Chương 168: Chuyện cô làm đều là vì cô

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 28/12/2025 13:18 visibility 4,709 lượt đọc

Chương 168: Chuyện cô làm đều là vì cô

Triệu Quân nghe thấy tiếng người bàn tán xôn xao lại nghe anh em trong nhà trách cứ, cả người như bị vùi sâu vào hầm băng lạnh lẽo.

"Anh hai, là em có lỗi với mẹ... Em có lỗi với các anh."

Anh ta không biết tại sao lại như vậy, anh ta không những cưới sai vợ mà còn dẫn đến kết quả khiến cho mẹ của mình bị chết thảm, ngay cả anh em cũng quay lưng lại với anh ta.

Rõ ràng chỉ là một người vợ mà thôi!

Kiếp trước khi anh ta cưới Vương Anh chưa bao giờ phải quá nhọc lòng về chuyện trong nhà. Ở nhà Vương Anh chăm sóc cho hai đứa con của Triệu Quân rất tốt, hai đứa nhỏ lớn lên rất ngoan lại có tài, anh chị em dâu cũng hòa thuận vô cùng.

Ngay cả người mẹ luôn đối xử khắc nghiệt với con dâu như mẹ của anh ta cũng nhắm mắt xuôi tay rất êm đềm, trước khi ra đi còn nói với anh ta rằng Vương Anh cực kỳ tận tâm với Triệu Đông và Triệu Tây, mẹ còn dặn anh ta chỉ cần sau này không để cho Vương Anh sinh con thì anh ta có thể yên tâm đưa Triệu Đông và Triệu Tây cho Vương Anh chăm nom.

Triệu Quân không hiểu trước đó khi anh ta biết mình cưới sai người thì cũng suy đoán được Vương Linh Linh đã trọng sinh.

Nhưng anh ta không cảm thấy chuyện này khó giải quyết.

Đã dọn ra ở riêng rồi thì anh ta có thể dọn về ở chung lần nữa, cưới sai người vợ là Vương Linh Linh thì chỉ cần nói rõ ràng với cô ta xong là được, có lẽ sẽ thuận lợi mà làm theo. Anh ta không có yêu cầu gì cao đối với Vương Linh Linh, chỉ cần cô ta giống Vương Anh khi ở kiếp trước mà thôi.

Anh ta cũng không trông cậy vào việc Vương Linh Linh sẽ có thay đổi quá lớn hay đổi chuyện mang tính chất đột phá gì, chăm sóc hai đứa nhỏ, hiếu kính mẹ như thế có khó lắm đâu?

Cô ta hao tâm tổn trí tìm đủ mọi cách để gả cho anh ta chẳng phải là mong chờ vào ngày tháng ăn sung mặc sướng hay sao? Chỉ cần cô ta an phận làm con dâu ngoan hiền người mẹ kế tốt đẹp thì chờ đến khi hai người ly hôn anh ta cũng sẽ không bạc đãi Vương Linh Linh.

Triệu Quân cảm thấy mọi chuyện còn có thể sửa chữa, tất cả vẫn có thể cứu vớt.

Nhưng có thế nào thì anh ta cũng không thể tưởng tượng được rằng Vương Linh Linh lại tặng cho Triệu Quân một kíp nổ vào nhân sinh của anh ta.

Triệu Quân nhìn về phía Vương Linh Linh, trong mắt toàn là sự phức tạp cùng với sự chán ghét vô cùng tận.

Trong lòng Vương Linh Linh hoảng loạn, cô ta giãy giụa muốn dán vào người Triệu Quân: "Triệu Quân! Em thật sự xin lỗi anh mà! Em xin lỗi anh là được có đúng không? Anh đừng đi báo cáo em! Cầu xin anh đừng làm như thế! Em không muốn hại mẹ của anh là do mẹ anh tự ngã xuống đập đầu mà chết. Tuổi của bà ta cũng đã lớn rồi vốn dĩ sớm muộn gì cũng sẽ chết mà có đúng không? Là do số của bà ta đã đến cho nên không thể trách em được!"

Không cần nghi ngờ, những lời nói này càng làm cho Triệu Quân tức giận hơn nhiều.

Người khác không biết thì không nói nhưng anh ta còn không biết ư?

Mẹ của anh ta rõ ràng là vài năm sau mới chết!

Không thể nhịn được nữa, Triệu Quân gầm lên một tiếng: "Câm miệng! Vương Linh Linh, cô đã giết mẹ tôi giờ cô còn muốn nói với tôi cái gì nữa hả?"

Anh ta không thể mặc kệ Vương Linh Linh hủy hoại cuộc đời của anh ta được.

Lúc sau Triệu Quân quay đầu nói với đại đội trưởng: "Chú Tứ, phiền chú cho người gọi công an tới đây. Tôi muốn tố cáo cô ta với tội danh giết hại mẹ của tôi!"

Lời này vừa nói ra xung quanh đều vang lên tiếng 'ồ' đầy kinh ngạc.

"Triệu Quân muốn báo cáo vợ của mình?"

"Chậc chậc, đây là muốn làm to chuyện lên à?"

"Có phải vợ của anh ta sẽ phải ăn 'đậu phộng' không vậy?"

"Khó nói lắm ai cũng không biết là có phải cố ý hay không."...

Người được kêu là chú Tứ chính là đại đội trưởng, ông ta lau mặt rồi nói: "Tiểu Tam à, cậu nên suy nghĩ cho kĩ. Nếu giờ đi báo cáo vợ của cậu thì sẽ có ảnh hưởng tới cậu đấy."

Triệu Quân: "Tôi biết."

Dù sao anh ta cũng muốn chuyển nghề cho nên nếu ảnh hưởng thì cứ cho ảnh hưởng đi, anh ta không quan tâm.

Lời này vừa nói ra, trong lòng mấy anh em nhà họ Triệu cuối cùng cũng tốt lên không ít, mặc dù giữa anh em vẫn có ngăn cách nhưng có thể đem cổ Vương Linh Linh gông lại coi như là đã an ủi mẹ mình vừa mới lên trời rồi.

Cả người Vương Linh Linh như muốn điên lên, cô ta không thể tin được bản thân sẽ bị rơi vào kết cục này!

Cô ta điên loạn nhào về phía trước, ngay cả người đang giữ cô ta suýt nữa bị kéo theo.

"Triệu Quân! Anh không thể làm như vậy được! Anh không thể đối xử với em như thế! Em vì anh mà trả giá rất nhiều đó! Em vì anh mà nhà mẹ đẻ em cũng không cần, ngay cả tiền cưới hỏi em cũng không lấy, cái gì em cũng không muốn, chỉ mang theo tay nải đi vào nhà anh làm mẹ kế của hai đứa nhỏ. Anh không được đối xử với em như thế!"

Nói xong câu cuối cùng, Vương Linh Linh đã rống lên giận dữ.

Cô ta sống lại một đời này chỉ vì mong chờ được hưởng thụ những ngày giàu sang phú quý, chứ không phải là để sáng mở mắt nhìn song cửa trưa tối đúng giờ được phát cơm!

Nước mắt nước mũi của Vương Linh Linh tuôn ra tèm lem: "Em vì anh mà trả giá nhiều như vậy mà!"

Diễn xuất này của cô ta cho dù cô ta có phạm tội thì cũng lấy đi sự đồng cảm của những người xung quanh.

Vương Linh Linh gả cho Triệu Quân là gả thấp.

Cô ta đường đường là một cô gái mới lớn, không cần tiền cưới hỏi để vào cửa lại còn làm mẹ kế của hai đứa nhỏ, bên trên còn có bà mẹ chồng độc ác như Triệu lão thái nữa bên cạnh lại là hội chị em tranh nhau suất cơm để ăn.

Với điều kiện như thế, có cô gái nhà nào sẽ đồng ý gả qua đâu, cũng không có ai ép con mình đến nhà như vậy cả.

Nhưng Vương Linh Linh lại đồng ý đi vào cửa, sống ở đây gần một năm dù danh tiếng của cô ta không tốt nhưng ít nhất là đối xử với hai đứa nhỏ khá ổn, cho dù muốn cướp con thì rất khó có ai mà có thể làm được đến mức ấy.

Tầm mắt của Triệu Quân lướt qua mọi người nhìn thẳng vào Vương Linh Linh: "Không, cô không phải là vì tôi."

Vương Linh Linh trả lời không hề do dự: "Chẳng lẽ tất cả mọi chuyện em làm không phải là vì anh ư? Nếu không phải muốn ở bên cạnh anh thì em sẽ không lén chạy đến huyện thành để tìm anh rồi chứ đừng nói cả tiền hỏi cưới em cũng không hề lấy một xu! Triệu Quân, em vì anh làm quá nhiều việc như thế..."

Cô ta vẫn đang nói nhưng Triệu Quân không muốn nghe.

"Vương Linh Linh, cô không cần phải dùng mấy lời này để tranh thủ tình cảm của tôi dành cho cô. Cô căn bản chỉ nghĩ đến việc ăn sung mặc sướng sau này, cô nói những gì cô làm là vì tôi? Cô là vì những ngày tháng không cần âu lo ăn xài hoang phí của mình mà thôi, là vì lòng tham của cô mà thôi!"

Ánh mắt của Triệu Quân tối lại: "Từ Sương, có lẽ cô vẫn nhớ cái tên này nhỉ? Chẳng phải chính cô đã hủy hoại đôi tay của anh ta sao?"

Nếu câu nói trước đó của Triệu Quân vẫn còn mang tính chất chất vấn và vẫn làm cho Vương Linh Linh còn đường chối cãi thì câu sau đã đánh Vương Linh Linh vào mười tám tầng địa ngục.

Vương Linh Linh giống như bị người ta dội một gáo nước lạnh từ đầu đến chân, cô ta sững người ngay tại chỗ, như bị đóng cột, không bao giờ động đậy được nữa. Mấy người phụ nữ đang kéo cô ta lại thấy không thích hợp thì ngẩng đầu lên thấy vẻ mặt dọa người đó không tự giác được buông lỏng tay ra.

Vương Linh Linh nằm liệt trên mặt đất, cô ta giương mắt, máy móc hỏi: "Tôi muốn sống trong ngày tháng sung sướng thì có gì sai?"

Kiếp trước cô ta phải chịu khổ nhiều như thế, giờ ông trời đã cho cô ta cơ hội chẳng lẽ không phải là để cô ta đi hưởng phước phần sao? Cô ta còn chưa chờ được đến ngày đó đâu đấy! Nếu có thể nằm xuống mà nghênh đón hạnh phúc thì vì sao cô ta không cố gắng một chút. Kiếp trước Vương Anh được chồng thương yêu, được con riêng hiếu thuận vậy vì sao cô ta lại không được?

Triệu Quân không trả lời cô ta, trên thực tế anh ta chỉ muốn nhốt người phụ nữ điên này lại.

Đúng là Vương Linh Linh đã bị điên rồi, cô ta điên khùng hỏi Triệu Quân: "Anh muốn ly hôn với tôi? Sau đó anh sẽ đi tìm Vương Anh đúng chứ?"

Triệu Quân bạnh hàm răng ra, Vương Linh Linh thì cười to: "Anh đến chậm rồi! Cô ta đã lấy chồng rồi! Anh có biết cô ta gả cho ai không?"

Vẻ mặt Vương Linh Linh đầy châm chọc: "Cô ta gả cho Từ Sương! Ha ha ha, thật buồn cười, hai chúng tôi đã tráo đổi cuộc đời cho nhau!"

Hai hàng lông mày của Triệu Quân nhảy dựng lên, đúng là anh ta muốn đi tìm Vương Anh, đặc biệt là khoảnh khắc vừa rồi cảm xúc muốn đi tìm cô càng mãnh liệt hơn. Bởi vì sự tồn tại của Vương Linh Linh mà khiến cho anh ta cảm thấy đưa mọi thứ về nguyên vị trí cũ sẽ tốt hơn rất nhiều.

Vương Anh thì khác, Vương Anh nhất định sẽ là hậu phương vững chắc làm cho anh ta yên tâm, cô sẽ chăm sóc mọi chuyện thật tốt.

Vương Linh Linh thấy ánh mắt khó hiểu của Triệu Quân trong lòng cảm thấy vô cùng vui sướng.

"Tôi nói cho anh một chuyện nhé."

Vương Linh Linh như được trả thù mà càng thêm khoái chí: "Vương Anh giống như hai ta, cô ta cũng trọng sinh cùng một lúc với tôi."

Mọi người xung quanh nghe đoạn đối thoại này mặt đầy mông lung khó hiểu, không ai hiểu được Vương Linh Linh đang nói gì nhưng Triệu Quân lại hiểu được.

Anh ta bình tĩnh nhìn Vương Linh Linh đang cười điên cuồng kia.

"Triệu Quân, anh cảm thấy tôi không xứng với anh có đúng không? Vậy anh nhớ cho kỹ, chuyện Vương Anh làm sau khi trọng sinh chính là rời xa anh. Anh cho rằng không có tôi thì cô ta sẽ ngoan ngoãn gả cho anh ư? Anh nằm mơ đi!"

"Chuyện đầu tiên cô ta làm sau khi trọng sinh chính là tìm mọi cách để rời xa anh đó! Có thể thấy được cô ta hận anh biết bao nhiêu!"

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right