Chương 153: Tranh luận

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 1,105 lượt đọc

Chương 153: Tranh luận

Cuối cùng là món viên gà xé sợi, thật ra để mà nói thì trong yêu cầu chỉ cần chế biến thịt làm sao cho đủ các loại hình là được không cần quá phô trương. Bản thân Tô sư phó cũng nói nên làm mấy món ăn khác nhau là được quan trọng là tạo hình như thế nào.

Kết quả Từ Sương mang đến cho ông ta một bất ngờ vô cùng thú vị, anh làm thành món gà xé sợi.

Tô sư phó âm thầm kinh hãi, ngay cả bản thân ông ta cũng rất khó để chế biến ra món viên gà xé sợi ngon như này, Từ Sương hình như không xem đây là cuộc thi mà chỉ đơn thuần xem đây là nơi để bày ra khả năng của mình, tung ra tài năng trong gian bếp.

Muốn làm món viên gà xé sợi ngon thì phải băm nhỏ ức gà ra sau đó bỏ thêm trứng vào khuấy đều, phải khuấy cho đến khi nào ra bọt trắng và xốp lên. Kế tiếp bắt đầu vo tròn và bỏ gà vào nồi để lửa vừa đủ không to không nhỏ, nếu quá to sẽ làm gà cháy rồi đổi màu nếu quá nhỏ sẽ khó mà lên khuôn được.

Nấu xong sẽ tạo thành từng viên nhỏ tròn tròn trơn nhẵn, cắn một cái là đủ biết sự mềm mại của miếng thịt...

Tô sư phó cảm thấy ông ta không tìm được chỗ nào để chê.

Mã sư phó vỗ tay liên tục: "Tốt tốt tốt!"

Món viên gà xé sợi này là một món ăn có độ thử thách cao, Từ Sương có thể nấu được ngon như này chính là nhân tài khó có được trong làng đầu bếp.

Mã sư phó lập tức xoay người nói với Trần Đông: "Lão Trần à, người học trò này của ông thi lên đầu bếp cấp một cũng thừa sức ý chứ!"

Mặc dù không tự sáng tạo ra món ăn nhưng trình độ nấu ăn rất mạnh.

Trần Đông: ...

Trần Đông nhanh chóng lấy đũa gắp thức ăn lên bỏ vào miệng, dáng vẻ ham ăn đó cứ đeo bám suốt quá trình từ khi Từ Sương đưa thức ăn lên đến tận bây giờ, ông ấy nhét đồ ăn vào miệng rồi cứ hàm hồ trả lời cho có.

Vương Anh thọc cánh tay của Trần Đông, Trần Đông xoắn cái bụng đầy mỡ của mình một cái cực kỳ không tình nguyện chia cho Vương Anh một chút, Vương Anh mới bỏ vào miệng thôi hai mắt đã sáng rực lên. Đây là lần đầu tiên cô được ăn món viên gà xé sợi mà Từ Sương làm, quả nhiên không hổ là người đầu bếp nổi danh ở trấn. Thịt gà mềm mịn thơm phức, nước canh nồng đậm ngọt bùi.

Cả ba người đều cho qua.

Mà người đàn ông bên cạnh lại hoàn toàn khác biệt.

Tô sư phó còn cố tình nhíu mày bắt bẻ: "Thịt thăn này chua ngọt này chưa đủ lửa, đường dấm thì quá ngọt chưa đủ vị chua."

"Thịt xé trộn tương thì quá nhiều muối, hơi đắng."

"Thịt hầm và khoai tây xào thì tạm được."

Ba người bàn bạc một chút cuối cùng quyết định không cho qua.

Người đàn ông kia thở hổn hển, hơi thở dồn dập: "Tôi không phục!"

Anh ta chỉ vào Từ Sương nói: "Tôi nghe thấy các người nói trong ban giám khảo có người là sư phụ của anh ta, nhất định là do các người bất công! Dựa vào cái gì mà anh ta qua còn tôi không được qua? Tôi đã làm đầu bếp mười năm nay rồi sao ngay cả đầu bếp nhị cấp cũng không thi qua được?"

Thực ra anh ta chẳng có bao nhiêu dũng khí nhưng càng nói anh ta càng cảm thấy mình nói có lý. Giống như muốn thuyết phục bản thân bằng lý do đó vậy.

"Tôi không phục! Tiệm cơm của các người toàn bao che cho người nhà! Đồ tiểu nhân! Tay nghề của tôi không hề kém cạnh vì sao lại không cho qua? Các người bới lông tìm vết vì muốn lót đường cho học trò! Vì sao mấy người ăn đồ ăn của anh ta trước mà không ăn của tôi trước? Đó là vì các người muốn xa lánh tôi còn gì?"

Người đàn ông kia càng nói càng quá đáng, sắc mặt của Tô sư phó lập tức đen lại.

Ông ta là đầu bếp cấp một, chẳng lẽ sẽ làm khó một người đầu bếp không hề quen biết đến dự thi lên cấp hai hay sao?

Hơn nữa, chỉ cần nhìn bằng mắt cũng thấy được mấy món ăn mà Từ Sương làm có độ khó rất cao, cơ bản đó không còn là trình độ của đầu bếp cấp hai nữa.

Với lại, cả hai người đều thi một lúc, hai người đều phải cạnh tranh với nhau, cái tên này còn không biết điều tự cho mình là giỏi nên giận dỗi không tin bản thân không được qua còn đổ hết mọi chuyện lên đầu Từ Sương đúng là không biết điều.

"Anh kia, anh tên là Chu Viện Triều có đúng không? Để tôi nói cho anh nghe nhé, tiệm cơm này của chúng tôi là tiệm cơm có từ rất lâu cũng có uy tín cao ơ trong huyện thành này cho nên không hề phân biệt người nhà người ta gì hết. Hai người các anh đều tới đây để thi cho nên chúng tôi đều dựa vào trình độ của các anh mà phân cấp. Người ta có tay nghề tốt làm được món ăn ngon lại là những món đòi hỏi kỹ thuật cao nên được thông qua còn anh? Tay nghề kém cỏi cho nên không được thông qua. Tôi nói như thế anh đã hiểu chưa? Anh nên nhớ chuyện của anh không liên quan gì tới người khác cả tất cả là do anh chưa đạt tới trình độ tốt mà thôi. Đi về nhà tìm thêm thầy dạy cho đến nơi đến chốn đi."

Vương Anh đứng bên cạnh chỉ biết ngây người, vị Tô sư phó này đúng là có cái miệng thâm độc, ông ta nói câu đó không phải là nói thẳng người ta không có tay nghề ư?

Quả nhiên có lời đổ dầu vào lửa đó của Tô sư phó, người đàn ông kia đỏ hết cả mắt lên.

"Ông nói láo! Sao tay nghề của tôi lại không tốt được? Tôi làm món gì ai cũng khen nức nở cả! Tiệm cơm của chúng tôi đều dựa vào một mình tôi mà đi lên có biết bao nhiêu người khen đồ ăn tôi nấu thế mà ông dám nói tôi nấu không ngon? Mười mấy năm nay tôi đều học hỏi rất nhiều sao tay nghề lại kém được?"

Đấy thấy chưa! Đề tài xoay chuyển tới tay nghề là câu chuyện không bao giờ có hồi kết.

Tô sư phó bùng nổ cảm xúc, đẩy hết những tức giận ra bên ngoài: "Vị đồng chí này chúng ta cần nói cho rõ ràng. Anh làm mấy món ăn có độ khó giống như bốn món của vị kia đi, tôi nói cho anh hay, thịt thăn chua ngọt của anh ngay cả đầu bếp cấp ba cũng làm được, còn cả thịt hầm nữa, đứa học trò chưa qua kỳ thi đầu bếp cấp ba của Mã sư phó cũng hiểu làm sao để nấu món này nhất."

Mã sư phó vô cớ bị lôi vào: ... Cảm ơn, đừng kéo học trò của tôi vào mà bàn luận nữa.

Tô sư phó: "Nói tới món khoai tây kia, vừa nãy đã có người thi vào đầu bếp cấp ba làm rồi. Anh đưa món thi cấp ba lên thi cấp hai xem có được không? Anh dựa vào cái gì mà lên án chúng tôi bất công? Anh dựa vào cái gì mà nói chúng tôi không cho anh qua là vì nâng đỡ học trò?"

Tô sư phó: "Tất cả chúng ta đều dựa vào nghề này tạo cơm và ăn cơm, vừa nãy tiểu Từ làm như thế nào cũng có vài người cùng xem, tôi chưa nói đến cái khác chỉ nói đến món cá hấp tiêu với món củ mài đó anh cũng làm thử cho tôi xem đi. Tôi không cần phải lấy món viên gà xé sợi ra để làm khó anh, chỉ với món ăn mà anh làm ngay tại đây thôi, nếu anh đã muốn so đo với tiểu Từ thì anh hãy làm đi chỉ cần anh làm giống như của tiểu Từ tôi sẽ cho anh thông qua."

Chu Viện Triều bị Tô sư phó chèn ép đến mức mặt đỏ bừng: "Tôi không làm! Ai biết được có phải các người bao che cho anh ta hay không?"

Tô sư phó: "Cái tính tình này của anh là sao hả? Anh làm thì mất cái gì? Ở đây có nhiều người như thế chúng tôi có thể làm gì anh? Cùng lắm là chúng tôi không bình phẩm mà sẽ để cho mọi người cùng bình phẩm. Nếu không được thì tôi sẽ cho mấy người đang đi ngoài đường kia vào để đánh giá. Anh nói xem thế có được không? Tôi nói thế mà anh cũng không tin? Tôi nói lại một lần nữa, anh nói sợ tôi bao che vậy thì tôi sẽ không tham gia. Vậy anh muốn thế nào? Tôi cấp bằng đầu bếp cấp hai cho anh? Anh muốn kết quả này à?"

Chu Viện Triều rơi vào tình thế khó xử, có mấy người phục vụ ghé vào cửa sổ chỉ chỉ trỏ trỏ, ngay cả khách tới ăn bên ngoài cũng thò đầu vào xem náo nhiệt.

Nhưng anh ta không thể xuống nước được, như thế quá mất mặt, anh ta không muốn điều đó xảy ra.

Anh ta nháo lên chuyện này là do nhất thời muốn tạo khí thế giờ lại vì cái tự trọng cái khí thế đó mà không thể xuống đài được.

Vương Anh cũng đã nhìn ra người đồng chí Chu Viện Triều này muốn làm to chuyện lên nhưng lại không có bản lĩnh, chỉ muốn trút hết tức giận, vừa nãy không có ai nhìn thì không sao cho nên mới dám nói ra mấy lời vô nghĩa đó.

Đúng lúc này Trần Đông đứng ra đưa lời hòa giải: "Đồng chí Chu, tôi là sư phụ của tiểu Từ. Từ nãy đến giờ tôi không nói là bởi vì người ra đề bài không phải là tôi cho nên tôi mới không nói gì. Thật ra ở tuổi này của anh tay nghề cũng khá tốt. Bốn món ăn lúc nãy có món khoai tây và món thịt hầm là khá ngon có thể thấy được kiến thức cơ bản được trau dồi rất kỹ trong nhiều năm."

Người đàn ông kia mới bị Tô sư phó mắng mỏ chê bai tay nghề giờ bỗng dưng được người ta khẳng định bản thân thiếu chút nữa đã rơi nước mắt, giọng nói nghẹn ngào: "Vậy sao các ông không cho tôi qua? Mười lăm tuổi tôi đã vào bếp học hỏi kỹ năng nấy nướng cho tới bây giờ đã hai mươi lăm tuổi, mười năm rồi mà thi không qua đầu bếp cấp hai?"

Trần Đông cười lắc đầu: "Thật ra không phải là như thế, học bếp trừ kỹ năng cần phải xem sư phụ là ai. Lần này món ăn của anh làm vấn đề lớn nhất không phải là độ ngon mà là không có điểm gì đặc sắc. Chúng ta làm đầu bếp điều quan trọng không phải là nấu cơm cho các khách hàng ăn mà là thổi hồn vào đó để cho mọi người hưởng thụ. Không cần hỏi tôi cũng biết tiệm cơm mà anh đang làm là tiệm bình thường có phải chỉ có mấy món như khoai tây và thịt hầm đúng không?"

"Có món tủ đương nhiên là tốt nhưng nếu anh muốn đi xa hơn thì phải yêu cầu cao hơn với bản thân một chút."

"Sư phụ của anh lấy sự vững chắc làm trọng đúng chứ? Vững chắc là tốt nhưng chúng ta là đầu bếp cấp ba, muốn lên cấp hai là phải nhanh chóng chuẩn xác. Tất nhiên tiêu chuẩn của đầu bếp cấp hai khác hoàn toàn với tiêu chuẩn của đầu bếp cấp ba nên phải có trình tự mà đi lên."

"Thịt thăn chưa đủ lửa chín đều, là do anh quá hoảng loạn, tôi thấy lúc anh cho dầu vào chảo đã hoảng loạn rồi, miếng thịt cũng theo bàn tay run của anh mà rơi xuống. Cơ bản là anh không chú ý đến thời gian mà chỉ máy móc làm theo các bước. Còn có món thịt xé trộn tương nữa, tôi thấy khi anh bật lửa lên mắt láo liêng khó tập trung tốt..."

"Về nhà luyện tập nhiều thêm không những phải qua kỳ thi đầu bếp cấp hai mà phải có trách nhiệm với bản thân, có trách nhiệm với khách hàng."

Trần Đông nói một hồi xong làm cho Chu Viện Triều khóc lóc, nước mắt nước mũi tèm lem gật đầu liên tục.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right