Chương 156: Tính toán của Bạch Linh

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 947 lượt đọc

Chương 156: Tính toán của Bạch Linh

Điền Hữu Phúc: "Đất này cứng rắn lắm nên không cần phải phân biệt chỗ nào nặng chỗ nào nhẹ, cứ dùng hết sức mà gặt."

Đất bình thường thì có thêm nước pha vào đất làm nhão còn đất này cứng rắn, cần phải cố hết sức mới có thể làm được.

"Hữu Phúc anh yên tâm đi, chúng tôi nhất định sẽ làm xong thật nhanh."

Mọi người ở đây không phải đồ ngốc, đa phần đất đều theo kiểu đất phù sa, còn đất phần trăm trồng lương thực này sao mà so sánh được?

Nghe theo mệnh lệnh của Điền Hữu Phúc, toàn đại đội đều xung phong, gắng sức gặt lúa cho mau.

Vương Anh và Từ lão thái cũng gia nhập vào, đối với Vương Anh mà nói, làm việc nông này chẳng có gì đáng sợ, dù sao không phải ngày nào cũng làm, gặt lúa mạch ư? Đương nhiên cô có thể làm được.

Nghe Từ lão thái nói năm ngoái Từ Sương đang làm ở tiệm cơm cũng sẽ rút một chút thời gian trở về cùng đi gặt với mọi người, ngay cả Trình Thục Phân cũng đi theo làm việc, được sắp xếp đi đẩy lương thực.

Tiền Cúc Hoa cũng cùng Vương Anh gặt chung một chỗ, khoảng thời gian trước chị ta thành công nuôi được con heo nặng một trăm năm mươi cân nên được đủ công điểm, vì thế không cần tới nhưng Điền Hữu Phúc vẫn cho người gọi Tiền Cúc Hoa đến đây, ghi thêm vào mục việc làm thêm, có thêm người là bớt được thời gian gặt lúa, nâng cao năng suất thu hoạch lương thực.

Nhưng thấy bình thường các cô cũng không phải làm việc gì nặng nên ông ấy dứt khoát xếp những người này vào cùng một nhóm với các thanh niên trí thức.

Vương Anh và Từ lão thái được tổ trưởng phân công đi phơi lương thực giữa chỗ nắng cho khô.

Tiền Cúc Hoa cũng được phân công đi phơi lương thực.

Mới phân công xong mấy người thanh niên trí thức đã bàn tán xôn xao.

Vương Anh chẳng để tâm, Từ lão thái thấy nhiều rồi nên cũng không thèm quan tâm nữa: "Chắc có lẽ bọn họ cảm thấy tổ trưởng chia không công bằng."

Quả nhiên cho dù cách xa nhưng vẫn nghe thấy tiếng rống tức giận của tổ trưởng: "Tôi phân như thế đó thì sao hả? Mấy người có được nửa phần như người ta không? Vương Anh là bác sĩ, mùa vụ thu hoạch như này đáng lẽ không cần cô ấy phải để tâm đến nhưng cô ấy vẫn đến đây giúp đỡ, còn sẵn sàng cấp cứu nếu có chuyện gì xảy ra. Tiền Cúc Hoa à? Trong nhà của Tiền Cúc Hoa còn có đứa bé chưa đầy một tuổi nữa đó. Từ lão thái? Từ lão thái đã lớn tuổi như thế rồi chẳng lẽ bắt bà ấy đi gặt lúa?"

Tổ trưởng cảm thấy bản thân đã chia rất công bằng, vì sợ nhóm thanh niên trí thức này buồn tẻ nên anh ta đã sắp xếp cho bọn họ vào một nhóm. Không ngờ Giang Lỗi không muốn, lời trong lời ngoài đều lên án chỉ trích anh ta giúp đỡ xã viên mà không giúp đỡ thanh niên trí thức.

Tổ trưởng phun đầy nước miếng lên mặt Giang Lỗi, câu nào cũng như xối nước vào mặt anh ta. Bạch Linh đứng bên cạnh thì không nói chuyện, chỉ im lắng nhìn.

Hiện giờ cô ta rất hối hận. Ở cùng với loại người như vậy đúng là làm mất thanh danh của mình, cũng hại chết người lúc nào không biết.

Bạch Linh trợn mắt trừng Giang Lỗi, ánh mắt bất tri bất giác liếc qua bên cạnh.

Người đứng bên cạnh là Bằng Trình.

Bộ đồ mà Bằng Trình mặc so với số đông thì không khác nhau là mấy, khi xuống đất đều bị lấm lem như nhau. Khi phải đi gặt lúa mọi người đều chọn bộ nào xấu nhất, tốt nhất là bộ đã bị hư hại nhiều lỡ như bị hỏng rồi thì sẽ không phải cảm thấy đau lòng. Bằng Trình chỉ mặc áo ngắn tay màu trắng phía dưới là quần có vài chỗ vá ở đầu gối.

Bạch Linh tính toán một lúc, cân nhắc trong lòng một chút, cái người tên Bằng Trình này có bộ quần áo kém nhất chỉ có vài chỗ đã bị khâu vá...

Trong khoảng thời gian Bạch Linh quan sát Bằng Trình thì cô ta dần dần có được đánh giá chi tiết đối với giá trị của con người Bằng Trình.

Với việc thỉnh thoảng Bằng Trình đi lên trấn mua đồ về có thể khẳng định điều kiện của người này khá tốt, trong tay ít nhất phải có vài trăm đồng.

Bạch Linh xác định được điểm này đành cắn răng một cái, mặc dù chưa hỏi thăm rõ ràng để biết Bằng Trình làm nghề gì nhưng cô ta đã chuẩn bị sẵn tất cả các phương án để hành động.

Nên biết rằng khi vừa mới tới nông thôn này cô ta chưa bao giờ mất đi ý định kéo bản thân ra khỏi chỗ này, cuối cùng cũng đã có phương pháp sắp xếp công việc rời khỏi nông thôn rồi.

Nếu thực sự có cơ hội đó Bạch Linh nhất định sẽ nắm bắt cơ hội tuyệt đối không bài xích chuyện kết hôn với người xa lạ. Trong nhà cô ta có nhiều anh chị em, từ nhỏ cô ta đã có thói quen tranh đoạt với người khác. Lần này người bị đưa xuống thôn vốn là chị của cô ta nhưng không biết cô ta tìm được người nào đó để kết hôn nên chuyện xuống nông thôn lập tức rơi trên người Bạch Linh.

Chị của cô ta không được tốt số, tìm phải một người chồng bị phế chân vô công rồi nghề.

Bạch Linh nói chị cô ta thật tàn nhẫn, người đàn ông đó lớn hơn chị cô ta những mười tuổi đã thế người còn lùn, mặt mũi lại xấu hoắc.

Một chiêu này của chị cô ta làm cho Bạch Linh không còn đường nào thoát thân, mới đầu cô ta tính phát triển với mấy đối tượng nhưng không được, đến khi xuống nông thôn chỉ bắt được một tên Giang Lỗi này.

Bạch Linh lấy một chiếc khăn tay từ trong túi ra lau mồ hôi, giọng điệu nhỏ nhẹ nói với Giang Lỗi: "Anh Giang, anh đừng nói nữa, dù sao anh cũng là thanh niên trí thức, chúng ta tới chỗ nông thôn này là phải nghe theo sự chỉ huy của đại đội. Việc gặt lúa trồng cây những người nông dân đó làm được thì sao chúng ta không làm được?"

Cô ta nói xong liền lặng lẽ nhìn thoáng qua Bằng Trình, hiện tại mọi người đều ở cách xa nhau, sự hiểu biết của cô ta đối với Bằng Trình lại ít ỏi, vì thế chỉ có thể dựa theo ấn tượng của mình đối với Bằng Trình mà ra chiêu thôi.

Thái độ của Bằng Trình đối với những thanh niên trí thức khá tích cực, mặc dù bình thường thích ở một mình không thích giao lưu nhưng nói chung vẫn hay nói chuyện qua lại với một số người. Đặc biệt vào ngày đầu tiên xuống nông thôn, Bằng Trình còn mở miệng bênh vực Giang Lỗi, nói nên sống với tập thể như thế nào.

Bạch Linh lập tức thay đổi suy nghĩ, khi cô ta dỗ dành Giang Lỗi tỏ ra yếu đuối một chút, điều đó gãi đúng chỗ ngứa của Bằng Trình, kiên cường một chút thì sẽ đạt được đại cục thắng lớn.

Quả nhiên, ánh mắt Bằng Trình nhìn về phía cô ta tỏ rõ sự ngạc nhiên.

Trái tim Bạch Linh nhảy lên, nói thêm vài câu: "Anh Giang, thanh niên trí thức đều là những người hiểu lý lẽ, anh xem, mọi người đều vì anh mà chậm tiến độ rất nhiều rồi chúng ta nhanh chóng bắt đầu đi, không thể trì hoãn việc thu hoạch mùa vụ được. Anh cứ nháo lên sẽ làm cho mọi người tưởng rằng anh sợ làm việc nặng, chuyện này đối với thanh danh của thanh niên trí thức không tốt lắm đâu."

Giang Lỗi bị tổ trưởng mắng một hồi giờ lại bị Bạch Linh nói vài câu sắc mặt đã trầm xuống rất khó coi.

Tổ trưởng của tổ thanh niên trí thức đi lấy công cụ từ nơi khác về, theo sau đó là hai thanh niên trí thức khác, phát cuốc và liềm xuống, từng người từng người trong nhóm đều bắt đầu làm việc của mình.

Mặt Giang Lỗi đen thui, anh ta chờ Bạch Linh lại đây dỗ dành anh ta cho thật tốt.

Có điều Bạch Linh lại không thèm quan tâm, cô ta cứ thế theo nhóm xuống ruộng bắt đầu làm việc.

Giang Lỗi cảm thấy tủi thân, anh ta không hiểu vì sao Bạch Linh lại có thái độ như vậy, rõ ràng ngày hôm qua cô ta còn cho anh ta đi mua dây buộc tóc cùng sao hôm nay cô ta lại thay đổi sắc mặt như vậy?

Giang Lỗi mang theo vẻ mặt đó đi xuống ruộng gặt lúa, Bạch Linh thấy anh ta lại gần mình liền đổi hàng với người khác giữ khoảng cách với Giang Lỗi.

Giang Lỗi: ...

Những cơn sóng ngầm diễn ra bên trong nhóm người thanh niên trí thức tạm thời không nhắc tới, chỗ bên Vương Anh cũng không thoải mái lắm, chưa tới nửa ngày đã có hai ba người tới tìm cô.

Một người là bị liềm cắt vào tay, một người là dẫm phải nhím.

Vương Anh đưa hai người kia tới phòng họp, lấy cồn y tế là ra để khử trùng sau đó quấn băng lại, nghỉ ngơi một lát xong hai người kia lại đi ra ruộng làm việc.

Người nhà quê không có chuyện chỉ vì một vết thương nhỏ xíu mà nghỉ ngơi không làm việc nữa. Ngay cả lần này tới tìm Vương Anh băng bó cũng là do đại đội trưởng yêu cầu, nói nếu không xử lý cẩn thận thì sẽ bị nhiễm trùng, ý của bọn họ đều là rửa sạch qua nước là xong rồi đi làm tiếp, ai có công sức đâu mà đi tìm đại phu chứ.

Vương Anh cũng hiểu rõ điều này cho nên đã sớm nói với Điền Hữu Phúc, nói ông ấy báo cho các tổ trưởng không được để thói quen xấu này tiếp diễn nữa, cứ thấy ai chảy máu là phải tới tìm cô.

Cho dù không muốn bôi thuốc thì cũng phải dùng cồn y tế rửa sạch băng bó lại đàng hoàng mới được.

Lời nói này còn được Ngô Quế Hoa gọi mấy tên nhóc lại tập tành diễn thành một đoạn tiểu phẩm, mấy tên nhóc đó thể hiện rất hài hước, bối cảnh là trong nhà người đàn ông ế vợ, ông ta bị lưỡi liềm cắt trúng tay khi đó trong nhà không có nước nên đi tìm mỡ heo bôi vào kết quả vết thương kết mủ, nhiễm trùng uốn ván rồi mất.

Tiểu phẩm này vừa ra mắt đã đánh đòn cảnh cáo cho tất cả mọi người, cho dù là ai bị đồ sắt làm cho chảy máu thì sẽ bị nhiễm trùng uốn ván, chỉ cần thấy miệng vết thương sẽ phải để ý mà xử lý nhanh chóng.

Gặt lúa mạch tới giữa trưa Từ lão thái bèn về nhà nấu cơm trước.

Vương Anh thấy Tiền Cúc Hoa không về mà còn đứng buồn bực thì hỏi: "Chị không quay về à?"

Tiền Cúc Hoa ưỡn ngực nói: "Trình Ngọc và ba nha đầu nhà chị đều ở nhà với nhau cho nên giữa trưa nay bốn đứa nó sẽ làm cơm rồi đưa ra đây."

Trình Thục Phân đẩy xe trên đường, bà ấy là thành phần xấu cho nên phải làm mấy việc tương đối mệt nhọc, nghe thấy Tiền Cúc Hoa nói, bà ấy cười trộm một tiếng, nhưng lập tức mím lại, sợ người ta thấy.

Bà ấy không đáp lại lời của Tiền Cúc Hoa mà chỉ đẩy xe lương thực đi về phía trước.

Tiền Cúc Hoa lặng lẽ nói: "Chị Thục Phân... Aida."

Vương Anh: "Chị nghĩ thoáng chút đi, có lẽ cô Thục Phân không cảm thấy vất vả đâu. Đừng lo lắng."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right