Chương 151: Gia thế Trần Đông

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 745 lượt đọc

Chương 151: Gia thế Trần Đông

Mã Ủng Quân ưỡn ngực đi ra sau bếp bắt đầu phần thi của mình, quả nhiên bị Tô sư phó chèn ép một trận, cả người đồ đầy mồ hôi như tắm.

Tô sư phó: "Cậu đang làm cái quái gì thế hả? Cắt rau hay là cắt sắt thế? Cậu nhìn kỹ thuật cắt rau này của cậu đi! Cho rằng phòng bếp là nơi bằm cỏ hay sao? Khoai tây bị cậu cắt nát bấy đi mất rồi, cậu chưa nghe thấy tiêu chuẩn que diêm bao giờ à? Đầu ngón tay đặt ở bụng khoai tây sau đó thái theo hình que diêm, cho dù không nấu được ngon thì cái cơ bản này phải biết chứ! Còn nữa, ớt mà thái thế này à? Đồ ăn mà cậu chọn là làm rau trộn dưa chuột? Làm món này là để cho người ta cười nhạo tiệm cơm bọn tôi à?"

Ban giám khảo sẽ không nói những lời tàn nhẫn như thế ở trong cuộc thi, dù sao đây là đi thi chứ không phải là dạy học nhưng...

Trần Đông có thể lý giải cho tâm lý của Tô sư phó.

Để cho tên họ Mã này vào bếp làm đồ ăn như này đã là sự vũ nhục đối với người đầu bếp có trình độ ở đây.

Sắc mặt Mã sư phó hết đỏ lại xanh, cho dù ông ta muốn nói đỡ cho Mã Ủng Quân nhưng đúng là không thể nói đỡ được.

Ông ta cũng tức giận lắm chứ, rõ ràng ông ta đã dạy cho Mã Ủng Quân những điều cơ bản này từ lâu nhưng sao Mã Ủng Quân có thể làm thành kiểu này?

Trái dưa chuột kia đáng lẽ sẽ cắt sợi! Kết quả nó lại đem ra một đĩa dưa chuột thái lát, thế là thế nào?

Kết quả không ngoài dự đoán, Tô sư phó cắn đại một miếng, Mã Ủng Quân bị mắng ngập đầu nhưng da mặt anh ta dày nên không thèm để ý, ngược lại chỉ chăm chú nhìn Trần Đông chấm điểm.

Trần Đông cười ha hả, trên tay không do dự đánh vào chỗ không đạt tiêu chuẩn. Mã Ủng Quân sững sờ.

Sao lại thế này, như thế này là không đúng!

Không phải mẹ của anh ta nói rất nhanh sẽ thu phục được Trần sư phó ư? Sao Trần sư phó có thể cho anh ta vào ô không đạt tiêu chuẩn được?

Dưới đả kích này, Mã Ủng Quân cũng không thấy hoang mang khi Mã sư phó cho anh ta không đạt tiêu chuẩn.

Người đầu tiên đã thi xong, Mã sư phó bất chấp tất cả đưa đứa học trò đang ngây người kia đi ra một góc rồi nói chuyện.

"Có phải đầu óc của con có vấn đề hay không? Sao không làm theo như những gì mà chú đã nói từ trước? Nộm dưa chuột chú đã dạy cho con rất nhiều lần rồi mà? Việc đơn giản thế mà làm cũng không xong? Còn trái ớt kia nữa, không phải chú dạy con cách làm dầu ớt rồi sao? Sao con có thể cắt quả ớt thành từng khúc như thế?"

Mã sư phó tức giận đến mức muốn xông máu, ông ta tự hỏi bản thân cũng đã làm đúng chức trách của một vị sư phụ rồi, dạy dỗ hết mình, dạy đứa cháu họ này hết tất cả những gì mà ông ta biết không hề giữ lại cho bản thân cái gì.

Thế mà đối phương báo đáp cho ông ta như vậy đây!

Mã Ủng Quân vẫn còn lẩm bẩm: "Không đúng, không đúng, ông ấy không thể cho con vào ô không đạt tiêu chuẩn được. Mẹ con nói..."

Mã Ủng Quân không thể nào hiểu được ngay cả Mã sư phó anh ta cũng chẳng thèm để ý tới, anh ta không rõ vì sao Trần sư phó không cho anh ta qua.

Mã sư phó: "Chú không nói thì chẳng lẽ con không biết điểm số của mình à? Con làm món ăn với những nguyên liệu nát thế kia, cắt rau như cắt sắt, chú mà cho con điểm thì đúng là quá nhục!"

Mã Ủng Quân vẫn lải nhải, Mã sư phó dần dần nghe ra hỏi lại: "Con nói cái gì? Mẹ con nói gì?"

Mã Ủng Quân kích động nhìn Mã sư phó, máy móc trả lời: "Mẹ con nói rất nhanh bà ấy sẽ thành đôi với Trần sư phó, Trần sư phó sẽ trở thành cha kế của con... Sư phụ, sư phụ nói xem Trần sư phó sắp thành cha kế của con rồi sao ông ấy có thể đánh con trượt được, sao ông ấy có thể cho con vào ô không đạt tiêu chuẩn được? Đáng lẽ ra..."

Mã sư phó nhìn đứa học trò đang ngây ngốc nói ra những lời khó hiểu kia.

Trách không được!

Khó trách Trần Đông kia phản bội ông ta!

Khó trách Trần Đông và Tô sư phó về chung một phe!

Hóa ra là do hai mẹ con các người làm ra chuyện tốt này!

Mã sư phó tức giận, cả người run rẩy, tức đến khung cảnh trước mắt như biến thành màu đen.

Ông ta không tài nào tưởng tượng được rằng bản thân cố gắng đi tìm con đường rộng mở cho học trò nhưng thật ra đứa học trò này lại đưa theo mẹ của hắn kéo chân ông ta lại. Càng không ngờ hai người đó lại dùng cách thức khó hiểu như thế để kéo chân ông ta.

Cái tên Trần Đông đó là người cần tìm bạn già à?

Chẳng qua là ông già đó có thói quen ở một mình mà thôi, nếu không thì chỉ cần Trần Đông thả chút tin tức ra ngoài, bà mối khắp huyện thành nhất định sẽ đạp cửa tới nhà hỏi han vài câu.

Với lại, Mã Đại Liên, mẹ của Mã Ủng Quân là người phụ nữ xinh đẹp hay là có đôi tay nhanh nhẹn hả?

Chỉ là một bà già chân tay yếu ớt gầy trơ xương mà cũng đòi làm vợ của Trần Đông? Bà ta không tự xem lại bản thân xem, mấy đứa con trai con dâu trong nhà có ai là có công ăn việc làm ổn định? Hằng ngày mở mắt ra là cãi nhau, nhắm mắt ngủ là đấm nhau, thử hỏi xem làm sao Trần Đông có thể nhìn trúng bà ta chứ?

Mã sư phó cố gắng kìm nén lửa giận đang sôi phừng phừng trong lòng lại hỏi: "Con có biết trước đây nhà Trần Đông làm gì không?"

Mã Ủng Quân mờ mịt nói: "Nghe nói trước kia là nhà tư bản nhưng thiên về buôn bán đất đai là nhiều."

Mã sư phó: "Đó là tiểu thiếu gia của một xưởng lớn trước khi kiến quốc đấy! Là xưởng Nam Thiệu lớn nhất hiện nay, với lại cả tiệm cơm này và phòng ở bao gồm chỗ mà con đang ở kia đều là của ông ta đó! Con có biết bố mẹ của Trần Đông đều là những nhà tư bản giàu có hay không? Nếu năm đó không phải hy sinh vì cách mạng được trao tặng bằng liệt sĩ thì giờ đã càng giàu hơn nữa rồi. Vào thời điểm kiến quốc, sản nghiệp của nhà Trần Đông được bảo toàn tốt, không bị thiêu cháy còn giữ lại được mấy xưởng máy móc. Lúc đó chính phủ mới lập, ông ta đã nói quyên góp toàn bộ tài sản cho nhà nước chỉ chừa lại cái viện có ba gian nhà này lại. Ông ta còn đi đến Bắc Kinh để gặp các vị lãnh đạo nữa!"

Trái tim của Mã Ủng Quân nhảy liên hồi: "Hả?... Vậy chẳng phải Trần sư phó rất giàu có đúng không?"

Vừa nãy tim anh đã sắp nhảy ra ngoài vì bị Trần Đông cho vào ô không đạt tiêu chuẩn rồi.

Thực ra anh ta cảm thấy phòng mà mẹ và mình đang ở là của Trần Đông từ lâu giờ xem ra Trần Đông là chân nhân bất lộ tướng, của cải đầy mình, chắc chắn là sẽ rất giàu có.

Đúng là tuyệt vời, lòng bàn tay của Mã Ủng Quân đổ đầy mồ hôi, anh ta muốn trở về thương lượng với mẹ mình một chút, nên chủ động tiến công để thúc đẩy mối quan hệ giữa mẹ của anh ta và Trần sư phó mới được.

Người đàn ông như thế này lúc nào cũng muốn có một người phụ nữ ở bên cạnh giúp mình lo liệu mọi thứ, ngày thường Trần sư phó chỉ ở một mình trong phòng, sinh hoạt nhất định sẽ không tiện. Anh ta muốn nói với mẹ may cho Trần sư phó ít bộ đồ áo với lại đến chỗ đó quét tước sạch sẽ sẵn tiện ghi điểm trong lòng Trần sư phó.

Hôm nay Trần sư phó không cho anh ta đạt tiêu chuẩn nhất định là vì muốn thử thách mẹ của anh ta, không sao cả, anh ta có thể chờ được!

Vẻ mặt Mã sư phó không thể tin được: "Chú đã nói đến thế mà con vẫn cảm thấy mẹ con sẽ có cơ hội ư?"

Ông ta đã nói nhiều cho Mã Ủng Quân sáng mắt ra đó!

Trần Đông sẽ không bao giờ, tuyệt đối không bao giờ xem trọng người khác, nếu như vừa ý ai đó thì chắc chắn không phải là mẹ của Mã Ủng Quân!

Ở cái huyện Nam Thiệu này có bao nhiêu người có được cái xưởng lớn? Nói Trần Đông trên vạn người thì hơi quá nhưng trên ngàn người thì hoàn toàn có thể.

Trần Đông là thiếu gia của xưởng lớn, người ta là người quản lý cả cái nhà máy to đùng! Cho đến bây giờ vẫn là xưởng trưởng!

Cho dù không phải là xưởng trưởng thì ít nhất vào thời điểm hiện tại gia sản của nhà Trần Đông chiếm hơn nửa huyện Nam Thiệu, đi đâu cũng sẽ bắt gặp một bộ phận thuộc sản nghiệp của nhà Trần Đông. Trước đó thì ngay cả ở nơi khác, ở Thiên Tân, ở Quảng Châu người ta đều có sản nghiệp đó!

Mã sư phó không thể hiểu nổi bản thân sao lại đi nhận một đứa học trò ngu dốt như thế này: "Chỉ cần Trần Đông muốn cưới vợ thì mấy năm nay đã có người tự mình dâng tới cửa rồi, con nghĩ người ta là kẻ cô đơn không có ai để tâm ư? Người ta không muốn kết hôn mà thôi nếu không con tưởng vì sao đến tận bây giờ ông ta đã năm mươi sáu mươi rồi vẫn còn một mình? Mẹ con là đại mỹ nhân à? Hay là người giỏi giang có công việc ổn định? Ngay cả mấy đứa con của bà ta cũng chẳng có nổi một đứa thành tài kìa!"

Mã sư phó càng nói càng lắc đầu chán nản, Mã Ủng Quân cứ một mực cho rằng Trần Đông chỉ đơn thuần là người quản lý ở trong tiệm là do tay nghề của Trần Đông ư? Nhưng thân phận thực sự của Trần Đông chỉ có ông ta với Tô sư phó biết.

Năm đó, sau khi Trần Đông quyên góp gia sản rõ ràng là đã được sắp xếp ở lại Bắc Kinh nhưng Trần Đông không muốn đến đó, nói là bản thân chỉ thích ăn uống muốn về huyện Nam Thiệu làm đầu bếp. Thậm chí Trần Đông còn từ chối lời mời phỏng vấn không muốn dính dáng đến bất cứ điều gì nữa, tình nguyện làm một đầu bếp bình thường sáng đi làm tối tan ca.

Sau đó Trần Đông thi từ đầu bếp cấp ba lên đầu bếp cấp hai lãnh đạo cũng kính trọng ông ấy phần nào, có ai không biết lão già này có bối cảnh lớn đâu?

Vậy mà học trò của Mã sư phó lại dám tính kế Trần Đông.

Tính, kế, Trần, Đông, đó!

Mẹ kiếp, nói ra lời này như muốn đánh rắm!

Cái người tên Trần Đông này là hạng người gì mà có người dám tính kế ông ấy?

Đánh chủ ý lên người ai thì đánh chứ nhìn chằm chằm vào lão già này thì không có cửa đâu! Có nằm mơ cũng không có!

Mã Ủng Quân cúi đầu, trong lòng anh ta vẫn có chút không phục và không cam lòng. Mặc dù mẹ của anh ta không phải quốc sắc thiên hương hay người tài giỏi gì nhưng vẫn còn có mấy đứa con trai trong nhà mà.

Chẳng lẽ Trần sư phó không muốn phụ nữ ư? Chẳng lẽ ông ấy không muốn có con trai để thờ hương khói?

Anh ta có thể ở chung phụng dưỡng cho Trần sư phó. Nếu cần thì đổi sang họ Trần cũng được!

Mã sư phó thấy dáng vẻ này của anh ta thầm quyết định một chuyện.

Tên học trò này không thể giữ lại nữa.

Quá ngu ngốc, quá dốt nát.

Những lời nào cần nói ông ta đã nói cả rồi nhưng tên này vẫn đắm chìm vào ảo tưởng của bản thân không thoát ra được.

Ngay cả đứa em gái họ kia nữa, Mã Đại Liên, tuổi đã cao mà còn hùa theo làm bậy với con trai ngu xuẩn.

Đúng là không để cho người ta sống được ngày nào yên đẹp cả, không làm cho người ta có ấn tượng tốt nổi, nhìn hai mẹ con nhà này chẳng khác nào đang nhìn hai đứa bị tâm thần phân liệt.

Cứ chờ mà xem, dù sớm hay muộn thì Trần Đông cũng sẽ chỉnh hai người họ thê thảm.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right