Chương 154: Về nhà

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 1,018 lượt đọc

Chương 154: Về nhà

Vương Anh lặng lẽ kéo tay Từ Sương, nhỏ giọng nói: "Sư phụ... vẫn hay như này ạ? Khi dạy anh ông ấy cũng hay nói thế này hay là lúc nào cũng bảo anh 'rót canh gà' cho ông ấy?"

Từ Sương không hiểu cái gì gọi là 'rót canh gà' nhưng anh nghĩ có lẽ Trần Đông nói nhiều lời vô nghĩa nên cô mới nói như thế?

Từ Sương ừ một tiếng: "Mới đầu thì nói rất nhiều nhưng sau đó không nói nữa."

Vì sao sau đó không nói nữa?

Bởi vì sau khi Trần Đông nói như thế tiểu Từ Sương sẽ đặt ra ba câu hỏi, một là "Sư phụ làm mẫu cho con xem đi?", hai là "Cũng chỉ có thế thôi", thứ ba là "Vậy mà sư phụ còn nói con".

Làm cho Trần Đông không biết là giận hay là cứng họng mà không thèm nói mấy lời vô nghĩa hay theo cách nói của Vương Anh chính là không còn 'rót canh gà' nữa.

Chu Viện Triều dọn đồ đạc, chào Trần sư phó và Tô sư phó rồi đi ra ngoài.

Anh ta rũ đầu xuống, bộ dáng rất thương tâm.

Ánh mắt của Mã sư phó khẽ lay chuyển lặng lẽ đi ra ngoài.

Trần Đông đi tới vỗ lên bả vai Từ Sương: "Được lên đầu bếp cấp hai con có cảm nghĩ gì không?"

Từ Sương kéo tay ông ta xuống: "Cảm nghĩ chính là muốn hỏi khi nào sư phụ mới đi thi lên đầu bếp cấp một?"

Trần Đông cười ha hả: "Cứ chờ mà xem, mấy năm nữa sư phụ sẽ thi."

Thi đầu bếp cấp một là phải đi lên tỉnh để thi. Hơn nữa, cuộc thi sẽ không đơn giản như thế này.

Trần Đông: "Trước tiên con cứ vào huyện thành trước đi, đến lúc đó hãy nói đến chuyện thi lên đầu bếp cấp một của sư phụ. Ừm đúng rồi, con làm mấy món ăn để chúc mừng đi. Làm ở chỗ này nhé?"

Đừng nói là Từ Sương mà ngay cả Tô sư phó cũng hết chỗ nói nổi.

Bảo đứa học trò mới thông qua cuộc thi đầu bếp cấp hai làm đồ ăn chúc mừng chắc cũng chỉ có mỗi Trần Đông.

Mà Trần Đông chẳng hề ngượng ngùng một tí nào, lại còn mở miệng mà gọi món nữa: "Nấu món thịt nấu với nước tương, mề gà hấp siêu cay, thêm thịt gà quay nữa."

Vương Anh: "Sư phụ, người nên ăn ít mấy món bổ đó thì hơn."

Buổi sáng đã uống canh gà với đậu, ăn thêm mấy món mà thí sinh nấu nữa, giữa trưa còn muốn ăn thịt. Vương Anh sợ huyết áp của Trần Đông sẽ tăng xộc lên mất.

Trần Đông miễn cưỡng hỏi: "Vậy thì đậu que xào?"

Vương Anh: "Xào rau xanh ăn."

Trần Đông tức giận nhìn Vương Anh, cuối cùng như quả bóng xì hơi mà đồng ý: "Được, xào một đĩa đi."

Ông ấy không thích ăn rau xanh!

Đúng lúc này Mã sư phó hớn hở đi vào.

Trần Đông cười tủm tỉm: "Thế nào rồi? Đồng chí kia có đồng ý làm học trò của ông không?"

Mã sư phó ho khan một tiếng: "Nói lung tung cái gì vậy? Ai nói tôi thu nhận đồ đệ? Tôi cảm thấy cậu thanh niên này khá chăm học. Dù sao Ma Tử của tiệm chúng ta không phải sắp chuyển đi sao? Trùng hợp hỏi xem cậu ta có muốn đến đây không."

Kỳ thực Chu Viện Triều vừa nghe vậy liền cảm thấy rất vui, anh ấy cũng làm đầu bếp cho một quán cơm ở xã giống Từ Sương. Sư phụ của anh ấy cũng không phải là một sư phụ đạt tiêu chuẩn mà chỉ là một ông già trước kia từng đi giúp người trong thôn nấu ăn trong các bữa tiệc ở thôn.

Chu Viện Triều đi theo ông học được vài kĩ thuật, làm được vài món, bây giờ cũng coi như không thua kém chút nào rồi. Tuy là không biết chữ nhưng vẫn đến các lớp xóa nạn mù chữ để học, dần dần biết được một số công thức rồi dựa vào đó để làm theo.

Đến ngay cả lần thi này cũng thế, Chu Viện Triều vô cùng oan ức, sư phụ của anh ấy chưa từng vượt qua kỳ thi, cũng không biết cụ thể làm như thế nào. Anh ấy bỏ ra mười đồng để tìm một đầu bếp trong thị trấn để hỏi. Kết quả người kia còn chưa giải thích tường tận cho anh ấy, bảo anh ấy đi thi thì biết.

Thi, thi rồi không qua nổi.

Chu Viện Triều kể ra cũng rất đáng thương, nhưng Mã sư phó cảm thấy mình đã tìm thấy một kho báu.

Không phải sư phụ chính thức, vậy thì được thôi!

Ông ta xoa xoa tay, tự hỏi phải chăng vận may của mình đã đến rồi phải không. Một đồ đệ ngốc nghếch rời đi rồi, bây giờ đã có sẵn một hạt giống cấp bậc ba.

Mã sư phó tính toán rất tốt: "Tôi cũng không so được với mọi người, mấy đồ đệ đều dẫn dắt thành công hết rồi. Tôi cũng chỉ còn mấy năm nữa là nghỉ hưu, sao không tranh thủ nhận thêm một đồ đệ chứ?"

Mã sư phó là người lớn tuổi nhất trong ba đầu bếp, ông ta cũng sắp nghỉ hưu rồi.

Đây là lý do tại sao ông ta lại vội vàng đẩy Mã Ủng Quân đi như vậy, dù sao khi ông ta nghỉ hưu, đầu bếp trong tiệm cũng bỏ trống. Xem xét ý tứ của lão Trần, chắc sẽ để đồ đệ của ông ấy là Từ Sương vào thay.

Bản thân lão Trần có địa vị, đồ đệ cũng có tay nghề, chuyện này cơ bản không thay đổi được.

Về phần công việc của Mã sư phó, Mã sư phó muốn để cho đứa con trai út của mình, đây là điều thường xảy ra khi học nấu ăn.

Chính là truyền nghề cho đệ tử, sau đó để đệ tử dẫn dắt con mình.

Con trai út của Mã sư phó không lớn lắm, hiện tại mới mười ba mười bốn tuổi, còn phải đợi hai năm nữa mới có thể học việc, đến lúc đó vừa hay có sư huynh dẫn dắt.

Hoàn hảo.

Mã sư phó tự mình an bài cuộc đời của bản thân một cách hoàn hảo, ai biết được sẽ gặp phải tên ngốc Mã Ủng Quân kia.

Mã sư phó thở dài: "Hazz, lão Trần, đời tôi đúng là khổ mà."

Ông ta kéo Trần Đông đang ở trong góc phàn nàn về những khó khăn khổ cực của mình, vòng vo tam quốc, hết lần này đến lần khác.

Vấn đề chính là đồ đệ Mã Ủng Quân của ông ta là một tên ngốc, em họ của ông ta đầu óc cũng có vấn đề, ông ta thực sự không biết hai người họ đang làm cái quái gì. Người ta có bực tức gì sẽ phát tiết ra ngoài, còn ông ta thì hận đến mức phải nén những xúi quẩy vào trong lòng...

Sau một phen kể khổ trên trời dưới biển, Trần Đông vẫn giữ vẻ mặt tươi cười đó.

Mã sư phó không chịu đựng được nữa: "Lão Trần, ông nhìn ông đi, sao bụng dạ hẹp hòi như vậy chứ, chẳng khác gì mấy bà già. Chúng ta là bạn nhiều năm như vậy rồi, dù não tôi có úng thì cũng không để ông và Mã Đại Liên gặp nhau được."

Cô em họ này bản chất là người xấu tính, đầu óc lại ngu ngốc, ở nhà bị mấy cô con dâu lợi dụng, đối phó hết người này đến xử lý những người khác. Nếu không đề cập đến chuyện gia đình thì cũng không đến nỗi ngu ngốc lắm.

Mã sư phó: "Ông nói xem phải làm thế nào đây? Chuyện này tôi cũng không để ý nhiều. Cái tên tiểu tử thối Ủng Quân kia tôi giao cho ông đấy, ông muốn làm gì thì cứ thế mà làm. Không thì tôi kêu Mã Ủng Quân đi rửa bát đĩa?"

Trần Đông: "Lão Mã, xem ông nói kìa, đó là đồ đệ của ông, để người ta rửa bát đĩa có phải có chút làm khó không... Ông cứ để người ta đến quán ăn khác làm là được rồi, người trẻ tuổi còn cần luyện tập thêm."

Mã sư phó: "... Được, vậy tôi cứ làm như vậy."

Ông ta đành nhận lấy xui xẻo, ai kêu ông ta thân là sư phụ chứ?

Tuy nhiên Mã sư phó cũng có thể hiểu tại sao Trần Đông lại đánh vòng lớn như vậy gọi ông ta ra mặt. Trần Đông là một người thận trọng, hai năm trước khi xã hội loạn nhất cũng thiếu chút nữa liên lụy đến ông ấy. Cuối cùng người đàn ông này cũng không vừa, trực tiếp nằm dưới đất rồi nói bản thân sắp chết rồi.

Cũng không biết ông ta làm thế nào mà giống y như thật, mặt tái mét như ma. Trong nhà cũng chỉ có bốn bức tường, người đàn ông ta nằm trong phòng với chiếc chăn rách nát, không ai dám động đến ông ta.

Lão già này nhìn như sắp chết, nói không chừng một ngày nào đó liền chầu trời cũng nên. Người tiến đến động tay động chân với ông ta, liệu còn cần danh tiếng nữa hay không đây? Cứ định quanh quẩn mãi ở cái Nam Thiệu này sao?

Hơn nữa lãnh đạo của Trần Đông cũng nói rồi, nói Trần Đông đã quyên góp hết tất cả mọi thứ, trong nhà một xu cũng chẳng còn, đến quán cơm làm việc cũng là lấy tiền lương ứng trước bù cho tiền ăn. Đồ giá trị nhất trong nhà ông ta bây giờ chỉ là bức ảnh chụp cùng lãnh đạo, được treo ở nơi dễ thấy nhất.

Sau một màn lừa gạt, Trần Đông cũng bình an vô sự trở về.

Mã sư phó nhớ đến bản thân lúc đó còn nghĩ Trần Đông sắp chết, ông ta đã rất tức giận rồi còn khóc suốt đêm.

Trần Đông cứ như vậy lừa gạt nửa năm, cuối cùng đợi đến khi Nam Thiệu yên ổn trở lại, lúc này ông ta mới xuất hiện. Khi ông ta làm đầu bếp, bình thường rất ít nói, đôi khi còn phải chịu lỗ vốn, tránh gây mâu thuẫn với người khác.

Hazz, cũng khó mà làm nổi.

Không sợ đắc tội người ta, chỉ sợ đắc tội tiểu nhân.

Tiểu nhân tính khí nóng nảy, không có gì là không dám làm hết.

Mã sư phó phải chịu khổ nhận Mã Ủng Quân làm đồ đệ, ông ta định yên lặng mà đẩy Mã Ủng Quân qua quán ăn khác làm thớt.

Về phần vì sao cắt đứt quan hệ sư đồ, cũng không cần phải nói, để cậu ta làm đại sư huynh đi, dù sao ông ta vẫn nhận đồ đệ. Chuyện lừa gạt qua rồi, đợi đến khi về hưu rồi thì đánh rắm cũng chẳng còn liên quan gì đến nhau nữa.

Sau khi Trần Đông giải quyết xong chuyện trước mặt, cảm thấy rất thoải mái, vừa ngâm nga vừa ăn đồ ăn do đồ đệ nấu.

Chỉ cần Mã sư phó chèn ép Mã Ủng Quân, sau này ông ta sẽ làm một cái cửa nhỏ ở phía sân sau, cửa lớn chặn lại, vậy thì chẳng còn liên quan gì nữa.

Tự tại!

Từ Sương nấu vài món, Trần Đông còn lấy một ít rượu từ chỗ sư phụ Tô, vài người vừa ăn vừa uống rượu, coi như chúc mừng Từ Sương đã thuận lợi vượt qua kì thi.

Ăn xong, mấy người đi lấy máy may gửi ra bến xe khách. Từ Sương đi theo xe, Vương Anh đạp xe đưa Từ lão thái về.

Khi máy may được đưa về đại đội, nháy mắt nhà của Vương Anh liền bị vây kín.

Này, có rất nhiều thứ hay ho mà mọi người chưa từng thấy, các cô gái lớn, cô vợ trẻ vây quanh xem, mấy bà còn để Từ lão thái đứng vào giữa, những lời tốt đẹp cứ tuôn ra một tràng.

Mặc dù Từ lão thái đã nói chuyện nhà mình sắp mua một chiếc máy may ra ngoài từ lâu rồi, nhưng chưa nhìn thấy đồ thật nên cũng không cảm nhận được sự ghen tị lắm.

Những ngày tháng của nhà họ Từ trải qua thật tốt đẹp.

Có một chiếc máy may để làm ăn, sau này cả đại đội đều được xếp hạng đầu rồi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right