Chương 164: Thế cục dần loạn
Vài ngày nay Vương Anh luôn thèm thịt dê, Từ Sương thấy cô thèm như thế nên đã làm món mỳ cắt lát cho cô ăn.
Vương Anh lẩm bẩm: "Cái này thì sao mà giống được cơ chứ..."
Gần đây cô không chỉ thèm thịt dê mà còn thèm mỳ hầm nữa, mặc dù mỳ cắt lát rất hấp dẫn nhưng vẫn kém xa mỳ hầm. Nhưng điểm chính là mỳ cắt lát cũng ngon.
Nhào bột cho đều sau đó cán mỏng xếp thành từng lớp rồi dùng dao mài cắt ra sao cho bề mặt không tách khỏi dao với độ dày là sáu milimet. Hai bên mỏng dính còn ở giữa thì dày, hình dáng như con cá nhỏ cứ thế bỏ vào nồi nấu.
Đun nước sôi rồi luộc mỳ cắt lát xong cho thêm hai muỗng ớt cay đã băm nhuyễn, cho ít dầu nóng vào khuấy đều nêm nếm gia vị vừa miệng là đã hoàn thành một bát mỳ cắt lát tỏa mùi thơm khắp nơi.
Bởi vì trong nhà đã ăn hết thịt lợn mà mấy ngày nay Từ Sương không đi vào huyện thành nên cũng không có cách nào lấy phiếu thịt từ chỗ sư phụ Trần Đông. Vì thế đành miễn cưỡng dùng thịt thỏ thái mỏng cho vào bát mỳ cắt lát, Vương Anh ăn xong một bát lại không kìm nén được ăn thêm một bát mỳ có cho thêm thịt thỏ vào nữa.
Mỳ cắt lát khá là dai, càng dai thì ăn càng ngon, Vương Anh nhân cô hội này nói muốn ăn mỳ cắt lát xào vào buổi tối.
Thực ra Từ Sương chưa bao giờ làm món mỳ cắt lát xào nhưng Vương Anh đã từng ăn nên có thể dễ dàng chỉ cho anh, đầu tiên là cắt cà chua thành từng miếng sau đó cho vào chảo xào với trứng gà đến khi trứng chín thì cho thêm hành tây và giá đậu xào tiếp rồi mới cho mỳ cắt lát vào xào chung.
Vương Anh cực kỳ nhớ hương vị của món mỳ cắt lát xào này, kiếp trước khi cô còn đang đi học y, trước cửa phía đông của trường học có một nhà hàng chuyên môn bán món mỳ cắt lát xào. Thịt dê được áp chảo thơm phức kết hợp với các loại đồ ăn, một bát mỳ lớn mà chỉ có tám đồng, giá rẻ vô cùng.
Kỷ lục mà cô đạt được là ăn món đó liên tục nửa tháng, ăn đến mức cả miệng muốn nôn, dạ dày bị hỏng nhưng vẫn tiếp tục ăn.
Đến năm cuối tốt nghiệp cô lại đến, ông chủ vẫn còn nhớ cô, khi ấy ông chủ đã làm cho cô một bát mỳ cắt lát xào cho nhiều thịt dê để cô ăn cho đã đời...
Vương Anh vừa ăn vừa đi vào cõi mộng.
Từ Sương: "Anh làm không ngon à?"
Anh nếm thử một miếng cảm thấy cũng khá ổn, dù đây không phải là món tủ của anh nhưng hương vị khi cho vào miệng rất ổn áp. Vị mặn hòa lẫn vị chua, sợi mỳ được luộc trước rồi mới xào cho nên độ dai vẫn được duy trì. Ừm, quá được, có lẽ có thể thêm món này vào thực đơn của tiệm cơm không nhỉ?
May mắn thay, Vương Anh chỉ để lộ biểu cảm sững sờ một lát sau đó là tập trung vào ăn uống, húp sì sà sì sụp như trước.
Ăn xong cơm tối Từ Sương và Vương Anh dọn đồ ra ngủ canh ở hai đầu bờ ruộng.
Đúng vậy, là ra bờ ruộng để ngủ đồng thời canh gác luôn.
Có phải là nhiều người muốn hỏi vì sao lương thực đã thu hoạch xong, cũng đã phân chia rồi nhưng hai người vẫn phải ngủ ở hai đầu bờ ruộng có đúng không?
Đó là bởi vì các đại đội khác nháo nhào lên nói thiếu lương thực.
Hai đại đội gần đại đội bảy mất trắng mùa lương thực, cái này chưa tính là gì, dù sao bọn họ dựa lưng vào núi, trời thì nóng, trong hai tháng khó khăn cũng có thể chạy lên núi kiếm gì đó ăn, nhìn chung thì cũng có thể vượt qua mùa nắng nóng cháy họng này.
Chờ khoảng thời gian nắng nóng qua đi thì có lẽ tin từ trên cấp cao cũng đưa xuống dưới.
Mấy đại đội khác không được may mắn như vậy. Mỗi năm sẽ nộp lương thực lên sau khi đã thu hoạch và phân chia lương thực nhưng năm nay gặp phải một vấn đề.
Đó chính là lương thực không đủ nên là nộp lên trước rồi mới phân chia hay là phân chia trước rồi mới nộp?
Lúc này Điền Hữu Phúc cảm thấy vô cùng may mắn vì bản thân ông ấy đã giao lương thực trước rồi còn dư bao nhiêu thì đem đi phân chia. Tất cả đã được rõ ràng, cho nên ông ấy không cần phải phiền lòng vì điều gì nữa, cũng không lo bị các đại đội khác ở các công xã khác đến hỏi.
Ha hả, ý của mấy công xã kia còn mơ mơ hồ hồ làm cho mấy đại đội khác chờ không được. Còn đại đội bảy là ổn định nhất, chia xong rồi, cũng nộp xong rồi. Quá khỏe!
Đã chia hết rồi, từ đại đội trưởng cho đến các xã viên đã cầm món 'thịt' rồi cho nên ý là nếu mấy người có muốn lấy lại thì không được. Dù chia tới tay không nhiều như những năm trước nhưng ít ra có thể đảm bảo không chết đói. Ông nói muốn xử phạt, thì xử phạt như thế nào? Xã viên đã nhận được lương thực, đại đội trưởng cũng nhận được chẳng lẽ bắt tất cả mọi người nộp lại? Chắc chắn sẽ không xảy ra điều đó.
Tất cả cùng nộp lên á, khó mà được!
Có người sống khó khăn trong những ngày trước mùa thu hoạch, bữa đói bữa no chủ yếu là ăn rau dại sống qua ngày chờ đến khi thu hoạch lương thực, phân phát xong là khóc vì mừng, cuối cùng cũng được ăn bữa cơm no.
Dù tháng này hay tháng sau còn có thể dựa vào rau dại để duy trì nhưng ngày tháng sau này thì sao?
Hai tháng nữa là đến mùa đông, chuẩn bị sắm đồ chống rét chẳng lẽ không tốn tiền sao, nếu như không sắm sửa thì vượt qua mùa đông thế nào đây?
Vương Anh nghe người trong đại đội nói rằng mấy đại đội khác đang rối loạn. Có người nói bên kia có người chết nhưng thật ra không phải vậy. Tất cả mọi người ai ai cũng căng thẳng nhìn chằm chằm vào lương thực của mình, cũng có những người nghèo không chịu nổi được nữa nên khó tránh hơi nóng nảy một chút. Người thân thì cãi nhau, mâu thuẫn xảy ra liên miên cho đến tận bây giờ chưa dừng lại.
Có nhà không tốt đến tìm nhà có tí điều kiện mượn lương thực hoặc gả con gái ra ngoài hoặc đi tìm nhà mẹ đẻ để cứu tế, những người đã phân nhà cũng muốn đi tìm chỗ dựa cho bản thân.
Trong khoảng thời gian ngắn bên đại đội bảy thì hưởng thụ cuộc sống vui sướng còn ở công xã khác lại loạn thành một đống bàu nhàu.
Mà Ngô Quế Hoa lại càng bận rộn hơn, bà ấy kéo người đang đi học khóa đỡ đẻ là Điền Hạnh Hoa đang ở trong kỳ huấn luyện thì về giữa chừng tới tìm Vương Anh vì có chuyện muốn hỏi.
Điền Hạnh Hoa khoa chân múa tay nói với Vương Anh: "Mẹ nó, giọng của em khàn cả rồi này, miệng còn nổi bọc nước nữa cơ."
Việc mượn lương thực không phải là chuyện dễ dàng. Đặc biệt là đối với tình hình khó khăn như hiện tại, đại đội bảy cho dù được mùa đến đâu thì cũng chỉ đủ để lấp đầy cái bụng mà thôi nếu có thể cho mượn lương thực thì không cho mượn được nhiều.
Vì thế khó mà tránh được việc đôi co giữa nhiều người, có mấy người họ hàng còn quỳ gối trước cửa nhà bà con không chịu đứng dậy, không cho mượn lương thực là không rời đi.
Ngô Quế Hoa bận trước bận sau, gần đây bà ấy đang chuẩn bị cho mấy đứa nhóc diễn kịch nữa chứ.
Nếu nói việc mượn lương thực chỉ được xem là việc của các gia đình thành viên trong đại đội thì việc trộm lương thực là chuyện của toàn bộ người trong đại đội.
Đại đội bảy vội vàng gieo trồng ngô, chờ tới trước khi đông sang sẽ bắt đầu thu hoạch như vẫn làm năm ngoái nhưng thời gian năm nay eo hẹp, có lẽ sản lượng ngô sẽ ít hơn năm trước khá là nhiều.
Nhưng có loại giống không có hạt nếu cứ tiếp tục như thế thì năm sau không thể dựa vào chút lương thực ấy mà ăn được.
Nhìn mấy công xã ở xung quanh không có đại đội nào vững chắc như đại đội bảy, không dám chậm trễ việc gieo giống hoa màu, tính toán đâu ra đấy chỉ mới có một phần năm.
Với việc đang diễn ra hoạt động trồng lương thực, mọi người trong đại đội đều cảm thấy an tâm phần nào.
Mặc dù mệt hơn năm vừa rồi, làm việc gieo trồng không ngưng nghỉ nhưng cũng may không chậm trễ việc thu hoạch lúa mạch, cũng không chậm việc trồng ngô.
Ai biết được mấy ngày hôm trước vừa mới gieo thì người của đại đội đã phát hiện ra điều không đúng.
Có người nửa đêm lại đây trộm hạt ngô đã gieo xuống đất.
Khu vực bị trộm không nhỏ, ngoài mấy hàng đất bị đào lên thì còn có mấy hàng ở bên ngoài ruộng nữa.
Điều này làm mọi người tức điên lên.
"Chắc chắn là đại đội năm làm chuyện này! Chỗ bọn họ ở cách gần chỗ chúng ta nhất, chắc chắn là do bọn họ nửa đêm qua đây trộm hạt ngô!"
"Đúng là đồ xấu xa, bọn họ muốn đại đội bảy của chúng ta không được sống trong những ngày tốt đẹp hơn họ đây mà!"
"Tôi nghe nói chỗ trồng rau của mấy nhà cũng bị hái trộm mất. Hơn nữa bị hái trộm rất nhiều."
"Đất trồng đậu phộng của nhà tôi cũng bị trộm rất nhiều hạt đậu phộng đã được gieo, trước tôi cứ nghĩ là do đám con nít ở trong đại đội hóa ra là không phải."
"Đương nhiên là đám con nít trong đại đội không làm chuyện đó rồi nhưng mà sao nhà chị đã trồng đậu phộng rồi? Đã đến mùa trồng đậu phộng đâu?"
"Nhà tôi hết dầu ăn rồi, không có đậu phộng thì sao ép ra dầu được? Tôi chỉ dành một mảnh đất nhỏ trong khu đất trồng rau của nhà tôi để trồng đậu phộng thôi."
"Cô nói xem, mấy người đó trộm lương thực của chúng ta làm gì nhỉ?"
"Ai biết được, mà hạt giống đã gieo rồi có ăn được đâu lấy về cũng chẳng thể làm gì."