Chương 152: Thi lên đầu bếp cấp hai
Mã sư phó nhanh chóng đưa ra quyết định, nên bỏ đứa học trò này đi, không cần quan tâm đến mối quan hệ thân thích, nếu sau này cần gì thì cứ qua lại với nhau chứ giờ không thể để hai người này kéo ông ta xuống nước! Ông ta sắp xếp cả nhà em gái họ ở đây đã là tận tình lắm rồi, đã chẳng nợ nần gì nữa!
Mã sư phó quyết định xong liền xoay người đi về để chấm điểm cho người thi tiếp theo. Điều khác lạ là trên mặt ông ta vẫn nở nụ cười thật tươi khác với dáng vẻ đau khổ tức giận như lúc nãy.
Trần Đông nói gì thì Mã sư phó nói theo Trần Đông với ý đó, trên mặt chỉ thiếu điều khắc hai chữ 'nịnh nọt' lên đấy.
Tô sư phó: ...
Mặc dù nói người hiểu mình nhất chính là đối thủ nhưng người này không thể hiểu hết được.
Trần Đông thì nên làm thế nào cứ làm thế ấy, vui cười hớn hở vừa ăn vừa đưa ra lời nhận xét.
Mà người đứng bên ngoài xe toàn bộ quá trình thì cảm thấy cạn lời.
Vương Anh: ...
Tâm trạng của cô lúc này rất... Phức tạp.
Cô đã quen biết với Trần Đông lâu như thế nhưng sao không phát hiện ra người này còn có một mặt như thế?
Bình thường lúc nào cũng là người khôn khéo tham ăn, thấy đồ nào ngon là mắt sáng lên.
Ngay cả của cải... Cũng không thấy nhiều như lời người ta nói, khi lên núi kiếm đồ bán cho người ta chỉ được vài hào còn giận dỗi nói sau này sẽ không bao giờ bán cho người ta nữa.
Vẻ mặt của Vương Anh một lời khó mà nói hết, nhưng khi vào mắt của Trần Đông chính là vợ của học trò yêu quý đang muốn ăn đồ ăn ngon.
Trần Đông vui mừng cười to lấy ít đồ ăn bỏ vào một chỗ rồi đưa ra cho Vương Anh nếm thử.
Tô sư phó làm như không thấy, chỉ làm tốt vai trò người qua đường, còn Mã sư phó thì tích cực hơn đi rót cho Vương Anh một cốc nước.
Vương Anh: ...
Vẫn nên ăn đồ ăn thì hơn.
Người thứ hai thi cũng là người thi lên đầu bếp cấp ba, là một người trẻ trọc đầu, bàn tay của anh ta nắm chặt lại vì lo lắng.
Trần Đông ăn một miếng cà rốt thái mỏng xào, hương vị khá ngon, miếng cà rốt được cắt rất đều. Kỹ thuật cắt rau rất vững chắc, không bị bể đoạn nào. Tiếp đó chính là món thịt dê hầm nhừ và canh cá.
Thịt dê hầm nhừ rất khó để làm tốt, muốn đảm bảo miếng thịt dê vẫn còn trơn mềm và dai khi đang xào thì phải chú ý đến lửa nấu thật cẩn thận mới đúng.
Có điều thịt dê mà người đàn ông đầu trọc này làm rất thơm, hơn nữa lửa được giữ rất ổn định.
Trần Đông không cần nghĩ quá lâu đã cho thông qua, hai người Tô sư phó và Mã sư phó cũng cho thông qua. Điều này làm cho người đàn ông đầu trọc nhảy cẫng lên vì vui sướng.
Đến người thứ ba thi, là một người phụ nữ đã lớn tuổi, hình như là bốn mươi nhưng không nhìn ra dấu hiệu lão hóa nào, tinh thần sảng khoái cực kỳ.
Cô ấy làm ba món, đậu nấu với đậu hũ, đậu hủ Ma Bá, cuối cùng là đồ ăn mà cô ấy tự làm, theo lời cô ấy nói thì đây là món đậu hủ trứng.
Cô ấy nói rất hùng hồn và lý lẽ: "Nhà tôi là nhà làm đậu hũ của cả thôn, có hơn mười mấy năm kinh nghiệm. Làm đậu hũ là sở trường mà tôi giỏi nhất. Món đậu hũ trứng này là do tôi nghĩ ra và làm. Lấy nước đậu hũ sau khi đã được ép xong đi chưng rồi để lên men, sau đó cho trứng đã được đánh đều vào, bỏ hết vào nồi để thành hình. Cuối cùng bỏ nước sốt ớt cay thêm ít mộc nhĩ vừa được xử lý vào xào trong một lúc rồi bỏ vào nồi luôn, để một lát là đưa ra ăn được."
Tô sư phó: "Cô làm thế có qua loa quá không?"
Người phụ nữ kia vung tay lên: "Có sao đâu! Hương vị ngon là được mà! Món này tôi đã làm nhiều năm nay giờ tôi ở nhà làm việc nên khi ăn tết tôi có làm một lần vậy mà nhóm người trẻ tuổi đó liên tục khen ngon ăn đến mức muốn liếm hết cái chén kìa!"
Vương Anh nếm thử một miếng, màu vàng rực của trứng gà bao lấy đậu hũ, bên ngoài là nước sốt đậm vị vừa miệng, đậu hũ mềm mại được nước sốt thấm vào từng chỗ từng tế bào cắn một miếng lập tức có nước chảy ra.
Mùi vị có hơi cay, nếu có thêm chén cơm thì có thể ăn rất ngon còn ăn hết cả nồi cơm là chuyện hết sức bình thường và có thể xảy ra.
Thực ra sử dụng nguyên liệu nấu ăn chỉ là một phần mà thôi, chỉ cần không quá giống nhau là được.
Tô sư phó: "Cô nghĩ chỉ nói thế là được mà không cần kiểm chứng ư? Nhà cô ăn đâu giống nhà người ta ăn đâu, tóm lại là cần bằng chứng."
Người phụ nữa kia trả lời: "Ai nói không có chứng cứ? Nhà của tôi chính là chứng cứ rõ nhất kìa, ăn món này là đuôi như muốn lên trời. Nếu không sao thì sao người ta cho quản lý bếp chứ? Đó chính là bằng chứng tốt nhất! Lần này tôi tới đây đi thi là bởi vì không phục đó!"
Trần Đông cười tủm tỉm: "Tôi thấy đồ ăn mà cô này làm cũng khá ổn, cho qua đi."
Đúng đề tài thì được một điểm nhưng yêu cầu tự nghĩ ra đồ ăn cũng là một cấp bậc mà cần có rất nhiều điều kiện cứng nhắc đi theo.
Trần Đông cảm thấy cho người ta giấy chứng nhận đầu bếp cấp ba là chuyện hết sức đúng tình đúng lý.
Mã sư phó đang lo lắng không biết Trần Đông có xoay qua đổ hết mọi việc lên đầu mình hay không nên chỉ đành chân chó chạy theo nói: "Tôi cũng cảm thấy nên cho thông qua!"
Có ba người nhưng có đã có hai người cho qua nên Tô sư phó chỉ còn cách đồng ý mà thôi.
Huống hồ món đậu hũ trứng đó rất ngon, cách làm cũng không khó lắm thêm việc đó là món tự nghĩ nên cho ba phiếu thông qua là đúng.
Mấy người thi chứng chỉ đầu bếp cấp ba đã thi xong giờ chỉ còn lại hai người thi chứng chỉ đầu bếp cấp hai.
Từ Sương và một người đàn ông khác đứng yên bên cạnh mép bếp, Tô sư phó cho hai người rút thăm rút xong thì bắt đầu thi.
Yêu cầu để thi lên đầu bếp cấp ba không cao, chỉ cần làm ra ba món là được, một trong ba món được chấm điểm cao là qua. Nhưng đầu bếp cấp hai lại yêu cầu bốn món ăn nhưng tất cả phải được chế biến thật ngon. Một người thi trước một người thi sau thì sẽ muộn nên hai người bắt đầu cùng một lúc.
Đôi mắt của Vương Anh sáng lấp lánh, phóng đến chỗ Từ Sương đang đứng. Mấy ngày nay Từ Sương ở trong nhà luyện nấy đồ ăn cực kỳ chăm chỉ nhưng điều khác lạ là Từ Sương không làm đi làm lại có bốn món mà mỗi lần làm sẽ chế biến các món khác nhau.
Cho nên lần này Từ Sương muốn làm món gì, chuẩn bị những gì trong lòng Vương Anh không thể đoán được. Chỉ thấy mười ngón tay của Từ Sương thoăn thoắt, một bên ướp thịt một bên xử lý củ mài, còn thái thịt gà và nêm nếm gia vị.
Còn người đàn ông còn lại cũng cực kỳ thành thạo, nhanh nhẹn lấy nguyên liệu ra chế biến, tay chân tháo vát.
Từ lão thái đứng đợi ở bên ngoài thấy Từ Sương đang bắt tay vào phần thi của mình cũng đi vào xem thử. Sau bếp cũng không chỉ có bà và Vương Anh mà còn có cả một đám nhân viên phục vụ.
"Ha, hai tên nhóc này đứa nào cũng rất tốt, năm ngoái khó tìm được ai thi lên đầu bếp cấp hai, năm nay lại có tận hai người đi thi."
"Quan trọng là hai người này ai nấy cũng giỏi, người kia là học trò của Trần sư phó đó, nhìn đẹp trai thật!"
"Đừng nhìn nữa, người ta đã kết hôn rồi, Trần sư phó còn tặng quà cho vợ của người kia nữa đấy."
"Tôi nhớ lần trước có thấy Diêu Thuận Quyên nói chuyện với cô vợ nhỏ kia mà nhỉ? Sao hôm nay Thuận Quyên không tới đây thế?"
"Thuận Quyên xin nghỉ hôm nay bảo là trong nhà có việc."
"Tôi đoán có lẽ là cô ấy bận đi xem mắt đấy, nếu hôm nay đến đây thì chắc chắn sẽ phải cãi nhau một phen mất."
"Oa, động tác của hai người đó nhanh thật!"...
Rất nhanh cả Từ Sương và người đàn ông kia đã làm xong bốn món ăn, cả hai cùng bày biện lên đĩa.
Từ Sương làm bốn món gồm viên gà xé sợi, củ mài xào, cá hấp tiêu và rau trộn năm màu.
Người đàn ông kia thấy thế sắc mặt không được đẹp cho lắm.
Mấy món mà Từ Sương làm đều có độ khó khá cao, cần kỹ thuật thật chắc mới tạo ra được, người đàn ông đó cảm thấy khó hiểu, cho dù rút thăm trúng đề khó nhưng Từ Sương vẫn phát huy hết khả năng của mình, sao anh không làm mấy món trong tầm với của đề mà cứ thích làm mấy món khó hơn đề thế?
So sánh một vòng anh ta cảm thấy bốn món mà mình làm ra rất bình thường giản dị không có điểm nhấn.
Bốn món mà anh ta làm chính là thịt thăn xào chua ngọt, khoai tây thái sợi xào, thịt hầm và thịt xé trộn tương.
Đứng trên cương vị người xem thì Từ Sương làm ra phong phú hơn nhiều cũng thể hiện được trình độ cao của bản thân.
Trần Đông đưa bốn món ăn mà học trò làm đến trước mặt. ông ấy dùng đũa gắp một miếng củ mài bỏ vào miệng, món này phải căn lửa cho đủ độ ấm thì nó mới ra hương vị ngọt bùi, nếu lạnh một chút sẽ mất đi độ ngon của nó.
Củ mài mềm mại bao vây lấy những hạt đường bé tí ngọt ngào, vừa giòn vừa ngọt, sợi củ mài dính nước sốt béo ngậy thơm thơm.
Tô sư phó cảm thấy ghen tị à không phải nói là ghen ghét với Trần Đông, nhưng cũng hâm mộ ông ấy có được một người học trò đầy bản lĩnh như thế.
Mà Mã sư phó chỉ biết chua xót trong lòng.
Cùng là học trò như nhau nhưng học trò của Trần Đông thì đi thi đầu bếp cấp hai còn học trò của ông ta chỉ là đứa ngu ngốc hết thuốc chữa!
Huhuhu, sao ông trời có thể bất công như vậy chứ?
Tô sư phó: "Món củ mài này làm rất tốt!"
Ông ta nếm thử một miếng cá hấp tiêu, thịt cá gãi đúng chỗ ngứa, nước sốt tiêu cũng vô cùng vừa miệng. Thịt cá tươi trộn vào hương tiêu, miếng cá được cắt vừa vặn, cắt không dày không mỏng đồng đều nhau, ớt cay đỏ phối hợp với gia vị ngấm vào từng mô con cá quả thật cả đẹp lại cả ngon.
Rau trộn năm màu là đề mục đòi hỏi tới kỹ thuật cắt rau trong khi nấu ăn, dưa chuột, trứng gà, cà rốt, khoai tây đều được cắt nhỏ theo từng khối bằng nhau, tưới thêm ít nước và ít dầu mè lên để tô điểm nhan sắc rực rỡ, hòa quyện vào nhau làm tăng mùi hương nức mũi.