Chương 159: Vở kịch Quỳnh Giao
Ngô Quế Hoa đi rồi, Bạch Linh nằm liệt trên ghế, cô ta không ngờ kế hoạch của mình lại bị bóp chết ở trên trên tay Ngô Quế Hoa.
Có điều sự việc xảy ra cũng nhắc nhở cô ta nếu muốn đạt được mục tiêu xem ra phải chọn một người đáng tin cậy mới được.
Bạch Linh hành động rất nhanh, khi công việc gặt lúa mạch đã hoàn thành được một nửa thời gian thì Dương Hồng đã ra mặt tách Giang Lỗi và Bạch Linh ra, sắc mặt Giang Lỗi xanh mét còn Bạch Linh vẫn thể hiện dáng vẻ sợ hãi né tránh anh ta.
Vì thế, vào nửa khoảng thời gian cuối cùng của việc gặt lúa mạch, đúng hôm Vương Anh ra ruộng làm việc đã được chứng kiến một vở kịch nhỏ dựa trên kịch bản của Quỳnh Dao.
Nữ chính trong vở kịch Quỳnh Dao thì khóc lóc đến nỗi nước mắt nước mũi tèm lem giống như người câm chỉ biết trốn ở đằng sau lưng người khác, cô ta cắn môi ra vẻ yếu đuối đáng thương.
Người đàn ông đứng trước mặt gào thét lên chất vấn: "Bạch Linh! Em nhất định phải trả lời cho anh biết em có đồng ý gả cho anh hay không?"
Ái chà, nhóm xã viên nhanh chóng vểnh tai lên nghe ngóng. Khoảng thời gian thu hoạch lúa mạch không những bận rộn mà còn rất mệt mỏi, giờ có kịch hay được xem miễn phí có ai từ chối được chứ?
Nam chính được chọn tiến lên chắn trước mặt nữ chính: "Anh Giang, anh đừng có rống lên nói những lời bôi nhọ người khác. Cô Bạch và anh chưa từng xác định quan hệ với nhau giờ anh lại tới đây bức hôn, anh không cảm thấy bản thân mình rất xấu xa hay sao?"
Giang Lỗi: "Sao cô ấy và tôi chưa từng xác định quan hệ? Rõ ràng hai chúng tôi đã thành một đôi rồi!"
Bằng Trình lên tiếng: "Anh nói như thế là muốn giơ cao đuốc đốt hết thanh danh của đồng chí nữ ư?"
Giang Lỗi: "Tôi không nói chuyện với anh. Bởi vì anh mà cô ấy mới không muốn gả cho tôi!"
Bằng Trình: "Anh Giang, anh không những bôi nhọ danh tiếng của cô Bạch mà còn bôi nhọ tôi nữa, tôi không làm gì để anh nói như thế cả."...
Khung cảnh hai đàn ông tranh nhau một cô gái là khung cảnh mà Vương Anh rất thích xem, còn Bạch Linh đang ở trung tâm của cơn lốc thì lại rất tự cao tự đắc.
Cô ta giả bộ khuyên can: "Hai anh đừng cãi nhau vì tôi nữa. Anh Giang, tôi vẫn luôn xem anh như là anh trai của mình cũng cảm ơn anh đã chăm sóc cho tôi nhưng chúng ta thật sự không thích hợp đến với nhau..."
Hai mắt Giang Lỗi đỏ bừng, nghe giọng nói dịu dàng của Bạch Linh như có con dao đang chém từng nhát vào trong tim anh ta: "Anh Giang, tôi hy vọng anh có thể tìm được tình yêu của mình..."
Một câu nặng nề như lời ban chết, Giang Lỗi ngửa mặt lên trời rồi hét lên.
Vương Anh, nhóm xã viên: ...
Trương Bình ở trong nhóm thanh niên trí thức cúi mặt thấp xuống hết mức có thể, cô ấy lặng lẽ hỏi Khương Lệ.
"Chị Khương... Có thể nói chị Dương đưa ba người kia đi tới đại đội khác được không?"
Mất mặt quá! Thực sự quá mất mặt!
Rất rất rất mất mặt! Cực kỳ cực kỳ xấu hổ!
Không hiểu sao trong nhóm thanh niên trí thức lại có hai con người đột biến như Giang Lỗi với Bạch Linh như thế chứ?
Trương Bình xoay xoay ngón chân nói: "Hay là chuyển em đi cũng được."
Năm nay cô ấy đã mười tám tuổi, cô ấy không muốn bị mất mặt đâu.
Trông Khương Lệ như một lời khó nói hết đối với ba người kia, nhỏ giọng nói: "Nhịn chút đi, tôi xem xem bọn họ có thể đưa chuyện này đi đến đâu... Với lại, cô đừng gọi tôi là chị Khương nữa."
Vẻ mặt của Khương Lệ đen thui: "Mấy người cứ gọi Giang Lỗi là anh Giang nhưng không được gọi tôi là chị Khương."
Người nào không biết còn tưởng cô ấy có quan hệ gì đó với Giang Lỗi không chừng.
Trương Bình mím môi nhịn không được cười cười.
Vương Anh nhìn màn kịch này cảm thán không thôi, thở dài thầm nói nếu không phải cô chắc chắn rằng Vương Linh Linh là người trọng sinh thì khi thấy cảnh tượng này ít nhất cô đã nghi ngờ bản thân đã xuyên đến tác phẩm tay ba nào đó của Quỳnh Dao hay không.
Màn kịch này đúng là tiêu chuẩn của cốt truyện nha!
Còn cả Giang Lỗi nữa, diễn xuất của nam phụ kia, chậc chậc, cơ bản anh ta đã tuyên bố bản thân mất đi quyền theo đuổi trong khoảng thời gian mình ở nông thôn rồi.
Đầu óc phải tốt lắm mới bán đi được với giá cao chứ với IQ như của anh ta thì bị Bạch Linh xoay vòng vòng là đúng.
Giang Lỗi thất thần, hồn phách như lìa khỏi thân xác, anh ta cứ thế mà bước đi.
Anh ta thất tình.
Bạch Linh di tình biệt luyến* và anh ta thất tình.
*Di tình biệt luyến: Thay người yêu như thay áo
Giang Lỗi y chang kẻ u hồn, cơ thể lắc lư theo gió chẳng biết làm gì chỉ biết thất tha thất thểu đi về nhà. Anh ta đi rồi để lại một đám thanh niên trí thức bị mọi người chỉ chỉ trỏ trỏ.
"Mấy người trẻ tuổi này đang làm gì thế? Tập kịch à? Hay là sao?"
"Đâu, mấy người đó cãi nhau đó, cãi nhau to thế kia..."
"Ha ha, cô gái đó đúng là có bản lĩnh nha, có thể để cho hai người đàn ông vì mình mà giương nanh múa vuốt về phía nhau..."
"Đáng tiếc là không có đánh nhau để mà xem..."...
Nhóm thanh niên trí thức nghe mọi người bàn tán sắc mặt càng lúc càng khó coi. Còn Bạch Linh thì ngượng ngùng lấy khăn tay của mình đưa ra rụt rè nhẹ nhàng nói: "Cảm ơn anh, nếu không nhờ có anh... Có lẽ tôi đã bị dọa cho khóc rồi."
Bằng Trình ưỡn thẳng ngực nói: "Không có gì, đó là việc mà tôi nên làm."
Bằng Trình dừng một lát rồi nói tiếp: "Cô Bạch, vừa nãy tôi chưa nói rõ với anh Giang chuyện của cô giữa tôi có phải là anh ấy đã hiểu lầm mối quan hệ giữa chúng ta hay không? Chờ đến khi tan làm tôi sẽ đi tìm anh ấy để nói cho rõ. Cô đừng sợ, thanh niên trí thức chúng ta là một gia đình lớn, mọi người sẽ hỗ trợ lẫn nhau. Nếu chúng ta đã đến nông thôn rồi thì nhất định phải vì xã hội mà cống hiến, đã như vậy thì không sợ việc nặng mà chọn việc nhẹ làm, không thể để cảm xúc của cá nhân ảnh hưởng tới công việc được, chúng ta không được học theo anh ấy đâu đấy. Chúng ta phải theo sát bước chân của những bậc tiền bối, làm một phần tử trí thức đáng được tôn trọng nguyện dâng hiến cuộc đời cho tổ quốc..."
Bạch Linh: ...
Bạch Linh nghiến răng đồng ý, cất khăn tay đi rồi bắt đầu múa máy lưỡi liềm gặt lúa mạch.
Bằng Trình đứng ở bên cạnh cô ta còn không tiếc mở lời khen ngợi: "Cô Bạch, cô làm đúng rồi! Chúng ta là con gái Trung Quốc, xuống nông thôn là để xây dựng đất nước. Công việc này không phân biệt giàu sang nghèo hèn, phấn đấu ở cả thành phố lẫn nông thôn. Chắc chắn cô sẽ làm được..."
Cứu mạng với!!!!
Cuối cùng Bạch Linh cũng biết vì sao Bằng Trình luôn một mình không có ai đi cùng rồi!
Toàn bộ đầu óc của người này chỉ toàn đạo lý, toàn lý tưởng lớn!
Động tác trên tay Bạch Linh càng lúc càng nhanh, cô ta không dám dừng lại.
Hiện tại cô ta đã chặt đứt quan hệ với Giang Lỗi nhưng chưa bắt được Bằng Trình tới tay cho nên cô ta không thể để lại ấn tượng xấu cho Bằng Trình.
Cánh tay của Bạch Linh đau nhức, eo cũng mỏi đứng không thẳng nổi. Mồ hôi đổ đầm đìa ướt cả mái tóc, còn có vài sợi dán chặt lên trán, nhưng cô ta vẫn phải cố tỏ ra không mệt ngược lại thể hiện tinh thần trăm phần trăm đi theo mọi người tăng hết năng suất làm việc.
Nên biết rằng dựa theo tính cách trước đây của cô ta nếu không trộm lười biếng thì sẽ lừa đàn ông khác làm giúp cho cô ta.
Trong lòng Bạch Linh kêu khổ nhưng cô ta không còn cách nào khác.
Bằng Trình và Giang Lỗi là hai người hoàn toàn khác nhau, cô ta không thể mang những gì mà cô ta đã dùng với Giang Lỗi sang dùng với Bằng Trình được. Vì thế cô ta chỉ có thể cười khổ mà làm tiếp.
Chút nhạc đệm này còn được nhóm thanh niên trí thức đi kể cho rất nhiều người ở bên ngoài, mãi cho đến khi mùa thu hoạch lúa mạch kết thúc vẫn còn có người nhắc tới say sưa.
Thậm chí còn có một số đứa bé nhanh chóng dựng chuyện này thành kịch mà diễn.
"Bạch Linh! Em phải cho anh một câu trả lời chắc chắn! Em có đồng ý gả cho anh không?"
"Anh Giang, anh đừng rống lên mà bôi nhọ người khác."...
Mấy tên nhóc con cũng đã đến tuổi học chữ, Ngô Quế Hoa tổ chức buổi diễn kịch cho các em nhỏ xem như là kích thích khả năng diễn xuất của bọn chúng. Mấy đứa bé cũng không biết yêu hận tình thù giữa những người thanh niên trí thức kia mà chỉ đơn giản là học theo nói mà thôi.
Người lớn nghe thấy bọn trẻ diễn thì cười như được mùa còn nhóm thanh niên trí thức thì mỗi người là mỗi vẻ táo bón khác nhau.
Quá xấu hổ! Vừa xấu hổ vừa mất mặt!
Có Giang Lỗi, Bạch Linh và Bằng Trình ở đây thì danh tiếng của nhóm thanh niên trí thức của đại đội bảy sẽ rất khó nghe.