Chương 162: Đoạn tình chị em
Vương Bình Bình vừa thấy chính em gái mình để lại cho mình hậu họa to lớn như thế liền hoảng loạn lời nói cũng lộn xộn hơn: "Vương Linh Linh, nếu mày dám làm như vậy sau này tao sẽ không bao giờ nhận mày là em gái của tao nữa! Mày muốn dồn cả nhà bọn tao vào chỗ chết à? Công việc của anh rể mày đã khó khăn lắm rồi đã thế cơ thể của anh ấy còn không tốt... Mày... Mày lại dám, lại dám?"
Hiện tại người mà Vương Linh Linh hận nhất đó chính là Vương Bình Bình. Người nhà họ Lý không hề có quan hệ gì với cô ta nhưng nếu không phải nhờ Vương Bình Bình thì cô ta cũng sẽ không tìm đến người nhà họ Lý để hợp tác. Đưa cả đống lương thực dùng để mua bán kiếm tiền cho nhà họ Lý.
Kết quả thì hay rồi, người chị ruột này của cô ta không khác gì là kẻ trộm, thế mà dám giúp nhà họ Lý trộm lương thực của cô ta.
"Hừ! Chị thì tính là cái gì? Chị còn không biết xấu hổ mà xưng hô chị em với tôi ngay tại đây? Chị nhớ cho kỹ Vương Bình Bình, sau này không cần chị không nhận người em gái là tôi thì tôi cũng sẽ không nhận người chị như chị!"
Trong lòng Vương Bình Bình cực kỳ phẫn hận, cô ta muốn đi lên đánh vào mặt của Vương Linh Linh thì nghe thấy giọng nói của Lý lão thái ở ngoài cửa. Hóa ra vừa nãy Lý Thanh thấy tình huống không ổn mà anh ta chuyện gì cũng nghe theo mẹ của mình nên đã chạy đến tiệm cơm trên trấn đưa Lý lão thái về.
Lý lão thái vốn đang thương lượng chuyện kết hôn ở tiệm cơm vừa nghe thấy trong nhà xảy ra chuyện chỉ có thể vừa mắng vừa trở về xem mọi chuyện ra sao.
Da mặt của Lý lão thái vẫn luôn dày cộm cho nên mới vừa vào cửa đã trưng ra vẻ mặt hiền dịu để lừa gạt: "Linh nha đầu tới rồi à? Chuyện ăn lương thực của con mà không nói trước là do thím không tốt, nhưng chúng ta đã hợp tác làm ăn với nhau đợi sau này bán đi thì trừ vào tiền đó không phải đã được rồi ư? Con cần gì phải tức giận như thế chứ?"
Có điều Vương Linh Linh không phải là người dễ bị lừa, cô ta cười lạnh: "Lão thái thái bà đừng đeo cái mặt nạ dở tệ ấy lên mặt nữa. Hôm nay tôi tới đây là muốn nói cho ra lẽ nhưng mấy đứa con của bà lại không chịu cho tôi câu trả lời thỏa đáng. Tôi sợ nếu không nói rõ chuyện này thì mối làm ăn giữa chúng ta cũng nên chấm dứt đi thì hơn."
Vương Linh Linh bị cơn tức giận cuốn trôi đi chỉ số thông minh trong khoảng thời gian ngắn, cũng may giờ nó đã trở lại.
Cũng do thái độ coi thường cô ta của nhà họ Lý nên mới kích thích Vương Linh Linh ra nông nỗi đó. Người nhà họ Lý chắc chắn là không thể động tới cô ta rồi.
Trong lòng của Vương Linh Linh cảm thấy khó chịu, sớm biết thế cô ta thà tự xây cho mình một cái sạp nhỏ ở sau nhà đựng lương thực còn hơn là hợp tác với cả nhà họ Lý tham ăn này.
Nhà họ Lý có nhiều đàn ông, quay đầu lại chờ đến lúc bán được lương thực, cầm được tiền thì sẽ dùng vũ lực cưỡng ép cô ta. Khi đó không ai có thể nói trước được điều gì. Trước đó thảo luận anh bảy tôi ba nhưng có lẽ đến khi chia tiền cô ta có được ba phần đã tốt lắm rồi.
Dù sao lương thực đã bị bọn họ ăn bớt một nửa cho nên không ai có thể nắm bắt được gì. Lý lão thái là người đàn bà tâm cơ xấu xa, bà ta luôn nghĩ mọi cách để cắt xén là chuyện hết sức bình thường.
Vương Linh Linh càng nghĩ càng cảm thấy không ổn, cô ta nhất định phải cắt đứt quan hệ với nhà họ Lý!
Đúng là Lý lão thái có ý định này, bà ta híp mắt lại để lộ sự gian xảo nơi đáy mắt: "Không phải hai chúng ta đã thỏa thuận với nhau rồi hay sao? Khi nào tung lương thực ra bán thì lại tính tiếp. Hiện giờ cô muốn rút lui cắt đứt con đường đã thỏa thuận ư? Tuyệt đối không được!"
Vốn dĩ bà ta định cầm lấy hết số tiền bán lương thực, con nhóc Vương Linh Linh này chỉ là một đứa miệng chưa dứt sữa đến khi bán xong đưa cho cô ta mười mấy đồng hoặc hai mấy đồng là coi như xong.
Trùng hợp là lúc trước Vương Linh Linh cũng có ý nghĩ như thế. Lúc ấy cô ta cũng có ý dùng việc Lý Thanh là đứa yếu sinh lý để mặc cả với Lý lão thái cuối cùng mới đưa ra quyết định chia đôi.
So sánh giữa hai người thì Lý lão thái đúng là đồ không biết xấu hổ, bà ta chẳng hề nghĩ tới việc chia tiền cho Vương Linh Linh nữa kìa.
Vương Linh Linh không muốn hợp tác với bà ta nữa, cô ta phải lấy lại lương thực!
"Nếu như bà không giao hết lương thực cho tôi thì ngay lập tức tôi sẽ đi báo cáo!"
Lý lão thái vẫn đang muốn giảo biện thì Vương Linh Linh đã tung ra đòn sát hiểm: "Chuyện của Lý Thanh nhà bà có muốn tôi nói ra không?"
Sắc mặt của Lý lão thái cực kỳ khó coi.
Chuyện của Lý Thanh?!
Ánh mắt của bà ta như con dao nhỏ muốn đâm nát mặt của Vương Linh Linh.
Sau một lúc bình tĩnh lại Lý lão thái đành mở miệng: "Được, vậy cô đi lấy đi."
Bà ta có tận mấy người con trai mặc dù Lý Thanh không quan trọng nhưng bà ta không thể để cho chuyện con trai bị yếu sinh lý truyền ra ngoài được.
Thật ra bà ta không thèm quan tâm đến cái bụng của đứa con dâu Vương Bình Bình đó, chủ yếu là trong nhà có nhiều con trai nên không cần lo, có điều việc Lý Thanh bị yếu sinh lý mà bị tuồn ra thì mấy đứa còn lại nhất định sẽ phải hứng chịu những tin đồn vớ vẩn không nên có.
Vương Bình Bình vẫn chưa chịu buông ra: "Mẹ, chúng ta không thể để con nhỏ đó cứ thế mà lấy lương thực đi! Con và Lý Thanh không sợ cô ta nói chuyện của anh ấy ra ngoài, cô ta muốn nói thì cứ nói."
Vương Linh Linh ném cho chị gái của mình ánh nhìn đầy sự mỉa mai, cô ta vốn tính xé rách mặt với nhà họ Lý sau đó cô ta sẽ nói chuyện Lý Thanh bị yếu sinh lý cho Vương Bình Bình biết.
Bây giờ xem ra điều đó là không cần thiết nữa!
Vương Bình Bình, cô ta xứng đáng bị như vậy!
Trong đầu Vương Linh Linh tràn ngập ý nghĩ độc ác, chờ đến khi Lý Thanh chết chỉ sợ Vương Bình Bình vẫn đi vào vết xe đổ của kiếp trước.
Hừ, đáng đời!
Ai bảo đứa chị gái này của cô ta ngu ngốc, đầu óc bị úng nước!
Lý lão thái nặng nề đưa lương thực ra cho Vương Linh Linh, Vương Linh Linh lấy đi hai trăm cân ngũ cốc thô và số ngũ cốc đã được chế biến đem về.
Vương Linh Linh không thèm để ý đến mấy người nhà họ Lý nhanh chóng đi tìm mấy tấm gỗ rồi xếp chúng lại với nhau sau đó đặt lương thực lên và kéo đi ra ngoài.
Cửa lớn nhà họ Lý vừa đóng mấy người con trai bắt đầu hoảng lên.
"Mẹ, sao mẹ có thể đồng ý cho cô ta đưa lương thực đi chứ?"
Bây giờ đưa hết lương thực cho cô ta thì sau này lấy gì bán kiếm tiền đây?
Vì sao không để lại cho anh em bọn họ đưa lên thành phố để bán?
Lý lão thái đập một phát lên bàn, tiếng vang to lớn làm cho ai cũng phải hoảng sợ: "Mấy đứa còn trách mẹ à? Việc này là do mẹ làm ra ư? Chỗ lương thực đó là cả nhà cùng ăn nếu như con không đưa cho cô ta thì đợi cô ta đi báo cáo lúc đó mấy đứa đừng nghĩ đến việc đi làm nữa!"
Lý lão thái: "Con dâu cả con nói xem sao hôm nay cô ta lại tới đây? Không phải chưa tới lúc bán lương thực sao?"
Con dâu cả: "Hình như là đại đội bên nhà chồng của cô ta bị mất mùa, Vương Linh Linh tới đây để lấy lương thực trở về dùng khẩn cấp."
Đúng là ở đại đội của chồng Vương Linh Linh bị mất mùa lương thực nặng nề.
Ngay cả Vương Linh Linh ở trong đại đội cũng không kịp phòng ngừa, kiếp trước cô ta không quan tâm đến chuyện này chỉ biết ở đại đội bảy không thiếu lương thực mà thôi. Nhưng không biết công xã Hồng Kỳ có đại đội năm là bị thiếu hơn nữa bị thiếu rất là nhiều lương thực.
Hôm nay Vương Linh Linh tới đây không chỉ đơn thuần là đến xem kho lương thực mà chuẩn bị lấy hai mươi cân lương thực về để ăn.
Kết quả sau khi xem xong thì làm loạn thành ra thế này.
Lý lão thái cười ha hả, Vương Linh Linh đúng là đồ ngu ngốc hết thuốc chữa.
Nếu hôm nay Vương Linh Linh chỉ mang tầm mấy chục cân lương thực về thì không sao hết.
Nhưng lần này cô ta đưa ba trăm cân lương thực ấy về nhà mình mà nhà cô ta đang ở lại gần với nhà chồng...
Sự buồn bực ở trong lòng Lý lão thái vơi đi không ít, chỉ cần thấy Vương Linh Linh xui xẻo hơn với bà ta thì bà ta đã cảm thấy hơi thở thông thuận nhiều.
Lý lão thái sắp xếp: "Mấy ngày nữa đưa số lương thực còn lại đi vào huyện thành bán, khi đó mấy đứa mà xin nghỉ ở nhà máy dù biết sẽ bị trừ lương nặng đấy. Hiện tại lương thực cứ đưa cho mẹ sau đó đi bán rồi cầm tiền về."
Sự sắp xếp của Lý lão thái chưa thể làm ổn thỏa tất cả các thành viên trong nhà được, đứa con trai thứ hai to gan nói: "Mẹ, không phải bọn con không muốn đi mà là... Nguy hiểm lớn như thế..."
Nếu như có Vương Linh Linh ra mặt đi bán thì bọn họ sẽ vui vẻ nhận lấy số tiền đó nhưng nếu đổi lại là tự mình đi thì bọn họ cực kỳ không vui thậm chí là lo sợ.
Đứa con trai cả cũng lên tiếng về chuyện này: "Đúng đó mẹ, mấy đứa bọn con đều có công việc ổn định lỡ đi chuyến này không cẩn thận bị người ta phát hiện thì cuộc sống sau này e là khốn đốn lắm!"
Mấy đứa con trai thể hiện sự kháng cự lên trên mặt.
Lý lão thái lại sắp xếp cho mấy đứa con dâu nhưng ngoại trừ Vương Bình Bình thì không có ai ngu ngốc như thế cả.
Mấy đứa con dâu đều là người ở trấn chính gốc cho nên không có ai cam tâm tình nguyện làm mấy chuyện xấu này.
Thật ra Lý lão thái cũng muốn bảo Vương Bình Bình đi nhưng mà cô ta chỉ là thân phụ nữ khiêng có được bao nhiêu đâu, lỡ đang đi trên đường mà gặp chuyện thì chạy làm sao nổi.
Lúc này Lý lão thái rơi vào tình huống vô cùng khó xử.
Bỗng nhiên con dâu cả đề ra một phương án: "Chúng ta không vào thành được đâu mẹ ạ! À đúng rồi, bạn trai của em gái chồng không phải làm đầu bếp ở tiệm cơm Quốc Doanh sao? Chắc chắn cậu ta biết được khá nhiều người, nhờ cậu ta móc nối quan hệ gọi người tới đưa lương thực đi bán là được, còn chúng ta chỉ cần ngồi ở nhà đếm tiền là xong thôi."
Lý lão thái nghĩ một hồi cảm thấy như thế cũng tốt, đúng lúc việc của đứa con gái cùng Tạ Dược Tiến như ván đã đóng thuyền, hai đứa sẽ kết hôn trước tết Trung Thu một ngày. Vừa hay bà ta bỏ qua lễ hỏi của Tạ Dược Tiến bảo Tạ Dược Tiến móc nối cho nhà bà ta một đường dây như vậy chẳng phải là tốt hơn nhiều sao?
"Con dâu cả nói rất đúng, Dược Tiến làm đầu bếp ở tiệm cơm chắc chắn đã từng đi bán thêm đồ. Nhất định là thằng bé có quen biết."
Con dâu thứ hai mở miệng: "Vậy bảo em gái chồng đi nói với bạn trai của em ấy đi, tốt nhất là bảo bạn trai của em ấy tìm người mua với giá cao chút đến lúc đó chúng ta cũng bớt được ít việc."
Giọng nói của Lý Anh truyền đến: "Bán giá cao gì? Có chuyện gì thế? Bảo con nói với Dược Tiến cái gì?"
Cô ta vừa mới đi vào nhà họ Lý mà thôi, lúc nãy cô ta ở lại tiệm cơm ăn chén mì với Dược Tiến nên giờ này mới về nhà.
Lý lão thái thấy con gái như thấy vàng, khuôn mặt đầy sự nhân hậu, yêu thương.
"Nào lại đây để mẹ nói với con chuyện này. Nếu làm tốt thì chúng ta không cần lễ hỏi mẹ sẽ cho con thêm một bộ ga giường và chăn."