyên liệu gì tốt, nhưng cũng là lần đầu tiên.
Từ sau khi Tiền Cúc Hoa kết hôn, đây là lần đầu tiên nhận được đồ từ nhà mẹ đẻ đến, trong lòng chị ta cảm thấy có chút bối rối.
Nhưng mà hai chị em Mạch Miêu và Mạch Tuệ không cảm thấy thế, hai đứa nó lớn như thế rồi, khó mà có một lần mặc đồ mới, nhưng lại không phải là để ăn Tết!
Không chịu cởi bộ đồ đẹp, tóc tết gọn gàng, khuôn mặt sạch sẽ đến mức nhìn vào là thấy thương.
Vương Anh cho hai người mỗi người một viên kẹo, bây giờ cô với mấy đứa con nít giao tiếp nhiều, giống như nhiếp ảnh gia, trong túi lúc nào cũng có mấy viên kẹo.
Mạch Tuệ ngậm kẹo ở trong miệng, gương mặt phồng lên thành một cái túi xách, Mạch Miêu nâng niu cất đi, chuẩn bị lấy về cắn hai nửa, một nửa đưa cho Tiền Cúc Hoa, một nửa cho bản thân mình ăn.
Thời gian này Tiền Cúc Hoa cũng rất bận rộn, đại đội trưởng đã lên tiếng, trước khi trồng gặt sẽ cần tế một con heo, nếu nó có thể nặng một trăm năm mươi cân thì cộng điểm cho chị ta, Tiền Cúc Hoa vội vàng chăm heo mong nó sẽ béo lên, mong mỏi nuôi được một con heo một trăm năm mươi cân.
Vương Anh đi lấy nước suối linh như thường lệ, lúc này mới thảnh thảnh thơi thơi mà đi về nhà.
Thời gian trôi qua thật nhanh chóng, chưa qua được mấy ngày đã đến thời gian vào thành.
Lần này vào trong thành phải làm rất nhiều chuyện, đầu tiên là đi gửi đồ cho Từ Minh, rồi phải đi đưa rau khô cho Trần Đông, còn phải tham gia khảo thí, rồi còn phải đi mua máy may nữa.
Tính toán thời gian, một ngày chắc chắn không đủ, chuyện khảo thí của Từ Sương phải mất hơn nửa ngày, huống chi, cuộc thi phải đến sáng sớm mới bắt đầu.
Vương Anh đề nghị đi huyện ở một đêm, rồi mọi chuyện làm trong hai ngày.
Từ Sương đi thi, chỉ có thể ở trong nhà của Trần Đông, Vương Anh và Từ lão thái thì không thích hợp, hai người chuẩn bị đi ở nhà trọ, dù sao cách nhà Trần Đông không xa cũng có nhà trọ.
Thế là hai người chuẩn bị ra ở trọ, Vương Anh đi tìm Điền Hữu Phúc đưa giấy giới thiệu, nói là muốn đưa Từ lão thái đi bệnh viện ở huyện làm kiểm tra, trực tiếp đưa giấy giới thiệu trong hai ngày. Thuận đường, cô còn mang lên không ít dược liệu tốt nhất gần đây mình đã làm, thậm chí có một ít dược liệu làm không tốt, Vương Anh cũng đem lên luôn.
Bởi vì dự tính hai tháng sau mình sẽ không vào thành đến hai tháng, Vương Anh còn mang đến toàn bộ vé ở nhà, nhân tiện đi mua sắm một đợt.
Mua cái gì đây?
Trong nhà không còn dầu.
Đây là cái vấn đề thiết thực, dầu gia dụng của bọn họ quá phế. Một chén mỡ heo cũng không dùng được bao lâu. Dù mảnh đất riêng trong nhà đã trồng hết cây dầu vẫn không đủ tiêu.
Vương Anh nghĩ mình phải đi vào chợ đen trong thành, đi lấy một số vé dầu.
Ngoài dầu, còn có đường, đường cũng rất khó kiếm. Còn có xà phòng, kem đánh răng...
Tính tới tính lui, vừa ra cửa đã tiêu tốn một đống tiền.
Dù tài sản của Vương Anh lên đến bốn con số cũng không khỏi cảm thấy thật khủng hoảng.
Mua máy may ít nhất cũng phải dùng tới hai trăm, chờ đến lúc trồng gặt xong xuôi, còn phải xây lại gian phòng bên cạnh, chắp vá lung tung như thế, tài sản của gia đình căn bản không thể kinh nổi đống chi tiêu này.
Ở bên này Vương Anh trong lòng tràn đầy sầu lo mà bắt đầu thu thập đồ vật, Từ Sương ở bên kia cũng đã xin nghỉ với Vạn Quốc Đống.
Vạn Quốc Đống khó khăn lắm mới có một tiệm cơm, lần đầu ông ta nghe Từ Sương nói anh muốn đi thi chứng chỉ đầu bếp cấp hai, trong lồng ngực không thể đứng lên được
"Cậu muốn thi chứng chỉ đầu bếp, sao tôi lại không biết?"
Từ Sương: "Tôi chưa nói sao? Lúc trước tôi xin không phải ông đóng dấu sao?"
Vạn Quốc Đống chán nản, thầm mắng Từ Sương là kẻ tiểu nhân. Không phải oog ta không biết, những thứ cần đóng dấu ký tên ở trong tiệm, từ trước đến nay ông ta không bao giờ trực tiếp xem qua sao?
Trình độ của Vạn Quốc Đống không cao, khi lớn tuổi, lúc đọc thứ gì đó vô cùng khó khăn, cho nên ông ta để Từ Sương sửa sang lại hết, ông ta chỉ cần đóng dấu thứ cần đóng dấu, ký tên chỗ cần ký tên.
Ai mà biết lại là một đơn xin đi khảo thí!
Vạn Quốc Đống cảm thấy ngực rất đau, sau những gì đã trải qua vào đầu xuân năm nay, ông ta vô cùng không vừa mắt Từ Sương. Lãnh đạo đã sắp xếp mọi chuyện, anh còn đem chuyện đẩy tới đẩy lui, rõ ràng là trong mắt anh không có coi Vạn Quốc Đống ra cái gì mà!
Ban đầu, vốn là tính toán đợi đến khi Từ Sương qua bài kiểm tra, kết quả đối phương nhanh chóng như thế, ở trong năm nay đã đăng ký.
Điều này làm cho ông ta cảm thấy sợ hãi, tay nghề của Từ Sương rất tốt, chờ đến khi chứng chỉ được cấp, sau khi qua Tết là Từ Sương có thể chuyển lên trên huyện.
Nếu lỡ Từ Sương quay lại báo cáo ông ta thì phải làm sao bây giờ?
Hoặc là thêm một thanh niên sừng sỏ khác thậm chí còn khó nói chuyện hơn, ông ta và Tạ Dược Tiến còn có thể tiếp tục làm ăn không?
Sắc mặt Vạn Quốc Đống trắng bệch, mồ hôi chảy ròng ròng. Ông ta bây giờ không muốn gây khó dễ cho Từ Sương, ông muốn Từ Sương lưu lại. Nếu tính là phải đi thì cũng phải sau khi Tạ Dược Tiến khi chuyển cấp xong. Tạ Dược Tiến trở thành đầu bếp, hai người bọn họ mới có thể tiếp tục hoạt động.
Tốt nhất vẫn là năm nay Từ Sương không cần phải đi thi cái gì mà chứng chỉ cấp hai, coi như làm một đầu bếp cấp ba có gì không ổn sao?
Nhưng hiện tại ông ta cũng không thể nghĩ ra cách gì ngăn cản Từ Sương đi thi chứng chỉ, Từ Sương cầm thư giới thiệu đã đóng dấu thì rời đi ngay lập tức.
Vạn Quốc Đống nản lòng thoái chỉ thì tìm được Tạ Dược Tiến: "Tiểu Tạ, cậu cũng phải nỗ lực hơn đi, tốt nhất là vượt qua kỳ thi sơ cấp năm nay."
Kế hoạch hiện nay chính là để Tạ Dược Tiến tiếp quản công việc của Từ Sương. Không thể để trong tiệm bỏ trống được, rồi lại phải nhờ cấp trên bố trí người đến.
Tạ Dược Tiến phàn nàn, thật ra anh ta cũng muốn tham gia kì thi, nhưng điểm mấu chốt là anh ta thi không qua mà.
Từ Sương không đề cử anh ta, anh ta còn có thể tìm người hỗ trợ để giải quyết, nhưng trước một khoảng thời gian anh ta đi huyện thành tìm đầu bếp, nhờ người nọ hỗ trợ anh ta, ít nhất có thể đưa anh ta qua kì thi sơ khảo.
Nhưng đối phương vừa nói đến nội dung của cuộc thi sơ cấp, anh ta ngay lập tức luống cuống.
Chỉ kỹ thuật xắt rau thôi anh ta cũng không vượt qua được.
Tạ Dược Tiến cười khổ: "Được, lãnh đạo, tôi nhất định nỗ lực."
Phải nỗ lực như thế nào? Hay phải cầu xin Từ Sương đây.
Tạ Dược Tiến cảm thấy bản thân mình gần đây gặp phải toàn chuyện không như ý muốn, đầu tiên là tiến thoái lưỡng nan về chuyện làm tiệc cưới, sau lại vì chuyện khảo chứng hỗn loạn mà bị lửa cháy sém lông mày.
Như cố tình, cả hai cái đều phụ thuộc vào Từ Sương.
Tạ Dược Tiến đến thở dài cũng không có sức để thở.
Từ Sương cầm thư giới thiệu, mang theo một sọt hàng khô, Vương Anh đưa Từ lão thái ra xe, để Từ Sương đạp xe vào thành tìm Trần Đông.
Ba người gặp nhau trong nhà của Trần Đông trên phố.
Đến giờ cơm trưa, tứ hợp viện của Trần Đông vô cùng náo nhiệt, Vương Anh kéo Từ lão thái vào cửa, tại tiền viện đã bị một lão bà tử nhướng mày cản lại, lão bà kia đánh giá Từ lão thái từ trên xuống dưới từ trái sang phải, khiến Từ lão thái cảm thấy không được tự nhiên cực kỳ.
Vương Anh đi lên chắn ở phía trước, đã ngăn cản ánh mắt của đối phương
"Bà à, bà có việc gì sao?"
Lão thái nhướng mày, phi một ngụm nước bọt trên mặt đất: "Hồ ly tinh!"
Vương Anh và Từ lão thái: ???
Đang lúc hai người đang ngơ ra, một lão thái thái khác chen vào: "Ui, Mã lão thái, bà đang làm cái gì đó? Bà thật sự cho mình là bạn già của sư phụ Trần sao? Gặp phụ nữ lớn tuổi tới thì nói lung tung, không biết còn tưởng bà với sư phụ Trần đăng ký kết hôn rồi."
Lời châm chọc này, trong nháy mắt cơ hồ khiến cho Vương Anh hiểu ra rõ ràng.
Ay da, hóa ra là đào hoa của sư phụ Trần nha.
Từ lão thái mang vẻ mặt bất đắc dĩ, bà và Trần Đông không hề liên quan gì đến nhau, đừng thấy Từ Sương ở chỗ Trần Đông học tay nghề, nhưng hai người căn bản không thân!
Nhưng thật ra thì lúc sinh thời cha Từ Sương và Trần Đông đúng là có một ít giao tình.
"Chị này này, bà hiểu lầm tôi rồi. Tôi là mẹ ruột của đồ đệ sư phụ Trần."