Chương 150: Bất tài

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 2,139 lượt đọc

Chương 150: Bất tài

Ông ta nhanh nhẹn bỏ miệng vào: "Mã sư phó, thực ra lão Trần nói không sai, cháu họ của ông lần này thi được đầu bếp cấp ba dù sao thì ông cũng khó tránh khỏi hiềm nghi. Như vậy vừa hay tôi cũng không tranh nữa, giờ hai người lấy thực đơn của nhau, còn lại cứ giao cho người khác. Thế chẳng phải là công bằng à?"

Trần Đông vui mừng nắm chặt tay Tô sư phó: "Lão Tô nói rất đúng, tôi cũng thấy làm thế hay! Đầu óc của ông đúng là nhanh nhạy!"

Tô sư phó mừng rỡ hớn hở: "Đúng không đúng không? Chúng ta đều là người vì nhân dân mà phục vụ, tôi chỉ có thể nghĩ đến đó, nếu lão Trần nói có điều đáng lo ngại thì tôi nhất định phải chí công vô tư."

Mã sư phó: ... 'Ông bớt nói lại vài câu có được không!'

Chí công vô tư, chí công vô tư cái con khỉ!

Có ai mà không biết lão Trần có đứa học trò xuất sắc giỏi giang? Đừng nói là đầu bếp cấp hai, tương lai đứa học trò này của ông ấy có thể lên cấp cao hơn nữa chưa biết chừng.

Mã sư phó muốn kéo tay Trần Đông lại để thương lượng một chút, giờ ông ta hối hận rồi!

Bản thân ỷ vào việc mình có giao tình với Trần Đông mà không đi tặng quà, chỉ nói ngoài miệng!

Ai biết được lão già Trần Đông này tự dưng đổi ý đâu chứ?

Sớm biết thế... Sớm biết thế ông ta đã không tiếc tiền rồi.

Mã sư phó hối hận đến mức xanh ruột.

Ông ta vội vàng muốn đẩy đứa cháu họ này đi lên một phần là vì ở đây toàn là những người sư phụ tài giỏi, mà ông ta ngay cả đứa học trò cũng không có. Năm ngoái học trò của Tô sư phó đã thi lên đầu bếp cấp hai, mấy năm nữa sẽ có tiền đồ rộng mở còn có thể được Tô sư phó nhận vào.

Trần Đông thì không nói, tay nghề của học trò ông ấy quá giỏi, sớm hay muộn cũng sẽ vào huyện thành thôi.

Chỉ có ông ta mang đứa con trai của Mã Đại Liên theo mình mấy năm, cho nó học hành, cảm nhận nhiều năm nhưng ngay cả trình độ của đầu bếp cấp ba tên nhóc này cũng không đạt được.

Mã sư phó cảm thấy mất mặt, càng sợ mọi người xung quanh sẽ chỉ trỏ vào người mình hơn nữa.

Trần Đông chỉ là một đầu bếp cấp hai vậy mà có thể có được người học trò ưu tú mà ông ta đường đường là đầu bếp cấp một lại không thể đào tạo ra được ai?

Cho nên Mã sư phó trong cái khó ló cái khôn nghĩ đến việc nâng đỡ học trò đi lên.

Ai mà ngờ được việc Trần Đông trở mặt!

Mã sư phó: "Lão Trần, lão Trần này, tôi có việc muốn nói với ông..."

Tô sư phó sẽ cho Mã sư phó cơ hội nói chuyện riêng ư?

Đương nhiên là không rồi!

Tô sư phó: "Mã sư phó, sắp bắt đầu thi rồi, có chuyện gì thì chờ đến khi cuộc thi kết thúc rồi hãy tìm Trần sư phó nói sau."

Cứ thế Trần Đông bị hai người đàn ông trái kéo phải lôi đi vào bên trong.

Động tác mạnh mẽ tạo ra tiếng động vang dội ngay cả Vương Anh ở bên ngoài cũng có thể nghe thấy được, cô chọc vào cánh tay của Từ Sương: "Ế, anh cần phải giúp sư làm gì không? Chẳng lẽ sư phụ để mặc mình bị bắt nạt thế à?"

Vương Anh cảm thấy nếu có người ở trước mặt cô dở trò bắt nạt sư phụ Trần Đông thì nhất định không được.

Cô sẽ đi bắt nạt lại hai người kia.

Từ Sương: "Không sao đâu, em đừng lo. Sư phụ sẽ không để bản thân bị thiệt thòi."

Chiêu thức này của Trần Đông đã dùng trong mấy năm qua cũng cân bằng cục diện. Mặc dù Từ Sương không nói nhưng anh hiểu rõ trong lòng.

Trần Đông là tiểu thiếu gia của chế độ xã hội cũ nên chỉ ăn no chờ chết tiếp quản ngôi nhà. Cho nên từ trong thâm tâm ông ấy luôn ám ảnh về việc kiểm soát mọi thứ, luôn để cho mọi việc ở trong tầm ngắm của mình.

Nếu không với một đầu bếp không có tay nghề như ông ấy sao có thể có tiếng nói ở tiệm cơm được?

Vương Anh nghe Từ Sương nhỏ giọng nói như thế lập tức nghẹn họng lại, nhìn anh với vẻ mặt trân trối.

Nhìn vẻ ngoài của Trần Đông như Phật Di Lặc, vừa hiền từ vừa nhân hậu thế mà lại là 'Bạch Thiết Hắc'? Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong, thủ đoạn này so với những thủ đoạn đấu tranh trong khoa ở bệnh viện kiếp trước cô làm không hề thua kém chút nào.

Cứ thế vợ chồng son đứng bên cạnh xem trò đùa ồn ào này.

Trần Đông bị hai người lôi kéo qua lại cuối cùng cũng đưa ra kết quả.

Người chiến thắng là Tô sư phó.

Bỏ qua vẻ mặt như than đen của Mã sư phó, Tô sư phó quyết định tuyên bố rút thăm!

"Nào nào nào, mọi người mau đến đây nào, rút thẻ đã nào! Trước là cấp ba rút sau đó mới là cấp hai nhé!"

Tô sư phó nhướng mày cong mắt.

Ông ta cảm thấy bản thân giờ đây cực kỳ thoải mái!

Mã sư phó chán nản vô cùng, đã tới nông nỗi này rồi ông ta chẳng còn cách nào khác nữa. Ông ta vẫy tay gọi cháu họ của mình lại.

Cuối cùng ông ta vẫn cố ôm chân Phật một lần: "Sợ là con đường lúc trước chú chuẩn bị cho con không dùng được rồi. Con nhớ cho kỹ, Tô sư phó học món ăn của Hồ Nam nên khẩu vị thiên về mấy món Hồ Nam là nhiều. Trần sư phó học mấy món đồ ăn có tính cổ xưa chút. Người ra đề là Tô sư phó nhưng sẽ còn có những người khác cùng ra đề nữa. Nếu không ổn thì cứ từ bỏ bên món Hồ Nam tập trung vào mấy món theo khẩu vị của Trần sư phó. Chỉ cần Trần sư phó thông qua thì bên chú cũng sẽ cho qua. Hai phiếu chống một phiếu thì thắng chắc, còn thêm nữa thì chú có thể đánh cược một lần..."

Mã sư phó dặn dò tất cả cẩn thận, trong lòng vẫn thấp thỏm, mặc dù kiến thức của đầu bếp cấp ba đa phần là cơ bản, đặc biệt là kỹ thuật cắt rau và lửa nấu đồ ăn, gia vị chưa phải là điều quan trọng cốt yếu chỉ xem độ thuần thục của việc hạ dao mà thôi.

Cho nên giờ tên nhóc này có nêm nếm gia vị ngon đến cỡ nào cũng vô dụng.

Cháu trai của ông ta tên là Mã Ủng Quân, vẻ mặt đầy sự tự tin dõng dạc nói: "Chú, chú cứ yên tâm đi! Con nhất định sẽ đậu!"

Mã Ủng Quân rất có lòng tin ở bản thân, đầu bếp cấp ba anh ta chắc chắn sẽ lấy được, Mã sư phó là chú họ của anh ta nhưng chỉ dựa vào thế thì không được.

Cho nên từ lâu anh ta đã chuẩn bị vô cùng đầy đủ!

Mã Ủng Quân đắc ý đến nỗi nếu như anh ta có cái đuôi đằng sau lưng khẳng định một trăm phần trăm nó sẽ vểnh lên trời.

Trước đây anh ta cứ nghĩ bản thân đi thi sẽ rất khó để qua, học nhiều năm như thế đều không đạt được đến trình độ đầu bếp cấp ba. Cho nên anh ta và mẹ của anh ta đã thương lương.

Trong tiệm cơm chỉ có ba đầu bếp, Tô sư phó thì khỏi cần dán mặt vào làm gì, người kia như Hắc Diêm La, nhìn là đủ biết không phải người dễ ở chung. Hơn nữa, Tô sư phó và chú họ của Mã Ủng Quân có mối quan hệ không tốt nếu đến trước mặt Tô sư phó sân si thì chắc chắn sẽ đắc tội với Mã sư phó.

Nếu Tô sư phó khó ở chung vậy chỉ còn lại một người cuối cùng là Trần sư phó.

Mã Ủng Quân nghĩ bản thân phải được hai người cho qua thì mới đậu được, cho nên người còn lại là Trần sư phó.

Nhà anh ta ở trước viện còn nhà Trần sư phó ở sau viện, đây là điểm hoàn cảnh địa lý được ông trời ưu ái cho thêm, là điều tốt. Bản thân Mã Ủng Quân và mẹ của anh ta muốn tặng quà cho Trần Đông, đưa quà thay cho lời nói, mong Trần sư phó nhìn đến mối quan hệ hàng xóm nhà trước người sau mà thông qua cho Mã Ủng Quân.

Nhưng đầu óc Mã Ủng Quân đã nghĩ lại, cái hành động tặng quà này nên dẹp đi thì hơn. Trần sư phó là người già độc thân! Nghe nói trong nhà rất có tiền nữa.

Nếu anh ta để mẹ mình hợp lại cùng Trần Đông, vậy thì không chỉ riêng gì vị trí đầu bếp mà còn có thêm được một người cha kế nhiều tiền!

Nói xa hơn thì Trần sư phó không có con cái, mà ở chỗ hậu viện của nhà ông ấy lại có tới ba căn phòng.

Mã Ủng Quân nói với mẹ mình một hồi sau khi suy nghĩ cẩn thận, Mã Đại Liên cũng cảm thấy rất đúng.

Đừng nhìn Trần Đông xấu xí lại một thân béo ú cục nịch, nhưng hiện giờ người nào béo người đó mới phúc hậu! Không như cả nhà bà ta, cơ thể gầy gò như ma, ăn không đủ ăn, xương còm tong teo nhìn vào đã thấy mất hết phúc rồi.

Mã Đại Liên lập tức đồng ý ở cùng một chỗ với Trần Đông, chưa kể đến việc giải quyết việc làm cho con trai lớn mà sau này còn được cầm tiền lương và phòng ở, như thế tốt gấp mấy lần.

Mã Ủng Quân cũng có ý nghĩ riêng nên anh ta không đem việc của Mã Đại Liên có suy nghĩ đó với Trần Đông nói với Mã sư phó mà chỉ nghĩ đợi việc này thành rồi nói vẫn chưa muộn.

Mẹ anh ta nói với anh ta rằng, mọi chuyện đều được tiến hành hết sức thuận lợi.

Có thể thấy được chẳng bao lâu nữa anh ta và Trần sư phó sẽ thành người một nhà. Cho nên cuộc thi lần này Mã Ủng Quân cảm thấy bản thân có thể nắm chắc.

Thấy dáng vẻ đầy tự tin của Mã Ủng Quân trong lòng Mã sư phó cảm thấy hỗn độn cực kỳ.

Không đúng, đáng lẽ tên nhóc này không nên lấy sự tự tin này để che lấp bản chất vô tài của mình!

Tay nghề của Mã Ủng Quân ra sao chẳng lẽ Mã sư phó không biết? Không chấm được điểm?

Chú đang ở trên cương vị là sư phụ mà lo lắng còn cái tên nhóc như mày lại vỗ ngực bảo đảm bản thân sẽ qua?

Mày qua được à?

Mày có biết bản thân có tài cán gì không?

Mã sư phó giận sôi máu: "Tốt nhất câu nói này không phải do con nói để cho chú yên tâm! Lần này người ra đề là Tô sư phó đó! Trần Đông đó cũng trở mặt với chú rồi mà con còn không mau nỗ lực kiếm điểm thì đừng hòng nghĩ qua được cuộc thi này!"

Ngoài miệng Mã Ủng Quân vâng vâng dạ dạ nhưng không để trong lòng.

Ha! Đó là do sư phụ ngài không biết mối quan hệ giữa con và Trần sư phó mà thôi!

Trần sư phó nhất định sẽ cho con qua!

Có suy nghĩ này chống đỡ nên Mã Ủng Quân tự tin đi lên rút thăm. Không ngờ rút được phần thi đầu tiên.

Đôi lông mày của Mã sư phó nhíu lại, vẻ mặt đau khổ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right