Chương 163: Mẹ kế “ác độc”
Mấy người nhà họ Lý đang bàn bạc ở bên này thì ở bên kia Vương Linh Linh đang kéo lương thực đi chưa được bao xa đã thở hổn hển phải tìm người trợ giúp giữa đường. Nhờ người ta vừa kéo vừa đẩy về nhà, vừa cõng vừa khiêng đủ thứ vất vả lắm mới sắp xếp được vào kho nhà mình.
Vừa mới vào đại đội đã có người thấy nhưng không có ai đi lên hỏi thăm, ấn tượng của mọi người đối với Vương Linh Linh cực kỳ không tốt.
Một là cô ta cứ một hai phải gả cho Triệu Quân, hai là nhà mẹ đẻ của cô ta có danh tiếng không tốt, ba là mấy chị em dâu đã đi nói xấu Vương Linh Linh với bên ngoài nên mới thế.
Thực ra cũng không phải là nói xấu mà chỉ là thêm mắm dặm muối ít chuyện khi còn ở trong nhà cứ nằng nặc đòi chia ra ở riêng thôi.
Nhưng loại hành vi này cũng đủ thấy để cho nhóm lão thái thái mắng chết cô ta rồi.
Vương Linh Linh không thèm để ý, hiện giờ cô ta chỉ một lòng một dạ với hai đứa nhỏ, cho nên cô ta không quan tâm đến việc người ta nói gì.
Mấy người trong đại đội cố gắng tránh xa cô ta cũng hay đến khi Triệu Quân phát đạt rồi mấy cô dì chú bác ở đại đội đừng hòng bắt tay lên người cô ta mà nhờ vả van xin.
Vương Linh Linh cảm thấy cánh tay đau nhức, chân giống như mới bị giã một phát khiến nó tê rần, vừa vào cửa là ngay lập tức cầm lấy lu nước uống ừng ực.
Triệu Đông và Triệu Tây không có ở nhà có lẽ là đã đi ra ngoài chơi.
Cô ta không để tâm đến hai đứa nó nữa, cô ta bắt đầu để lương thực ở dưới gầm giường đất, để trong ngăn tủ và để dưới hầm. Sau khi cô ta đã chia ba trăm cân lương thực để ở khắp nơi xong thì hạ quyết tâm chờ đến khi giá bán trong huyện thành cao lên cô ta sẽ đi vào huyện thành để bán chúng.
Triệu Đông y như đạn đại bác lao vào trong phòng, tên nhóc chơi suốt nửa ngày đã sớm đói bụng bèn nhảy chân lên gào: "Mẹ kế! Nhanh đi nấu cơm đi! Mẹ kế còn ngồi đó mà uống nước nữa! Đúng là lười như hủi chỉ biết ăn rồi nằm thôi!"
Tên nhóc không hiểu được những lời nói này là lời nói không hay chỉ học theo mọi người rồi nói.
Tên nhóc đó nhìn Vương Linh Linh rồi khinh bỉ, vừa nãy Vương Linh Linh bưng kho thóc suốt đường đi nên đầu tóc rối bời, quần áo cũng bị dính ít vệt bẩn trên mặt toàn là mồ hôi cả người có mùi hôi thoang thoảng. Cả gương mặt còn có dấu vết đánh nhau với Vương Bình Bình nữa nên nhìn vào thấy vô cùng chật vật.
Ngày thường Triệu Đông thường nghe thấy bà nội nói rằng cảm thấy Vương Linh Linh lấy được bố của tên nhóc là trèo cao.
Người còn nhỏ mà khi nói chuyện lại thốt lên những lời vô cùng độc ác: "Mẹ kế, mẹ kế không thấy tôi đang mệt muốn chết đây sao? Mau đi nấu cơm đi, bụng của tôi dán chặt vào lưng được rồi đây này. Nếu mẹ kế dám để tôi đói thì tôi sẽ đi mách với bố bảo bố lấy roi đánh mẹ kế!"
Vương Linh Linh không để lời nói của Triệu Đông vào trong lòng, tên nhóc này hay nói chuyện theo kiểu ông nói gà bà nói vịt, nhặt mấy câu vô nghĩa nên cô ta sẽ tự động bỏ qua.
Nhưng sau khi cô ta nghe thấy những lời này thật sự làm cô ta không thể nhịn được.
Cô ta ngơ ngác nhìn Triệu Đông.
Triệu Đông thấy lời nói của mình dọa được cô ta thì càng đắc ý hơn: "Bố của tôi nói từ giờ mẹ kế sẽ chăm sóc cho tôi và em gái. Nếu tôi và em gái bị ức hiếp thì bảo tôi lén gọi điện thoại cho bố. À, bố tôi còn bí mật viết cho tôi số điện thoại nữa đó! Mẹ kế còn không mau đi nấu cơm đi nếu không tôi sẽ bảo bố đánh mẹ kế đấy!"
Cả người Vương Linh Linh như bị sét đánh.
Sau khi kết hôn cô ta đối đãi với Triệu Đông Triệu Tây chưa nói là ngoan ngoãn phục tùng thì cũng có thể nói là tận tâm tận lực.
Cô ta cho rằng cô ta làm hết tất cả những chuyện đó cho dù người khác không hiểu thì nhất định Triệu Quân sẽ hiểu cho cô ta.
Rốt cuộc cô ta gả cho anh ta không cần điều gì cả, còn chống đối với nhà mẹ đẻ một cách quyết liệt. Thậm chí còn vì hai đứa nhỏ mà cô ta chủ động nói với Triệu Quân rằng bản thân có con muộn một chút cũng được.
Kết quả thì sao? Đối phương dặn dò hai đứa nhỏ sau lưng cô ta rằng nếu cô ta dám bắt nạt hai đứa thì lén gọi điện thoại cho anh ta?
Triệu Đông vẫn cứ một câu mẹ kế hai câu là đói, đáy mắt Vương Linh Linh lóe lên.
Bỗng nhiên cô ta nổi giận gầm lớn lên một tiếng: "Mày câm miệng lại cho tao!"
Triệu Đông bị dọa tới nỗi không dám hé răng, tên nhóc sẽ không nhìn sắc mặt của người khác mà đối xử nên thấy thái độ của Vương Linh Linh không tốt là cảm thấy Vương Linh Linh chuẩn bị ức hiếp mình. Giờ thấy Vương Linh Linh mở miệng mắng tên nhóc im lặng ngay lập tức.
Tên nhóc chỉ là một đứa bé mà Vương Linh Linh vừa là người lớn lại đang nổi giận hoàn toàn có thể đánh tên nhóc.
Mấy đứa trẻ trong thôn đều nói mẹ kế ai ai cũng sẽ đánh người. Cho dù hiện tại không đánh thì sau này sẽ đánh thôi. Không những là đánh mà còn không cho ăn cơm nữa.
Triệu Đông sợ hãi, tên nhóc nhân lúc Vương Linh Linh không chú ý liền chạy đi ra ngoài trước khi đi còn la lớn lên kêu mẹ kế.
Hừ hừ, hãy hiện nguyên hình đi! Mẹ kế không phải là thứ tốt lành gì! Bây giờ tên nhóc muốn đi mách với bà nội chờ vài ngày nữa tên nhóc sẽ mách với bố. Bảo bố về đánh mẹ kế!
Triệu Đông đi ra ngoài, Vương Linh Linh như người mất hồn, ngồi ngây ngốc ở trước bàn, thất thần một lúc lâu cũng không nói gì.
***
Thu hoạch xong lúa mạch là sẽ đến mùa trồng ngô, toàn bộ thành viên của đại đội bảy đều lao đầu vào công việc, ai cũng bù lu bù loa hết cả lên ngay cả thời gian nghỉ ngơi cũng không có.
Năm nay thu hoạch lúa mạch có hơi chậm nên khi thu hoạch xong đã sát với mùa vụ trồng ngô rồi, cho nên mọi người ai ai cũng vùi đầu vào chuẩn bị trồng trọt các loại.
Tuy nhiên đây cũng là thời điểm nắng nóng nhất, chỉ trong một ngày mà đã có tận ba người bị cảm nắng, cho nên Vương Anh quyết định bắt đầu bán thuốc. Cô lấy vài loại thuốc từ hòm thuốc của mình sau đó lên núi hái cây kim ngân bỏ chung lại với nhau rồi nấu một nồi nước đó. Mỗi ngày rót một ít đề phòng bị cảm nắng và bị bệnh.
Mọi người nếm thử và cảm thấy nó uống rất tốt.
Chỉ cần hai hào tiền một phần thuốc là đủ, hơn nữa còn có thể nấu lại nhiều lần, như thế đã đủ xua tan đi cái nóng nực trong thời gian này cho mọi người. Trong khoảng thời gian ngắn nhà ai cũng mua thuốc phòng chống cảm nắng.
Vương Anh không hề cảm thấy việc bán hai hào tiền một phần thuốc là quá thấp bởi vì mấy nguyên liệu đều có trên núi. Đặc biệt là cây kim ngân, ở trên núi có một vùng lớn mọc đầy cây kim ngân này tự mọc tự lớn cực kỳ tươi tốt.
Trình Ngọc vẫn chưa hiểu rõ nên khi thấy cây cỏ như thế này chỉ biết đó là một cây thuốc mà thôi, cô bé nóng lòng muốn thử: "Chị Anh, hay là chúng ta trồng cây này thử xem? Em thấy cây này rất dễ nuôi."
Vương Anh gật đầu: "Đúng là rất dễ nuôi, em nhớ kỹ chỗ nào mọc cây kim ngân cho chị, vài ngày nữa chúng ta sẽ đến chỗ đó xem xung quanh thử xem."
Vương Anh chưa quên ý tưởng ban đầu của bản thân, công xã Thắng Lợi quá nghèo, nơi bọn họ đang ở rõ ràng có non nước sông núi bao quanh nhưng nghèo vẫn hoàn nghèo. Thứ nhất là do giao thông không thông thuận thứ hai là do bọn họ chưa nắm bắt được điểm quan trọng để phát triển.
Ưu thế của nông thôn vùng núi không phải là trồng lương thực so với sản lượng ngũ cốc của các tỉnh khác thì bọn họ làm được ít hơn, hoàn cảnh miền núi của họ nhất định không thể chỉ dựa vào việc trồng trọt lương thực để đi lên.
Cứ lấy đại đội bảy làm ví dụ thì đại đội của bọn họ chủ yếu trồng được vài chỗ mà thôi chưa kể đến việc tốn thời gian và công sức đã thế công việc tưới tiêu cũng không dễ dàng, hằng năm họ phải tranh dành nước với các đại đội khác, cãi nhau là chuyện hết sức bình thường. Cũng may năm nay lương thực bị mất mùa nên mới không xảy ra tranh chấp nguồn nước.
Nhưng trong núi lại có nhiều tài nguyên như thế hoàn toàn có thể gieo trồng dược liệu và cây ăn quả, dựa vào địa hình cạnh sông là có thể nuôi dưỡng rất tốt.
Như cây kim ngân này chẳng hạn, nó là loại cây dễ trồng không cần phải quá chăm chút từng li từng tí, với lại nói sống được khắp mọi nơi. Gieo hạt giống xong là được, tưới nước hằng ngày đợi năm sau là thu hoạch. Mỗi năm vào mùa xuân hay mùa hạ muốn hái là hái.
Hơn nữa cây kim ngân không nhưng có thể làm mát người, thanh nhiệt, tiêu tà mà còn có khả năng kháng khuẩn, tiêu viêm. Dùng một số biện pháp xử lý là mọi người thường xuyên uống được nước nấu từ cây kim ngân, hoặc dùng để ngăn tiêu chảy.
Vương Anh: "Nếu năm nay chúng ta trồng chúng tốt thì chờ đến khi bắt đầu mùa đông chị sẽ nói với đại đội trưởng chuyện cân nhắc trồng cây kim ngân, sang năm là có thể thử rồi."
Vương Anh mở đất trồng dược liệu, bên trong không phải chỉ có mỗi một loại dược sau khi cô thử trồng và đưa ra mấy loại thích hợp trồng ở địa phương mà cây kim ngân chính là loại thích hợp nhất.
Trình Ngọc hiểu ý của Vương Anh nói, cô bé vội vàng gật đầu vỗ ngực đảm bảo bản thân nhất định sẽ chăm sóc dược điền thật tươi tốt.
Sau khi gấp gáp thu hoạch xong lúa mạch thì Trình Thục Phân không đi theo mọi người để lao động nữa, bà ấy bắt đầu di dọn phân như cũ. Trình Ngọc vẫn giống như trước kia hằng ngày đi chăn dê ở trên núi.
Ba con dê được nuôi nửa năm qua, mỗi ngày Trình Ngọc đều đưa bọn chúng lên núi ăn cỏ cho nên lớn hơn rất nhiều và cũng nhanh.
Trong lòng Vương Anh đang tính toán xem khi nào thì có thể làm thịt dê để ăn, sự thực là thịt dê ít đến đáng thương, chỉ có ba con được nuôi này, rõ ràng ngày đông việc ăn canh thịt dê là điều tuyệt vời nhất.
Còn có món thịt dê luộc, thịt dê hầm, sủi cảo nhân thịt dê...