Chương 166: Cuộc sống đảo lộn

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 2,003 lượt đọc

Chương 166: Cuộc sống đảo lộn

Theo những gì Triệu Quân nhớ ở kiếp trước anh ta đi dọc theo đường đi vào trong nhà, mới vào thôn đã có người nhận ra Triệu Quân.

Một người phụ nữ đã cao tuổi chỉ vào anh ta nói nhỏ: "Cậu không phải là Tiểu Tam Tử nhà họ Triệu sao? Sao lại về rồi? Không phải ngày lễ hay ngày Tết gì cậu về đại đội làm gì thế?"

Triệu Quân không quen nói chuyện với người khác dù cả cuộc đời sau này ở kiếp trước anh ta đã nói rất nhiều với người xung quanh nhưng chưa có ai tới trước mặt anh ta hỏi thẳng như này.

"Thím ạ, con về là muốn thăm mẹ và con của con."

"À à, có lẽ là cậu nghe nói năm nay đại đội của chúng ta mất mùa có đúng không? Aida, cậu cũng thật là hiếu thảo, cứ gửi tiền về là được rồi chứ cần gì phải lặn lội về đây..."

Triệu Quân nói với người phụ nữ lớn tuổi đó vài câu rồi đi vào nhà.

Càng lúc càng đến gần nhà hơn đặc biệt nơi đó có một Vương Linh Linh làm đảo lộn cuộc sống của anh ta trong lòng anh ta đang suy nghĩ lát nữa nên nói những lời gì để bàn bạc với cô ta.

Chưa đợi Triệu Quân vào trong nhà đã nghe thấy bên trong truyền ra tiếng khóc thê lương, động tĩnh to lớn như thế lại vào lúc hoàng hôn, mọi người ai nấy đang vội vã nấu ăn đúng lúc vang dội hơn nhiều.

"Vương Linh Linh, tao giết mày!"

"Mày cứ chờ mà xem, tao sẽ đi báo cáo mày, báo cáo mày giết người! Mày chờ mà vào tù đi! Vương Linh Linh mày cứ chờ đi!"

"Mẹ ơi! Mẹ mở mắt ra nhìn con đi, sao mẹ có thể đi như thế chứ?"

"Bà nội ơi! Huhuhu, con không cần mẹ kế nữa, mẹ kế là đồ tồi, mẹ kế là đồ hư!"...

Cả người Triệu Quân dại ra, anh ta cuống quýt chạy vào túm một người đứng gần đó hỏi.

"Trong nhà đó xảy ra chuyện gì thế?"

Người kia lập tức nhận ra anh ta là Triệu Quân, giọng điệu vừa mừng lại vừa đau khổ nói: "Triệu Quân à? Cậu về rồi ư? Cậu mau vào xem đi, mẹ cậu đã xảy ra chuyện rồi, bà ấy với vợ của cậu tranh nhau lương thực, không hiểu sao sau đó đã tắt thở..."

"Tôi đang định đi báo với đại đội trưởng để đại đội trưởng báo cho cậu đây..."

Yết hầu của Triệu Quân căng cứng lên, hơi thở nặng trĩu, khi nghe thấy tin tức này cả người như bị ai đó dùng búa đánh mạnh vào, cảm giác đau đớn ngay lập tức xông thẳng vào não.

Mẹ nó, ai chết?

Vốn dĩ khi con người đến tuổi trung niên sẽ thường xuyên nhớ tới bố mẹ của mình, đặc biệt là Triệu Quân có cuộc sống yên ổn ở kiếp trước, anh ta sống tới năm năm mươi tuổi, có sự giàu có sung túc, có đứa con trai tài giỏi, con gái hiếu thuận, đúng chuẩn kiểu người thành công về gia đình lẫn sự nghiệp, cho nên điều anh ta mong muốn nhất ở thời điểm đó chính là phụng dưỡng bố mẹ cho thật tốt.

Mặc dù bây giờ anh ta đã được trọng sinh, những kí ức bị năm tháng làm cho phai mờ đã rõ ràng hơn nhiều, hình ảnh của mẹ hiện rõ rệt chứ không nhạt nhòa ảo mộng nữa nhưng Triệu Quân vẫn cảm thấy bản thân may mắn khi được sống lại.

Trên đường trở về nhà anh ta luôn an ủi mình trọng sinh không phải là chuyện gì ghê gớm cả, cho dù có kết hôn với Vương Linh Linh cũng chẳng sao, anh ta không sợ.

Kiếp trước anh ta có dựa vào thực lực của bản thân mà đi lên rồi đứng vững gót chân ở huyện thành thì kiếp này anh ta cũng có thể làm được.

Huống hồ, anh ta có thể đền bù tiếc nuối chưa kịp phụng dưỡng cha mẹ cho thật tốt ở kiếp trước.

Nhưng ngay lúc này, anh ta còn chưa kịp nhìn thấy mẹ mình một cái thì đã nghe thấy tin mẹ qua đời, thậm chí còn qua đời sớm hơn ba năm so với kiếp trước!

Hai chân của Triệu Quân mềm nhũn, mấy ngày đi tàu xe lao lực lại bị thông tin bản thân trọng sinh đả kích tinh thần, toàn bộ cuộc sống bị đảo lộn, tình tiết về mẹ bỗng dưng xảy ra sự cố tất cả hợp lại làm anh ta khuỵu xuống mặt đất, vẻ mặt dại ra.

Mấy người đứng xung quanh đó đã đoán được mọi việc sẽ như thế này nên nhanh chóng tiến lên đỡ lấy Triệu Quân, to giọng kêu gào ầm ĩ với người trong nhà.

"Người nhà họ Triệu đâu rồi? Mau ra đây đi, Triệu Quân nhà các người đã về!"...

Đầu tóc của Vương Linh Linh tán loạn, trên mặt còn có vết thương do cuộc ẩu đả gây ra.

Cô ta vội vàng chạy đến bên người Triệu Quân cuống quýt há mồm muốn giải thích.

"Triệu Quân, em không cố ý đâu, thật đó... Là mẹ của anh, bà ấy cứ đòi đánh em, còn muốn lấy cuốc gỗ vả vào mặt em nữa, nói em không có lương thực thì bà ấy sẽ cướp lấy... Em chỉ là... Em chỉ là tự vệ mà thôi."

Cô ta mới nói xong thì Triệu Đông đứng bên cạnh mở to hai mắt, khóc lóc, lớn giọng nói: "Cô nói dối! Cô là đồ nói dối! Cô là đồ mẹ kế hư! Bà nội muốn lấy lương thực nhưng cô không cho. Cô còn không cho tôi ăn trứng gà nữa! Là cô đẩy bà nội chết!"

Trong lòng Vương Linh Linh nóng như lửa đốt, cô ta càng nói thì càng thể hiện ra mình là đồ ngu xuẩn, xem ra chuyện này phải xem thái độ của Triệu Quân cái đã.

"Anh đừng nghe thằng bé nói bậy! Em không hề không cho con ăn. Hơn nữa, thực ra số lương thực đó không phải là được phân mà là do em mua về để ăn!"

Vương Linh Linh không thể nào ngờ cũng không thể hiểu vì sao mọi chuyện là đến nước này?

Rõ ràng trước đó cô ta đang trong trạng thái vô cùng mãn nguyện, nghĩ cách làm sao để đem số lương thực đó đi bán rồi thu tiền về làm giàu, lấy số tiền đó làm một gian nhà ở chấm dứt việc sống gần nhà mẹ chồng. Sau đó nuôi Triệu Đông, Triệu Tây thật tốt đợi mấy năm nữa thì sinh một đứa con của mình là xong.

Cô ta không biết kiếp trước Vương Anh đã dùng cách gì để làm thay đổi thái độ của hai đứa nhỏ nhưng bây giờ Vương Linh Linh đã biết bản thân không còn hy vọng gì để trông mong vào hai đứa này nữa.

Hai anh em Triệu Đông và Triệu Tây nhìn thì đáng yêu đặc biệt là Triệu Tây, lớn lên có vẻ phấn điêu ngọc trác có thể thấy được sau này chắc chắn sẽ trở thành một cô gái xinh đẹp nhưng trên thực tế hai đứa nó chính là tiểu ma vương, tính cách khắt khe, khó ở.

Gần một năm nay Vương Linh Linh chung sống với hai đứa bọn chúng, nhưng không có ngày nào là không phải chịu cái tính khí thất thường đó cả.

Triệu Đông thì không nói, nó chỉ là đứa bé mới năm sáu tuổi cứ cho bản thân là giỏi nhất. Hơn nữa có Triệu lão thái với mấy người thím suốt ngày nói không ngừng nghỉ bên tai nào là nói Vương Linh Linh chỉ là mẹ kế, mà mẹ kế thì ai cũng làm ra vẻ quan tâm chăm sóc đợi một khoảng thời gian nữa thì sẽ lộ đuôi cáo, đánh đập con nhỏ cho nên Triệu Đông mới có thái độ mâu thuẫn đối với Vương Linh Linh.

Ngoại trừ lúc đòi tiền dành dụm của cô ta đi mua kẹo đường thì sẽ gọi là 'mẹ' ra thì những lúc khác Triệu Đông sẽ gọi Vương Linh Linh là 'mẹ kế'.

Sau đó không biết là đứa không có não nào đó nói với Triệu Đông cái gì mà khi Vương Linh Linh cho Triệu Đông đi mua kẹo đường thì cậu bé lại do dự chần chừ, làm cho mấy đứa trẻ khác ở đại đội chạy đi khắp nơi nói mẹ kế ngược đãi Triệu Đông.

Triệu Tây thì mới ba bốn tuổi, không hiểu nhiều điều lắm nhưng có người anh trai như thế ở bên cạnh nên đương nhiên là sẽ học theo rồi.

Không phải là Vương Linh Linh không để trong lòng về mâu thuẫn với hai đứa nhỏ nhưng cô ta lúc nào cũng nghĩ nếu kiếp trước Vương Anh có thể thay đổi tính cách của Triệu Đông và Triệu Tây để bọn chúng sau này một lòng hiếu thảo với Vương Anh thì bản thân Vương Linh Linh cũng có thể làm được.

Trước ăn khổ ăn đắng sau ăn ngọt ăn bùi, cứ cố gắng vượt qua mấy năm nay thì không cần lo về sau nữa.

Nhưng ngày hôm đó khi Triệu Đông nói Triệu Quân đã dặn cậu bé nếu cô ta có bắt nạt gì hai đứa nhỏ thì gọi điện thoại cho anh ta. Lời nói ấy không thể không nghi ngờ rằng nó đã tạo thành đả kích đối với Vương Linh Linh một cách sâu nặng. Vốn dĩ Vương Linh Linh chỉ có một lòng một dạ muốn chăm sóc cho hai đứa con không phải do mình sinh ra, chưa có ngày nào là thả lỏng.

Nhưng lúc đó cô ta không khỏi cảm thấy thất vọng tràn trề ở trong lòng.

Chẳng lẽ đứa con không phải do mình sinh ra thì chắc chắn sẽ cách một tầng băng hay sao?

Cô ta đối tốt với Triệu Đông, Triệu Tây bao nhiêu ngay đến cả cô ta còn cảm thấy ngạc nhiên đó, ngay cả bố mẹ Vương Linh Linh cũng không đối tốt như thế đâu. Dù là thế thì vẫn không thể làm cho Triệu Quân tin tưởng cô ta.

Vương Linh Linh nghĩ nếu đã như thế thì cô ta phải có một đứa con do chính bụng mình sinh ra!

Thực ra ngay từ đầu cô ta cũng tính sẽ giống như Vương Anh ở kiếp trước, bình lặng nuôi con kế cho tốt không cần sinh con cho mình.

Rốt cuộc đã có hai đứa con ở đó tự mình sinh thêm đứa nữa thì khó tránh khỏi có ngăn cách, có xích mích. Nếu như thế sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch của Vương Linh Linh.

Nhưng lời của Triệu Đông đã trực tiếp đánh bay suy nghĩ đó của Vương Linh Linh.

Cô ta phải có con của chính mình!

Không phải đứa con do mình sinh ra thì không thể nào hiếu thuận với mình được, cũng sẽ sinh ra tầng giấy ngăn cách cuộc sống đôi bên.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right