Chương 161: Trở mặt

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 2,679 lượt đọc

Chương 161: Trở mặt

Nếu không phải...

Cô ta thực sự không nhịn được.

Mấy đứa con trai của nhà họ Lý nhớ lại những bữa ăn trong khoảng thời gian này, đây là lần đầu tiên bọn họ được ăn ngũ cốc đã được chế biến, bụng cũng cảm nhận được cái ngon cái ấm mà nó mang lại.

Thực ra thì nhà họ Lý có nhiều người giờ mấy anh em nhà bọn họ đứng ra thành một hàng sẽ dọa đến người ta mất, nhưng khi còn nhỏ cuộc sống chỉ có khó khăn làm bạn nên cả gia đình chưa bao giờ được nếm cảm giác được ăn no, đói bụng trở thành người đồng hành trên con đường trưởng thành cho đến mấy năm trước nó mới dần dần tạm biệt đi xa.

Trong nhà có có một kho ngũ cốc thô và ngũ cốc đã được chế biến cho dù chúng không phải là của nhà mình nhưng mỗi lần múc từ trong phòng ra một ít nhìn những chiếc bao đầy ắp thì trong lòng lại có một cảm giác tự hào vô cùng.

Cho nên tất cả mọi người ở nhà họ Lý đều tránh né về đề tài này, mỗi lần đến giờ ăn cơm đều sẽ cố gắng bới thêm cơm mà ăn. Lúc ăn được nhiều nhất là có thể ăn được mười mấy cân ngũ cốc ăn đến mức bụng phình to ra cũng chưa ngừng.

Bọn họ biết những ngày như vậy sẽ không thể nào kéo dài được lâu cho nên gắng hết sức để cho vào trong bụng mình.

Lúc này nghe thấy câu hỏi của Vương Linh Linh mấy người đàn ông nhà họ Lý bèn ho khan vài tiếng, cảm thấy trên mặt nóng ran. Mấy người phụ nữ ở trong nhà thì hoàn toàn chối bỏ liên quan đẩy Vương Bình Bình lên phía trước.

Nói gì thì ở nhà họ Lý người duy nhất có quan hệ với nhà họ Vương chính là Vương Bình Bình.

Giờ cô ta không lên chắn gió thì ai lên nữa?

Vương Bình Bình bị mấy người chị em dâu đẩu lên phía trước, cô ta cố lùi ra sau vài bước nhưng không thể chống lại sức của mấy người kia, cứ thế cô ta phải đứng trước mặt Vương Linh Linh.

Vương Linh Linh vô cùng giận dữ, ở nhà họ Lý có mấy tên đàn ông con trai cho nên cô ta không thể xông lên dùng sức chèn ép được cho nên xông lên tát cho Vương Bình Bình Bình ba cái bạt tai. Đánh xong ba cái tát làm lỗ tai của Vương Bình Bình Bình ù lên.

"Chị chính là chị gái ruột của tôi đấy! Sao chị có thể không biết xấu hổ mà ăn lương thực của tôi chứ? Chị có biết xấu hổ hay không? Chị có còn nhân tính nữa hay không?"

Vương Linh Linh to giọng chất vấn, giơ tay lên còn muốn tát thêm cái nữa.

Vương Bình Bình bị vài cái tát làm cho choáng váng đầu óc, phản ứng đầu tiên sau khi thấy cái tay giơ lên là chặn nó lại. Cô ta cảm thấy tủi thân, cả cái nhà này có tận mười mấy người chứ có phải chỉ có mỗi mình cô ta đâu?

Ở trong nhà họ Lý địa vị của Vương Bình Bình rất thấp nói cho sang thì là con dâu nói cho đúng thì chẳng khác nào công nhân làm thuê cả.

Vương Linh Linh lấy gì mà chỉ đánh một mình cô ta? Vương Linh Linh lấy tư cách gì mà chỉ trút giận lên một mình Vương Bình Bình? Cô ta chưa truy cứu việc khi ấy Vương Linh Linh một hai cứ phải đi làm mẹ kế nhà người ta khiến cho bản thân bị mấy chị em dâu quở trách đó! Sao đứa em gái lại không thể thông cảm cho cô ta khi phải chịu đựng tủi nhục ở nhà chồng chứ?

Hai chị em đều tích một bụng lửa giận, cô đánh tôi thì tôi chắn sau đó cả hai lập tức đứng lên đánh nhau.

Vương Bình Bình căn chuẩn thời cơ tát lại hai cái lên mặt Vương Linh Linh, hai người đánh nhau tới nỗi mũi chảy máu ròng ròng.

Vương Linh Linh: "Chị mà là chị của tôi hả? Tôi thấy chị chả khác gì con súc sinh, chị có biết để có được chỗ lương thực đó tôi đã phải bỏ ra bao nhiêu không? Thế mà chị còn không biết mình không biết xấu hổ cho nó vào bụng? Đồ tiện nhân!"

Vương Bình Bình: "Mày còn nói tao? Chỗ lương thực đó là của một mình mày à? Dựa vào cái gì mà cả nhà tao không được ăn?"

Vương Bình Bình càng nói càng cảm thấy hợp lý: "Chỉ dựa vào mày mà có được tiền mua lương thực á hả? Đó cũng là lương thực mà bọn tao làm ra chẳng lẽ không được ăn?"

Vương Linh Linh dùng tay kéo tóc Vương Bình Bình xuống, đánh lên mặt hai cái loảng xoảng: "Chị có cần thể diện nữa không thế?"

Mấy người chị em dâu của Vương Bình Bình ra hiệu bằng ánh mắt bảo mấy người đàn ông đi trước. Không có ai lo lắng Vương Linh Linh sẽ làm ra chuyện gì lớn.

Thật nực cười, nếu Vương Linh Linh muốn đi báo cáo bọn họ thì cứ thử đi báo cáo đi? Cho dù là chia được ít tiền thì cũng Vương Linh Linh cũng không thể chiếm được thế thượng phong đâu.

Đây là một con dao vừa vô hình vừa vô tình.

Mấy người đàn ông nhà họ Lý cứ thế mà rời đi để lại Vương Linh Linh và Vương Bình Bình đang đánh nhau. Thậm chí chồng của Vương Bình Bình cũng rời đi lúc nào không biết, anh ta chẳng thèm có ý muốn đứng lên làm chỗ dựa cho Vương Bình Bình nữa kìa.

Ánh mắt của Vương Linh Linh thấy những người kia đã đi hết rồi, cảm giác bị bỏ mặc và bị lừa dối khiến cô không thể che giấu được sự tức giận của mình.

"Đồ khốn nạn! Tôi phải tính toán sòng phẳng chuyện này với mấy người! Mấy người là lũ châu chấu ăn mãi không đủ. Tôi không muốn hợp tác với mấy người nữa, mấy người trả lại lương thực cho tôi, trả lại tiền cho tôi mau!"

Từ trước đến nay Vương Linh Linh không phải là người dễ dàng bị ức hiếp.

Sau khi cô ta trọng sinh, người duy nhất có thể tỏ ra vẻ khinh bỉ Vương Linh Linh là hai đứa nhỏ trong nhà. Nhưng vì tương lai hai đứa đó phát triển rất lớn, có địa vị cao trong xã hội nên cô ta cam tâm tình nguyện nếm đắng trước ngửi ngọt sau.

Nhưng bây giờ cô ta tuyệt đối không để cho người ta bắt nạt mình như thế này đã thế còn là bắt tay nhau thành đoàn mà bắt nạt.

Vương Linh Linh làm ầm ĩ lên, một hai bắt người nhà họ Lý trả lại toàn bộ số lương thực cô ta để ở nhà họ mà bọn họ đã ăn! Cô ta muốn lấy tất cả lương thực về nhà của mình!

Xem như cô ta đã hiểu rõ khi đụng tới việc gì lớn thì ngay cả chị ruột cũng không thể tin được. Vậy mà Vương Bình Bình dám giúp đỡ nhà chồng ăn trộm lương thực của cô ta để ăn, Vương Bình Bình là chị gì chứ? Có mà là chị rắm thì đúng hơn!

Giờ nhớ lại khi Vương Vĩnh Thuận và Lý Xuân Quyên xảy ra chuyện Vương Bình Bình cũng không thèm lộ mặt. Ngay cả bố mẹ ruột còn đối xử như thế thì đứa em gái ruột này là cái gì.

Thật trùng hợp ngay lúc này Vương Bình Bình cũng đang nghĩ như thế, cô ta cũng muốn đánh cho Vương Linh Linh một trận. Trong lòng cô ta phải chịu sự tủi thân tới cùng cực, cảm thấy đứa em gái ruột này bạc tình bạc nghĩa không thể thông cảm cho tình cảnh khó xử của mình khi ở nhà chồng.

Vương Bình Bình thật là đáng thương! Cô ta không có con cái, cơ thể của chồng thì không được tốt. Nếu cô ta không nỗ lực làm việc, không nịnh bợ chị em dâu cho tốt thì chờ đến khi chồng cô ta chết hoặc khi cô ta già rồi chẳng phải sẽ bị đuổi ra khỏi nhà hay sao?

Đến lúc đó cô ta phải làm sao bây giờ?

Đúng rồi, em gái cô ta được gả cho bộ đội, mặc dù phải làm mẹ kế nhưng cuộc sống lại tốt hơn nhiều, nghe nói đã phân nhà ra ở riêng, mỗi tháng còn được cầm tiền. Vương Linh Linh không cần lo lắng sau này phải làm gì mà sống cho nên làm sao mà hiểu được cảm giác đỡ trước đỡ sau như Vương Bình Bình chứ? Làm sao Vương Linh Linh có thể thông cảm cho hoàn cảnh vất vả của người chị gái Vương Bình Bình này được?

Hơn nữa, khoảng thời gian trước khi bố mẹ xảy ra chuyện, bản thân Vương Bình Bình ở trên trấn cách xa chỗ bố mẹ không nói nhưng chắc chắc là em gái đã nghe người ta báo lại, thế mà Vương Linh Linh còn không về để đưa tiễn bố mẹ đi.

Ha, cũng chỉ là một con sói mắt trắng mà thôi, giờ còn dám mắng mỏ ai cơ chứ?

Hai chị em đều nghĩ như thế, ở trong mắt người khác thì người tám lạng kẻ nửa cân.

Vương Bình Bình thấy mấy người chị em dâu thờ ơ lạnh nhạt, mặc dù mấy người kia cũng tham lam nhưng không ngu ngốc giống như hai chị em nhà này. Ngu ngốc thì đã đành đã thế còn có tâm địa xấu xa lạnh lùng.

Nói đi nói lại cả nhà họ Vương ai ai cũng như thế này hết.

Chuyện của Vương Vĩnh Thuận đã truyền đi khắp nơi nên mấy chị em dâu của Vương Bình Bình có nghe qua.

Cha ruột vì sợ bị liên lụy mà mặc kệ hết tất cả rồi chạy lên núi trốn kết quả bị ngã xuống hố. Còn mẹ ruột thì vừa thấy con trai và chồng bị bắt đi cũng không đợi tin tức gì nữa mà chạy về nhà mẹ đẻ không nói hai lời lập tức tái giá.

Đứa em trai càng không cần phải nói trong nhà hết đồ ăn là bắt đầu đi trộm gà nhà người ta đến khi bị người ta bắt được thì chạy trốn sau đó cũng bị bắt lại.

Vương Bình Bình và Vương Linh Linh là hai chị em ruột không nói không rằng, chẳng ai quan tâm đến ai, ngược lại khi gặp mâu thuẫn mới bắt đầu đổ lỗi cho nhau. Trong nhà xảy ra chuyện gì cũng không có một đứa nào về nhà xem...

Cả nhà này ai ai cũng là kẻ máu lạnh vô tình.

Nhưng mà Vương Linh Linh nói muốn bỏ sự hợp tác giữa hai bên thì mấy người chị em dâu không thể tự quyết định được.

Việc hợp tác này là do Lý lão thái đề ra nên mấy cô không thể đứng ra quyết định bất cứ điều gì.

Đúng lúc này Lý lão thái không có ở nhà, bà ta đã đi theo Lý Anh đến tiệm cơm ở trên trấn rồi.

Vương Linh Linh đi vào trong phòng khi tính toán đưa toàn bộ lương thực đi chỗ khác. Cô ta nghiến răng nghiến lợi, không muốn dây dưa với bọn người nhà họ Lý nữa.

Chỉ với mười mấy người nhà họ Lý mà đã có thể ăn hơn nửa số ngũ cốc trong hai trăm cân của cô ta, cô ta biết chờ đến khi mở bán lương thực thì chẳng có nổi một chục cân để mà bán, à không ngay cả một cân cũng chưa chắc đã có!

Đúng là đồ lòng tham không đáy!

Vương Linh Linh đe dọa mấy người đàn ông nhà họ Lý đang chắn trước cửa: "Đây là lương thực của tôi dựa vào cái gì mà tôi không được đưa đi? Hôm nay nếu mấy người ngăn cản tôi thì bằng bất cứ giá nào tôi cũng sẽ liều mạng với mấy người! Tôi sẽ đi báo cáo các người ăn chặn lương thực!"

Vương Linh Linh không phải nói suông, cô ta dám nói thì dám làm. Cách làm việc nhất quán của cô ta chính là thà cá chết lưới rách chứ không để mình bị thiệt.

Người nhà họ Lý nghe thấy thế ai nấy đều bị dọa cho chân run run sắp ngã.

Con dâu cả nhà họ Lý miễn cưỡng nói: "Cô dám đi báo cáo? Nếu như cô đi báo cáo thì tất cả số lương thực này sẽ tịch thu đến lúc đó cô cũng sẽ không chiếm được chỗ tốt. Nói không chừng còn bị người ta ly hôn nữa đó."

Vương Linh Linh: "À, ly hôn à? Nếu tôi ly hôn thì các người sẽ bị mất việc đó, cứ xem xem xem ai sợ ai?"

Thật ra có một điều mà Vương Linh Linh chưa nói nếu như nhà họ Lý không cho cô ta đưa lương thực về thì cô ta có thể cắn ngược lại nhà họ Lý. Rốt cuộc lương thực là để ở nhà họ Lý còn trong nhà cô ta thì không có gì đến lúc đó xem ai nói rõ được hơn.

Tất nhiên vài người nhà họ Lý cũng hiểu được điều đó nên trong nháy mắt sắc mặt cũng trở nên khó coi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right