Chương 149: “Bạn già” tương lai của Trần Đông
Sáng sớm hôm sau đã đến thời gian mà Từ Sương đi kiểm tra.
Vương Anh đưa Từ lão thái đến tiệm cơm mà Trần Đông đang làm, đến nơi thì gặp Trần Đông và Từ Sương đang đứng nói chuyện với nhau liền đi đến đó. Thuận tiện đi ăn cơm sáng, không thể không nói, cơm ở huyện thành đa dạng với nhiều hơn trên trấn.
Tiệm cơm này mỗi buổi sáng đều có sữa đậu nành, bánh quẩy và bánh bao thịt cho khách tới ăn, còn có thêm tào phớ trắng trắng mềm mềm. Bên cạnh là một sọt bánh có nhân, ngay cả mấy món mặn cũng có, thêm cả bánh rán hành không nhân nữa.
Ở cái tuổi này của Trần Đông nếu không có thịt là không vui, đa số mỗi buổi sáng thức dậy phải múc một muỗng canh gà để uống, bên trong chén là từng miếng thịt gà thơm phưng phức, mềm ngon, hương vị ngọt ngào. Bỏ chút mộc nhĩ, rau kim châm nấu lên là không chê vào đâu được, uống hơn nửa chén lại ăn thêm nửa chén tào phớ. Mùi canh gà nồng đậm kết hợp với tào phớ làm cho đầu óc người ta tỉnh táo rất nhiều.
Vương Anh uống một chén tào phớ, thêm nửa cốc sữa đậu nành trộn cây mỡ lợn và điều phao, bánh quẩy giòn xốp chấm với sữa đậu nành làm mềm đi phần bánh, ăn mềm hơn nóng hổi tuyệt vời.
Từ lão thái: "Nước dùng ở huyện thành vẫn ngon hơn."
Ở trong nhà điều làm bọn họ lo lắng nhất chính là đường và nước, không có thịt thì còn có thể suy nghĩ ra cách để kiếm, nhưng nước và đường thật sự là không có cách nào để lấy ra được. Nếu không phải có Trần Đông hỗ trợ tìm ra phiếu đổi đường thì trong nhà đã sớm hết sạch hai cái này rồi.
Nhưng Vương Anh không cảm thấy như thế, mới sáng sớm cô đã thấy có rất nhiều người mua sữa đậu nành với tào phớ nhưng có ít người mua bánh quẩy và bánh bao thịt.
Trần Đông vui sướng uống sạch nước canh gà với tào phớ xong liếm môi nói: "Em dâu à, em có thể thấy như thế là kém nhưng hằng ngày ở trong huyện thành này có rất nhiều người muốn vào đây ăn đấy.
Mua cái gì cũng phải dùng phiếu, có phiếu rồi chưa chắc đã mua được, phải tranh thủ thời gian mà đoạt lấy. Nước dùng cũng theo đó mà ít đi, mỗi năm cứ theo hạn ngạch là cây hạt dầu phải cầm đi ép lấy dầu, cũng chỉ lấy được rất ít chứ đừng nói về chuyện ép dầu rồi đưa đi làm lương thực."
Trần Đông: "Nhưng ở tiệm cơm của anh nhất định là thoải mái nhất, Từ Sương qua bài kiểm tra rồi có muốn ở lại huyện thành làm việc không? Bầu bạn với ông già này, hằng năm quanh quẩn đi với nhau?"
Trần Đông vẫn luôn muốn Từ Sương vào làm ở huyện thành, một là nơi đây có thể giúp học trò phát triển hết năng suất, hết khả năng của mình, nói thế nào thì ở huyện thành có nhiều bạn bè, đồng học hơn có thể giao lưu học tập.
Từ Sương vừa có thiên phú tốt vừa có năng lực học tập chăm chỉ, Trần Đông chỉ chờ sau khi học trò vào huyện thành là phất lên, dùng hết tinh hoa để chỉ dạy hơn nữa, tốt nhất là dùng sức thi lên cấp cao hơn, như thế có thể giúp người làm sư phụ như ông ấy được thơm lây.
Nói cách khác là ông ấy thèm ăn, Từ Sương ở nông thôn nên mỗi lần ông ấy muốn ăn đồ ăn của học trò nấu cũng khó.
Lúc này Trần Đông mới kịp thời phản ứng lại, vừa nãy ông ấy nói lộ liễu như thế đúng là không thích hợp. Lỡ như dọa cho học trò sợ không muốn vào huyện thành nữa thì sao đây?
Trần Đông vội vàng giải thích: "Từ Sương đã qua kỳ kiểm tra lại được cấp giấy chứng nhận, khi vào làm ở huyện thành thì tiền lương sẽ tăng lên, tiệm cơm chỗ ta có đãi ngộ rất cao đối với những ai đã vượt qua kỳ kiểm tra này, mỗi tháng được nhận ba mươi bảy đồng thêm ít đồ linh tinh tính toán chắc ít nhất cũng là bốn mươi đồng, so với ở trên trấn thì hơn rất nhiều."
Thực ra Từ Sương đã có tính toán vào làm ở huyện thành nhưng anh chuẩn bị đưa cả nhà cùng đến huyện thành ở luôn.
Nếu công việc của Vương Anh không thể giải quyết thì anh không thể vào huyện thành một mình được, hai người ở xa nhau là điều mà anh không hề muốn một chút nào.
Trần Đông vỗ ngực đảm bảo: "Chuyện này thì đơn giản. Con mua cho vợ con một công việc ở đây chẳng phải là được hay sao? Cũng đâu phải là con không mua nổi."
Một công việc ở huyện thành cũng chỉ có bốn đến năm trăm đồng mà thôi, đối với nhà khác số tiền này là rất to rất lớn nhưng đối với Từ Sương là có thể móc ra số tiền này được.
Từ Sương đang im lặng không trả lời, còn Vương Anh thì mỉm cười nói tiếp câu chuyện đang dang dở: "Hiện giờ khoan hãy nói cái này, có lẽ là con sắp được điều đến huyện thành cũng nên. Với lại, sư phụ, vốn dĩ con là bác sĩ mà, giờ sư phụ lại bảo con đi ăn gian như thế con không làm được đâu."
Giờ mua bán công việc là để vào phân xưởng, hoặc là nơi không cần phải có kỹ thuật hay kiến thức gì, cho nhiều tiền là công ăn việc làm ổn định, cho dù có đưa ít đi thì cũng có được nó, với lại sẽ không sợ có người khai báo, bán đứng gì đó. Tất cả đều vì con mình mà tranh đấu chỗ ngon mà thôi.
Nhưng bác sĩ không nằm trong phạm vi này, dù sao nghề này là một nghề cần trình độ kiến thức cao siêu, người muốn vào làm không thiếu nhưng người có thể khám ra bệnh lại cực kỳ ít.
Vương Anh đã xem xét mọi chuyện ở trong lòng, lần này Từ Sương vượt qua bài kiểm tra thuận lợi lấy được giấy chứng nhận đạt được điều kiện để vào huyện thành rồi. Cô cũng nên nắm bắt thời cơ xem ở đâu trong huyện thành có sự tiến bộ để hướng công việc đến đó.
Lúc này Trần Đông mới yên tâm được phần nào: "Vợ chồng son các con cứ tính toán với nhau như thế là ổn rồi, mặc dù ở đại đội mỗi ngày các con sống vui vẻ nhưng chỗ đó không thích hợp với những người trẻ tuổi, vẫn nên đi ra ngoài, đến chỗ lớn để phát triển thì tốt hơn."
Nhanh chóng ăn sáng xong, Trần Đông bắt đầu đi sắp xếp người làm.
Vương Anh hỏi thầm Từ Sương: "Không phải anh nói tay nghề của sư phụ không tốt ư? Sao ông ấy có thể quản lý bếp thế?"
Bản thân Trần Đông không hề lo ngại vì tay nghề của mình chẳng ra sao cũng không phải là người đầu bếp giỏi nhất nhưng bây giờ ông ấy đã là đầu bếp cấp hai, bậc một chưa kiểm tra nên tất nhiên ở tiệm cơm này là người có tiếng nói nhất.
Từ Sương: "Tiệm cơm này trước đây là của nhà sư phụ. Hơn nữa, ông ấy cũng biết cách đối nhân xử thế..."
"Đối nhân" như thế nào không cần nói Vương Anh lập tức hiểu ra.
Trần Đông cười tủm tỉm với một người đàn ông cao to đang xỏ giày rồi nói: "Tô sư phó, chúng ta nên bắt đầu nhỉ? Ông lên gọi Mã sư phó lại đây, chúng ta bàn chuyện thứ tự ra đề đi, hôm nay học trò của tôi cũng đến đây nên tôi ra đề chính không tiện, tôi lấy vị trí sau cùng vậy nhé?"
Thực ra Tô sư phó là người rất thích châm chọc người khác, đừng tưởng chỉ có mỗi phụ nữ mới thích châm chọc nhau, đàn ông cũng có tính đó đấy, khi châm chọc cũng không nhường một tấc!
Nhìn là biết, lúc này chẳng qua Trần Đông nhường một bước, Tô sư phó liền nở nụ cười thật tươi và nói: "Ông đúng là nhỏ mọn, mấy người chúng ta có ai là không dạy cả tá học trò đâu, thỉnh thoảng ai mà chẳng gặp người quen cũ, nếu ông không chiếm trước thì tôi sẽ..."
Ông ta đang nói thì Mã sư phó đã tới đây, theo sau còn có một cái đuôi nhỏ: "Ai da! Lão Trần à, sao ông nói mà không bàn bạc gì hết thế? Lần này rõ ràng là tới lượt tôi, thực đơn tôi cũng đã lên xong cả rồi!"
Trong lòng Trần Đông cười lạnh, Mã sư phó này chính là anh họ của Mã Đại Liên, người hôm qua mắng mẹ chồng lẫn nàng dâu Từ lão thái và Vương Anh ở trước sân đây mà.
Nếu không phải chiếm được chỗ tốt thì Mã Đại Liên và người đàn ông đứng trước mặt này cũng sẽ không đến tiệm cơm này làm việc, cái người tùy tùng đi bên cạnh Mã sư phó chẳng phải là con trai của Mã Đại Liên à?
Trần Đông giả bộ thất thố: "Ồ ồ, tôi đã nói thế sao nhỉ? Tôi chưa nói gì mà, Mã sư phó mong ông hiểu cho, tiệm cơm chúng ta không bao giờ bán hai giá đâu, không phải mọi người đã thương lượng với nhau cả rồi à? Mấy ngày trước ông cũng không nói muốn ra đề mục chính. Hơn nữa, lần này cháu trai họ của ông không phải là cũng thi sao?"
Lời qua tiếng lại, chung quy vẫn là đứng về phía Tô sư phó.
Mã sư phó tức giận tới mức muốn giậm chân, khi ấy ông ta đã nói trước với Trần Đông, sau đó giới thiệu đứa cháu trai họ này một chút, bảo là con trai của Mã Đại Liên. Đã chuẩn bị cho công việc này từ rất lâu rồi, lần này tới thi chứng chỉ cấp ba.
Nhưng trong lòng Mã sư phó biết rõ, tay nghề của tên nhóc này không được bao nhiêu, lúc trước ông ta đã rèn cho hắn nấu vài món ăn, đến lúc đó khi ông ta chiếm lấy phần lên thực đơn là được.
Lúc ấy rõ ràng Trần Đông chưa nói là không được!
Giờ sao lại như thế chứ?
Tô sư phó thờ ơ lạnh nhạt, nhìn hai người kia đấu khẩu với nhau, cả người cảm thấy vô cùng sảng khoái sung sướng.
Tiệm cơm này của bọn họ là tiệm cơm lớn nhất ở huyện thành này, ba đầu bếp đều là những người tài năng, Mã sư phó và Tô sư phó ở cùng một cấp bậc đầu bếp hạng nhất, Trần Đông là đầu bếp cấp hai, nhưng mảnh đất này là do Trần Đông quyên tặng để mở quán cho nên Trần Đông như quản lý trong tiệm, trên thực tế là do hai người Tô sư phó và Mã sư phó kiểm soát phần lớn mọi chuyện.
Thực ra bên cạnh Tô sư phó cũng có người, bởi vì Mã sư phó và Trần Đông quen biết từ lâu, hai người còn là hai cây đại thụ ở đây lâu nhất được cho phòng ở nữa. Còn Tô sư phó ở gian nhà với vợ bên kia đường sắt.
Mà thực tế giờ có quy định, hai vợ chồng chỉ có thể được phân nhà một lần, vợ ông ta đã phân nhà nên Tô sư phó không còn tư cách phân nhà nữa.
Tô sư phó rất vui mừng, dù sao thì đơn vị phân nhà bên kia đường sắt là nhà ngang mà phòng ở tiệm cơm lại là phòng theo kiểu tạp viện.
Nhưng dần dần Tô sư phó đã phát hiện ra điều không ổn.
Ở gần như này nhưng vẫn phải đi đi lại lại thường xuyên, còn Mã sư phó và Trần Đông ở phòng tạp viện đó chỉ cần thò chân một cái, nhấc chân lên cái nữa là đã đến tiệm cơm, với lại còn có thể giao lưu cùng nhau.
Mã sư phó có người bạn thân thiết là Trần Đông đây ở cùng trong đại viện, chắc chắn là hai người thường xuyên qua lại, mối quan hệ chặt chẽ hơn so với ông ta nhiều.
Mấy năm nay Tô sư phó phải chịu biết bao nhiêu tủi thân ở chỗ của Mã sư phó, Mã sư phó luôn làm trò trước mặt ông ta gọi Trần Đông lại rồi nói: "Đêm nay hai ta uống vài ly đi." Nhưng từ trước đến nay chưa bao giờ gọi ông ta cả!
Không phải là ném ông ta ra rìa hay sao?
Trên mặt Tô sư phó không biểu hiện gì nhưng cũng không phải là không có ý kiến trong lòng.
Trần Đông là một con cáo già xảo quyệt, ở tiệm cơm thì không để lộ ra bất cứ vẻ mặt nào nhưng thật ra không hề ngăn Mã sư phó chèn ép người khác.
Tô sư phó bị Mã sư phó chèn ép đủ rồi!
Lần này không biết tên họ Mã này đã làm gì để đắc tội với lão Trần mà lão Trần không thèm chừa mặt mũi cho ông ta thế không biết?
Có điều thế rất hay, chỉ cần hai người này đối chọi gay gắt với nhau thì người được hưởng lợi là Tô sư phó.