Chương 165: Người thứ 2 trọng sinh

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 4,572 lượt đọc

Chương 165: Người thứ 2 trọng sinh

Thời gian gần đây Điền Hữu Phúc cực kỳ mệt mỏi, ông ấy đã nghe nói đến việc bị trộm hạt giống nhưng ông ấy không đi điều tra xem ai làm ra chuyện này mà trực tiếp sắp xếp người đi ngủ ở hai bên bờ ruộng vào buổi tối.

Trận mưa đá đó đã phá hủy đi rất nhiều thứ, các đại đội khác đều có khó khăn của riêng mình cho nên cho dù có muốn điều tra ra kẻ đã đi trộm hạt giống thì cũng không thể tìm ra được.

Hơn nữa, Điền Hữu Phúc lo sợ sẽ có người biết đây là hạt giống đã được phun thuốc trừ sâu rồi đưa về nhà ăn đến lúc đó lỡ như xảy ra chuyện thì... Ông ấy không hề do dự mà đưa ra quyết định như vậy.

Mỗi nhà trên đại đội cử ra hai người mỗi đêm đến ngủ hai bên bờ ruộng để canh ruộng đất tránh cho kẻ trộm lại đến.

Ngay cả phần đất đã được chia cho mỗi nhà cũng phải có người thay nhau đi canh gác.

Loại chuyện trộm lương thực như thế này nếu cứ dung túng cho kẻ đó tác oai tác oái thì năm nay đại đội đừng nghĩ đến việc thu hoạch ngô nữa.

Nhà họ Từ có hơi khó xử về việc này, Từ lão thái thì ở một mình một nhà, Từ Sương và Vương Anh lại ở cùng nhau trong một nhà.

Đây chính là cái khó của nhà có ít người, với sự việc này nhà nào có nhiều người thì có thể luân phiên với nhau nhưng Từ Sương và Vương Anh phải đi cả hai người.

Mà cả đại đội ngủ ở bờ ruộng có một tháng cho nên cả hai vợ chồng bọn họ chỉ ngủ có bốn năm lần thôi.

Vương Anh cảm thấy điều này nằm trong phạm vi chịu đựng của cô.

Từ Sương ghé vào tai Vương Anh nói nhỏ: "Chờ đến nửa đêm em về nhà ngủ đi, sáng mai lại tới đây."

Một người như anh ở lại cũng rất ổn, nếu như kẻ trộm đến cùng lắm thì đưa đồ ăn cho tên đó là được.

Nhưng Vương Anh lại từ chối: "Cái này có là gì đâu, coi như là đang cắm trại đi, anh không cần lo cho em."

Đêm hè mát mẻ không có khói bụi như ở thành phố, không có xe cộ tạo tiếng ồn chói tai cũng không có những tiếng vang rung trời, chỉ cần không có mưa thì ngủ ở ngoài trời như này rất thoải mái đó nha.

Vương Anh không cảm thấy bản thân chịu thiệt một chút nào, đưa tấm màn che mà mình đã mang ở nhà đi để Từ Sương cột vào thân cây. Sau đó tưới nước bạc hà xung quanh đất nằm để ngăn muỗi, rồi trải rơm đã phơi khô xong trải ga giường lên, hai người cứ như thế nằm xuống ngắm sao.

Xung quanh có đám ve sầu, dế mèn kêu những tiếng êm tai, hai đầu bờ ruộng là hơi thở của rơm rạ đã khô, đặc biệt dưới bầu trời đầy sao đang lập lòe như những chiếc đèn lung linh giống kiếp trước có thể nhìn xuyên qua dải ngân hà rộng lớn phía trên kia không trung.

Giữa bầu trời có vài ngôi sao bay qua, Vương Anh như đứa bé mới thấy đồ chơi mới mẻ phấn khích không ngủ được bèn kéo Từ Sương lại nói chuyện phiếm.

Chờ tới khi nửa đêm hai người mới dần dần chìm vào giấc ngủ.

Mà ở một trạm dừng chân xa xôi ở phương nam.

Sau cái nắng oi ả của mùa hè trời bắt đầu có cơn mưa nặng hạt. Những cơn mưa xối xả không hề cuốn đi cái nóng bức mà ngược lại mà dường như mang tới bầu không khí nặng nề hơn.

Ngay cả một tia sét cũng không có chỉ có tiếng mưa lộp bộp lộp bộp cho dù mở cửa sổ ra thì trong phòng vẫn mang theo cảm giác khô nóng nặng trĩu như cũ.

Triệu Quân trằn trọc nằm trên giường, đôi mắt dù nhắm chặt lại nhưng cơ thể lại run rẩy như đang trải qua một giấc mộng nào đó.

Bỗng nhiên Triệu Quân mở hai mắt ra.

Đôi mắt mờ mịt nhìn trần nhà, hoàn cảnh xung quanh đập vào mắt. Phòng ký túc xá chật chội, bàn ghế được sắp xếp ngăn nắp gọn gàng, cửa sổ cũ kĩ màu xanh đã tróc gần hết...

Trong lòng Triệu Quân thoáng kinh ngạc lẫn sợ hãi, đây là ký túc xá khi anh ta còn đi tòng quân. Rất nhiều lần anh ta từng nhớ lại nơi chiến đấu này.

Đột nhiên Triệu Quân đứng dậy, nhìn rõ bản thân ở trong gương. Rõ ràng lúc này cơ thể anh ta trẻ tuổi, trên đùi còn có vết sẹo mới toanh, không cần tìm hiểu gì nữa, anh ta đã trở lại năm mình hơn hai mươi tuổi!

Cả người Triệu Quân sững sờ ngồi trên giường, giờ đây anh ta như vong hồn khó siêu thoát.

Anh ta tự hỏi đây là mơ sao? Chắc chắn là mơ rồi!

Anh ta không phải là người có hai bàn tay trắng, cũng không phải là người gửi gắm hy vọng có thể làm lại những gì ở trong quá khứ, cảm thấy việc như thế là điều mơ mộng hão huyền không đáng có. Anh ta có sự nghiệp kinh doanh của mình, có đứa con trai con gái hiểu chuyện, có tiền, có người thân... Anh ta chưa bao giờ có ý định muốn trọng sinh.

Tự dưng trong đầu Triệu Quân xuất hiện một trận đau đớn.

Giống như có cây búa bổ đôi não anh ta ra, mạnh mẽ nhét một đống ký ức vào bên trong nó.

Triệu Quân thấy tất cả những chuyện này y như câu chuyện vừa hài hước vừa hoang đường.

Ký ức của anh ta thấy nửa năm trước đã xảy ra sai lầm, y như cái cây cổ thụ mọc rễ tươi tốt đâm vào, cành cây xỏa ra khắp nơi.

Anh ta không cưới Vương Anh mà cưới Vương Linh Linh...

Vương Linh Linh vứt bỏ gia đình để đi tìm bệnh viện huyện, nơi anh ta đã ở sau khi bị thương, chủ động đưa ra yêu cầu muốn làm mẹ kế của hai đứa con của anh ta...

Vương Linh Linh không muốn cái gì cả, chỉ muốn được gả vào nhà anh ta, cô ta còn nói sẽ đối xử với hai đứa nhỏ như con ruột của mình...

Mà anh ta dưới sự động viên của Vương Linh Linh nên đã dọn ra ở riêng...

Triệu Quân mím môi lại thật chặt, nhiều năm làm cấp trên đã khiến anh ta quen dùng sự im lặng để che giấu đi nội tâm đang đầy sự ngạc nhiên của mình.

Ngăn những suy nghĩ đang tràn ngập trong đầu mình Triệu Quân cố gắng bình tĩnh lại.

Anh ta đã trọng sinh, điều này là không thể nghi ngờ, mặc dù không biết vì sao lại như vậy nhưng trong lòng anh ta có cảm giác đó chính là anh ta không còn cơ hội nào để quay về nữa.

Triệu Quân xoa xoa ấn đường giữa hai hàng lông mày, nếu chỉ đơn thuần là trọng sinh thì anh ta chỉ ngạc nhiên đôi chút chứ không có gì gọi là buồn bã cả.

Chuyện của kiếp trước chỉ cần không xảy ra quá lệch lạc thì anh ta vẫn có thể dựa theo quỹ đạo đó mà đi. Thậm chí có thể sửa đổi chút tiếc nuối ở kiếp trước mà anh ta chưa kịp làm.

Ví dụ như mẹ của anh ta, bởi vì cơ thể không tốt nên ba năm sau sẽ qua đời.

Anh ta hoàn toàn có thể về nhà sớm một chút rồi đưa mẹ đi xem bệnh.

Về công việc kinh doanh thì anh ta có thể bắt tay vào làm sớm hơn một bước. Kiếp trước bởi vì cơ thể của anh ta suy yếu nên bên quân đội đồng ý sang năm cho anh xuất ngũ về quê, cho anh ta vào làm ở một nhà máy sau khi trở về không bao lâu thì có chút gốc rễ ở huyện thành.

Sau đó mấy người anh em của anh ta ở nông thôn thu hoạch thổ sản vùng núi giúp anh ta, Triệu Quân lặng lẽ đưa chúng vào huyện thành để kinh doanh đến khi buôn bán lớn hơn thì mở cả cơ sở để làm.

Kiếp này anh ta có thể hoàn thành mọi chuyện sớm hơn một chút, nắm bắt cơ hội để chuyển vị trí cũng có thể nắm lấy cơ hội giao du với nhiều người hơn...

Anh ta tính toán như thế xong lập tức cảm thấy thư thái hơn nhưng còn một vấn đề cũng cần cân nhắc để biến đổi nữa.

Đó chính là Vương Anh.

Vẻ mặt của Triệu Quân đen lại, chỉ cần anh ta nghĩ một chút thì cũng đã biết vì sao ở kiếp này mọi chuyện lại đi theo hướng kia.

Chắc chắc là Vương Linh Linh cũng là người trọng sinh.

Đối với người chị họ của vợ này Triệu Quân chưa bao giờ có ấn tượng tốt.

Anh ta nhớ mang máng kiếp trước người chị họ này được gả cho một mối tốt, là gả cho đầu bếp làm ở tiệm cơm trên trấn hình như tên là Từ Sương.

Nhưng người chị họ này vì lòng tham của mình mà làm biết bao nhiêu chuyện, đến nỗi hủy hoại cả sự nghiệp lẫn cuộc đời của người đàn ông đó. Mất công việc chưa nói thậm chí còn phá hủy cả đôi tay của người kia nữa.

Triệu Quân nhíu chặt mày lại, anh ta không thể nào hiểu nổi, người đó là rõ ràng là chị họ của vợ mình vậy mà sau khi trọng sinh lại cướp lấy mối hôn sự của em họ?

Mà trong tình huống anh ta không hề biết gì cả còn kết hôn với cô ta?

Tất cả những chuyện này khiến cho anh ta không thể tưởng tượng được, Triệu Quân thở dài một cái thật sâu.

Chẳng qua Vương Linh Linh chỉ trọng sinh sớm hơn anh ta nửa năm vậy mà có thể xoay chuyển cuộc sống của anh ta lệch trời nghiêng đất.

Hiện giờ anh ta đã phân nhà với các anh em, bọn nhỏ cũng do cô ta nuôi nấng, còn cô...

Vương Anh...

Cũng không biết sau khi Vương Linh Linh cướp lấy mối hôn sự này của cô thì Vương Anh ở nhà họ Vương sống như thế nào.

Triệu Quân ngồi thững người tới tận nửa đêm cuối cùng gần rạng sáng anh ta hạ quyết tâm.

Anh ta xin nghỉ về nhà, đại đội trưởng hỏi: "Trong nhà có chuyện gì gấp sao mà xin nghỉ tới tận một tháng vậy?"

Triệu Quân suy nghĩ một lúc cuối cùng vẫn kể lại đơn giản những gì mình nghĩ, đại đội trưởng hiểu ý nghĩa đằng sau lời nói đó.

Đại đội trưởng thở dài vỗ lên vai anh ta.

Mấy năm nay chiến sự ổn định, không căng thẳng như mấy năm trước, bộ đội đúng là có thể thong thả luân chuyển một số sĩ quan cấp thấp về làm tại địa phương.

Bằng cấp của Triệu Quân không cao cho nên việc tăng lên quân hàm là hơi khó khăn, nhưng mấy năm này có thể được chuyển nghề.

Giờ chính miệng anh ta nói ra cũng tốt, bên quân đội sẽ suy xét đến ý kiến của bản thân anh ta.

Sau khi suy xét xong đại đội trưởng cho phép Triệu Quân nghỉ một tháng.

Cứ như thế Triệu Quân bước lên tàu về quê của mình.

Đi tàu mấy ngày thì Triệu Quân xuống tàu đổi thành đi xe.

Chờ tới khi đến trước cửa thôn dáng vẻ của anh ta cực kỳ mệt mỏi, cả người xanh xám như tro.

Triệu Quân thở phào một hơi, đường về quê thực sự dài hơn so với sức tưởng tượng của anh ta.

Anh ta chưa bao giờ cảm nhận rõ ràng chuyến về quê năm mình hơn hai mươi tuổi như thế này.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right