Chương 155: Gặt lúa mạch
Máy may được mua về, Từ lão thái bảo để ở nhà vợ chồng trẻ, nhưng Vương Anh lại vội từ chối, cứ nhìn thấy nhiều người ra vào như vậy cô không đành lòng!
Đồ hiếm lạ như này kiểu gì sau này cũng sẽ có người đến mượn hoặc là nhờ Từ lão thái giúp đỡ. Vương Anh cũng không thân quen với người ta lắm, cũng không biết ai có quan hệ tốt với Từ lão thái, tốt nhất là cứ để cái này bên nhà Từ lão thái là được rồi.
Từ lão thái không từ chối được, đành phải đồng ý.
Mọi người như ong vỡ tổ kéo đến nhà của Từ lão thái, Vương Anh nhẹ nhõm nằm xuống giường. Không ra ngoài thì không biết, đến khi ra ngoài về nhà mới cảm thấy nhà là tốt nhất.
Cho dù nhà khách có sang trọng cỡ nào cũng không thoải mái được như ở nhà mình.
Buổi trưa Từ Sương có uống chút rượu, lúc này cũng không vội đến quán ăn mà nằm xuống bên cạnh Vương Anh.
Đôi trẻ đối mặt với nhau, Vương Anh đột nhiên giơ tay nhéo miệng Từ Sương, cười nói: "Em thấy hình như anh béo lên một chút rồi đó."
Đương nhiên là vậy rồi, trước đây Từ Sương rất đẹp trai, nhưng anh quá cao. Ở thời đại này trông có vẻ ổn nhưng trong mắt Vương Anh thì nhìn có vẻ hơi gầy.
Nhưng trong nửa năm kể từ khi hai người kết hôn, Từ Sương rõ ràng đã trông có da có thịt hơn, nhìn anh trông khỏe mạnh, đẹp trai hơn nhiều.
Vương Anh lại nhéo nhéo mặt của mình: "Em cũng béo lên rồi này."
Cô rõ ràng đang thay đổi, trước kia nhìn gầy đét, bây giờ làn da đã trở nên trắng nõn non nớt, thân hình mảnh mai khỏe mạnh hơn rất nhiều.
Vương Anh thầm nghĩ, có lẽ là tác dụng của bàn tay vàng, bàn tay vàng đúng là làm việc vô bổ ghê, làm những chuyện khác thì không xong, còn mấy chuyện bồi dưỡng, tăng cường sức lực thân thể lại làm rất tốt.
Từ Sương nhìn vào đôi mắt long lanh ánh nước của cô, cảm thấy cổ họng khô khốc, lẽ nào là do buổi trưa uống rượu, ở quê bọn họ cũng rất hiếm khi uống rượu nồng độ cao như vậy.
Vương Anh càng nói nhiều hơn: "Sư phụ gọi anh vào huyện thành, em cũng có thể vào huyện thành, anh nghĩ cho em xem, làm thế nào để em có thể vào huyện thành đây."
Đầu bếp phải thi thăng cấp, cô là bác sĩ chẳng lẽ cũng cần thi chuyển cấp hay sao?
Cô cảm thấy chuyện của mình khó xử lý hơn Từ Sương rất nhiều.
Từ Sương ôm lấy cô: "Có gì đâu, cùng lắm thì chúng ta mua việc. Anh sẽ mua cho em một công việc trong trạm y tế của nhà máy quốc doanh."
Từ Sương: "Chỉ cần chúng ta làm đúng với ngành nghề của mình, em nhất định có thể dựa vào năng lực của mình chiếm được chỗ đứng vững chắc."
Vương Anh: "Cũng đúng."
Vừa rồi cô chỉ nghĩ muốn vào được bệnh viện, lúc này bệnh viện toàn là người tốt nghiệp các trường y, điều dưỡng hạng nặng, cô chỉ là một người "không chuyên" mới tốt nghiệp cấp 3, không học đại học. Nếu muốn vào được đó e là rất khó.
Là cô nghĩ thiếu sót, lúc này đã có trạm y tế của nhà máy quốc doanh rồi!
Các nhà máy quốc doanh hiện nay gần như lo liệu mọi sinh lão bệnh tử cho công nhân, trường mẫu giáo, trạm y tế, sở an ninh đều đầy đủ hết.
Vương Anh càng nghĩ càng cảm thấy có thể, nếu không thể vào được bệnh viện thì làm ở trạm y tế cũng được.
Từ Sương trầm mặc một hồi mới nói: "Chỉ cần em cảm thấy có thể, anh sẽ bảo sư phụ để ý giúp vấn đề này."
Nếu đã có công việc muốn tìm thì nhanh chóng chuẩn bị là tốt nhất, tránh bỏ lỡ cơ hội.
Vương Anh vô tư nói: "Em có gì mà phải không đồng ý chứ, em rất sẵn lòng đó."
Từ Sương: "..."
Vương Anh đương nhiên là đồng ý, cô vốn là một người có chút nhàm chán, trải qua ba mươi năm của kiếp trước để học tập, suốt chặng đường để đến trường y hoàn thành khóa đào tạo chính quy. Khoảng thời gian đó cô cũng chẳng có thời gian để đi du lịch và cũng không sở thích đốt thời gian nào khác. Chỉ có thể giành ra được một chút thời gian để ăn uống.
Kết quả khi cô hoàn thành khóa đào tạo, sự nghiệp cũng đang dần đi vào quỹ đạo, xẹt, ngày tận thế đã đến.
Cả thể xác lẫn tinh thần Vương Anh đều suy kiệt trải qua vài năm, nếu không phải bản thân có kĩ thuật y học, không chừng cô chỉ có nước ngửa cổ mà chờ chết.
Đúng là rất mệt mỏi, còn khiến cho người ta không thở nổi.
Vì vậy, sau khi cô xuyên không đến đây, cô cũng đã xác định được con đường sống của mình.
Đó chính là làm một con cá mặn có ích.
Cô sẽ trở thành một bác sĩ nhỏ bình thường, đợi đến kỳ thi đại học diễn ra, cô sẽ thi vào đại học y khoa, sau đó ...
Cô dự định cứ như vậy học lên, cuối cùng ở lại trường làm giáo viên.
Vương Anh nghiêm túc nói: "Đồng chí Từ Sương, anh đừng coi thường trạm y tế của nhà máy, em cảm thấy công việc này rất phù hợp với em."
Vấn đề nhỏ, có thể tìm tòi thêm. Hoàn hảo.
Từ Sương nhìn cô thật sự nguyện ý, cũng không phải ngoài miệng giả bộ khoe khoang, vì vậy cũng yên tâm hơn: "Vậy thì tốt."
Men say trong người Vương Anh đến chậm, ánh mắt dần trở nên đờ đẫn, hai người liền chợp mắt ngủ trưa. ...
Chuyện xôn xao mà cái máy may tạo nên vẫn tiếp tục diễn ra, và đội văn nghệ thiếu nhi do Ngô Quế Hoa thành lập cũng đang dần thành hình. Ngay cả những thanh niên trí thức đến làng cũng dần quen với không khí và cường độ làm việc, có người đã lấy khổ mua vui viết bài cho Ngô Quế Hoa.
Trong bầu không khí như vậy, cuối cùng cũng đến thời điểm nóng nhất trong năm, đồng thời cũng đến mùa vụ thu hoạch.
Kiếp trước Vương Anh không ở nông thôn quá lâu, những ấn tượng về nông thôn của cô là từ một người đồng nghiệp, bố mẹ cô ấy không muốn chuyển lên thành phố sinh sống nên lựa chọn ở quê làm nghề nông, bình thường hay gửi mấy nông sản lên cho con gái. Vì thế người bạn này thường xuyện đem lúa mạch non sau mỗi lần thu hoạch lên chia cho các cô hưởng hé.
Cái gọi là lúa mạch non chính là khi lúa còn chưa chín vàng nhưng hạt đã thành hình thì trực tiếp lấy ăn, mỗi năm vào nửa tháng trước khi thu hoạch người ta sẽ đi gặt, hạt lúa màu xanh lơ tản ra mùi thơm của gạo. Các y tá giảm béo đều rất thích đồng nghiệp này, hàng năm đều nhờ cô ấy mang đồ lên cho. Sau đó đem hạt lúa non quấy ức gà và cà rốt cùng nấm đùi gà, trước nấu sau xào, ăn rất ngon còn ít calo.
Còn Vương Anh, mỗi lần cô đều lấy nhân lúa mạch non đun cùng nước đường uống, nhân lúa mạch non kết hợp với hạt sen, cho thêm mấy cái bánh trôi nhỏ, vô cùng thanh mát, hương thơm nức mũi.
Các đồng nghiệp thấy cô có thể dùng lúa mì non tạo thành nhiều món đa dạng như thế cũng cảm thấy thổn thức không thôi: "Trước đây ở quê tôi nếu lúa chưa chín vàng mà đã cắt ra ăn thì đúng là chọc vào cột sống của cả nhà. Không ngờ mấy năm nay nhiều người có nhu cầu mua bán, giá lúa mạch non cao lên gấp nhiều lần, khoảng thời gian trước bố mẹ tôi còn nói có người đến chỗ chúng tôi ở mua lúa mạch non về, nói là muốn mua để về bán gì đó... Nếu không phải do cán bộ thôn chặn lại thì có lẽ sẽ có rất nhiều người chiết nó ra bán rồi, giá của lúa mạch non còn cao hơn lúa mạch đó."
Ai có thể ngờ được chỉ mới ba mươi đến bốn mươi năm sau đây mọi người đã biết cách đa dạng hóa cách ăn lúa mạch chứ?
Nhưng đối với giai đoạn hiện tại không nên nghĩ quá xa như thế, Vương Anh đội mũ rơm xắn ống quần lên bò xuống ở bên kia bờ ruộng, tham gia vào mùa gặt gấp gáp náo nhiệt này.
Theo như lời xa xưa từng nói 'Gặt lúa mất hai ngày, gặt lúa mạch chỉ mất một buổi', ý chính là khi gặt lúa mạch cực kỳ nhanh cực kỳ mau. Cũng có bao nhiêu đâu chứ? Vương Anh nhớ lại, mới ngày hôm qua trong đất vẫn còn lúa mạch phơi phới theo gió, hôm nay gặt xong được trải dài lên tấm bạt và phơi dưới ánh nắng mặt trời, tới buổi sáng thứ ba cả đại đội đã vang lên tiếng kêu gọi khắp nơi rồi.
Không nên ở nhà ăn cơm nhàn hạ quá nên cúi mặt xuống đất bán lưng cho trời mà làm việc, tụ tập cùng nhau thu hoạch mùa vụ, gặt xong đưa về sân to mà đập lúa đi thôi.
Điền Hữu Phúc múa máy tay chân, lớn giọng hét: "Các đồng chí, hiện nay đã đến thời điểm quan trọng mấu chốt rồi! Chúng ta đang gánh vác trọng trách sản sinh lương thực, vất vả mấy tháng nay cuối cùng cũng đã đến lúc thu kết quả!"
"Phải nắm chắc thời gian gặt lúa cho mau, các tiểu đội trưởng của các tổ phải dựa theo nơi có đất tốt đã được chia từ trước nhanh chóng gặt cho xong, chưa gặt xong thì chưa được về nhà! Các thành viên khác trong gia đình sẽ đưa cơm đến hai bên bờ ruộng cho các đồng chí ăn! Thu hoạch xong sớm thì chúng ta sẽ được nghỉ sớm!"...
Vương Anh đứng bên ngoài vây xem cũng bị bầu không khí khẩn trương này bao lấy.
Trình Thục Phân, Trình Ngọc và Tiền Cúc Hoa cũng lại đây, ai ai ở đại đội cũng phải ra ngoài ruộng, nếu để Điền Hữu Phúc phát hiện được thiếu người nào ông ấy sẽ cho người đi gọi tới.
Vương Anh thấy gương mặt đỏ bừng tía tai của Điền Hữu Phúc, cả người như đựng cả sự tức giận của toàn bộ mọi người thì thở dài, có người bên cạnh khẽ nói nhỏ với nhau.
"Có chuyện gì thế? Năm ngoái cũng không căng thẳng như năm nay."
"Hả?... Cô không biết chuyện ở mấy đại đội khác sao?"
"Sao thế? Có chuyện gì à?"
"Hai đại đội ở gần chúng ta đó, từ chỗ kia có thể thấy được ruộng trồng lúa mạch của bọn họ rất thưa thớt... Nghe nói là không trồng lại cho tốt được, còn có phía bên kia sông có mấy công xã biếng làm khó ở giờ đã cạn sạch lương thực..."
"Là do mùa xuân có mưa đá nên mới bị thế sao? Trời ạ!"
"Hữu Phúc cũng vì sợ loạn mà khi vừa thấy lúa mạch chín đã bảo chúng ta nhanh chóng thu hoạch đi đấy, nhân lúc các đại đội khác chưa bắt đầu, chúng ta liên tục thu hoạch rồi phân ra..."
"Mau đi gặt lúa mạch đi, tôi thấy thời tiết năm nay xấu rồi đó, mới đầu năm đã bị mưa đá dội xuống, tôi phải đi gặt thật nhanh mới có thể yên tâm được."
"Ai cũng nói như thế cả, may mắn là mấy hôm trước mới được chia thịt heo, mấy hôm nay tôi chuẩn bị làm thêm thịt heo nên không gặt gấp là không có nước dùng mà ăn."
"Con trai của nhà cô sắp về rồi à? Giờ gặt lúa mạch về là làm hả?"
"Đúng thế, mấy hôm trước đã về rồi. Tôi bảo thằng bé cũng nên đi làm công đi thì hơn."...
Điền Hữu Phúc vẫn đang chỉ đạo mọi việc: "Mấy vùng ruộng xa giữa lại mấy người đi, mấy tổ trưởng chọn ra người nào có sức khỏe tốt buổi tối nhận ca làm tiếp còn để lại hai người ngủ ở đây tối nay để tiện canh gác bờ ruộng luôn..."
Điền Hữu Phúc nói xong không thấy có ai có ý kiến gì, sắp xếp người canh gác ở hai bên bờ ruộng, đến thời điểm mấu chốt nếu cần thì tất cả mọi người có thể kéo nhau ra đây ngủ hai bên bờ ruộng cũng được.