Chương 169: Thảm hại
Bộ dạng điên cuồng của Vương Linh Linh đã dọa cho mọi người giật mình, khiến mấy đứa nhỏ sợ hãi oà khóc.
Triệu Quân mở miệng định nói gì đó nhưng lại thôi, anh ta trầm mặc không lên tiếng. Sự im lặng này cũng là hợp tình hợp lý, có người khóc thút thít cảm thương cho anh ta, có ai mà ngờ được người bị vợ mình đẩy chết lại là mẹ ruột mình, bất kể ở đâu đi chăng nữa thì sự việc lần này đã là chuyện trái với luân thường đạo lý rồi.
Đại đội trưởng cử người đi tìm dân quân đến đây, chuẩn bị trực tiếp đưa Vương Linh Linh tới đồn công an của trấn. Ngoài ra, còn phải thu xếp ổn thoả cho thi thể của Triệu lão thái, đợi ngày mai gọi người đến hỏi chuyện.
Vương Linh Linh có lẽ đã đoán trước được kết cục của cô ta, trước khi rời đi, cô ta vẫn không quên để lại cho Triệu Quân một lời sấm.
"Anh cả, anh hai, các người đừng tưởng rằng chia nhà là chủ ý của mình tôi, là em ba của các người đã nói thế với tôi trong điện thoại đấy."
Trong mắt của cô ra ngập tràn sự hung ác: "Chính miệng anh ta nói các người là đồ rác rưởi, đến cả vợ con mình cũng không nuôi nổi. Nhưng mà anh ta cũng đâu có nghĩa vụ phải thay mấy anh nuôi con. Nếu không phải do anh ta nói thế, tôi nào dám làm ầm làm ĩ đòi chia nhà? Các người ngẫm lại đi, thực chất là anh cảm thấy con mình trước đây không có ai chăm bẵm, chỉ đành ở chung nhà với các người. Sau này anh ta lấy tôi về, có người chăm lo cho con anh ta rồi nên mới không nhịn các người nữa thôi."
Giọng Triệu Quân như được ngâm trong vụn băng rét buốt: "Vương Linh Linh, chuyện đã đến nước này rồi, cô còn muốn gây xích mích giữa anh em chúng tôi à."
Vương Linh Linh cười hết sức hả hê, tại sao cô ta lại không thể? Bản thân cô ta đâu phải là người chịu nhịn nhục để bị người khác đổ oan. Đã sống qua hai kiếp người, chuyện tủi thân nhất của đời cô ta cũng là do tên Triệu Quân này gây ra, trông con, quán xuyến chuyện nhà cho anh ta, ấy vậy mà cô ta còn bị anh ta đề phòng, bị mẹ ruột anh ta ức hiếp, đánh nhau sứt đầu mẻ trán với đám chị dâu trong nhà.
Còn Triệu Quân chỉ biết vung tay bỏ đi, trong nhà có chuyện gì thì anh ta mặc kệ không ngó ngàng tới. Đến hai đứa con mà anh ta cũng chẳng nói giúp cô ta lời nào để cải thiện quan hệ mẹ kế con chồng, đã vậy anh ta còn rải giòi bọ lên người cô ta, khiến hai đứa trẻ chịu ấm ức đi tìm người cha này của chúng nó...
Vương Linh Linh: "Triệu Quân, cuối cùng tôi đã biết tại sao Vương Anh không muốn gả cho anh rồi. Con người của anh nhìn bề ngoài thì chẳng có tật xấu gì nhưng thực tế chính anh mới là người khiến người ta ghê tởm nhất."
Vương Linh Linh bị dân quân áp giải đi, nước mắt cô ta tràn mi. Con đường phía trước không biết sẽ ra sao nhưng cô ta nghĩ có lẽ cô ta đã lựa chọn sai lầm thêm lần nữa rồi.
Vương Linh Linh đi rồi, nhưng những lời cô ta để lại rốt cuộc vẫn tạo nên sự ly gián giữa anh em nhà họ Triệu.
Triệu Quân mở miệng định giải thích với họ nhưng anh ta cũng không biết nói từ đâu.
Những gì Vương Linh Linh nói tất nhiên đều không phải sự thật, mặc dù Triệu Quân có lòng riêng. Nhưng anh ta vẫn luôn nhớ đến tình nghĩa anh em sớm tối kề bên, công ơn sinh thành của cha mẹ. Nếu không thì ở kiếp trước, mãi về sau anh ta vẫn chưa có định chia nhà ra ở riêng, sau này làm ăn phát đạt rồi cũng đưa anh em theo cùng.
Thế nhưng... nhưng...
Triệu Quân nhớ về kiếp trước, sở dĩ anh ta không chia nhà là vì trong nhà làm gì có mâu thuẫn lục đục nào.
Sau khi Vương Anh gả về nhà thì đã giúp anh ta quản lý mọi thứ gọn gàng ngăn nắp, chưa bao giờ cô sẽ than phiền với anh ta hai đứa trẻ ra làm sao, cũng chưa từng phàn nàn về Triệu lão thái và các chị dâu. Thậm chí khi đó Triệu Quân cũng nói một câu giống như đời này anh ta từng nói với các con, nếu mẹ kế có bắt nạt tụi con thì hai đứa có thể gọi điện thoại tìm bố.
Có lẽ là Vương Anh đã biết, bởi vì sau này có lần Triệu Quân về nhà có nghe thấy con trai nói qua với Vương Anh. Nhưng Vương Anh không vì lý do này mà cãi nhau với anh ta, ngược lại cô càng đối tốt với hai đứa trẻ hơn trước kia.
Vì mọi thứ ở nhà đều êm đềm, thoải mái nên Triệu Quân mới dành hết tâm trí vào sự nghiệp. Tất nhiên sẽ không nảy sinh ra lòng riêng oán trách gì đó, anh ta cật lực làm việc trong quân đội, sau này chuyển công tác về địa phương cũng chăm chỉ cần cù.
Lần duy nhất Vương Anh đặt ra câu hỏi là khi anh ta chuyển công tác về huyện thành, đảm nhận chức chủ nghiệm nhỏ của hợp tác xã Cung – Tiêu. Vương Anh hỏi anh ta khi nào thì có thể đón cô cùng hai đứa bé lên huyện thành sống.
Khi đó anh ta trả lời ra sao, Triệu Quân đã không còn nhớ rõ, chỉ biết rằng lần đó Vương Anh không nhận được câu trả lời như mong muốn.
Trước nay anh ta chưa từng cảm thấy có gì đó không ổn, đàn ông ở bên ngoài vất vả dốc sức làm việc thì phụ nữ ở nhà phải chăm con, lẽ nào đó không phải là chuyện thường tình nhất sao?
Triệu Quân luôn cho rằng anh ta là một người đàn ông hoàn mỹ không có một vết nhơ nào cả.
Anh ta chưa bao giờ làm xằng làm bậy bên ngoài, cũng không động tay động chân với ai, hàng tháng đều chu cấp tiền sinh hoạt cho Vương Anh đúng hạn, chưa từng chậm trễ một ngày nào. Lúc mới cưới, ai ai cũng nói là Vương Anh hạ mình gả thấp rồi, rõ ràng cô là người đã tốt nghiệp cấp ba, thêm ngoại hình ưa nhìn. Vậy mà lại bị vợ chồng nhà bác cả bán cho nhà Triệu Quân.
Nhưng về sau, người khác lại chuyển sang nói rằng số Vương Anh may mắn. Kết hôn với một người đàn ông có năng lực như anh ta thì cô mới được hưởng thụ cuộc sống tốt đến nhường ấy.
Chẳng biết là trong đại đội có biết bao cô gái trẻ trung hối hận vì năm đó mình bỏ lỡ Triệu Quân.
Triệu Quân lại nghĩ đến những gì Vương Linh Linh vừa nói, cô ta nói Vương Anh gả cho Từ Sương rồi, còn nói Vương Anh cũng giống cô ta, cũng trọng sinh trở về...
Triệu Quân cực kỳ khó hiểu, lý do tại sao anh thì anh ta cũng không rõ.
Nếu Vương Anh được trọng sinh thì hà cớ gì cô lại kết hôn với người khác?
Triệu Quân càng nghĩ thì hồn vía càng bay xa, những gì nên giải thích thì anh ta lại lặng thinh không nói. Trong mắt mấy người anh em, biểu hiện này đã gần như chứng minh tính chân thực những lời mà Vương Linh Linh nói.
Triệu Quân tỉnh táo lại, định mở miệng giải thích nhưng bị một người trong đám anh em ngắt lời.
"Lão tam, bố chúng ta vừa rồi giận quá nên ảnh hưởng tới sức khoẻ, giờ ngất xỉu rồi. Anh về trước chăm lo cho bố, em cũng quay về trông hai đứa trẻ đi, đến ngày mai chúng ta bàn bạc chuyện hạ táng cho mẹ sau."
Triệu Quân vừa muốn nói đi thăm bố, anh cả và anh hai đã quay người dẫn cả gia đình đi đến nơi ở mới thu xếp.
Triệu Quân biết rõ, tình cảm giữa anh em họ sợ là không thể cứu vãn được nữa rồi.
Triệu Đông sụt sịt mũi, Triệu Tây khóc đến mệt nhoài, giờ con bé đang gật đầu như gà mổ thóc, buồn ngủ ríu hết cả mắt.
Không còn cách nào, Triệu Quân đành ôm hai đứa bé đi về nhà. Triệu Đông khó chịu vặn vẹo trong vòng tay của bố, mặc dù lúc nào thằng bé cũng luôn nhắc về bố mình nhưng nó lại thấy xa lạ với bố. Từ khi thằng bé sinh ra đến nay, thời gian nó ở cùng bố chắc không quá ba tháng.
Triệu Quân ôm hai đứa con vào phòng, vừa vào cửa đã khiến anh ta kinh hồn bạt vía.
Trong phòng thế mà lại có mấy túi lương thực nằm rải rác trên đất, hạt ngô và lúa mì rơi vương vãi, thậm chí còn có thêm hai túi bột mì.
Triệu Quân đặt con gái xuống giường, túm con trai tới hỏi chuyện: "Mấy túi lương thực này ở đâu ra vậy con?"
Triệu Đông có hơi sợ sệt, rụt vai trả lời: "Là của mẹ kế mua."
Triệu Quân nhíu chặt đôi mày, tiền anh ta gửi về cho Vương Linh Linh cũng có hạn, cứ cho là mua lương thực đi, thì với giá thực phẩm tăng cao như hiện tại tuyệt đối không có khả năng mua về được số lượng nhiều như vậy!
Triệu Đông nhỏ giọng nói: "Mẹ kế còn giấu một ít trong hốc giường lò và hầm đất nữa, bà ấy không cho con với em gái ăn."
Triệu Quân đi xuống hầm đất, rồi lại cạy hốc giường lò ra, cả người anh ta như chết lặng.
Với chỗ lương thực này, cộng hết thảy lại với nhau coi bộ ít nhất cũng được hơn hai trăm cân rồi.
Ai cũng biết, một xã viên có đủ điểm lao động thì trong số lương thực được phân phát xuống trong một năm cũng không nhiều đến cỡ này. Huống hồ hiện tại còn là thời kỳ thiếu hụt lương thực.
Triệu Quân thấy đầu óc mình như muốn nổ tung, Vương Linh Linh định làm cái gì thế không biết? Cô ta muốn phá tanh bành cuộc đời của anh ta sao?
Triệu Đông nhích từng chút một chen đến bên cạnh bố mình: "Mẹ kế nói, bà ấy lấy những thứ này mang đi đổi tiền, đổi được tiền sẽ mua kẹo cho con với em gái ăn."
Tất nhiên, đó không phải là chuyện của mấy ngày gần đây, mà là chuyện của những ngày trước đó nữa. Lúc Vương Linh Linh còn coi Triệu Đông, Triệu Tây như tâm can bảo bối thì trong lúc nói chuyện cô ta vô tình tiết lộ một hai câu.
Triệu Quân gần như không cần tốn công suy nghĩ đã biết ngay động cơ giấu trong đó.
Đúng vậy, cũng chỉ có người ngu xuẩn như Vương Linh Linh biết chuyện ở đời trước mới làm ra chuyện như vậy, chắc chắn cô ta định nhân lúc lương thực thiếu hụt mà tích trữ với giá thấp rồi bán ra giá cao.
Triệu Quân kéo con trai tới hỏi kỹ càng từng thứ một, anh ta sợ là ngoài tích trữ lương thực ra, Vương Linh Linh còn làm ra chuyện gì đó thậm tệ nữa.