Chương 160: Chia lương thực
Mùa thu hoạch lúa mạch kéo dài nửa tháng, cũng may khi đang thu hoạch chỉ có hai cơn mưa nhỏ, không có mưa giông. Số lương thực mà đại đội thu hoạch được cũng rất nhiều.
Nửa tháng trôi qua, ngoại trừ Vương Anh thì những người khác đều đen đi rõ thấy. Nhưng năm nay đại đội được phúc ăn, sẽ chia thịt heo sớm một chút, mỗi nhà còn được phát nước và dầu cho nên cũng cảm thấy không mệt lắm.
Về phần người bị thương thì trước sau có khá nhiều người bị chảy máu ở miệng vết thương. Nếu không phải bị gốc lúa mạch trát vào chân thì là không cẩn thận bị vật dưới đất cọ vào chảy máu. Còn có mấy đứa nhóc đùa giỡn với nhau rồi bị thương hay đi lên núi mò mẫm ăn trúng gì đó sau đó bị đau bụng.
May mắn đó chỉ là chút bệnh vặt, không tính là chuyện lớn.
Đại đội đưa tiền đi mua cồn y tế, Vương Anh cầm tiền đi mua thêm lọ thuốc bột cầm máu nữa. Có hai lọ này mọi người ai ai cũng mừng rỡ vì có nơi để xử lý vết thương thật tốt.
Chờ đến cuối mùa vụ thu hoạch lúa mạch, mọi người ai cũng yên tâm hẳn.
Thật ra khi đại đội bảy thu hoạch được một nửa thì mấy đại đội xung quanh mới bắt đầu đi thu hoạch.
Có điều...
"Lúa mạch của đại đội năm không cần nói cũng biết là không nhiều không ít vừa đủ ăn."
"À, nhà mẹ đẻ của em họ tôi hai ngày trước còn chạy tới đại đội của ta mượn ít lương thực của tôi đó."
"Cô cho mượn?"
"Không... Chủ yếu là đại đội của ta đã phân chia lương thực đâu mà cho mượn?"
"Tôi thấy thế cũng không hay lắm, hay là chúng ta nói Hữu Phúc phát lương thực sớm một chút đi?"
"Tôi thấy thế cũng được, cứ phân lương thực trước thì chúng ta cũng yên tâm hơn."
"Đi đi đi, chúng ta cùng nhau nói, bảo Hữu Phúc nhanh chóng đi chia lương thực."...
Một nhóm người hùng hùng hổ hổ đi tới không ngờ Điền Hữu Phúc đã sớm nghĩ như vậy rồi.
Ông ấy không phải xã viên. Trong khoảng thời gian này ngoài làm công thì lặng lẽ mượn xe đạp của Từ Sương đi ra ngoài dạo một vòng, nơi xa thì không đi nhưng mấy công xã gần đây thì có, càng đi trong lòng ông ấy càng nghĩ nên sớm phân chia lương thực.
Mấy công xã gần đây có mấy đại đội hư hại lương thực rất nhiều, mùa màng không được tốt, có những đại đội chỉ có một nửa hay hai phần ba lương thực của năm trước còn có những đại đội chỉ có một phần ba mà thôi.
Đừng thấy xem thường một phần hai hay một phần ba bị thiếu đó, người nông dân dựa vào cơm mà sống qua ngày, mọi người đều chỉ dựa vào số lượng lương thực được thu hoạch từ đất để duy trì cuộc sống.
Thiếu một phần ba thì năm nay có nộp đủ sản lượng được không? Chưa nói đến việc nộp sản lương mà nói năm sau có đủ sức để mà trả nổi số nợ năm nay không? Ít nhất cũng sẽ có một số đại đội cầu xin cứu tế lương thực nhưng cứu tế lương thực có thể xuống được hay không...
Điền Hữu Phúc cảm thấy may mắn ở trong lòng, may mắn chính là bản thân đã quyết định trồng lại hết tất cả. Bây giờ lương thực dự trữ trong đại đội gần như là hết, lúc trước không ngừng đẩy nhanh tốc độ trồng mặc dù lương thực ít hơn so với năm trước một ít nhưng vẫn đạt ở mức trung bình.
Đây là niềm vui mừng ngoài ý muốn.
Điền Hữu Phúc nói: "Chia lương thực thôi! Hôm nay sẽ chia và giao cho từng nhà luôn, trong tối nay nhất định phải xong."
Ông ấy mượn đèn pin của Vương Anh: "Tính toán phân chia lương thực nhanh một chút."
Để nhiều lương thực ở trong kho, ông ấy cũng cảm thấy sợ hãi. Vì thế ngày hôm đó đại đội bảy sôi nổi bắt đầu phân chia và giao lương thực, thậm chí Điền Hữu Phúc còn hoãn lại việc đi báo cáo với công xã.
Công xã cũng không nói gì nhưng Điền Hữu Phúc thấy thái độ của đối phương không được vui cho lắm, ông chỉ đành nói vài câu rồi nhanh chóng chạy về đội.
Lương thực được chia rất thuận lợi, đến nửa đêm thì chia xong.
Dù sao cả ngày nay trời nắng đẹp, đến tối mặt trăng tròn vành vạnh treo lên đầu cành tỏa sáng khắp nơi, mọi người ai ai cũng mừng rỡ vì được chia lương thực cho nên không có ai than vãn trời đã tối muộn cả.
Chia đến hơn nửa đem, lương thực đã được chia cũng được đưa về đúng chỗ, bên trong kho chỉ chừa lại một ít, còn lại đều đưa ra chia.
Nhà Vương Anh có ít người làm công nên lương thực được chia không nhiều lắm, Từ Sương và Vương Anh thương lượng với nhau cuối cùng vẫn là Vương Anh lấy danh nghĩa bỏ tiền ra.
So với tiền thì có lương thực ở trong tay để ăn tốt hơn nhiều.
Chia lương thực tới tay, Vương Anh lập tức giữ hết tất cả, Điền Hữu Phúc cảm thấy không đúng nên đưa luôn lương thực lần hai được phát trong năm cho cô luôn.
Ngay tức khắc nhà bọn họ có thêm rất nhiều lương thực.
Vương Anh đi xuống dưới hầm xem, thấy hầm đầy ắp, tất cả đều là các loại rau khô, thịt khô cùng hàng khô và lương thực.
Cô thỏa mãn bò lên trên, ở mạt thế đã tạo cho cô một thói quen tích trữ hàng hóa giống như bây giờ cô thấy có nhiều lương thực như thế là đã cực kỳ vui vẻ rồi.
Vương Anh thì vui mừng còn bên chỗ Vương Linh Linh thì nổi trận lôi đình.
Tới gần mùa gặt lúa mạch rồi nhưng cả nông thôn và huyện thành đã nhận ra lương thực năm nay không đủ.
Vương Linh Linh không tích trữ nhiều lương thực, đến lúc so sánh với những người đầu cơ trục lợi đó thì cô ta chỉ tích trữ hơn một nghìn cân lương thực mà thôi.
Nhưng khi Vương Linh Linh đến nhà họ Lý, mở phòng ta liền sợ tới mức sững người lại.
Căn phòng lúc đầu chất đầy giờ lại có một lỗ hổng.
Mà lỗ hổng đó chính là chỗ mà cô ta đựng ngũ cốc.
Tiền của Vương Linh Linh đã ít, muốn mua lương thực và ngũ cốc đều phải tính toán kỹ, ngũ cốc được tích trữ là ngũ cốc thô, rốt cuộc trong huyện thành thiếu lương thực cho nên phản ứng đầu tiên của mọi người chính là nhanh chóng đi mua ngũ cốc thô.
Thực ra ngũ cốc đã được chế biến có lượng tiêu dùng tốt nhất, người dám đi chợ đen mua đồ thì trong nhà không thể nào thiếu tiền được chỉ có thiếu dầu hoặc thiếu nước và thiếu dinh dưỡng. Mà ngũ cốc đã được chế biến thì chắc chắn là bổ hơn ngũ cốc thô.
Nhưng đụng tới việc thống nhất giá bán lương thực thì giá bán của ngũ cốc đã được chế biến sẽ giảm sút đi nhiều. Vì thế Vương Linh Linh tích trữ ngũ cốc thô là chủ yếu.
Mà cô ta chỉ tích trữ tầm hai trăm cân ngũ cốc.
Nhưng giờ tất cả đã ở đâu rồi?
Hơn một nửa ngũ cốc đã biến mất không dấu vết!
Vương Linh Linh tức giận muốn nổi điên, nhìn chằm chằm người chị gái đang có xu hướng mập lên là Vương Bình Bình và người của nhà họ Lý, ánh mắt nổi lên ngọn lửa như muốn thiêu đốt tất cả.
"Mấy người nói cho tôi biết có phải mấy người đã bán chúng đi để lấy tiền đúng không? Hay là mấy người đã bỏ vào bụng hết một trăm cân ngũ cốc rồi hả?"
Mà đó còn là ngũ cốc đã được chế biến nữa chứ!
Cả nhà họ Lý không được tự nhiên đưa tay lên sờ mũi, còn Vương Bình Bình thì không dám lộ mặt chỉ đành trốn tránh ở đằng đám người nhà họ Lý.
Cô ta, cô ta không hề muốn làm việc này đâu.
Chỉ là cô ta không sinh được con lại vô dụng yếu đuối nên ở trong nhà tất nhiên sẽ chẳng có tiếng nói hằng ngày phải còng lưng mà sống, im lặng mà làm. Hơn nữa... Hơn nữa, ngũ cốc ăn rất ngon, cô ta cũng không ngờ cả nhà cô ta sẽ ăn gần hết ngũ cốc đã được chế biến với lại cô cũng không muốn một mình ngồi gặm bánh ngô.
Vì thế, mới đầu chỉ dám lấy một ít ngũ cốc để ăn ai biết được càng ăn càng nhiều. Thậm chí Lý Anh còn đưa cho người bạn trai chuẩn bị kết hôn của mình đi bán lấy tiền nữa.
Nhà họ Lý có rất nhiều người, từ trên xuống dưới có tới mười mấy cái miệng đang chầu chực chờ ăn, mỗi ngày dù chỉ ăn mỳ thôi thì cũng có thể ăn hết bảy tám cân bột mỳ.
Từ khi Vương Linh Linh đi mua lương thực về cả nhà bọn họ đã được ăn ngũ cốc thô. Mỗi sáng thức dậy làm một chén giữa trưa thì ăn mỳ sợi to. Với lại bạn trai của Lý Anh đưa thịt kho và mấy món ăn khác đến cho cả nhà cho nên miệng ai nấy cũng bóng loáng dầu mỡ.
Nói thì là nói như thế nhưng đến mùa hè là sẽ đến mùa giảm cân, cho dù có ăn nhiều đi nữa thì cứ đến mùa hè là sẽ gầy đi một ít.
Nhưng mùa hè năm nay mấy người nhà họ Lý không những không giảm được cân mà còn tăng lên mấy lạng thịt, mỗi người tích khá nhiều mỡ dán chặt vào da bụng.
Ngay cả Vương Bình Bình cũng béo lên rất nhiều không còn gầy khô, gầy còm như trước kia nữa.
Vương Bình Bình biết bản thân cô ta đã làm chuyện có lỗi với đứa em gái này nên cố hết sức tránh né đằng sau hứng chịu cơn tức giận của Vương Linh Linh.
Vương Linh Linh không thể hiểu nổi, trước đó cô ta nói phân nhà ở trên thực tế vẫn ở rất gần với nhà chồng. Hai nhà được ngăn cách bởi một bức tường được làm từ tre, nói đúng hơn đó là rào tre, nhà trong nhà ngoài.
Trong nhà còn có hai đứa con nhỏ, nếu đưa lương thực về chưa nói đến mấy người chị em dâu chỉ cần hai đứa nhỏ đó nói một hai câu ở bên ngoài thì đã đủ cho Vương Linh Linh đi uống vài chén trà rồi.
Vì thế cô ta mới quyết định đưa lương thực tới chỗ nhà họ Lý, chờ mùa thu hoạch qua đi tầm một tháng đến lúc đó chắc chắn trong huyện thành sẽ lo lắng chuyện lương thực, cho dù không lo thì tin tức nông thôn bị mất trắng mùa màng cũng đã truyền đi khắp nơi rồi.
Dưới sự khủng hoảng đó nhất định mọi người sẽ vội vàng đổ xô đi lấy phiếu gạo đếm kho dự trữ lương thực để mua. Những người đáng lẽ ra phải dùng phiếu gạo để mua lương thực vào đầu tháng, giữa tháng hay cuối tháng sẽ phải dự trữ trước.
Giá bán lương thức chắc chắn sẽ không nâng cao lên nhưng sẽ không còn dễ mua nữa. Đến lúc đó người muốn mua sẽ xếp hàng dài, chèn ép lẫn nhau mà mua.
Một khi xảy ra tình trạng thiếu lương thực thì lương thực sẽ càng khan hiếm hơn, thiếu lương thực làm cho mọi chuyện khủng hoảng thêm. Vì thế chắc chắn mọi người sẽ tìm đường đến chợ đen để mua.
Đây chính là thời gian mà Vương Linh Linh nhắm đến.
Cô ta chuẩn bị tung hết số lương thực mà cô ta đã dự trữ được bán vào lúc này, khi mọi chuyện đã lên đến đỉnh điểm.
Cũng giống như khi bán cổ phiếu, nếu bán thấp một chút Vương Linh Linh cũng cảm thấy bản thân bị lỗ.
Còn số ngũ cốc này Vương Linh Linh tính sẽ bán với giá cao hơn chút. Cuộc sống dù khó khăn đến đâu cũng sẽ có người sống trong dư thừa mà huống chi còn có vài người ở trong tình huống đặc thù cần đến chỗ ngũ cốc đã được chế biến này. Vương Linh Linh muốn đưa chỗ ngũ cốc đã được chế biến đó đến bệnh viện để bán, nhất định là sẽ bán được với giá tốt.
Nhưng bây giờ thì sao hả?!
Mới gần một tháng ngắn ngủi từ chỗ có hai trăm cân ngũ cốc thô và cả ngũ cốc đã được chế biến chỉ còn lại hơn một trăm cân!
Vương Linh Linh cực kỳ tức giận cảm thấy hơi thở khó khăn, cô ta muốn lên xé mặt của những người này để thỏa mãn cơn oán hận của mình.
Cả trai lẫn gái nhà họ Lý là đồ không biết xấu hổ, bọn họ sao có thể đem ngũ cốc đó đi bán được chứ?