Chương 167: Tôi muốn tố cáo
Vương Linh Linh có suy nghĩ này thì lập tức hành động ngay.
Việc làm đầu tiên đó chính là mỗi ngày cô ta không còn cho mỗi đứa một quả trứng gà để ăn nữa.
Từ sau khi dọn ra ở riêng, Vương Linh Linh đã nuôi hai con gà mái, mỗi ngày hai con gà này đẻ trứng đôi khi có một cái đôi khi có hai cái. Vương Linh Linh thà rằng để bản thân dùng tiền để đến nhà người khác để mua trứng chứ không để cho hai đứa nhỏ thiếu khẩu phần ăn này, hằng ngày hai đứa sẽ có một quả trứng gà để ăn đều đặn.
Cô ta nuôi con như thế không phải là muốn cho người trong đại đội có cớ để bàn tán. Cho dù nhà giàu thì cũng không ăn như thế, Vương Linh Linh cho rằng bản thân làm đến mức ấy rồi tốt xấu gì sẽ chẳng có ai dám oán trách câu nào nhưng trên thực tế ai ở đại đội cũng nói cô ta tiêu xài hoang phí. Còn có người còn cảm thấy cô ta cố tình giành con cái của người khác.
Mà Triệu Đông ở bên ngoài chưa bao giờ nói đỡ câu nào cho cô ta, chưa từng nói cô ta tốt thế này tốt thế kia mà chỉ mở miệng mắng cô ta là đồ xấu xa.
Vương Linh Linh vẫn luôn cảm thấy ban thân phải chịu sự tủi thân cực lớn nên dựa theo chuyện lần này trực tiếp cắt phần trứng gà mỗi ngày của hai đứa nhỏ luôn.
Trứng trong nhà cô ta cất dành để cho mình ăn, nhân lúc hai đứa nhỏ đi ra ngoài chơi cô ta sẽ cho nước vào luộc trứng lên rồi bỏ vào miệng. Vừa ăn vừa thấy hả giận ở trong lòng, cô ta đúng là ngu ngốc, đem trứng gà ngon như thế này để cho hai đứa bạch nhãn lang ăn còn không bằng để cho cô ta ăn còn hơn, cứ thế mà nghĩ mấy ngày nay. Nhớ đến tiền đồ kiếp trước của Triệu Đông và Triệu Tây không phải là dựa vào người bố có tài của hai đứa hay sao?
Đáng lẽ ra cô ta không nên một lòng một dạ mà đi chiếm tình cảm của hai đứa nhóc đó mà nên ra tay từ chỗ Triệu Quân mới đúng!
Hai đứa con riêng không hiếu thuận thì liên quan gì? Cùng lắm thì sinh con của mình xong rồi dựa lưng vào ngọn núi lớn là Triệu Quân đây thì chẳng phải tất cả mọi thứ trong nhà sẽ là của cô ta hay sao?
Cô ta cắt mất phần trứng gà mấy ngày nay nên Triệu Đông thấy không vui.
Mặc dù hằng ngày ăn trứng gà cậu bé thấy hơi ngán nhưng Triệu Đông cũng biết trứng gà thứ đồ ăn bồi bổ tốt nhất.
Hiện giờ bố không có ở nhà, mà Triệu Đông lại là đứa con trai duy nhất ở đây nên cho dù mỗi ngày ăn một quả trứng gà không phải là quá đáng, đó là phần cậu bé đáng được nhận, dù cả nhà chỉ còn một quả thì cũng phải đưa cho Triệu Đông!
Đương nhiên là Triệu Đông không tin lời nói dối của Vương Linh Linh nói mấy ngày gần đây gà của nhà không đẻ trứng rồi, cậu bé làm bộ ra cửa đi chơi trộm đứng sau cánh cửa rình trong nhà quả nhiên nhìn thấy cảnh mẹ kế của cậu bé đang ăn trứng thỏa thích.
Thậm chí mẹ kế còn tự làm cho mình một chén mì ăn cùng với trứng nữa cơ chứ!
Triệu Đông tức giận đến mức muốn điên lên!
Triệu Đông nhảy ra khỏi cánh cửa, giơ tay chỉ trích: "Cô là đồ bình hoa móc tiền, là mẹ của châu chấu! Cô dựa vào cái gì mà dám ăn đồ ăn ngon như thế? Đó là do tiền của bố tôi mua, tiền của bố tôi chính là tiền của tôi! Cô không kiếm được tiền, đã thế chỉ ăn không ngồi rồi ở trong nhà! Tôi không cho cô ăn!"
Triệu Đông vừa nói xong đã tiến lên cướp lấy chén mì, lửa giận và sự bất công ở trong lòng Vương Linh Linh cũng theo đó mà dâng cao.
Vương Linh Linh bị đứa nhỏ làm cho tức giận lại còn bị nó chọc trúng chỗ đau nên bấ chấp tất cả dạy dỗ Triệu Đông, xả một đống lửa đang sục sôi ở trong lòng ra bên ngoài: "Mày cút đi cho tao! Tao nói mày biết, tiền của bố mày cũng là tiền của tao! Tao ở nhà chăm sóc hai đứa sói mắt trắng như tụi mày mà tao còn chưa nói gì đó, đáng lẽ bố của mày phải đưa tiền cho tao chứ đúng không?"
Vương Linh Linh thấy bản thân mình nói đúng lý đúng tình: "Tao mới là vợ của bố mày! Chúng tao là hôn nhân được nhà nước và quân đội bảo vệ, là quân hôn đó mày biết không? Mày biết cái gì là quân hôn không? Đó chính là bố mày không thể ly hôn với tao? Tất cả đồ vật trong nhà mày đang ở này này đều là của tao với bố mày đó. Đến cả hai tên nhãi ranh như bọn mày cũng là do tao quản đó mày biết chưa? Mày dám ở trước mặt tao mà vênh lên nữa đi! Thử vênh nữa xem!"
Vương Linh Linh không thèm quan tâm đến tiếng khóc của Triệu Đông, cô ta cắm cúi mặt vào bát mỳ ăn sạch sẽ, ngay cả vệt bột cũng không để lại.
Ăn xong bát mỳ rồi cô ta về phòng nằm nghỉ. Cứ thế mà nằm ngủ không thèm giặt đồ.
Ha hả, bản thân lúc trước đúng là ngu ngốc, cô ta chỉ cần tranh tình cảm của đàn ông là được cần quái gì phải quan tâm chăm sóc con riêng của chồng làm gì.
Kéo theo hai đứa nhóc sau chân không sai bọn chúng làm việc đã là may lắm rồi vậy mà còn hạ mình đi nịnh nọt bọn chúng.
Vương Linh Linh cứ mơ mơ màng màng chìm vào đống suy nghĩ thì Triệu Đông vừa khóc lóc vừa đi mách với bà nội.
Triệu lão thái cực kỳ tức giận. Hơn nửa năm nay lương thực bị thiếu rất nhiều, ở đại đội lại bị mất mùa nên hiện giờ trong nhà bà ta phải ăn tiêu dè sẻn để sống qua ngày.
Không biết tiểu tiện nhân Vương Linh Linh kia lấy được lương thực ở chỗ nào, còn có vài túi to để đựng nữa chứ, Triệu lão thái còn nghe nói đứa con gái chết tiệt này chạy về đại đội của nhà mẹ đẻ lấy công điểm được chia cho bố mẹ của cô ta.
Cho nên cô ta đã lấy được rất nhiều lương thực!
Vương Linh Linh cho là mình đã cất giữ rất kín đáo nhưng trên thực tế đã bị hai đứa nhỏ tìm thấy được rồi đi nói lại với Triệu lão thái.
Triệu lão thái đi tìm Vương Linh Linh yêu cầu chia lương thực nhưng Vương Linh Linh lại không cho còn luôn miệng nói đã phân nhà ra ở riêng thì không còn người một nhà nữa, cho nên không có lý do gì để cứu tế cho nhà nghèo cả.
Triệu lão thái đã tức Vương Linh Linh giờ thấy Vương Linh Linh đã bắt đầu lộ bộ mặt thật dở chiêu sống khắt khe với cháu của bà ta nên bà ta càng tức giận hơn.
Bà ta không thể nào nhẫn nhịn được nữa, tính sẽ tố cáo chuyện này với tiểu tam khi gọi điện thoại cho anh ta còn ở trong quân đội.
Vì thế, bà ta đã đưa theo mấy người con dâu và mấy đứa con trai khác đến tìm Vương Linh Linh để ép cô ta giao lương thực ra.
Đương nhiên là Vương Linh Linh không chịu, bây giờ cô ta thấy không thể dựa vào hai đứa nhỏ được mà con của mình thì còn chưa có nên cô ta lại muốn có tiền.
Không đòi tiền lỡ tương lai sau này phải chịu mấy năm nghèo đói thì phải làm sao? Giờ đến lúc được sống trong giàu sang còn cách một quãng xa vời.
Vương Linh Linh không cho nên Triệu lão thái bảo mấy đứa con trai đi cướp lấy.
Chính vì vậy xung đột đã xảy ra, không biết ai xô ai xuống, chỉ biết khi tất cả đã định hình lại thì Triệu lão thái đã nằm dưới đất rồi.
Đầu bà ta không ngừng chảy máu, miệng không kêu không rên, ngã xuống cái bụp, đến khi mọi người ý thức được điều gì đó không đúng, có người đến sờ mũi đã thấy người không còn thở nữa.
Vương Linh Linh không tin, cô ta còn chưa đụng vào người của Triệu lão thái cơ mà!
Nhưng người nhà họ Triệu trăm miệng nói một lời ném chuyện này lên trên đầu cô ta, đòi đi tố cáo cô ta tội giết người!
Rốt cuộc khi ấy đã dần về đêm, không có ai thấy rõ. Nếu đã không có ai thấy rõ được thì chắc chắn Triệu lão thái là do Vương Linh Linh đẩy ngã cho chết!
Mấy đứa con trai nhà họ Triệu tiến lên đánh Vương Linh Linh khiến cho cả mặt mũi của Vương Linh Linh bầm dập, đến khi đại đội trưởng đến mới tách bọn họ ra được.
"Triệu Quân, anh phải tin tưởng em! Không phải là do em làm!"
Vương Linh Linh kêu gào khản cả giọng: "Thật sự không phải là em làm đâu, thật sự đấy! Em chỉ muốn bảo vệ số lương thực kia chứ không hề muốn hại ai cả!"
Khóe mắt của anh cả Triệu Quân đỏ lên, môi như muốn nứt ra: "Đồ độc phụ! Cô còn dám nói không phải do cô làm? Nơi này chỉ có cô là mong ngóng mẹ của tôi chết đi mà thôi!"
Đấy đúng là sự thật. Mấy đứa con dâu nhà họ Triệu đều có nhà mẹ đẻ không có điều kiện tốt, người đàn ông bên nhà chồng thì không đáng tin cậy cho nên cả nhà chỉ trông mong vào số tiền trợ cấp của Triệu Quân. Bọn họ ở với lão thái thái nên tiền của Triệu Quân chỉ được cầm một nửa nhưng cũng đủ để trang trải cuộc sống.
Cho nên không sợ Triệu lão thái là người như thế nào, mấy đứa con dâu ai nấy đều nhịn người mẹ chồng này.
Mấy người con trai thì càng không cần phải nói. Dù sao có mẹ ở đó để quản lý nhà cửa cho bọn họ cũng bớt lo hẳn.
Chỉ có Vương Linh Linh là không ít lần nguyền rủa Triệu lão thái mau mau chết quách đi cho xong việc.
Anh cả của Triệu Quân vừa nói thì Vương Linh Linh đã hết đường chối cãi: "Là do các người muốn cướp lấy lương thực của tôi!"
Anh hai của Triệu Quân lên tiếng: "Đó là lương thực của cô ư? Không phải số lương thực đó là dùng tiền của em trai tôi mua sao? Cô ở bên này cơm ngon rượu say đã đành, lại còn không cho cháu của tôi ăn cơm nữa chứ. Chúng tôi ở bên kia mỗi ngày đều phải sống nay bữa đói mốt bữa lửng, thấy cô có lương thực thì sang đây để mượn vậy mà cô chỉ hận không thể để cho cả nhà chúng tôi đói chết, cô kiên quyết không cho bọn tôi mượn lương thực còn gì?"
Đường nhiên anh hai của Triệu Quân chưa nói xong, anh ta nhìn Vương Linh Linh một cái sau đó nước mắt lưng tròng nói với Triệu Quân: "Đây là người phụ nữ mà chú cưới đó hả? Chú cưới người vợ như này là muốn phân chia với mấy người anh em nghèo này đúng không? Chú sợ hai người anh sẽ ăn hết của chú có đúng không? Lão Tam, thật ra anh muốn hỏi chú một chút khi đó chú tham gia vào quân ngũ trong nhà sợ chú không qua được kỳ kiểm tra sức khỏe nên cả nhà cố gắng bồi bổ cho chú ăn ba tháng chú còn nhớ không?"
"Khi đó cả bố và mẹ đều nhịn đói đến mức cả người gầy rộc, lúc ấy anh cũng vì đói mà đi lên núi đào đất Quan Âm mà ăn, cả nhà đói mà chẳng dám than phiền. Còn chú thì ba tháng được ăn trứng gà, cuối cùng chú cũng đã qua kỳ kiểm tra sức khỏe đó."
"Cho dù không cần nhắc về vấn đề này thì lão Tam, anh hỏi chú một chút. Hiện giờ ở đại đội thiếu lương thực, mấy người lớn chúng ta dù có đói cũng không sao nhưng trong nhà còn có mấy đứa nhỏ, chẳng lẽ chú nhẫn tâm nhìn bọn chúng bị đói chết hay sao? Mẹ của chúng ta qua đây đi mượn lương thực, chú có biết vợ chú nói như thế nào không? Cô ta nói rằng nếu đứa nhỏ mà chết đói thì thôi à không phải là hai đứa nhỏ mà chết đói là do bọn chúng kém cỏi, là do mạng của bọn chúng ngắn."
Đôi mắt của anh hai Triệu Quân đỏ bừng: "Đây chính là người vợ tốt mà chú cưới đấy! Lão Tam, không lâu trước đó chú dọn ra ở riêng có phải là do ý của chú hay không? Chú cảm thấy anh em chúng tôi liên lụy đến chú nên chú mới đồng ý chuyện đó nhỉ? Vợ của chú làm loạn khắp nơi còn chú núp đằng sau nhìn cô ta làm loạn. Mẹ của chúng ta vì chuyện của vợ chú mà tức lên tức xuống nhưng không dám nói lời nào, vì sao chú không nhìn ra hả?"
"Bởi vì mẹ của chúng ta sợ chú buồn! Sợ chú sẽ nghĩ rằng mẹ bênh vực hai đứa con trai đầu mà gạt chú qua một bên nảy sinh oán hận trong lòng. Mẹ của chúng ta nhìn ra được mà chú không nhìn ra được hay sao?"
Anh hai của Triệu Quân lau nước mắt nước mũi: "Hai người anh như bọn anh thì không nói làm gì cho dù sau này bị đói chết thì chúng ta cũng không còn là người một nhà nữa."
Dù lúc này đã là buổi tối nhưng khi có người nghe thấy ở đây có chuyện là ngay lập tức chạy tới, một đám người đông nghẹt chật cứng dàn thành hình vòng cung ở bên ngoài cửa, nghe những lời nói đầy sự tủi thân của đứa con trai thứ hai nhà họ Triệu.
"Triệu lão thái đúng là không ra gì, ai gặp cũng ghét ra đường cũng né nhưng bà ta đối xử với mấy đứa con trai trong nhà đúng là rất tận tâm."
"Tận tâm thì có ích lợi gì chứ? Chẳng phải bị đứa vợ của con trai thứ ba đẩy cho chết hay sao?"
"Tôi thấy, về sau nhà họ Triệu sẽ phân nhà hết thôi. Lão thái thái vừa chết mà trong nhà đã không còn ai gắn kết họ lại nữa."
"Phân nhà thì cũng chẳng sao nhưng các người cứ chờ mà xem sau này sợ rằng Triệu Quân sẽ sống không được tốt. Bên này không có ai xem trọng vợ của cậu ta cả."
"Có phải vợ của Triệu Quân sẽ phải ngồi tù hay không?"
"Ai biết được chứ, còn phải xem ý của Triệu Quân với đại đội trưởng nữa."