Chương 157: Cả thôn đồng lòng

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 655 lượt đọc

Chương 157: Cả thôn đồng lòng

Đúng là Trình Thục Phân không cảm thấy vất vả, nơi này cần thể lực để sống, dù bà ấy làm một cách miễn cưỡng nhưng không phải là không thể. Hơn nữa, cho dù là công việc lớn thì trong lòng bà ấy cũng rất vui. So với người bị kéo đi thì càng sướng hơn nhiều.

Qua một lúc, có mấy người nhà lục đục đưa cơm đến, vài người vây quanh lại bờ ruộng ăn cơm.

Vương Anh và Tiền Cúc Hoa cùng Từ lão thái tìm nơi có bóng cây râm mát rồi ngồi xuống, bạn nhỏ Tiền Mạch Tuệ tung tăng bày hộp cơm to xuống đất. Phía trên là cơm, phía dưới là món canh cà chua nấu với trứng, thêm món khoai tây xào với mỡ heo.

Tiền Cúc Hoa vừa ăn vừa hỏi: "Các con đã ăn chưa? Sáng nay Tiểu Nha có khóc hay không?"

Mặt của Tiền Mạch Tuệ đỏ bừng: "Bọn con ăn rồi ạ! Chị Mạch Miêu và chị Trình Ngọc nấu đồ ăn đó ạ! Ăn ngon lắm, con ăn được một chén cơm đầy cơ. Tiểu Nha thì không quấy không khóc, con cho em ăn vài miếng cơm rồi buộc ít vải đầu giường múa cho em xem, em rất vui vẻ..."

Tiền Cúc Hoa: "Vậy là tốt rồi, à, món này ăn ngon thật! Canh trứng xào cà chua rất ngon, khoai tây cắt đều mềm mềm dễ nhai."

Tiền Mạch Miêu như được nghe mẹ khen mình, vui mừng hớn hở nói: "Chị còn nói với con hỏi mẹ xem có thể mua thêm vài cái ly để trong nhà hay không? Để ngày mai đưa chị đưa nước canh đi cho mẹ. Mẹ, chúng ta mua một cái đi."

Tiền Cúc Hoa: "Chuyện này có là gì, con bảo chị con đi mua là được, trong tay chị của con vẫn còn tiền, buổi chiều cầm một đồng mà đi lên trấn mua. Lát nữa mẹ sẽ đi tìm người đổi phiếu cho."

Vương Anh cũng mở hộp cơm ra, nói xen vào: "Không cần phải đi đổi phiếu đâu, trong nhà tôi còn có một cái phiếu lấy lu tráng men, lát nữa tôi sẽ đưa cho chị."

Phiếu đó là do lần trước Trần Đông đưa cho cô nhưng cô không dùng được.

Tiền Cúc Hoa: "Được rồi, vậy chị sẽ không khách khí đâu."

Hiện tại chị ta đã có công điểm, khi nói chuyện sẽ nắm chắc hơn, cho nên không cần phải co ro cúm rúm không dám nhận giúp đỡ của người khác. Thiếu Vương Anh thì cứ thiếu đi, chờ đến cuối năm đưa cho Vương Anh vài miếng vải, cảm ơn cô thật tốt.

Trưa nay Từ lão thái làm món thịt bằm xào, chả cá hấp và đậu que xào cà tím, thêm cơm nóng hổi.

Cả một hộp cơm lớn như vậy hương vị cũng rất ngon. Thịt bằm xào với tiêu thơm, chả cá trước đó được Từ Sương phi lê sau đó bằm nhỏ vo tròn thành viên, đun nóng lên là ăn được. Đậu que xào với cà tím vừa miệng, mỡ heo được cho vào làm món ăn thêm thơm nức mũi.

Ở một nơi khác cách xa chỗ Vương Anh và Tiền Cúc Hoa, Trình Thục Phân tránh chỗ mọi người tụ tập. Trình Ngọc đưa hộp cơm nhìn qua thì nhạt nhẽo, trong đó chỉ có hai cái màn thầu bột bắp mà thôi chứ không còn món gì khác.

Nhưng khi Trình Thục Phân cắn một miếng đầu tiên là cảm nhận được nước thịt chảy xuống đầu lưỡi.

Vì Trình Ngọc không muốn gây chú ý tới người khác nên bỏ hết thịt vào trong màn thầu, cho nên hai cái này nói chính xác hơn là hai bánh bao.

Hai bánh bao được cho vào miệng, một cái có nhân là thịt heo, một cái là trứng gà với cà rốt.

Trình Thục Phân ăn xong hai cái bánh bao liền đưa tay lên chùi miệng để không bị ai nhìn ra được dấu vết.

Có vài người ăn cơm xong nghỉ ngơi một lát là bắt đầu đứng lên làm việc.

Việc phơi lúa mạch không mệt bằng việc gặt lúa mạch, thực ra nói là gặt lúa mạch giống như gặt lúa bình thường nhưng trên thực tế phải dùng lực rất lớn mới có thể gặt được, sau khi gặt sẽ chờ người khác ôm lên giã nghiền. Nghiền xong thì đưa ra phơi, phơi vài lần cho khô sẽ đưa vào chờ giã nghiền lần thứ hai.

Giã nghiền tầm hai ba lần bảo đảm hạt lúa mạch đã hết vỏ thì mới đem đi bán, còn đống cây lúa mạch được cắt ra kia thì phơi khô chờ tới khi mùa đông sẽ đốt để sưởi ấm.

Làm đến buổi chiều thì Từ Sương ra ruộng. Từ Sương xách theo một lu nước ô mai tới đưa cho Từ lão thái và Vương Anh: "Nghỉ một lát rồi hãy làm."

Nước ô mai làm theo công thức của Vương Anh, anh nấu trong tiệm cơm, có cho vào ít đường phèn để mùi vị tốt hơn, tiếc là không có đá lạnh.

Hai người Vương Anh và Từ lão thái vui sướng uống hết nửa lu, còn lại đưa cho Tiền Cúc Hoa một ít, sau đó đưa cho Ngô Quế Hoa đang đẩy xe đẩy nếm thử một ngụm.

Ngô Quế Hoa chép miệng: "Vừa miệng thật đó, uống cái này giải khát lại ngon, thêm ngọt."

Vương Anh: "Thím có muốn tự nấu cái này không? Cháu sẽ bày cho thím, cháu đưa cho thím ít nguyên liệu, bên trong còn có mấy dược liệu thanh mát hạ nóng nữa."

Trong miệng của Ngô Quế Hoa vẫn còn đọng lại dư vị ngọt ngào này nên khi nghe thấy Vương Anh nói như thế lập tức gật đầu: "Được đó, chờ buổi tối thím sẽ bảo Hạnh Hoa đưa tiền đến nhà con lấy."

Tiền Cúc Hoa giơ tay: "Tôi, tôi nữa, chị cũng muốn. Cái này bao nhiêu tiền một phần thế?"

Vương Anh: "Năm hào tiền nhưng bên trong không có đường phèn nên nếu mấy người nấu thì cho đường theo khẩu vị nha."

Năm hào tiền nói nhiều thì cũng không nhiều chỉ bằng giá của một quả trứng gà mà thôi.

Tiền Cúc Hoa: "Vậy chị lấy hai phần đi, nhà chị có nhiều người sợ là không đủ uống."

Vương Anh: "Không cần nhiều như vậy đâu, bên trong có sơn tra, không nên cho trẻ con ăn nhiều."

Tiền Cúc Hoa nghĩ lại cũng cảm thấy đúng, cho nên không nói gì nữa.

Vương Anh lại hỏi Ngô Quế Hoa: "Gần đây Hạnh Hoa thế nào rồi? Huấn luyện có tốt hay không?"

Đúng thế, Điền Hạnh Hoa đã đi theo Vương Anh được một tháng, cuối cùng cũng đến thời gian đi huấn luyện, hiện tại không thể tham gia gặt lúa mạch được, cả ngày đều phải ở trạm y tế của công xã để huấn luyện.

Nói đến chuyện này làm Ngô Quế Hoa vui vẻ không thôi: "Tốt tốt tốt! Sao không tốt được chứ, con bé nói con bé làm được."

Ngay lập tức tảng đá trong lòng Vương Anh rơi xuống, Điền Hạnh Hoa chắc chắn sẽ nắm được suốt làm bà đỡ đẻ. Sau khi huấn luyện xong sẽ có một tháng để đưa cô ấy đến khoa sản của bệnh viện huyện thực tập.

Tính toán đâu ra đấy khi trở về là có thể đuổi kịp đội sinh nở ở đại đội rồi.

Hiện giờ Ngô Quế Hoa là chủ nhiệm hội phụ nữ của đại đội nên biết rõ số phụ nữ trong đại đội đang mang thai: "Năm nay đại đội của ta có tận mười mấy người mang thai."

Hạnh Hoa muốn được tuyển vào sẽ gặp phải khó khăn rất lớn.

Mấy người nói chuyện một lúc, Từ Sương chỉ đứng bên cạnh làm hết chức trách, sức anh lớn nên cũng nhanh nhẹn phơi xong mấy bao lúa mạch đó. Đúng kiểu một người làm bằng sức hai người cày cấy.

Rất nhanh đã đến buổi tối, Từ Sương lại phải đạp xe đi chợ rồi đến tiệm cơm.

Vương Anh và Từ lão thái cũng làm đến hơn chín giờ tối mới dọn dẹp để về nhà. Cơm tối chỉ ăn qua loa vài món sau đó tắm rửa đi ngủ.

Bận rộn gặt lúa mạch suốt bốn ngày, đến ngày thứ năm đã xảy một câu chuyện không lớn cũng không nhỏ.

Nguyên nhân của việc này là từ nhóm thanh niên trí thức mà ra, năm nay có rất nhiều người mới vào nhóm thanh niên trí thức này, bản thân Điền Hữu Phúc cũng đặt kỳ vọng cao đối với nhóm mà trong lòng tổ trưởng nhóm thanh niên trí thức cũng hiểu nên kêu gọi toàn bộ thành viên ra sức làm việc. Dù sao cũng ở trong cùng đại đội không phải là ăn nhờ vài ngày nếu lương thực không đủ thì người chết không phải là bọn họ hay sao?

Cho nên đốc thúc nhóm thanh niên trí thức nhanh chóng tăng tốc gặt lúa mạch để hoàn thành thật mau, có điều dù không có người nào mệt, không có người nào bị thương nhưng lại có người dở trò mánh lưới để lười biếng, kéo dài thời gian làm việc. Người làm việc chăm chỉ cũng có nhưng lại rất ít.

Tổ trưởng tức giận đến mức oán giận với Điền Hữu Phúc hồi lâu.

Điền Hữu Phúc nghĩ nếu nhóm thanh niên trí thức đó không muốn làm thì cứ sắp xếp cho bọn họ đi ngủ ở hai bờ ruộng để canh gác đi.

Khi ngủ ở hai bên bờ ruộng cái chính là phải phòng ngừa nửa đêm trời mưa to, mùa hè lúc nào cũng có vài trận mưa giông bất chợt, nếu mưa phải nhanh chóng đưa lúa vào trong sân, không thể để bị ướt. Còn phải canh cho khỏi có người đến ăn trộm.

Điền Hữu Phúc cảm thấy dù sao ai làm việc gì cũng tốt, canh gác cũng mệt mỏi như gặt lúa có đúng không?

Ngay lập tức ông ấy phân công cho mấy người thanh niên trí thức đến ngủ ở hai bên bờ ruộng vào buổi tối, trong đó Giang Lỗi là người đầu tiên.

Gần đây tâm trạng của Giang Lỗi không tốt, Bạch Linh không thèm để ý tới anh ta nữa, cứ nhìn thấy anh ta là cô ta sẽ đi đường vòng cho dù là ở cùng khối ruộng để gặt. Bạch Linh tránh anh ta như tránh tà vậy.

Không những thế, Giang Lỗi còn phải tỏ ra thờ ơ lạnh nhạt khi nhìn thấy Bạch Linh đi cùng Bằng Trình, trơ mắt nhìn mối quan hệ của bọn họ càng ngày càng khăng khít.

Trái tim của Giang Lỗi như đáy biển lạnh lẽo, gió rét gào thấu xương, ẩn chưa dưới đó là ngọn núi lửa chờ thời cơ bùng nổ.

Anh ta không hiểu vì sao Bạch Linh lại như vậy.

Anh ta với Bạch Linh đã như ván đóng thuyền, đã ngầm hiểu là ở bên nhau giờ tại sao cô ta lại đi cùng với Bằng Trình?

Càng khó hiểu hơn là, Giang Lỗi nhân dịp nhóm thanh niên trí thức tan tầm đi tìm Bạch Linh, ngăn cô ta lại.

Bạch Linh thầm nghĩ, nào, đây chính là cơ hội.

Giang Lỗi thổ lộ hết tâm tư tình cảm của mình dành cho Bạch Linh, một hai phải bắt Bạch Linh đưa ra câu trả lời chắc chắn.

Tiền của anh ta cơ bản đều đổ lên người của Bạch Linh cả, nếu Bạch Linh ở cùng người khác thế chẳng phải anh ta là kẻ coi tiền như rác hay sao?

Giang Lỗi không muốn lừa gạt bản thân thêm nữa, anh ta muốn Bạch Linh đồng ý kết hôn với mình.

Bạch Linh cắn môi dưới, dáng vẻ yếu đuối đáng thương: "Anh đừng ép tôi..."

Giang Lỗi vò đầu, vừa khó hiểu lại vừa đau khổ: "Anh ép em cái gì? Bạch Linh, chúng ta là bạn học cấp ba với nhau, anh vẫn luôn thích em như thế. Em kết hôn với anh thì hai chúng ta có thể ở bên nhau rồi. Sau này chờ có cơ hội anh sẽ nói với người trong nhà đưa hai chúng ta về thủ đô, anh không hiểu vì sao em lại không đồng ý cưới anh chứ?"

Mắt của Bạch Linh ngấn nước: "Xuất thân của tôi không tốt, tôi không muốn liên lụy tới anh."

Giang Lỗi: "Vì chuyện này cơ à? Anh đã nói rất nhiều lần rồi, anh không sợ bị em liên lụy. Hai chúng ta đều là người tới từ thủ đô chẳng lẽ còn có thể sống những ngày khó khăn sao? Em đồng ý kết hôn với anh, anh sẽ bảo người nhà chuyển cho ít tiền, chúng ta thuê một gian nhà trống ở đại đội để sống, mỗi ngày sau này sẽ càng ngày càng tốt hơn."

Bạch Linh vẫn lắc đầu.

Dáng vẻ ấp úng của cô ta cứ thế, không chịu đưa ra câu trả lời chắc chắn làm trái tim của Giang Lỗi lạnh đi.

"Vậy em muốn như thế nào?"

Bạch Linh vẫn lắc đầu.

Giang Lỗi cố gắng nói bản thân phải thật tỉnh táo, anh ta đã dành hết sự kiên nhẫn của đời mình cho Bạch Linh rồi. Lúc này nghe thấy cô ta không đồng ý cũng không từ chối làm Giang Lỗi bực mình giơ tay múa chân đấm lên cây đại thụ bên cạnh.

Bạch Linh yên tâm hẳn, rốt cuộc mục đích của cô ta đã đạt được.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right