Chương 158: Vu khống
Giang Lỗi đi rồi, Bạch Linh ở lại tại chỗ đó một lúc.
Điều chỉnh tốt tâm trạng, khóc lóc đi tới chỗ của Ngô Quế Hoa, chủ nhiệm hội phụ nữ, bà ta thấy dáng vẻ này của Bạch Linh có ý muốn hỏi thử xem có chuyện gì.
Bạch Linh khóc hổn hển: "Chủ nhiệm Ngô, tôi muốn báo cáo, vừa nãy Giang Lỗi có ý đồ muốn quấy rối tôi."
Bạch Linh khóc lóc thảm thiết làm Ngô Quế Hoa hoảng sợ theo.
Cho dù bà ta có bất mãn với Bạch Linh như thế nào nhưng khi gặp phải chuyện như vậy Ngô Quế Hoa cũng phải đưa người ta vào trong phòng họp đóng kín mít tất cả các cửa sổ mới hỏi cho rõ ràng.
"Cô Bạch, cô hãy cố gắng ổn định lại tâm trạng sau đó hãy từ từ nói mọi chuyện cho tôi nghe."
Ngô Quế Hoa rót cho Bạch Linh một cốc nước, thả vào đó một khối đường phèn để dễ dàng xoa dịu tâm trạng.
Bạch Linh cuộn người lên ghế, cả người toát lên sự bất lực: "Lúc tôi định trở về nhà, Giang Lỗi đã kéo tôi lại một bên, anh ta nói anh ta muốn kết hôn với tôi còn nói nếu tôi không đồng ý thì anh ta sẽ đi nói với bên ngoài rằng tôi với anh ta đã... Tôi rất sợ hãi, anh ta còn muốn ôm tôi, còn muốn... Tôi không muốn..."
Bạch Linh nhịn không được run lên một cái: "Anh ta còn đấm vào cái cây đại thụ, như là muốn đánh tôi..."
Ngô Quế Hoa nghe xong đã tức giận, bà ta làm chủ nhiệm hội phụ nữ nên bản thân cực kỳ ghét loại đàn ông cứ động một cái là ra tay như này. Đặc biệt là tên đàn ông không có nhân phẩm.
Bà ta nổi giận đùng đùng định đứng dậy đi tìm đại đội trưởng tố cáo hành vi bỉ ổi của Giang Lỗi, thể loại này chẳng khác nào súc sinh à không còn không bằng súc sinh nữa chứ.
Ngô Quế Hoa: "Cô chờ chút tôi nhất định sẽ đi đòi công đạo lại cho cô! Đại đội bảy của chúng ta không thể chứa được loại người có nhân phẩm cho chó ăn như vậy được."
Ngô Quế Hoa hấp tấp đứng dậy chuẩn bị đi đánh Giang Lỗi.
Bạch Linh trợn tròn mắt lên.
Không đúng, sao không giống như những gì cô ta vạch ra thế?
Trong dự đoán của cô ta là Ngô Quế Hoa sẽ khuyên cô ta nhẫn nhịn, một điều nhịn chín điều lành, cô ta sẽ nhân cơ hội này nói ra ít yêu cầu cho mình. Ví dụ như đổi công việc cho cô ta rời xa Giang Lỗi một chút, ví dụ như thấy cô ta đau khổ như thế này thì cho phép cô ta nghỉ làm cũng được.
Cô ta không muốn Ngô Quế Hoa đi đánh chết Giang Lỗi đâu.
Bạch Linh không phải đứa ngốc, cô ta hiểu nếu như cô ta chắc như đinh đóng cột buộc chung một chỗ với Giang Lỗi thì bản thân cô ta sẽ bị người ta nói ra nói vào. Như thế thì mất nhiều hơn được.
Cho nên thái độ mà Bạch Linh thể hiện ra là ngoài việc để cho Giang Lỗi biểu hiện được sự si mê quấn quýt dành cho mình thì cô ta sẽ giả vờ sợ hãi tránh né. Cái thu lại được chính là sự đồng tình của người khác đồng thời có thể thuận lý thành chương tiếp cận Bằng Trình.
Đàn ông ấy à, ai ai cũng có một giấc mộng muốn làm anh hùng, có thêm Giang Lỗi ở bên cạnh yêu thương si mê điên cuồng thì việc còn lại chỉ cần nắm bắt Bằng Trình một cách vững chắc nữa thôi. Lúc cần chờ thì chờ, chờ đến một hai lần cho người ta có công anh hùng cứu mỹ nhận đến lúc đó thì nước đã chảy thành sông rồi.
Thực ra cô ta không muốn để cho Giang Lỗi chịu mấy cái tát hay sao đó, rốt cuộc cô ta đã tiêu bao nhiêu tiền của Giang Lỗi trong lòng của cô ta hiểu rất rõ. Nếu bẻ cánh với Giang Lỗi thì nhất định anh ta sẽ bắt Bạch Linh trả lại số tiền kia một xu cũng không được thiếu.
Cho nên Bạch Linh quyết định ra tay từ chỗ Ngô Quế Hoa trước, cô ta tính toán để cho Ngô Quế Hoa ngăn cách giữa cô ta và Giang Lỗi. Như thế cô ta cũng không cần phải nói gì với Giang Lỗi nữa mà cũng không lo Giang Lỗi sẽ cắn ngược lại mình.
Nhưng có thế nào Bạch Linh cũng không thể tưởng tượng được bản thân mới nói hai câu đầu thì Ngô Quế Hoa đã muốn đi tìm đại đội trưởng đâu!
Nghe giọng nói hình như bà ta còn muốn làm lớn chuyện này lên!
Bạch Linh vội vàng nói: "Chủ nhiệm Ngô, thật ra anh ấy không có làm chuyện đó với tôi, anh ấy nói muốn kết hôn với tôi... Tôi không đồng ý nên anh ấy mới đấm vào cây đại thụ mà thôi."
Ngô Quế Hoa nói như chém đinh chặt sắt: "Cô Bạch, cô là người thanh niên trí thức, cô không cần phải sợ gì cả. Cho dù tên đó có làm việc gì thì cũng chẳng sao. Hiện giờ xã hội tân tiến không phải là chế độ cổ hủ phong kiến như trước kia, tên súc sinh này cô đừng đồng ý kết hôn với anh ta! Anh ta đã làm việc đó thì được quy vào chỗ phạm tội rồi, tôi phải đưa anh ta vào sòng sắt cho vào nơi làm việc ngủ nghỉ ăn uống miễn phí đúng giờ mới được!"
Bạch Linh âm thầm kêu hỏng rồi, cô ta muốn nói cô ta không muốn để cho Giang Lỗi đi ăn cơm miễn phí (vào tù) mà!
Cô ta không thể hiểu được, sao Ngô Quế Hoa lại thẳng thắn như thế? Cô ta là người trong cuộc còn chưa muốn làm to chuyện sao bà ta lại muốn làm to lên thế chứ!
Ngô Quế Hoa cố gắng đè nén tức giận khuyên bảo: "Cô Bạch, mặc dù trước kia ấn tượng của tôi đối với cô có hơi xấu một chút nhưng chúng ta đều là những đồng chí nữ, chúng ta đứng cùng một chiến tuyến. Cho nên cô đừng sợ, tôi nhất định sẽ đứng về phía cô. Tên họ Giang làm ra loại hành vi bại hoại chắc chắn phải bị xử phạt, nếu không xử phạt tên đó thì sau này tên đó sẽ càng càn rỡ hơn. Cô không cần sợ mấy tin đồn vớ va vớ vẩn đó, nếu ở đại đội chúng ta có ai dám nói nhảm cô cứ đi tìm tôi, tôi sẽ mắng mấy người đó té tát cho cô."
Bạch Linh: ... Cảm ơn thím rất nhiều!
Bạch Linh: "... Chủ nhiệm Ngô, thật sự không cần làm thế đâu, tôi... Tôi cảm thấy anh Giang chỉ là nhất thời không khống chế được cảm xúc nên mới làm chuyện đó, hay là lát nữa tôi tìm anh ấy nói chuyện một lát, nói xong là mọi chuyện đều ổn thôi."
Bạch Linh không ngừng kêu khổ, sớm biết phản ứng của Ngô Quế Hoa là thế này thì cô ta đã không đi tìm Ngô Quế Hoa!
Đúng là đáng chết, trước khi cô ta đi xuống nông thôn rõ ràng đã hỏi thăm qua, ai cũng nói ở nông thôn nếu gặp phải chuyện này sẽ cố gắng ém xuống không cho mọi việc đi quá xa.
Cô ta tìm được một người thân trở về thăm từ nông thôn người đó cũng là thanh niên trí thức để hỏi, người đó đã trả lời rất lộn xộn nhưng vẫn nắm bắt được ý chính trong đó bao gồm có một nữ thanh niên trí thức ở nông thôn bị tên chưa vợ chưa con, công việc cũng không có luôn dở trò quấy rối chiếm tiện nghi cuối cùng phải bất đắc dĩ gả cho tên vô công rồi nghề đó.
Người thanh niên trí thức đó còn dặn dò cô ta khi xuống nông thôn nhất định phải chú ý an toàn.
Ngô Quế Hoa tưởng Bạch Linh sợ mất mặt nên vẫn cố gắng khuyên cô ta.
"Cô Bạch này, ở đại đội bảy của chúng ta mặc dù nghèo nhưng tuyệt đối sẽ không mặc kệ mấy bọn lưu manh hay thành phần xấu tác oai tác oái ở trong đội ngũ đâu. Cô không cần phải sợ..."
Lời này nói không sai, bởi vì đại đội bảy có Điền Hữu Phúc ở đây nên không có nhiều việc vụn vặt như ở các đại đội khác. Đặc biệt là những tên đàn ông ế vợ đó, Điền Hữu Phúc luôn nhìn chằm chằm vào bọn họ đề phòng bọn họ làm ra mấy chuyện khó có thể tả được dù sao cũng là đám người ngựa đực mà.
Ngô Quế Hoa khuyên hết nước hết cái nhưng Bạch Linh vẫn không chịu đồng ý cho bà ta đi báo cáo với đại đội trưởng.
"Chủ nhiệm Ngô, tôi nghĩ lại rồi, có lẽ là anh Giang không có ác ý gì đâu... Bà xem anh ta cũng không ra tay với tôi, chỉ là ngoài miệng anh ấy nói muốn kết hôn với tôi thôi, tôi nghĩ sự việc cũng không có gì nghiêm trọng. Vừa nãy là do cảm xúc của tôi không khống chế tốt nên đã khiến bà nhọc lòng rồi..."
Lúc này Ngô Quế Hoa rốt cuộc đã đánh hơi ra được mùi vị gì đó, bà ta nhìn Bạch Linh chằm chằm, nhìn ra được chút tâm tư chẳng tốt lành gì của Bạch Linh.
"Cô Bạch này, thực sự tôi không thể hiểu được ý của cô lắm. Vừa nãy cô còn nói muốn báo cáo anh Giang dở trò đồi bại gây rối với cô. Giờ lại nói anh ấy chỉ ngăn cô lại rồi nói chuyện vài ba câu. Cuối cùng tình huống là như thế nào? Cô muốn báo cáo hay là muốn tôi làm thế nào cho đúng? Cô vừa vào cửa đã khóc lóc ỉ ôi kể lể tủi thân khóc cho đến tận bây giờ, lúc này cô lại nói không có việc gì cô nghĩ tôi sẽ tin sao?"
Từ khi cha sinh mẹ đẻ đến giờ Ngô Quế Hoa không phải là loại người thích nói chuyện vòng vo, bị Bạch Linh xoay một vòng đã tức giận không thôi, ngay cả khi nói cũng chẳng thèm khách khí gì nữa.
Trong lòng Bạch Linh rét run lên: "Không, không phải báo cáo, chỉ là anh Giang có hơi dọa người nên tôi mới... Tôi mới khóc lóc tí..."
Ngô Quế Hoa: "... Vì thế cô mới không cho tôi đi tìm đại đội trưởng?"
Da đầu của Bạch Linh căng lên: "Tôi cảm thấy phản ứng vừa rồi có hơi thái quá, vì chút chuyện này mà đi tìm đại đội trưởng thì không nên, vì cũng không có chuyện gì xảy ra cả. Hơn nữa, nói ra thì sẽ làm ảnh hưởng đến thanh danh của tôi."
Ngô Quế Hoa: "Ý của cô là không những tôi không được đi nói với đại đội trưởng mà tôi còn không được đi nói với người ngoài có đúng không?"
Ngô Quế Hoa thấy dáng vẻ chột dạ của Bạch Linh bà ta cực kỳ muốn hỏi một câu rằng: Vậy cô nói chuyện này với tôi làm gì? Là muốn tôi tích sự tức giận lại một đống rồi nghẹn chết tôi à?
Bạch Linh: "Tôi muốn nói cho bà biết là giữa tôi và Giang Lỗi sẽ được giải quyết ổn thỏa, tốt nhất là khi làm việc cho chúng tôi làm xa nhau... À, nói cách khác chính là nhờ bà nói với tổ trưởng nhóm thanh niên trí thức là Dương Hồng một tiếng, sắp xếp một nam thanh niên trí thức khác đi nhập gánh với tôi, tôi cảm thấy sức khỏe của những nam thanh niên trí thức khác cũng không tệ, nếu không tôi sợ anh Giang sẽ tiếp tục đến tìm tôi gây sự."
Ngô Quế Hoa không phải là người ngốc, bà ta nghe thấy Bạch Linh nói như vậy thì biết lời từ thốt ra từ miệng người này chỉ tin được năm phần.
Gì mà Giang Lỗi sẽ tìm đến cô ta rồi gây sự chứ? Sợ là không có việc này. Cùng lắm thì anh ta chỉ chặn đường lại cầu hôn cô ta mà thôi, có điều Bạch Linh không đồng ý cho nên giờ không muốn nhìn thấy anh ta sợ người ta đến hỏi tội.
Ngô Quế Hoa cố gắng đè nén tính tình đang dần bộc phát của mình: "Cô Bạch, tôi không thể nào hiểu nổi cô được. Nếu cô nói muốn cho bản thân một công đạo tôi nhất định sẽ cho cô. Nhưng nếu như cô có ý nghĩ khác thì tốt nhất là đừng có nói với tôi, tôi không quản mấy chuyện của thanh niên trí thức các cô được. Giờ Dương Hồng cũng ở đây, cô cứ trực tiếp đi tìm cô ấy rồi nói cũng được cần gì phải đi tìm tôi? Tôi là chủ nhiệm phụ nữ nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc tôi có thể giải quyết hết tất cả mọi việc. Việc phân công làm gì đó là nhiệm vụ của các tổ trưởng tôi không thể bỏ miệng vào. Cuối cùng tôi hỏi lại một lần nữa, chuyện của cô và anh Giang cô muốn xử lý như thế nào? Muốn truy cứu đến cùng hay là tự cô giải quyết?"
Bạch Linh nói với vẻ mặt tức tối: "Tôi không truy cứu nữa."
Ngô Quế Hoa trợn tròn mắt đi ra ngoài. Bà ta không muốn nói thêm bất cứ lời nào với thể loại người này!